Chiếc thuyền bay sau một hồi phi tốc, thì giờ nó đã đáp xuống một hải đảo to lớn.
“Cậu không sao chứ?”
Thanh Linh từ từ vuốt lưng Thanh Tâm từ đằng sau.
“Cảm giác tuyệt thì tuyệt thật… chỉ là hơi khó chịu.”
Thanh Tâm sắc mặt xanh xao, tựa vào tường tránh cho mình bị ngã.
Nhớ lại cảnh rung lắc của chiếc thuyền khi gặp quái vật trên không trung, cảm giác đó thật là tệ. Mặc dù có màn chắn bảo vệ, nhưng cái cảm giác quái vật va đập vào thuyền và chiếc thuyền như thể rơi bất kỳ lúc nào, cũng không vui chút nào. Dù gì thì họ cũng đang ở Thế Giới Bóng nguy hiểm trùng trùng, ở trên trời hay dưới đất đều có vô số quái vật chui ra.
“Đến nơi rồi, mọi người từ từ xếp thành hàng đi xuống.”
Mọi người lần lượt đi theo sau người dẫn đầu của mình. Bên dưới đã có hơn chục người chờ sẵn.
“Đến đông đủ rồi chứ? Có thiếu ai không?”
Một giọng nói hiền từ đến từ một cô nàng có nhan sắc cao sang động lòng người, khí chất của cô nàng hiền từ, bao dung với mọi vật.
“Chị ấy là… Âu Linh?”
Thanh Tâm nhíu mày, cậu như thấy cô nàng ở đâu đó, lầm bẩm một mình.
“Cậu biết chị ấy hả?”
Thanh Linh ngó sang hỏi.
“Không rõ, nếu chị ấy là Âu Linh thật thì có thể coi chị ấy là sư tỷ của tôi.”
“Sư tỷ?”
Thanh Linh bất ngờ, cô khẽ liếc qua nhìn Âu Linh.
“Đã đầy đủ rồi, còn bên mọi người thì sao?”
Long Linh Tuyết đứng lên đại diện, giọng cô lạnh lùng trong trẻo vang lên.
“Bên này cũng đủ rồi, giờ bắt đầu thôi.”
Có một nam nhân tộc rồng đứng ra, anh ta tên Long Hoành, là một nam nhân to lớn với khuôn mặt nghiêm nghị.
Đứng bên cạnh Long Hoành là một nam một nữ, nam nhân thuộc tộc người tên Phạm Huỳnh Thiên và nữ nhân tộc người cá tên là Ngư Huyền.
“Được rồi, mọi người lần lượt xếp thành hàng như cũ ở phía trước.”
Cả chín người dẫn đầu đứng ở phía trước, mọi người lần lượt xếp thành hàng đứng theo người dẫn đầu của mình.
“Mọi người đã biết cuộc giao lưu này là như nào rồi. Nhưng anh vẫn sẽ nói lại, cuộc giao lưu này chỉ đơn thuần là giao lưu giữa ba miền với nhau. Anh không mong mọi người sẽ tạo ra xung đột gì to lớn khi cuộc giao lưu đang diễn ra. Hết!”
Long Hoành lui xuống, Âu Linh tiến lên cầm một chiếc hộp và một tờ giấy.
“Tiếp theo là thể lệ và quy tắc. Hiện tại ở đây có 9 đội. Mỗi đội sẽ được phân phát cho 10 điểm, tương ứng với mỗi người 2 điểm. Riêng hậu cần thì không tính vào. Vậy thì tổng sẽ là 90 điểm.”
Nói xong Âu Linh liền cầm trong tay một xu bằng đồng có đánh số 1 ở mặt ngửa, mặt úp là hình của cả Đại Việt.
