Tôi Gặp Phiên Bản Khác Giới Của Chính Mình/Chapter 33: Chuẩn bị giao lưuChapter 33: Chuẩn bị giao lưu
20px

Biu! Keng!

“Phong Liên Tiễn!”

Lang Thiên Nguyệt kéo cung rồi thả, mũi tên khi ra khỏi cung liền hóa thành vô số mũi tên bằng gió lao vun vút về phía Thanh Linh

Thanh Linh thở một hơi, cô xoay người tránh né, có vài mũi tên không né kịp thì cô quả quyết chém bay chúng.

“Vậy mà lần này không có mũi tên nào trúng cả.”

Lang Thiên Nguyệt kinh ngạc thốt lên.

“Phù. Đến đây là dừng thôi nhỉ?”

Thanh Linh tra kiếm vào bao, lau đi giọt mồ hôi trên trán rồi nhìn qua Lang Thiên Nguyệt nói.

“Được, luyện tập như vậy đủ rồi.”

Lang Thiên Nguyệt gật đầu hạ cung xuống, hai người cùng nhau đi về hướng khán đài.

‘Tài năng này thực sự vượt trội, với chỉ ba ngày đã hoàn toàn né và đỡ hết mũi tên của mình, mặc dù cô ấy thuộc nhân tộc. Có nên đề cử cô ấy với đội trưởng không?’

Lang Thiên Nguyệt suy tư nhìn Thanh Linh. Cô kinh ngạc với tài năng của Thanh Linh, người mà vài ngày trước chiến đấu với Long Huyền Vi còn bị áp đảo, nay đã có thể đánh ngang ngửa với Long Huyền Vi.

Lên đến nơi, mọi người cảm thấy có lẽ cũng đủ rồi. Họ cùng nhau đi xuống tầng 4, khu vực tắm rửa.

“Phải công nhận là tắm ở đây tuyệt hơn ở nhà nhiều.”

“Đúng. Tắm mấy lần rồi không cảm thấy chán.”

“Ở đây còn có dịch vụ tắm rửa, lau khô và chải đuôi nữa. Quá tuyệt vời.”

Ba người Bùi Trương Tú, Lê Phương Anh cùng Lang Thiên Nguyệt hào hứng vừa nói chuyện vừa cởi đồ rồi ném vào máy giặt.

Máy giặt có công dụng giặt giũ và hong khô trong vòng 30 phút. Dù gì thì phụ nữ sẽ không muốn tắm xong rồi mặc lại bộ đồ đầy mồ hôi đâu.

Ở bên cạnh đó, ba người Đặng Linh Lam, Thanh Linh cùng Long Huyền Vi thì im lặng cởi đồ. Thanh Linh bị kẹp ở giữa không dám thở mạnh, hai người kia tuy không có đấu đá nhau nhưng vẫn có áp lực vô hình tạo thành ở giữa hai người.

Cả sáu người quấn quanh mình một chiếc khăn mà cùng nhau vào khu tắm rửa. Họ ngồi xuống tại khu vực vòi sen, mỗi người đều thoa sữa tắm lên người để gột rửa.

“Linh, giúp tớ.”

Đặng Linh Lam kéo tay Thanh Linh rồi chỉ vào đầu mình, hiện tại tóc của cô đang được thoa đầy bọt.

Thanh Linh hiểu ý, cô quỳ một chân xuống. vì Đặng Linh Lam lùn và cô nàng đang ngồi, vì thế Thanh Linh phải quỳ xuống để có thể phụ giúp.

Đặng Linh Lam khẽ mỉm cười nhìn sang Long Huyền Vi khiêu khích. Long Huyền Vi đang thoa bọt lên cơ thể, cô cảm nhận thấy gì đó mà nhìn sang, nắm chặt tay, ánh mặt lạnh lùng nhìn thẳng vào ánh mắt khiêu khích của Đặng Linh Lam.

