Dòng suối mát mẻ róc rách chảy từ thượng nguồn xuống. Một con sóc đang uống nước thì nghe tiếng xào xạc từ phía sau, nó quay sang nghiêng đầu nhìn về phía đó.
Qua một hồi xào xạc, thì có năm bóng người lao ra khiến con sóc sợ hãi chạy nhanh về hướng khác. Nó trèo lên cây, phi tốc nhanh chóng biến mất.
“Cuối cùng… cũng đến… nơi… rồi…”
Bùi Trương Tú uể oải nằm trên một cục đá to gần đó, hiện tại cô nàng vô cùng mệt mỏi. Trên người có vô số vết trầy xát, quần áo và đầu tóc đều bị lẫn bùn đất cùng lá cây.
Các cô gái khác cũng không khá hơn là bao, trên người họ ít nhiều cũng có vài vết trầy xát cùng bùn đất trên người. Trong số họ thì có mỗi Thanh Tâm là sạch sẽ nhất, vì mỗi khi phải chiến đấu thì cậu lại lui ra núp ở một góc, cho đến khi xong xuôi thì cậu mới đi ra.
“Cứ đi được vài mét là lại gặp ma thú. Nơi này đúng là nguy hiểm, nhưng ít ra vẫn có chút dược liệu an ủi.”
Thanh Tâm lấy cọng cỏ dại ra ngắm nghía, trên tay cậu đang cầm là Cỏ Lục Lam. Nếu không nhìn kĩ thì sẽ chỉ coi nó là một cọng cỏ dại bình thường, nhưng nếu so sánh thì nó có màu xanh xen một chút màu lam nhạt, khác hẳn với cỏ dại thường. Tác dụng của nó là thanh lọc cơ thể, giảm độc tính và đề tỉnh tinh thần. Có thể làm trà, làm thuốc hoặc ăn trực tiếp.
“Cậu… thì hay rồi… chỉ việc trốn… và nhặt dược liệu thôi…”
Bùi Trương Tú thở không ra hơi trừng mắt nhìn cậu.
Khoảng cách từ nơi xuất phát tới con suối xa hơn mọi người nghĩ, trên đường đến đây thì họ đã phải chiến đấu với vô số ma thú lao ra từ mọi phía. Thậm chí có cả ma thú cấp 4 khiến cả bọn phải nhanh chóng đi đường vòng, mất nhiều thời gian hơn.
Ma thú cấp 4 tương đương với nguyên tố sư Lõi Xoáy, mà sức mạnh giữa Lõi Xoáy và Lõi Tinh Luyện khác biệt một trời một vực. Vì thế, cho dù bọn họ là tổ đội toàn là Ngưng Tụ đỉnh cấp cùng một Tinh Luyện sơ cấp, thì có cho tiền họ cũng không dám chọc vào con ma thú đó.
Do vừa phải chiến đấu, vừa phải đi đường vòng, vì thế họ đã phải mất hơn 2 tiếng thì mới có thể đến được con suối đã định.
“Hậu cần thì không được lao lên chiến đấu giúp rồi. Hồi Phục Sơ Cấp. Hào Quang Hồi Phục.”
Thanh Tâm cất cọng cỏ vào trong túi không gian, tiếp đó cậu đến gần hồi phục cho mọi người. Khi đi ngang qua Thanh Linh thì cậu có nhặt lá cây trên tóc và phủi bụi cho cô nàng. Điều đó khiến cô nắm chặt thanh gươm, cúi đầu xấu hổ. Hành động của hai người khiến mọi người đều ghé mắt sang nhìn.
Mỗi người một vẻ mặt khác nhau, Bùi Trương Tú có lẽ đã quen thuộc nên không nói gì, Đặng Linh Lam khẽ liếc qua Long Huyền Vi, Long Huyền Vi lạnh lùng nắm chặt thanh kiếm trong tay, Lang Thiên Nguyệt thở dài nhìn Long Huyền Vi mà không nói gì.
“Giờ mấy người nghỉ ngơi đi, còn lại để tôi là được. Cho tôi mượn một vài mũi tên nhé.”
Thanh Tâm tiến đến rút vài chiếc mũi tên trong ống đựng ra khi nhận được sự đồng ý của Lang Thiên Nguyệt.
Cậu từ từ đi đến dòng suối, nhìn xuống rồi im lặng đi dọc theo bờ suối. Thấy gì đó, cậu giơ mũi tên lên, ném mạnh về phía trước. Cậu cởi giày, xoắn ống quần rồi từ từ đi xuống, khi nhổ mũi tên lên thì thấy trên đầu tên đã đâm trúng con cá khá to.
“A? Làm sao mà cậu làm được hay thế!?”
Bùi Trương Tú như quên đi mệt mỏi, bất ngờ bật thốt lên khi nhìn thấy cảnh tượng trước mặt.
“Kỹ năng đơn giản mà thôi. Ai mà chẳng làm được.”