“Tiếp theo, mỗi người sẽ dùng số điểm này để tiến hành đặt cược khi chiến đấu. Quy tắc như sau: Bên A là người đưa ra lời thách đấu, đồng thời cũng quyết định phương thức chiến đấu và hình thức cá cược. Nếu Bên B chấp nhận, thì chính Bên B sẽ là người đưa ra mức điểm cá cược. Sau đó cả hai bên xác nhận, trận đấu mới chính thức bắt đầu. Lưu ý: mỗi người sẽ chỉ có 3 lần từ chối duy nhất.”
“Mỗi bên sau khi đã chiến đấu xong thì sẽ có 30 phút miễn chiến. Nếu có ai đó tiến đến cá cược, thì người đó có quyền chấp nhận hoặc từ chối hoàn toàn mà không phí 3 lần từ chối.”
“Phương thức chiến đấu sẽ hoàn toàn là đấu đơn, không được có đấu đôi hoặc cả đội chiến. Nếu như có ai đó xen vào giữa trận ngoài hậu cần, thì họ sẽ bị trừ đi 2 điểm để bồi thường cho hai người đang cá cược.”
“Nếu có người bị trừ hết điểm thì người đó bị loại, nhưng người trong đội cũng có thể chia điểm của mình cho họ để đối phương có thể tiếp tục tham gia. Thậm chí cũng có thể chia điểm cho đối thủ nếu muốn.”
“Đến khi kết thúc giao lưu, đội nào có nhiều điểm nhất sẽ là đội chiến thắng.”
“Điều cuối, không được có bất kì hành vi bạo lực quá mức hoặc quá khích. Những ai phạm quy, không cần cảnh cáo, người đó sẽ bị loại hoàn toàn khỏi giao lưu. Chúng ta chỉ đơn thuần là giao lưu chứ không phải tranh đấu, nên mong mọi người hãy mang theo tinh thần vui vẻ để chiến đấu với nhau nhé.”
“Nếu có thương tích ngoài ý muốn hoặc trọng thương thì hậu cần có thể đốt pháo sáng khẩn cấp, anh chị và đội khác sẽ lần theo pháo sáng mà tiến đến trợ giúp.”
Nghe đến đây, mọi người liền xôn xao nói chuyện với nhau. Họ nghĩ rằng quy tắc và luật lệ này quá dễ rồi. Nghe những tiếng xì xào bên dưới, 10 người bên trên chỉ biết cười thầm trong bụng. Chờ khi mọi người bàn tán xong, Âu Linh liền nói tiếp.
“Tiếp theo, khi bắt đầu thì mọi người sẽ bị bịt mắt trong vòng 10 phút và 9 người trên này sẽ dẫn các đội ra từng chỗ ngẫu nhiên trên đảo. Mọi người sẽ phải sinh tồn 2 ngày trên hòn đảo này từ khi bắt đầu cho đến khi kết thúc, khi kết thúc anh chị sẽ đến đón từng đội nên không cần lo lắng.”
Âu Linh nói xong, chưa kịp để mọi người phản ứng thì trước mắt họ đã bị bịt kín, sau đó cơ thể có cảm giác trôi nổi từ từ bay lên.
Mở mắt ra lần nữa, Thanh Linh cùng đồng đội đã ở trong một khu rừng rậm rạp, xung quanh mang theo chút ẩm ướt và âm u rùng rợn.
“Được rồi, 10 điểm này các ngươi cầm lấy.”
Long Linh Tuyết chia 10 đồng xu thành 5 phần đưa cho từng người một. Xong xuôi cô liền bay trở lại về phía thuyền bay mà không nói thêm câu gì.
“Được rồi, tiếp theo… Á!”
Bùi Trương Tú quay ra thấy một người đeo áo choàng, hư ảnh lờ mờ khiến cô hét toáng lên. Mọi người nghe xong liền lôi vũ khí ra định chiến đấu.
“Là tôi đây. Cất vũ khí đi.”
Giọng nói của Thanh Tâm phát ra khiến mọi người khẽ nhíu mày, nhưng họ cũng đã cất vũ khí lại.