Thanh Linh cảm thấy gì đó, cô quay qua nhìn thì hai người này liền trở lại bình thường. Cô nghiêng đầu nghi hoặc, nhưng cũng nhanh chóng quay lại tiếp tục công việc trong tay.

Thanh Linh gội sạch bọt cho Đặng Linh Lam, động tác dịu dàng nhưng dứt khoát. Nước chảy xuống, mái tóc lam óng ánh như pha lê của Đặng Linh Lam buông xõa mềm mại, lấp lánh dưới ánh đèn.

“Cảm ơn Linh.”

“Không có gì.”

Thanh Linh mỉm cười trả lời, nhưng rồi cô lại có cảm giác bị kéo ở bên cạnh. Quay qua liền thấy Long Huyền Vi ánh mắt long lanh nhìn cô.

“Có chuyện gì vậy Vi?”

“Linh. Gội đầu.”

Thanh Linh khóe miệng giật giật. Cậu hôm qua mới gội đầu rồi mà hôm nay còn gội đầu gì nữa? Tuy nghĩ thế những Thanh Linh cũng gật đầu đồng ý.

(Cá: theo như tìm hiểu thì phụ nữ thường vài ngày mới gội đầu 1 lần, chứ không như đàn ông có thể ngày nào cũng gội.)

Long Huyền Vi thấy Thanh Linh đồng ý thì vô cùng vui vẻ, cô liếc qua Đặng Linh Lam với ánh mắt khiêu khích. Đặng Linh Lam thấy vậy thì ánh mắt cũng trở nên lạnh lùng, khẽ cắn chặt răng.

“Chậc chậc chậc. Mỗi ngày tắm là một ngày vui.”

Bùi Trương Tú ngó sang rồi khẽ lẩm bẩm, đủ để hai người còn lại nghe được.

Lê Phương Anh đang gội đuôi cho Lang Thiên Nguyệt cũng khẽ gật đầu. Lang Thiên Nguyệt thấy Long Huyền Vi bắt đầu chủ động hơn thì cũng cảm thấy mình dạy không uổng công.

Cả sáu người gội rửa xong xuôi liền ngâm mình tại bồn tắm.

“Thoải mái~ (x3)”

“… (x3)”

Bên cạnh, cả ba người đều nói ra một câu thoải mái. Thậm chí Tai của Lang Thiên Nguyệt cũng khẽ cụp xuống, thể hiện rằng cô nàng vô cùng thư sướng.

Nhưng bên cạnh đó, Thanh Linh không vui vẻ chút nào, vì hai người Long Huyền Vi cùng Đặng Linh Lam vô cùng im lặng. Cô nhích người lên, thì hai người họ cũng nhích người lên, cô đi sang chỗ khác, hai người họ cũng như hình với bóng đi theo cô.

“A… Nặng quá.”

Lúc này, Long Huyền Vi buỗng nhiên lên tiếng, cô luồn tay xuống đỡ “bánh bao” lên rồi nhìn sang Đặng Linh Lam. Đặng Linh Lam như cảm nhận được gì đó, cô cứng đờ người, run rẩy cắn chặt răng không nói câu nào.

“Khục, là cú chí mạng à.”

Bùi Trương Tú nhịn cười, cô tự véo mình để không cười thành tiếng. Lê Phương Anh bên cạnh khóe miệng giật giật không biết nói gì cho phải. Lang Thiên Nguyệt khẽ gật đầu tán thưởng, nhìn là biết do ai dạy cho Long Huyền Vi làm vậy rồi.

Thanh Linh khẽ ho vài tiếng nhắc nhở. Long Huyền Vi làm vậy đã khiến không khí dần căng thẳng thêm. Đặng Linh Lam thì khẽ liếc xuống, chỉ thấy được sóng nước chứ không hề có gì khác, điều đó khiến sắc mặt cô u ám thêm.

