Hiện tại là thứ sáu. Đã qua hai ngày kể từ khi Thanh Tâm nhờ Thanh Linh cách luyện tập Thủy nguyên tố. Nhờ sự chỉ dẫn tận tình cùng khả năng học hỏi của cậu, thì hiện tại cậu đã có thể sử dụng Thủy nguyên tố một cách thuần thục hơn.
Hiện tại cậu đã có thể bằng ý niệm tạo vài thủy cầu bay quanh mình, thậm chí ngưng tụ chúng thành hình một vài vũ khí đơn giản như kiếm, đao, thương.
‘Có lẽ nên đi đổi một vài ma pháp hệ Thủy loại hỗ trợ ở trường vậy. Dù gì Tinh Điểm vẫn còn kha khá.’
Thanh Tâm thầm suy tính. Dù gì với hơn 2000 Tinh Điểm trong thẻ, thì cậu đã có thể được gọi là tiểu phú ông năm nhất ở trường rồi.
“Thẳng lưng tập trung.”
Thầy thấy cậu lơ đãng liền vỗ thẳng vào lưng cậu.
“Vâng!”
Thanh Tâm thẳng lưng không dám suy nghĩ gì khác. Hiện tại cậu đang trong thế tấn, trên đầu, tay, chân của cậu đều để một bát nước nhỏ.
“Haha, đáng đời.”
Long Linh Tuyết ở bên cạnh cười nhạo cậu. Nhưng cô cũng không khá hơn là bao, cô cũng đứng tấn. Nhưng thay vì là bát nước thì của cô lại là chum nước.
Thấy Long Linh Tuyết chum nước hơi rung rinh, thầy lườm cô nàng một cái khiến cô nàng im lặng tiếp tục đứng tấn.
Điều này phải kể lại từ hôm qua. Khi thầy hỏi lại về Long Linh Tuyết thì cậu đã nói dối để giúp cô nàng, cho đến tối hôm đó khi cậu vừa về thì không lâu sau Long Linh Tuyết đến gặp thầy nhận sai. Vì đã là buổi tối và được sư phụ khuyên nên thầy không phạt cô nàng.
Nhưng cho đến hôm nay, khi cậu đến thì thầy đã gọi cả hai người cùng đứng tấn để chuộc lỗi. Lỗi của cậu là bao che cho Long Linh Tuyết, còn lỗi của cô nàng là do hay trốn, không thường xuyên đến luyện tập và không liên lạc gì với thầy cùng sư phụ.
Thấy thầy đã đi xa, Long Linh Tuyết liền thở dài ngao ngán.
“Đường đường là thiên tài cấp thế giới mà vẫn bị phạt đứng tấn, nếu để các em gái xinh đẹp nhìn thấy chị trong bộ dạng này thì hình tượng lạnh lùng, cao sang của chị sụp đổ mất.”
Thanh Tâm nghe vậy khóe miệng giật giật.
“Nếu chị mà giống như lời đồn lạnh lùng, cao sang thì giờ em đã không bị như này.”
“Hừ. Lạnh lùng cao sang cũng chỉ vì gia tộc muốn vậy. Chứ nhóc nghĩ chị muốn sao?”
Long Linh Tuyết bĩu môi nói. Nếu như không phải do bố mẹ cùng gia tộc bắt ép, thì việc gì cô phải giữ vẻ lạnh lùng trước công chúng chứ?
“Cơ mà chị đây cũng không ngờ nhóc vẫn giúp chị cơ đấy. Muốn hay không chị thưởng cho nhóc một nụ hôn cảm ơn?”
“Không, cảm ơn. Em đây còn muốn sống tiếp.”
Thanh Tâm khẽ rùng mình. Cô nàng xinh thì xinh thật, đẹp thì đẹp thật. Nhưng với giác quan sinh tồn mạnh mẽ của mình thì cậu tốt nhất không nên có tư tưởng gì với cô nàng.
“Sướng thế còn chê? Có một vị sư tỷ xinh đẹp tuyệt trần như chị đây là may mắn của cả cuộc đời nhóc đấy.”
“Vâng vâng… Vị sư tỷ xinh đẹp tuyệt trần nói cái gì cũng đúng.”
Hai người cứ thế đứng tấn mà tám chuyện với nhau. Không ai thua ai, hai người cứ thế đối đáp mỉa mai qua lại.