“Rồi mắc gì cậu trùm người kín mít thế.”
Bùi Trương Tú bực tức, cô có chút xấu hổ vì lỡ hét toáng lên.
“Tất nhiên là để giảm sự hiện diện rồi. Hiện tại chúng ta đang ở Thế Giới Bóng, cô không nghĩ đến việc chúng ta sẽ phải săn giết ma thú để ăn đấy chứ?”
“Hả?”
Bùi Trương Tú ngơ ngác khi nghe cậu nói vậy. Bốn người khác cũng đã nhận ra khi đã nghe từ thể lệ với quy tắc rồi nên không bất ngờ lắm.
“Haizz… đừng nói với tôi là cô nghĩ rằng 2 ngày này cả đám sẽ chỉ đi loanh quanh, chiến đấu với đội khác rồi sẽ có người đưa cơm đến tận nơi đấy chứ? Với cả, tôi là hậu cần nên sẽ không cần phải chiến đấu, việc của tôi chỉ là hỗ trợ, trị liệu và làm trọng tài mà thôi.”
Nói xong Thanh Tâm liền cầm ra một cục hình tròn giơ lên cao, cục tròn trên bỗng đầu xuất hiện một cánh quạt nhỏ, xoay nhanh rồi bay xung quanh cậu.
“Đây là thiết bị ghi hình, dùng để cho các anh chị xem. Họ sẽ thông qua đây để xem xem có đội nào đang gian lận hoặc ai đó có vấn đề gì không tốt không.”
Thanh Tâm liếc qua từng người rồi nói tiếp.
“Được rồi, tiếp theo tôi sẽ chỉ đi theo mọi người mà thôi, nếu có vấn đề gì cần thiết thì cứ nói với tôi. À đúng, hiện tại đang là khoảng 7 giờ sáng nhé.”
Nói xong cậu liền im lặng không nói thêm câu nào nữa.
Thấy Thanh Tâm im lặng không nói thêm câu nào, các cô gái liền chụm vào nhau để nghĩ xem tiếp theo nên làm gì.
“Tớ nghĩ chúng ta nên tìm một chỗ để có thể nghỉ ngơi trước.”
Lang Thiên Nguyệt lên tiếng đầu tiên.
“Có nên hay không kiếm đồ ăn trước?”
Bùi Trương Tú giơ tay lên, bụng cô réo lên khiến cô nàng vô cùng xấu hổ.
“Vậy thì đi kiếm sông suối trước đi, khi tìm được thì ta sẽ vừa có đồ ăn, vừa có nước uống.”
Đặng Linh Lam suy nghĩ một hồi rồi nói ra, dù gì khi dậy sớm thì họ cũng chỉ ăn nhẹ nên hiện tại vẫn cảm thấy đói.
“Vậy thì làm theo ý Lam trước đi, để tớ với Vi cảm nhận tìm kiếm.”
Thanh Linh nhìn sang Long Huyền Vi bên cạnh, cô nàng liền gật đầu đồng ý. Cả hai cùng lúc nhắm mắt lại cảm nhận nguyên tố nước ở gần đây.
Các ánh sáng nguyên tố thường bắt nguồn từ thiên nhiên. Ánh sáng nguyên tố thường xuất hiện ở khắp nơi, nhưng chúng luôn trong trạng thái nhạt nhòa. Chỉ những nơi như sông, hồ, ao, suối thì nguyên tố nước mới đậm hơn.
“Tìm được rồi, ở hướng kia.”
Cả hai người cùng lúc mở mắt và chỉ về một hướng.
Mọi người gật đầu một cái rồi cùng nhau đi về hướng của hai người chỉ. Thanh Tâm thì đứng cách xa họ khoảng 1 mét ở đằng sau.
“Rồi mắc gì cậu đứng cách một mét thế?”
Bùi Trương Tú nhíu mày nhìn ra sau.
“Tất nhiên để quay được cả năm người rồi. Tiện thể tránh nguy hiểm luôn.”