“Linh. Giúp tớ. Vai tớ hơi mỏi. Chắc do bị “áp lực” đè nặng.”

Long Huyền Vi kéo tóc lên phía trước, xoay lưng về phía Thanh Linh. Đặng Linh Lam thấy thế liền u ám, cô kéo Thanh Linh về sau rồi tiến đến gần Long Huyền Vi.

“Vậy thì để tôi giúp cho.”

Đặng Linh Lam không cảm xúc nắm lấy vai của Long Huyền Vi, bàn tay nhỏ nhắn của cô khẽ vận nguyên tố Băng chạm vào làn da của Long Huyền Vi.

Cảm giác được sự lạnh lẽo truyền đến từ vai, Long Huyền Vi hơi nhíu mày, nhưng cô cũng nhanh chóng nói.

“Có thể tăng thêm lực đạo không?”

“Tôi sợ cô khóc vì đau mất.”

Cả hai người không ai nhường ai, họ mỉa mai nhau đến mức Long Huyền Vi quên mình bị chứng kém giao tiếp.

“Vậy mà khiến Huyền Vi nói một tràng dài.”

Lang Thiên Nguyệt há hốc mồm nhìn xem hai người đang đấu khẩu với nhau, cô không ngờ điều này lại giúp Long Huyền Vi vô tình chữa được chứng bệnh của mình.

Thanh Linh thấy hai người họ mỉa mai nhau liền luống cuống không biết làm gì.

“Linh (x2).”

Hai người quay sang bất ngờ gọi cô khiến cô giật bắn mình.

“Cậu chọn ai?! (x2)”

Hai người họ đồng loạt hỏi. Thanh Linh thì cứng họng không biết trả lời như nào.

“Chậc chậc chậc, giờ đến cả con gái cũng có harem sao?”

Miêu Như Nguyệt ở đó không xa khẽ tặc lưỡi nhìn sang.

“Giờ cậu cũng có nhã hứng quan sát người khác à?”

Lê Yên Thu đang gội đuôi cho Miêu Như Nguyệt ngẩng lên hỏi.

“Có drama mà không hóng thì để làm gì chứ.”

Miêu Như Nguyệt khó hiểu hỏi. Lê Yên Thu thở dài không biết trả lời sao. Cả hai người lại yên lặng nhìn qua nhóm Thanh Linh.

Thanh Linh bị kẹp giữa hai người không biết trả lời sao. Chọn, nhưng mà chọn cái gì?

“Khụ… muộn rồi, nên đi ra thôi.”

Lúc này, Lang Thiên Nguyệt đứng lên phá vỡ bầu không khí căng thẳng. Nói xong cô liền đá chân ra hiệu cho Bùi Trương Tú cùng Lê Phương Anh. Hai người hiểu ý cũng đứng dậy ra hiệu đã đến lúc ra ngoài. 

Thanh Linh thấy bọn họ cứu nguy kịp lúc liền nhanh nhảu đồng ý, cô rời đi cùng họ. Để lại hai người Đặng Linh Lam cùng Long Huyền Vi tức giận trừng mắt nhìn nhau rồi quay mặt qua chỗ khác.

“Haizz… tưởng sẽ có đánh nhau để xem chứ.”

“Cậu tưởng tượng xa quá rồi đấy.”

Lê Yên Thu thở dài, lắc đầu nhìn bạn mình.

Cả sáu người mặc lại đồ, cùng đi ra ngoài. Hiện tại Thanh Linh không dám nói gì, vì cả hai người họ cứ kè kè nhìn và đi bên cạnh cô. Như thể hai người họ chờ đợi đáp án đến từ cô vậy.

Vừa đi xuống dưới tầng lễ tân thì bọn họ thấy Long Linh Tuyết đang vác Thanh Tâm trên vai, cô nàng đi vào trong rồi ném cậu ta xuống ghế sofa ở gần đó, sau đó tiến đến nói với nữ lễ tân điều gì đó, nữ lễ tân gật đầu rồi cúi xuống lục lọi ngăn kéo.

