Qua hơn chục phút chạy từ chung cư đến quán lẩu để đón Thanh Linh, hiện tại Thanh Tâm đang ngồi trên chiếc xe đạp điện mà cậu mượn từ bác bảo vệ.
“Là chỗ này à? Gọi lại cho chắc ăn.”
Thanh Tâm lôi chiếc điện thoại ở trong túi ra, chưa kịp gọi điện thì đã có một cô gái gọi cậu.
“Chào nhé, em có phải người đến đón Linh không?”
Mai Như Quỳnh mỉm cười, lặng lẽ đánh giá cậu.
“Chị là?”
“Chị tên Mai Như Quỳnh, người mà gọi em đến đón Linh đấy. Cất xe rồi đi cùng chị nhé.”
“Vâng.”
Thanh Tâm ngơ ngác lái xe ra chỗ đậu, rồi đi sau lưng Mai Như Quỳnh lên lầu. Mở cửa phòng ra, đập vào mũi cậu là một mùi rượu bia nồng nàn khiến cậu khẽ nhíu mày. Nhìn quanh phòng thấy Thanh Linh không sao thì cậu mới thở phào nhẹ nhõm.
“Em trai mới đến không định giới thiệu tí gì à?”
Trần Thái Dương hào sảng cười lớn, cậu ta mở đầu hỏi Thanh Tâm.
“A… ờm… em chào anh chị, em tên Nguyễn Thanh Tâm. Anh chị cho phép em đón Linh về ạ.”
Thanh Tâm lịch sự chào hỏi, cậu cũng không quên, mục đích đến đây là gì.
“Không vội, vào ăn cùng bọn anh cho vui.”
Lâm Hoàng vỗ vỗ chỗ ngồi bên cạnh mình.
Thanh Tâm không biết làm sao cho phải, cậu nhìn sang Thanh Linh thấy cô lúng túng, ánh mắt mang theo ý xin lỗi. Cậu hít một hơi lấy bình tĩnh rồi mỉm cười ngồi bên cạnh Lâm Hoàng.
“Vậy em xin phép.”
“Không cần phải lo, anh chị cũng có ăn thịt chú em đâu, haha.”
Lâm Hoàng cười lớn vỗ vai cậu, chỉ là mỗi cú vỗ, Thanh Tâm đều có cảm giác như vai bị một bao tải nặng đập đi đập lại vậy.
“Cơ mà em trai này luyện kiếm bao lâu rồi?”
Võ Quỳnh Mai chống cằm liếc sang, giọng nói mang chút men say hỏi cậu.
“Luyện kiếm? À thì… em chỉ là trị liệu sư thôi ạ. Mấy cái như kiếm thì em không rành cho lắm.”
Thanh Tâm gãi má ngượng ngùng, có lẽ bọn họ hiểu lầm cậu là một kiếm sĩ.
“Hả? Không luyện kiếm? Thế sao em lại cưa đổ được Linh thế?”
“Dạ?”
Lê Hoành Vũ bất ngờ bật thốt ra một câu khiến cho Thanh Tâm vô cùng kinh ngạc. Cậu cưa đổ Thanh Linh từ khi nào?
“Anh Vũ!”
Thanh Linh cắn chặt răng hét lên, cô hận không thể đánh cho tên này một trận. Có lẽ bọn họ đều say cả rồi, nên tinh thần bắt đầu không ổn.
“Đi thôi Tâm, mặc kệ họ.”
“A… hả?”
Thanh Linh nhanh chóng kéo tay Thanh Tâm rồi chạy, cậu chưa kịp suy nghĩ liền bị cô nàng kéo chạy ra ngoài.
“Ơ này! Chưa ăn gì đã bỏ đi thế à?”
Lâm Hoàng ngạc nhiên gọi to, nhưng Thanh Linh đã nắm chặt tay Thanh Tâm mà chạy ra khỏi phòng, nhanh như một cơn gió.
“Từ… từ… từ từ thôi…”
Thanh Tâm bị cô nàng kéo lảo đảo suýt ngã. Ra bên ngoài cậu vẫn chưa hoàn hồn, thì hai người đã đứng tại chỗ đậu xe.
“Đi từ từ tôi, cẩn thẩn kẻo ngã vào lòng nhau.”
“Nhớ kể cho anh chị diễn biến tiếp theo nhá.”
“Tên nhóc kia nhớ giữ Linh kĩ vào nhá, để bọn chị biết là nhóc ăn đòn đấy.”
Bọn họ thò đầu ra cửa sổ trên tầng, nhìn xuống hai người rồi mở miệng trêu ghẹo.