“Còn có thời gian nói chuyện?”
Cả hai giật bắn mình, đứng im khẽ run rẩy nhưng không đổ bát và chum xuống. Thầy đang đứng ở phía sau nhìn chằm chằm hai người.
“Được rồi, một tiếng đã qua. Tâm, đi ra phụ bà ấy đi.”
“Vâng ạ.”
Thanh Tâm như được giải thoát, cậu từ từ cầm từng bát nước xuống rồi chạy về phía phòng chính. Để lại Long Linh Tuyết sắc mặt như bị phản bội, cô nàng sợ hãi im lặng không dám lên tiếng.
“Còn con...”
Nghe thầy nói mình thì Long Linh Tuyết liền giật bắn mình, cô run rẩy mạnh hơn nhưng chum nước vẫn không có dấu hiệu rơi xuống.
“… tiếp tục đứng thêm ba tiếng nữa. Đứng xong rồi thì có thể đi về hoặc ở lại.”
Nghe thầy nói thì Long Linh Tuyết ngơ ngác há hốc mồm. Đáng lẽ thì cô sẽ bị sư phụ mình đánh thừa sống thiếu chết, sau đó tiếp tục luyện tập, rồi lặp thành một vòng lặp cho đến khi sư phụ nguôi giận chứ?
“Sư phụ… người có phải là… uống nhầm thuốc rồi phải không?”
Long Linh Tuyết nuốt nước bọt lấy hết can đảm run rẩy hỏi.
Nghe vậy thầy liền bị chọc tức, ông ấy khẽ đưa tay đặt tay lên lưng cô nàng rồi xoay một vòng.
“A! Đau đau. Sư phụ. Con sai rồi!”
“Muốn nhẹ không muốn. Có phải hay không dạo này thèm đòn?”
Tuy nói vậy nhưng ông cũng xoay tay lại rồi thu hồi tay.
“Tiếp tục đứng đi, nếu không muốn thì cũng có thể phạt như cũ.”
Thầy nói xong liền xoay người đi về phía phòng chính, để lại Long Linh Tuyết nhăn mặt vì đau. Thầy vào phòng một hồi thì Thanh Tâm liền ló đầu ra, cậu ngó xung quanh thấy không có thầy liền rón rén bước đến.
“Này… hello… vị sư tỷ của tôi còn sống không thế?”
“Đau quá.”
Long Linh Tuyết nhăn mặt, khẽ rên rỉ vì đau đớn.
“Bị thầy vặn cốt mà vẫn có thể đứng tấn như bình thường thì đúng là sư tỷ của em.”
Thanh Tâm đưa tay ra sau lưng của cô xoa xoa, cậu liên tục sử dụng phép trị liệu lên phía lưng của cô.
Cảm thấy cơn đau đã được tiêu giảm, Long Linh Tuyết sắc mặt liền trở lại bình thường.
“Chị dũng cảm thật, dám nói với thầy như vậy.”
Thanh Tâm giơ ngón cái lên khen cô, nhưng cậu cũng quay lại xem thầy có nghe thấy mà trở lại không.
Thấy hành động của cậu sợ sệt như vậy thì Long Linh Tuyết liền bật cười.
“Như nào? Sợ?”
“Sợ. Vậy chị có sợ thầy không?”
Nghe vậy Long Linh Tuyết liền im lặng, cô được thầy dạy từ bé nên những đòn đánh của sư phụ đều được cô nàng khắc cốt ghi tâm. Nhưng nếu nói là sợ thì phần nhiều là kính trọng, dù gì sư phụ đã dạy dỗ cô nàng từ bé đến lớn, nên không thể không có kính trọng được.
“Hừ. dăm ba cái phạt này, chị đây làm cái một. Chỉ ba tiếng đứng tấn với mấy cái chum nước, thì làm sao mà khiến thiên tài cấp thế giới như chị đây mệt mỏi được.”
Thấy Long Linh Tuyết thay đổi chủ đề thì Thanh Tâm cũng không còn tiếp tục nữa, cậu im lặng xoa lưng cho cô nàng, thấy có lẽ đã hồi phục đủ rồi thì cậu liền quay về.
“Chị tiếp tục bị phạt đi, em vào phụ sư phụ đây.”
“Tên nhóc ác, nhóc nỡ để sư tỷ xinh đẹp ở đây sao?”