Thanh Tâm bị ném xuống liền nhăn mặt lại, có lẽ là bị đau. Chỉ có điều, cậu ta không kêu tiếng gì cả.

Thanh Linh thấy vậy liền nhíu mày, cô nhanh chóng chạy đến lo lắng nhìn Thanh Tâm.

“Này, cậu không sao chứ?”

Thanh Tâm ngước lên, thấy là Thanh Linh liền khẽ gật đầu một cái. Rồi cậu lại nhìn qua Long Linh Tuyết.

Long Linh Tuyết quay qua nhìn cậu một cái rồi búng tay giải trừ pháp lực.

“Hào Quang Hồi Phục… Hồi Phục Sơ Cấp…”

Thanh Tâm nhắm mắt, khó khăn vận phép. Cơ thể cậu bao trùm bởi hào quang màu xanh lá nhàn nhạt. Cảm thấy cơ thể bớt đau, sắc mặt cậu liền dãn ra.

“Tâm đây là?”

Lê Phương Anh tiến đến khó hiểu hỏi. Vì hiện tại cô thấy Thanh Tâm hoàn toàn bình thường, không có vết bầm dập nào cả nhưng trông cậu ta có vẻ vô cùng đau đớn.

Thanh Tâm không nói gì, cậu vẫn nhắm mắt để im cho cơ thể hồi phục.

Chờ một hồi, Long Linh Tuyết tiến đến, ném cho cậu một lọ thuốc. Cậu vẫn nhắm mắt, đưa tay lên bắt như thể đây là thói quen. Cậu mở nắp ra rồi uống hết trong một ngụm.

Xong xuôi Long Linh Tuyết lạnh lùng ngồi ở gần đó, chờ đợi cậu hồi phục. Long Huyền Vi cùng Lang Thiên Nguyệt thấy vậy liền từ từ đi ra phía sau cô đứng.

Thanh Tâm mở mắt ra, nhanh chóng ngồi dậy. Cậu khẽ động cơ thể, cảm nhận vẫn có vài chỗ đau đớn. Cậu nhíu mày dùng tay bóp chỗ đó, khiến cơ thể tạo ra vài tiếng rắc rắc nhỏ bé.

Những tiếng đó chỉ có Thanh Linh bên cạnh cùng Long Linh Tuyết cấp độ cao mới nghe được.

“Cậu đang làm gì vậy?”

Thanh Linh nhíu mày nhìn xem Thanh Tâm.

Lúc này, cậu ta đang lấy hai tay mình bóp chân. Bóp xong cậu liền đứng lên xoay người vài cái tạo thành tiếng rắc rắc đủ để mọi người nghe thấy.

“Phù. Thật may là chưa bị gãy xương.”

Thanh Tâm ánh mắt u ám nhìn qua Long Linh Tuyết, chỉ thấy cô nàng sắc mặt lạnh lùng nhưng ánh mắt khẽ lảng tránh qua chỗ khác.

“Gãy xương?”

“Không có gì, chỉ là tôi bị “ai đó” trả tư thù, lấy oán báo ơn mà thôi.”

Thanh Tâm lắc đầu nhìn qua Thanh Linh.

Mọi người ở đây giờ hiểu ra, họ đều biết rõ là ai làm cậu ra nông nỗi này nhưng không một ai dám nói gì. Nghe xong, Thanh Linh không hiểu sao có chút tức giận đối với Long Linh Tuyết.

“Hồi phục xong rồi?”

Long Linh Tuyết lạnh lùng hỏi.

“Cũng được bảy mươi phần trăm.”

Thanh Tâm gật đầu trả lời.

Cả đám khóe miệng giật giật, cách nói chuyện của hai người này thật khó nắm bắt.

“Đi theo ta.”