Thanh Linh khuôn mặt đỏ ửng vì xấu hổ, cô nhanh chóng thúc dục Thanh Tâm lấy xe rồi cả hai cùng nhau đi về. Trước khi đi thì Thanh Tâm cũng giơ tay chào tạm biệt một cách lễ phép.
“Khụ… bọn họ uống say nên nói linh tinh, cậu không cần quan tâm đến lời của họ đâu.”
“A… à ừ…”
Hai người im lặng không nói một lời, gió đêm mát rượi thổi qua, làm lay động làn tóc của Thanh Linh. Thanh Tâm thì tập trung nhìn về phía trước lái xe.
“À thì… Cảm ơn… vì đã đón mình.”
Thanh Linh cúi mặt, tay cô khẽ nắm chặt góc áo của cậu, giọng cô lí nhí nhưng đủ để truyền đến tai cậu.
Thanh Tâm khẽ mỉm cười, giọng điệu mang theo chút an ủi:
“Không có gì. Nhưng nếu có lần sau, thì nhớ thông báo cho tôi một tiếng nhé. Hôm nay cô khiến tôi lo lắng lắm.”
“Ừm.”
Lời nói ấy khiến Thanh Linh cảm thấy vô cùng ấm áp. Cô khẽ mỉm cười, gật đầu một cái rồi đáp một tiếng.
Cứ thế, đoạn đường còn lại của hai người đều giữ im lặng. Cho đến khi về đến chung cư và vào trong phòng, thì cả hai người vẫn vậy. Chỉ là suốt đường đi Thanh Linh không còn cảm giác khó chịu như lúc đầu nữa, mà là một cảm giác khoan thái, vui vẻ trong lòng.
…
Qua ngày mới, cả hai người nhanh chóng đánh răng rửa mặt, ăn tạm mẩu bánh mì gối rồi chuẩn bị đồ để đi.
“Cô quên đồ này.”
“Hử?”
Thanh Linh quay đầu, hiện tại cô đang vác trên lưng chiếc hộp đựng thanh gươm của cô.
“Cứ mang theo găng tay đi, dù gì khi tham gia cũng sẽ cần.”
Thanh Tâm đưa đôi găng tay màu đen của Thanh Linh ra. Cô gật đầu nhận lấy rồi cho vào balo, dù gì cậu ta đã biết được điều gì đó nên vẫn nên nghe theo.
…
(Cá: sửa lại thành thời gian khoảng 3 giờ sáng nhé, lần trước mình có viết là 8 giờ sáng ở Chương 12: Long Linh Tuyết.)
Trời vẫn còn tối, cả nhóm đã tập hợp đầy đủ tại trung tâm. Long Linh Tuyết thấy đã đủ thành viên liền gật đầu nói.
“Được rồi, đã tập hợp đủ, giờ mọi người lên xe. Nhóc con nhìn gì thế?”
Thanh Tâm lúc này đang ngó ngang ngó dọc như đang tìm ai đó.
“Anh Minh với chị Nguyệt đâu rồi? Hai người họ cũng tham gia mà nhỉ?”
“Hai người đó tự tập hợp chỗ khác rồi, khi đến nơi thì sẽ gặp hai người họ. Được rồi, nếu không còn gì nữa thì đi thôi.”
Cả đám cùng nhau ngồi trên chiếc xe ma pháp của Long Linh Tuyết. Nhìn bên ngoài thì chỉ thấy đó là một chiếc xe bốn chỗ bình thường, nhưng khi vào bên trong mới nhận ra nó chính là một ngôi nhà di động do ma trận khôn gian sửa đổi.
“Về sau có tiền chắc cũng sắm một con mới được.”
Thanh Tâm lẩm bẩm một mình, nhưng vẫn có hai người nghe được. Thanh Linh thì liếc một mắt suy tư rồi đi vào cùng mọi người, Long Linh Tuyết thấy không còn ai ngoài hai người thì cười một tiếng nói.
“Sao, muốn mua? Nhóc chỉ cần làm cho chị 5 năm thì chị đưa nhóc chiếc xe này, thế nào?”
“Nghe tuyệt đấy, nhưng bỏ đi. Chị nói một cách chung chung như thế thì em sợ lắm.”
Thanh Tâm khẽ lắc đầu từ chối. Tuy cô nàng nói làm việc cho cô nàng 5 năm, nhưng lại không nói rõ là làm việc gì, nếu thật sự đồng ý thì chả phải làm trâu làm ngựa 5 năm sao?
“Chậc.”