“Nỡ.”
Nói xong cậu liền đi nhanh về phía phòng chính, mặc kệ cô nàng tức giận nhìn cậu.
“Tên nhóc này lại ngứa đòn rồi, lần sau phải đập nó một trận xả stress mới được. Có sư đệ để làm gì chứ, hahaha.”
Long Linh Tuyết khẽ cười thầm, nghĩ về cảnh sắp tới nên đánh Thanh Tâm như nào, khiến cô càng ngày càng vui vẻ.
‘Em nghe thấy đấy.’
Thanh Tâm khóe miệng giật giật, tuy Long Linh Tuyết nói thầm, nhưng cô nàng lại nói vừa đủ to để cậu có thể nghe được. Không rõ là cô nàng vô tình hay cố ý nữa.
…
Keng! Keng!
Tiếng kim loại va chạm. Thanh Linh cùng Long Huyền Vi đang cùng nhau luyện tập về kiếm thuật. Họ nói chuyện qua từng vết chém, trao đổi kinh nghiệm qua từng đường kiếm.
“Cậu. Trình độ. Tăng lên rồi.”
“Đều nhờ công cậu cả.”
Thanh Linh khẽ mỉm cười, cô vừa đỡ đòn, vừa phản công, vừa trả lời Long Huyền Vi. Mới ngày nào Long Huyền Vi áp đảo Thanh Linh, thì hiện tại hai người đã có thể đấu kiếm ngang cơ nhau.
Tuy vậy, nếu hiểu rõ thì vẫn có thể thấy Thanh Linh yếu hơn Long Huyền Vi một khoảng. Nếu phải ví dụ thì Long Huyền Vi dùng 1 sức tấn công, thì sức tấn công của cô nàng ngang với 1,5 sức tấn công của Thanh Linh.
“Hàn Thủy Kiếm Pháp: Nội Lãnh.
”
Long Huyền Vi từ từ quơ thanh kiếm từ dưới lên trên, nhìn vào có cảm giác như vừa nhanh, vừa chậm. Thanh kiếm mang theo nguyên tố Thủy lạnh lẽo đến tận xương tủy, nếu như trúng chiêu này, sẽ cảm thấy cơ thể như rơi vào hầm băng, mặc dù nó là hệ Thủy.
“Thủy Lưu Phái – Thức thứ nhất: Khai Thủy.”
Thanh Linh nhanh chóng đưa kiếm vào bao rồi rút ra, mang theo nguyên tố thủy mềm mại, uyển chuyển như dòng sông chảy.
Hai kiếm chiêu va chạm vào nhau, tạo thành thế giằng co mãnh liệt. Một bên thì tĩnh lặng lạnh lẽo, một bên thì uyển chuyển, mềm mại. Nhưng Thanh Linh nhanh chóng vào thế bị áp đảo, thanh kiếm của cô bị hất văng lên, cổ bị kề kiếm.
“Tớ Thắng.”
Long Huyền Vi nói xong liền thu hồi kiếm lại và giơ tay ra. Thanh Linh hiểu ý liền nắm lấy tay cô nàng để khích lệ.
“Cậu giỏi thật đấy. Nhờ có cậu mà trình độ của tớ đang ngày càng tăng cao, cảm ơn nhé.”
Thanh Linh mỉm cười, nụ cười chân thành không giả tạo. Long Huyền Vi thấy vậy thì khóe miệng nhẹ cong lên.
“Được rồi, tiếp theo là đến tôi.”
Bỗng có một giọng nói cất lên rồi cả hai bị ép phải tách ra. Người đó không ai khác chính là Đặng Linh Lam, cô nàng chen vào giữa rồi tách hai người họ ra.
Long Huyền Vi không vui nhìn xuống, sắc mặt cô lạnh lẽo âm trầm. Đặng Linh Lam cũng không yếu thế, cô nàng mặt không cảm xúc nhìn lên. Không rõ từ đâu, xung quanh hai người họ xuất hiện khí lạnh thầm đọ sức với nhau.
Không khí như đông đặc lại. Thanh Linh ở giữa có thể cảm nhận rõ sự lạnh lẽo tỏa ra từ hai người. Thanh Linh ho nhẹ, cố phá vỡ không khí căng thẳng.