“Nguy hiểm g…”
Bùi Trương Tú chưa nói hết câu thì ở bụi cây bên cạnh đã vang lên tiếng xào xạc. Sau đó có một con hổ nhảy ra, xung quanh nó ẩn hiện lên ngọn lửa bập bùng khiến không gian xung quanh nó vặn vẹo vì nóng, chiếc lá nó dẫm lên liền bị thiêu cháy thành tro. Nó gầm lên một tiếng thị uy với những người trước mặt.
“Gào!”
“Ma thú cấp 2, Hỏa Diệm Hổ, thuộc tính hỏa, thịt và da con này có tác dụng rất tốt cho nguyên tố sư hệ Hỏa.”
Đặng Linh Lam bình tĩnh nói ra cấp độ, tên, thuộc tính và tác dụng của Hỏa Diệm Hổ trước mặt.
“Ma thú cấp 2 à. Vậy thì để tớ.”
Nói xong Bùi Trương Tú liền lôi thanh kiếm dài sau lưng của mình ra mà lao vào con Hỏa Diệm Hổ trước mặt.
“Hah! Hỏa Liệt Trảm.”
Cô xoay kiếm chém về phía con Hỏa Diệm Hổ.
“Gào!”
Hỏa Diệm Hổ không yếu thế, nó giơ ra móng vuốt mang theo nguyên tố hỏa nóng bóng đập về phía thanh kiếm.
Keng!
Móng vuốt và thanh kiếm va chạm vào nhau, tạo thành thế giằng co giữa hổ và người.
‘Haizz… có đồng đội như này thật mệt.’
Thanh Tâm khẽ thở dài ngao ngán. Nhưng vì là hậu cần nên cậu không có ý định giúp đỡ hay nói gì thêm.
“Đọ sức khỏe sao? Còn lâu mới thắng được tao.”
Bùi Trương Tú vận sức, cô xoay kiếm khiến con hổ mất hướng. Nhân lúc đó cô nàng liền chém một đường ngay cổ của con hổ, nhưng vết thương không sâu, con hổ bị chém liền gào lên một tiếng rồi lui ra xa.
“Hahaha, tiếp!”
Bùi Trương Tú vác kiếm lên vai cười lớn. Vốn định chiến đấu 800 hiệp với con hổ, nhưng không may, khi con hổ thấy mình không địch lại và đối phương có nhiều người chưa lên. Con hổ liền quay người chạy trốn.
“Ê này! Sao mày lại chạy trốn!”
Vốn Bùi Trương Tú định đuổi theo, nhưng lại bị Thanh Linh níu lại.
“Linh… sao lại kéo tớ, nếu để con hổ kia chạy mất thì sao?”
Bùi Trương Tú có chút gấp.
“Hiện tại chúng ta chưa rõ nơi này như nào, cậu mà đuổi theo thì có lẽ bị lạc mất. Hiện tại chúng ta vẫn nên đến sông suối trước, bắt cá ăn hồi phục và nghỉ ngơi trước đã.”
Thanh Linh khẽ lắc đầu, bàn tay nắm chặt thêm vài phần.
“Được thôi…”
Bùi Trương Tú nghe vậy liền ỉu xìu. Vốn có thịt hổ đại bổ dành cho cô, nhưng ai ngờ lại để nó chạy mất. Hiện tại cô nàng như thể trượt xổ số ngay số cuối vậy.
“Ồ… đồ tốt.”
Nghe thấy tiếng nói, mọi người đồng loạt quay qua. Chỉ thấy Thanh Tâm đang vén một bụi cây ra, hì hục đào thứ gì đó.
“Này, cho cô.”
Đào xong cậu liền đứng lên, ném thứ vừa đào cho Bùi Trương Tú.
“A… cái này là?”
Bùi Trương Tú nhìn vào trong tay, chỉ thấy đó là cây nấm đỏ rực, màu sắc sặc sỡ.