“Chị tặc lưỡi gì thế?”
“Không có gì.”
Long Linh Tuyết đi lên buồng lái, từ từ thao tác để chiếc xe di chuyển. Thanh Tâm thì nghi hoặc nhìn theo bóng lưng của cô nàng, cậu nghĩ từ giờ mình nên cẩn thận trước khi đồng ý điều gì đó với Long Linh Tuyết.
Chiếc xe bon bon đi trên đường, lướt qua hàng cây bên đường, ánh đèn chiếu sáng con đường nó đi qua. Đi mãi đến khi dừng lại ở dưới tầng hầm của một tòa nhà cao tầng to lớn.
“Đi, cần đi thêm vài lần nữa mới đến nơi.”
Long Linh Tuyết đi đầu, mọi người cũng nhao nhao đi theo sau. Bọn họ lần lượt đi thang máy lên tầng cao. Đi ra ngoài, trước mặt họ là một hành lang dài.
Bọn họ từ hành lang đi vào một căn phòng to lớn. Ở giữa là một vòng tròn to 3 mét, xung quanh vòng tròn là vô số phù văn, pháp trận và máy móc đang được hoạt động
“Thưa cô, địa điểm dịch chuyển của cô đã lắp đặt xong. Hiện tại đã có thể dùng để dịch chuyển.”
Một vị nữ nhân tiến đến cung kính nói với Long Linh Tuyết.
“Ừ.”
Long Linh Tuyết gật đầu một cái, cô cùng mọi người đứng vào bên trong vòng tròn.
“Chuẩn bị dịch chuyển. Phù văn đã được kích hoạt. Pháp trận bảo vệ đã được kích hoạt. Tọa độ đã được nhập. 3… 2… 1… dịch chuyển.”
Trước mắt bọn họ đều bị bao bọc bởi ánh sáng trắng, nhưng họ lại không hề có cảm giác bị lóa, mà chỉ có cảm giác cơ thể lâng lâng. Như thể chân vẫn chạm đất nhưng người lại bay lên vậy.
Qua vài giây thì ánh sáng dần tan đi, bọn họ đều đứng tại một phòng giống y hệt căn phòng trước. Chỉ khác là ở đây bố trí có khác đi vài phần và người phụ trách cũng trở thành người khác.
“Cậu đến muộn.”
Miêu Như Nguyệt đứng trước mặt Long Linh Tuyết nói.
“Vậy sao?”
Long Linh Tuyết lạnh lùng trả lời.
Dù gì đây cũng đang ở bên ngoài chứ không phải ở trung tâm, Miêu Như Nguyệt có vẻ đã quen với trạng thái này của Long Linh Tuyết, cô khẽ thở dài một hơi.
“Thôi… dù gì cũng chưa muộn lắm. Đi thôi, mọi người đang ở dưới chờ đấy.”
Nói xong, Miêu Như Nguyệt liền xoay người đi đi trước. Long Linh Tuyết tiến đến đi song song cùng cô nàng, mọi người im lặng đi theo sau.
Xuống phía dưới, ở một góc đã đứng hơn chục người. Mọi người đều đang đứng thành năm hàng, một trong năm hàng có Hồ Hồng Vân. Có bốn người đang đứng ở trước nhìn bọn họ có Hồ Thiên Minh.
“Ồ, đến rồi.”
Theo tiếng của Hồ Thiên Minh, mọi người đều đồng loạt nhìn theo hướng của anh ta. Họ bất ngờ, ngơ ngác khi nhìn thấy Long Linh Tuyết.
“Kia là… Long Linh Tuyết, thiên tài Đại Việt cấp thế giới phải không?”
“Chị ấy đẹp thật đấy, hơn cả trên tivi luôn.”
“Có nên tiến đến xin chữ ký không?”
“Ôi mẹ ơi, đây không phải là mơ chứ? Đau!”
“Đau hả? Vậy không phải mơ rồi.”
“Rồi mắc gì véo tao?”
“Tao sợ đau.”
“…”
Mỗi người đều thì thầm to nhỏ với nhau, tạo thành tiếng ồn nhỏ.
“Đến đông đủ rồi nhỉ?”
Một vị nam nhân đứng ra, anh ta mang theo khí chất âm độc và có vảy trên người, nhưng vảy của anh ta bé hơn nhiều so với vảy của Long Linh Tuyết. Nam nhân đó tên Xà Linh Nguyên.
“Chắc cũng đi thôi, bọn họ đến địa điểm trước rồi.”