“Khụ… như lúc đầu thỏa thuận, tớ với Vi đấu xong liền đến tớ đấu với Lam. Hay là bây giờ bắt đầu luôn chứ?”
“Được.”
Long Huyền Vi lạnh giọng đáp, cô nàng thu lại khí trường, tra kiếm vào bao rồi từ từ đi về phía khán đài.
Đặng Linh Lam thấy vậy cũng thu lại khí trường, không biểu cảm nhìn qua Thanh Linh. Cô nàng biểu hiện như thể chuyện vừa rồi chưa từng xảy ra.
Thanh Linh nhìn hai người họ mà thở dài, không hiểu sao từ hôm qua, hai người này cứ ganh đua với nhau.
“Linh. Như hôm qua nhé, mong cậu chỉ bảo và nhẹ tay với tớ.”
Đặng Linh Lam chọn một thanh kiếm, cô nàng cầm thanh kiếm có cảm giác thanh kiếm hơi quá cỡ, khiến người ngoài nhìn vào cảm thấy vô cùng khôi hài.
“Được, tớ sẽ tiếp tục từ từ để cậu làm quen rồi chúng ta sẽ tăng tốc sau.”
Thanh Linh gật đầu, cô rút kiếm ra. Hai người lao vào nhau một cách từ từ, Đặng Linh Lam liên tiếp tấn công, còn Thanh Linh chủ yếu phòng thủ rồi chỉ ra những điều cần lưu ý.
Nếu muốn hỏi tại sao Đặng Linh Lam lại đấu kiếm với Thanh Linh thì phải chuyển về hôm thứ tư. Không rõ vì sao Đặng Linh Lam hào hứng muốn luyện kiếm, cô nàng liên tục kéo áo và nài nỉ Thanh Linh dạy dỗ cho mình
Thanh Linh lúc đầu có giới thiệu Long Huyền Vi cho Đặng Linh Lam, nhưng lại bị cô từ chối với lý do:
“Tớ với cậu quen với nhau nên dễ dàng giao tiếp và học tập. Mặc dù cô ấy trình độ cao nhưng tớ với cô ấy không thân cho lắm.”
Đặng Linh Lam khi đó nói với khuôn mặt tỉnh bơ, cô nàng tiếp tục kéo áo nài nỉ Thanh Linh dạy dỗ cô nàng. Thanh Linh không có lý do từ chối liền đồng ý, nhưng còn Long Huyền Vi thì sao?
Điều đó khiến Thanh Linh đề ra một ý. Đầu tiên là Thanh Linh sẽ đấu với Long Huyền Vi, Đặng Linh Lam ở ngoài sẽ quan sát và học hỏi. Sau khi đấu xong thì Thanh Linh sẽ đấu với Đặng Linh Lam để tổng kết lại và chỉnh sửa những điều cô nàng đã quan sát.
Lúc đó Long Huyền Vi có vẻ không tình nguyện lắm mà đồng ý. Còn Đặng Linh Lam tuy khuôn mặt không cảm xúc nhưng ánh mắt khiêu khích nhìn Long Huyền Vi đã nói lên tất cả.
Trở lại hiện tại, Thanh Linh cùng Đặng Linh Lam đang dần tăng thêm tốc đánh. Chủ yếu vẫn là Thanh Linh phòng thủ và dẫn dắt Đặng Linh Lam làm sao cho phải.
Trên khán đài.
“Cậu nghĩ ai sẽ thắng trong cuộc chiến tranh giành Linh?”
Bùi Trương Tú ghé sát tai Lê Phương Anh nói nhỏ.
“Còn Tâm thì sao?”
Lê Phương Anh ngơ ngác nhìn Bùi Trương Tú. Rõ ràng thuyền lúc đầu là Thanh Linh và Thanh Tâm cơ mà, sao bây giờ lại chuyển qua Thanh Linh với hai người Đặng Linh Lam cùng Long Huyền Vi rồi?
“Mặc kệ cậu ta, ai bảo hiện tại cậu ta tách tổ đội ra tập riêng.”
Bùi Trương Tú nghe vậy thì trong lòng hơi tội lỗi, nhưng nhanh chóng gạt qua và biện hộ.
Hai người họ tiếp tục thì thầm to nhỏ với nhau, họ đoán xem một trong hai, ai sẽ là người giành được Thanh Linh nhanh hơn. Tuy nói vậy nhưng trong thâm tâm, họ chắc chắn sẽ ủng hộ Đặng Linh Lam, đội trưởng của bọn họ rồi.