Long Linh Tuyết đứng dậy, cô ra hiệu cho hai người Long Huyền Vi cùng Lang Thiên Nguyệt không cần đi theo.

“Cậu…”

Thanh Tâm đang định đi liền bị Thanh Linh nắm tay kéo lại, cậu nghi hoặc nhìn qua liền thấy cô nàng lo lắng nhìn xem mình. Trong lòng cậu khẽ động, hiện tại cậu không rõ vì sao trái tim mình lại khẽ động.

“Tôi đi rồi về, chờ tôi ở đây nhé.”

Thanh Tâm mỉm cười, tay còn lại khẽ gỡ tay cô nàng ra rồi đi phía sau Long Linh Tuyết. Cánh cửa thang máy dần đóng lại, che khuất đi hai người.

“Giờ tớ cá là Tâm thắng chắc.”

Lê Phương Anh khẽ thì thầm vào tai Bùi Trương Tú. Bùi Trương Tú khẽ thở dài không trả lời, vì đáp án đã rõ ngay từ đầu rồi.

Đặng Linh Lam thì im lặng không nói, có vẻ như cô nàng không có ý định tranh giành Thanh Linh với Thanh Tâm chăng?

Lang Thiên Nguyệt thì nhíu mày nhìn cảnh vừa rồi, cô nhìn qua thấy Long Huyền Vi đang khẽ nắm tay. Cô thấy vậy liền thở dài, có lẽ bạn của cô sẽ không thắng nổi cậu ta đâu.

Trong thang máy, Thanh Tâm liếc qua Long Linh Tuyết hỏi.

“Sao chị lại trở lên lạnh lùng, cao sang rồi? Có phải do hai người kia không?”

“Ừ. Haizz… hai người họ là người của gia tộc, có thể xem là người giám sát cũng được. Nếu như không phải do bố mẹ ép thì chị đây cũng không muốn cho hai người họ tham gia chút nào.”

Long Linh Tuyết ừ một tiếng rồi thở dài. Đúng là chỉ có ở y quán của sư phụ thì cô nàng mới có thể buông thả bản thân.

“Tuyệt đấy chứ.”

“Tuyệt cái đầu nhóc.”

Long Linh Tuyết khẽ trừng Thanh Tâm. Tên này đúng là muốn cô khổ sở mà.

Ting!

Cửa thang máy mở ra, bảng số hiện ở tầng cao nhất. Phòng của chủ nhân trung tâm, cũng chính là phòng của Long Linh Tuyết.

“Đưa em lên đây làm gì?”

“Nói thể lệ, quy tắc và đồ cho ngày mai.”

Hai người đi song song nhau đến một cái tủ. Long Linh Tuyết mở cánh cửa ra, cầm một cái túi nhỏ rồi ném cho cậu.

“Trong này có thuốc men, dụng cụ và một vài đồ linh tinh.”

Thanh Tâm mở túi ra, vì túi này là túi không gian nên khi mở ra liền thấy rất nhiều món đồ.

“Thi đấu hai ngày thôi mà có cần nhiều đồ như này không?”

Thanh Tâm nghi hoặc hỏi lại.

“Giờ nghe quy tắc với thể lệ này…”

Long Linh Tuyết kể cho cậu những điều cậu nên làm và không nên làm khi làm hậu cần.

Nghe xong Thanh Tâm há hốc mồm, cậu không ngờ Long Linh Tuyết và bạn của cô nàng lại làm cuộc giao lưu này rầm rộ như vậy.

“Được rồi, nhớ chưa?”

Thanh Tâm khẽ gật đầu, thấy vậy Long Linh Tuyết cũng hài lòng. Cả hai người liền đi cùng nhau trở lại tầng lễ tân.