Một vị nữ nhân khuôn mặt sắc sảo, tuyệt mỹ tiến lên nói. Cô ấy tên Lê Thu Huyền, thuộc chủng tộc con người.
“Đi thôi, chờ tiếp thì ta không chịu được, hừm.”
Nam nhân cơ bắp cuồn cuộn, trên đầu có cặp sừng trâu tỏ vẻ mất kiên nhẫn nói. Nam nhân tên Ngưu Mãnh, thuộc tộc trâu.
“Xe chờ ở ngoài rồi, giờ đi có lẽ đến vừa kịp lúc.”
Hồ Thiên Minh mỉm cười, chỉ là nụ cười trông gian xảo ấy, khiến mọi người có cảm giác như anh ta sẽ cho nổ xe ngay giữa đường đi.
“Khụ khụ… Minh… cậu vẫn nên ít cười lại đi.”
Xà Linh Nguyên đứng bên cạnh khẽ ho vài tiếng nói với Hồ Thiên Minh.
Mặc dù Hồ Thiên Minh là người tốt, nhưng khuôn mặt cùng nụ cười đậm chất phản diện của anh ta lại khiến mọi người sợ hãi dè chừng.
“A… ừ…”
Hồ Thiên Minh vào trạng thái tự bế.
“Đi thôi đi thôi, không nên câu thêm thời gian nữa.”
Miêu Như Nguyệt hào hứng đi đầu.
Mọi người cũng từ từ đi theo sau. Thanh Tâm chạy nhanh đi bên cạnh Hồ Thiên Minh, cậu ghé sát thì thầm với anh ta.
“Anh Minh, anh có định làm thế không?”
“Tâm đấy à… anh… hơi sợ…”
“Cố gắng lên anh, em chắc chắn anh sẽ làm được mà. À mà… hôm qua em mới biết rõ cuộc giao lưu này như nào, nên là… kế hoạch sẽ thay đổi.”
“Thay đổi?”
“Đúng, anh làm như này… rồi như này… sau đó như này…”
“Cái này… nó còn xấu hổ hơn.”
Hồ Thiên Minh liếc qua Hồ Hồng Vân, khẽ rên rỉ một tiếng.
“Không dám đối mặt với sông biển thì sao bắt được con cá? Không dám đi vào rừng thì sao bắt được hồ ly? Em chỉ giúp đến đây thôi, nếu đồng ý thì gật đầu. Dù gì thì quyền quyết định vẫn ở anh.”
“Được…”
Hồ Thiên Minh khẽ gật đầu, anh ta quyết tâm phải làm cho bằng được.
Cả nhóm người lần lượt lên hai chiếc xe khách.
“Ặc… tưởng sẽ đi xe ma pháp, ai ngờ chỉ là xe khách bình thường.”
Thanh Tâm khóe miệng giật giật, cậu không ngờ mấy người này tổ chức rầm rộ nhưng chỉ thuê xe khách bình thường để di chuyển.
“Đi gần thì cần gì xe ma pháp chứ.”
Hồ Thiên Minh khó hiểu nhìn cậu.
“Vậy à…”
Thanh Tâm im lặng không biết nói gì.
Hai chiếc xe đi hơn chục phút lại dừng ở trước một tòa nhà to lớn. Trên đỉnh tòa nhà có ghi [Hiệp Hội Nguyên Tố] trên tấm bảng tên có khắc đầy rẫy những ma trận và phù văn ẩn hiện, tạo ra uy thế mạnh mẽ khi nhìn vào.
Hiệp Hội Nguyên Tố là một hiệp hội từ thời cổ xưa không rõ thời gian thành lập. Hiệp hội được phân bố khắp tinh cầu, ở mọi quốc gia. Không ai rõ người sáng lập hay cao tầng của hiệp hội là ai, mọi người chỉ biết hiệp hội là một nơi để những ma pháp sư nghèo kiếm tiền và kiếm tài nguyên tu luyện.
Nơi này không khác nào hội mạo hiểm giả từ thời trung cổ. Có khu vực đăng ký ủy thác, tiếp nhận ủy thác và trả ủy thác. Mọi người cũng có thể đi qua [Cổng] để có thể đến [Thế Giới Bóng] chiến đấu với quái vật và thu thập tài nguyên.
Thế Giới Bóng có thể hiểu là cái bóng của Trái Đất. Chỉ khác là phân bổ đất đai bên đó không giống Trái Đất chút nào. Bên đó xuất hiện quái vật, tài nguyên, đá mana để con người tìm kiếm và khai thác. Thậm chí có một vài trường hợp người có cấp độ cao khi chết đi tại Trái Đất, truyền thừa của họ sẽ xuất hiện tại Thế Giới Bóng.