“Bình tĩnh nào, cậu thất thố rồi đấy.”
Lang Thiên Nguyệt đứng bên cạnh Long Huyền Vi khẽ nói. Mặc dù cô vui vẻ vì bạn của mình có thêm bạn mới, nhưng hướng đi của nó có vẻ hơi sai.
“Không. Biết nữa… cảm giác. Hơi khó chịu.”
Long Huyền Vi khẽ nắm chặt tay. Hiện tại cô nàng cảm thấy bức bối khó chịu, từ hồi bé đến hiện tại, cô nàng chưa có cảm giác như vậy lần nào.
“Cậu ghen tị?”
Lang Thiên Nguyệt nhíu mày hỏi. Trạng thái hiện tại của Long Huyền Vi là lần đầu tiên cô thấy.
“Đây là. Ghen tị sao?”
Long Huyền Vi đưa tay sờ lên ngực. Cô nhắm mắt cảm nhận cảm xúc hiện tại, một cảm xúc mà cô chưa cảm nhận được bao giờ.
Từ nhỏ đã gắn bó với kiếm, Long Huyền Vi hầu như không có bạn bè đồng trang lứa. Khi lớn lên, tuy có thêm nhiều người vây quanh, nhưng cô sớm nhận ra họ chỉ chú ý đến gia thế, huyết mạch và thiên phú của cô, chứ chưa từng thật sự quan tâm đến điều cô mong muốn.
Trong suốt một thời gian dài, người bạn duy nhất mà cô thừa nhận là Lang Thiên Nguyệt. Nhưng Lang Thiên Nguyệt tu luyện cung, còn cô thì là kiếm. Sự khác biệt ấy khiến Long Huyền Vi đôi lúc vẫn cảm thấy trống rỗng, như thiếu gì đó để chia sẻ.
Cho đến khi gặp Thanh Linh, cô nàng có thiên phú ngang ngửa cô, bằng tuổi cô và đặc biệt là cô ấy luyện kiếm. Lần đầu tiên Long Huyền Vi cảm thấy có người đồng hành. Hai người kết bạn, cùng luyện kiếm và trao đổi về nó. Điều đó khiến cô cảm thấy vô cùng vui vẻ.
Nhưng, có một người ngáng đường. Đó không ai khác chính là Đặng Linh Lam. Khi thấy Thanh Linh vui vẻ luyện kiếm cùng Đặng Linh Lam, cô không hiểu sao cảm thấy vô cùng khó chịu. Như thể đồ vật của mình bị cướp đi mất vậy.
“Haizz… tớ hiện tại không biết nên hối hận hay vui vẻ khi để hai người kết bạn với nhau đấy.”
Lang Thiên Nguyệt xoa trán thở dài, hiện tại cô cảm thấy vô cùng đau đầu. Nếu như Thanh Linh là nam nhân thì có lẽ cô sẽ vô cùng vui vẻ mà giúp đỡ tác hợp hai người. Nhưng… Thanh Linh là nữ. Hai cô gái cùng nhau tranh giành một cô gái? Đùa tôi à?
Thấy bạn của mình thở dài thì Long Huyền Vi vô cùng bối rối, hiện tại cô không biết làm gì cho phải.
Thấy Long Huyền Vi bối rối như vậy thì Lang Thiên Nguyệt lại tiếp tục thở dài. Vốn dĩ tưởng Long Huyền Vi chỉ bị kém giao tiếp thôi, không ngờ cô nàng lại ngu ngơ như vậy.
“Thôi kệ… ai bảo cậu là bạn mình chứ.”
Lang Thiên Nguyệt cắn răng kéo Long Huyền Vi ra một góc rồi nói vài điều gì đó. Long Huyền Vi nghe xong liền đỏ mặt, nhưng thấy ánh mắt quyết liệt của Lang Thiên Nguyệt thì cô liền gật đầu đồng ý. Thấy vậy thì Lang Thiên Nguyệt mới bỏ qua, hai người tiến đến xem trận đấu như chưa có gì xảy ra.
(Cá: thay vì cho Thanh Tâm có harem nữ như bao truyện khác. Vậy thì thà cho Thanh Linh có harem nữ vui hơn (‘)>)
Chaporia
Bình Luận (0)