Trở lại tầng lễ tần. Mọi người chào tạm biệt nhau rồi trở về, Long Linh Tuyết hỏi Thanh Tâm có cần cô chở cậu về không, nhưng cảm nhận được ánh mắt nhìn chằm chằm của Thanh Linh thì cậu liền từ chối. Cậu đi nhờ xe của Đặng Linh Lam về nhà, thấy vậy thì Long Linh Tuyết cũng gật đầu xoay người trở vào trong.

Long Huyền Vi nhận thấy ánh mắt hả hê mang chút khiêu khích của Đặng Linh Lam thì có chút tức giận. Lang Thiên Nguyệt đứng ở cạnh thở dài ngao ngán, cô hiện tại có chút hối hận khi dạy bạn mình như vậy.

Chiếc xe lăn bánh xa dần. Bên trong mọi người đều hỏi Thanh Tâm những ngày qua làm gì, cậu cũng từ từ trả lời những câu có thể trả lời được.

“À mà, lúc nãy cậu với chị Tuyết đi đâu vậy?”

Lê Phương Anh nghi hoặc hỏi.

“Cái này thì phải chờ ngày mai mới nói được, xin lỗi nhé.”

Mọi người nghe vậy liền nhận ra điều gì, cả đám ăn ý không hỏi thêm.

Qua hơn chục phút đi đường, chiếc xe dừng lại ở dưới chung cư của hai người Thanh Tâm cùng Thanh Linh.

“Về đến nơi rồi, cảm ơn nhé Lam, cả chú Thiên nữa.”

Thanh Linh mở cửa xe đi xuống, cô cũng không quên cảm ơn hai người đã cho mình nhờ xe. Thanh Tâm cũng vậy, cậu cảm ơn xong liền mở cửa đi xuống.

“Ủa? Tâm, sao cậu lại xuống?”

Bùi Trương Tú ngơ ngác hỏi.

“Thì đến nơi tôi ở rồi mà?”

Thanh Tâm cũng quay qua ngơ ngác hỏi lại.

Cậu nói xong khiến cả ba người trong xe vô cùng bất ngờ.

“Hai người… ở cùng nhau hả?”

Lê Phương Anh bất ngờ hỏi. Thanh Tâm giờ mới nhận ra mình vừa nói sai, Thanh Linh cũng luống cuống không biết nói gì.

“À thì… tôi với cô ấy ở cùng chung cư thôi… đúng rồi, chúng tôi ở cùng chung cư nhưng khác phòng.”

Thanh Tâm lúng túng giải thích, cậu cũng không biết mình đang nói gì nữa.

“Cũng đúng… dù gì thì hai người khác giới không phải người yêu thì sao ở chung được.”

Lê Phương Anh gật đầu tỏ ra đã hiểu.

Thanh Linh nghe vậy không rõ sao lại cảm thấy hơi khó chịu ở lồng ngực.

“Vậy sao đợt trước hai người không để chú Thiên chở hẳn về nhà?”

Bùi Trương Tú như nhớ ra gì đó, cô cười bí ẩn hỏi.

“Cái này… hôm đấy tôi săn sale… đúng rồi, siêu thị gần đây tổ chức sale, nên tôi rủ Linh đi cùng thôi. Dù gì sinh viên mà, có sale thì phải săn chứ.”

“Ồ.”

Bùi Trương Tú khẽ híp mắt nhìn xem hai người. Cả Thanh Tâm cùng Thanh Linh đều giật bắn người trước ánh nhìn đấy.

“Chắc… chắc là đủ rồi nhỉ. Tôi lên trước đây.”

Thanh Tâm chạy nhanh vào bên trong, để lại Thanh Linh ở đó. Nếu cậu còn ở lại thì có lẽ sẽ còn có vài câu hỏi khó trả lời hơn.

“Khụ… cũng muộn rồi, tớ cũng lên trước.”

Thanh Linh chào tạm biệt xong cũng đi vào. Ba người thấy cũng không có gì sai liền tạm biệt. Chiếc xe lại lăn bánh đi về phía trước.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...