Thế Giới Bóng được sở hữu hoàn toàn bởi Hiệp Hội Nguyên Tố. Đã từng có một vài quốc gia lớn tham lam đòi chiếm quyền sở hữu của Thế Giới Bóng, nhưng những quốc gia đó luôn nhận lại thất bại bởi Hiệp Hội Nguyên Tố.
Có thể nói Hiệp Hội Nguyên Tố là một tổ chức phi quốc gia có sức mạnh của một đế quốc, nhưng vì thuộc tổ chức trung lập nên ngoài quyền sở hữu Thế Giới Bóng ra thì các quốc gia thường không có lý do gì để gây hấn với hiệp hội.
Cả sáu người dẫn đầu tiến đến quầy thủ tục, bọn họ đưa ra giấy thông hành đầy đủ. Lễ tân tiếp nhận, xem qua một hồi rồi gật đầu mời bọn họ đi theo mình.
Cả nhóm di chuyển theo vị lễ tân đến một căn phòng, bên trong có một cánh cổng to lớn đang bị ngăn cách bởi ba tầng kính dày.
“Mời mọi người đi qua cánh cổng này, tiếp đó sẽ có người trợ giúp mọi người đi tiếp.”
Vị lễ tân thông báo xong liền cúi người đi ra khỏi phòng.
Sau người dẫn đầu nhìn nhau rồi gật đầu một cái.
“Được rồi, từng thành viên đứng thành hàng theo người dẫn đầu. Hậu cần đứng đầu tiên.”
Xà Linh Nguyên hô to giọng ra phía sau.
Từng người sắp xếp đứng thành sáu hàng, tương ứng với sáu người dẫn đầu.
Thanh Tâm thấy ngoài cậu, có thêm một người nữa là nam ra thì còn lại toàn nữ là hậu cần. Nam hậu cần thấy Thanh Tâm nhìn mình cũng chú ý các đội khác, cậu ta liền hiểu ra rồi gật đầu với cậu. Cậu cũng gật đầu chào hỏi với cậu ta xong liền đi theo Long Linh Tuyết tiến vào cổng.
Qua cổng, trước mắt bọn họ vẫn là căn phòng quen thuộc. Chỉ khác là mỗi người đều cảm nhận được không khí nặng nề hơn rất nhiều. Cả đám nhíu mày, điều động nguyên tố bảo vệ lõi của mình.
“Mời mọi người đi theo tôi, chúng tôi đã chuẩn bị thuyền bay cho mọi người rồi.”
Người nói là một ông lão đầu tóc trắng xóa, nhưng vẫn rất phong độ ngời ngời.
Cả đám đi phía sau ông lão ra ngoài, bên ngoài sảnh vẫn có rất nhiều người đi lại, chỉ là, trong đó có một số người bị thương chằng chịt, máu chảy đầy mình. Thấy được nhóm người, đặc biệt là Long Linh Tuyết thì những người ở đó vô cùng bất ngờ, có vài người tiến đến muốn nói chuyện liền bị ông lão tạo màn bảo vệ chặn ở ngoài.
Sau một hồi đi đường, trước mặt họ là một chiếc thuyền du lịch vô cùng to lớn.
“Được rồi, tôi chỉ dẫn đến đây thôi. Tiếp theo mời mọi người lên thuyền để đi đến nơi.”
Ông lão cúi người, nói xong quay đầu trở lại sảnh.
“Thuyền bay sao… lần đầu đi không biết cảm giác như nào?”
Thanh Tâm khẽ lẩm bẩm, cậu có chút mong chờ cảm giác đứng bên trên thuyền và đón gió là như nào.
“Cậu chưa đi thuyền bay lần nào sao?”
Thanh Linh có chút ngạc nhiên nhìn cậu.
“Chưa. Cô đi rồi sao?”
“Có vài lần thôi.”
Thanh Tâm bất ngờ trước câu trả lời của cô. Cậu không ngờ Thanh Linh lại đi rồi, còn cậu thì chưa.
“Vậy cảm giác trên đó như nào?”
“Lát nữa lên là biết thôi. Đi thôi, mọi người lên thuyền rồi kìa.”
Thanh Linh nhanh chóng đẩy cậu lên trên thuyền.
Chiếc thuyền du lịch sau khi thấy khách đã đông đủ liền từ từ nổi lên, nó điều chỉnh hướng bay rồi phi nhanh tiến về phía trước.
Chaporia
Bình Luận (0)