“Nấm độc.”
Cậu nói một câu tỉnh bơ khiến Bùi Trương Tú sắc mặt tái mét ném về phía cậu.
“Linh! Nhanh! Cho tớ xin ít nước!”
Bùi Trương Tú như sắp khóc tới nơi, Thanh Linh ngưng tụ ra thủy cầu thì cô liền cho tay vào chà đi chà lại.
“Sao lại vứt đi chứ.”
Thanh Tâm bắt được cây nấm liền suýt soa, nâng niu như thể nó là bảo vật.
“Nếu là nấm độc thì cậu tự cầm đi. Đưa tôi làm gì!”
Bùi Trương Tú quay qua tức giận trừng mắt nhìn cậu. Các cô gái khác cũng nhíu mày muốn xem cậu trả lời như nào.
Thanh Tâm thấy vậy liền nhún vai trả lời:
“Độc thì độc, nhưng nó lại là dược liệu tốt. Thứ này gọi là Nấm Bạo Hỏa, tác dụng của nó là tăng sức công phá của hệ Hỏa hoặc nâng cao pháp lực hệ Hỏa cho người sử dụng. Nếu cô dùng không đúng cách thì hẹo, nhưng nếu kết hợp hai loại dược liệu khác thì có thể sử dụng bình thường. Cho dù không dùng thì cũng có thể bán lấy tiền cũng được, nó khá có giá đấy chứ.”
Vừa nói cậu vừa phủi đi đất cát trên thân nấm rồi ném trở lại cho Bùi Trương Tú. Cô nàng nghe xong nhanh chóng tiếp lấy, nhưng lại không biết làm như nào, vì hiện tại cây nấm này vẫn đang là nấm độc.
“Vậy thì… tôi cảm ơn cậu rồi.”
Bùi Trương Tú cắn chặt răng, nhét cây nấm vào trong túi áo.
“Mất con hổ nhưng cũng được cây nấm, chỉ là cây nấm này không dùng được luôn thôi. Có vẻ như con hổ đến vì cây nấm, nhưng thấy không địch lại liền chạy trốn. Khi nào tìm đủ dược liệu thì tôi chỉ cô cách dùng. Còn không thì mang về bán cũng được.”
Thanh Tâm gật đầu không tỏ ra quan tâm. Cậu thầm nghĩ Thế Giới Bóng này đúng là nơi tuyệt vời, chỉ là nơi này quá nguy hiểm. Nhưng tìm tài nguyên trong nơi nguy hiểm, không phải là điều bình thường sao?
“Như này có sao không?”
Đặng Linh Lam tiến đến hỏi cậu.
“Không sao, dù gì trong quy định cũng không có nói hậu cần không được đào dược liệu đưa cho người tham gia đâu. Với cả, nếu tôi tìm được dược liệu nào phù hợp cho mọi người, thì tôi vẫn sẽ đào rồi đưa cho người tương ứng. Nếu gặp được dược liệu phù hợp cho hai người thì tôi sẽ giữ lại, cho đến khi tìm được dược liệu giống vậy thì tôi sẽ đưa cho hai người chọn.”
Thanh Tâm không cần suy nghĩ liền nói ra lời trong lòng. Mọi người nghe xong có chút bất ngờ, xong họ liền nhanh chóng vui vẻ. Vì tên này không có ý định chiếm làm của riêng mà đưa cho từng người.
Cả năm người liền nhao nhao cảm ơn.
“Đừng cảm ơn vội, nếu không thấy dược liệu phù hợp, thì mấy lời cảm ơn đấy khiến cho tôi có cảm giác như đang mắc nợ vậy. Mà không nói tiếp nữa, lên đường đi.”
Nghe Thanh Tâm nói thì cả năm cô gái liền cảm thấy buồn cười, nhưng họ cũng nhanh chóng cùng nhau đi về hướng sông suối đã định.
Chaporia
Bình Luận (0)