Thanh Tâm nhún vai, cậu tiếp tục đi dọc bờ suối tìm cá.
“Mấy cậu làm được không?”
Bùi Trương Tú nghi hoặc quay ra sau, thấy mọi người đều gật đầu nói có thì cô liền tự bế. Giờ cô còn không bằng một tên trị liệu sư nữa.
Sau hơn 10 phút săn bắt thì cậu liền vác theo tám con cá đâm qua mũi tên, để chúng trên một cục đá đã được rửa sạch. Cậu lấy con dao đa năng ra, thuần thục cạo vảy, rạch bụng cá, lấy hết nội tạng ra. Xong xuôi cậu liền rửa lại lần nữa, dùng muối chà xát để khử tanh.
“Xong, thiếu mỗi que gỗ xiên qua thôi.”
Thanh Tâm hào hứng nhìn vào thành quả trước mắt mình.
“Đây.”
Thanh Linh tiến đến, đưa cho cậu vài que gỗ đã được gọt toàn thân sạch sẽ.
“Cảm ơn.”
Cậu tiếp nhận que gỗ, xiên qua miệng từng con cá rồi quay ra định làm lửa trại thì đã thấy có sẵn. Cậu tiến đến cắm que gỗ xuống đất, cùng mọi người ngồi chờ cá nướng chín. Trong lúc chờ cá chín thì Thanh Linh có vào trong rừng một hồi, lúc trở về thì trên tay cô có cầm vài chiếc lá to.
“Cậu cầm lá to làm gì?”
Bùi Trương Tú nghi hoặc nhìn những chiếc lá trên tay cô.
“Đây là cái bát.”
“Bát?”
“Ở thiên nhiên thì chúng ta thường không có bát để dùng, vì thế có thể tận dụng những chiếc lá to này để làm bát hoặc đồ đựng.”
Vừa nói Thanh Linh vừa chia cho mỗi người một chiếc lá.
Khói lửa bập bùng, mùi cá nướng dần lan tỏa khiến bụng mọi người kêu ùng ục. Ánh nắng ấm áp từ trên trời chiếu xuống mọi người đang quây quần ở dưới.
“Tuy nói là Thế Giới Bóng nhưng không ngờ chỗ này lại giống hệt Trái Đất. Chỉ khác là nó có quái vật và tài nguyên tu luyện có thể nhặt được nhiều mà thôi.”
Bùi Trương Tú đưa tay lên lau đi giọt mồ hôi trên đầu.
“May là Hiệp Hội Nguyên Tố không thuộc bất kỳ quốc gia nào và là tổ chức trung lập. Chứ không thì thế giới hiện tại có lẽ sẽ không ổn đâu.”
Thanh Tâm vừa nói vừa xoay cá, để cho hai bên cá chín đều.
Mọi người nghe vậy chỉ gật đầu không nói, dù gì thì Thế Giới Bóng có vô số tài nguyên, ma thú và truyền thừa của vô số cường giả. Nếu như có một quốc gia độc chiếm thì không rõ thế giới sẽ như nào nữa.
“Có người… đến rồi”
Thanh Tâm dừng việc trong tay lại, liếc về phía bờ suối đối diện. Mọi người cùng quay ra, thấy bụi cây xào xạc một hồi liền có một đội đi ra.
“Đến đúng rồi, may mà thấy cột khói bốc lên.”
Người nói là một nam thanh niên cơ bắp dẫn đầu tiến đến.
“Còn không phải anh lúc đầu dẫn cả đội đi lòng vòng sao?”
Cô gái ở đằng sau véo nhẹ nam thanh niên.
“Hì hì, lỡ xíu thôi ý mà.”
Nam thanh niên có vẻ không thấy đau, cậu ta cười ngây ngô trả lời cô gái.
“Hai người này lại tình tứ rồi.”
“Sao thằng Khang này có bồ được hay thế cơ chứ?”
Hai thanh niên đi sau nhỏ giọng thì thầm, ánh mắt lộ rõ vẻ ghen tị. Còn cô gái còn lại cùng với hậu cần thì chỉ biết thở dài ngao ngán.
“Mấy người là đội nào?”
Thanh Linh đại diện tiến lên hỏi. Hiện tại cô đang đứng ở bờ suối, đối diện với đội kia.
“À quên, xin lỗi nhé, quên không giới thiệu. Tụi tôi là tổ đội đến từ Miền Nam, tôi tên Đoàn Minh Khang. Tụi tôi bị lạc trong rừng, may mà có cột khói của mấy người mới khiến tụi tôi ra ngoài được.
”
Đoàn Minh Khang ngây ngô trả lời, còn cô gái ở phía sau có vẻ không vui. Cô nàng có vẻ vô cùng khó chịu khi nhìn Đoàn Minh Khang nói chuyện với Thanh Linh.
(Cá: Vốn định viết cách nói của người Miền Nam vào, nhưng nhận ra về sau thêm Miền Trung thì đúng là đau khổ. Thôi thì mình viết cách nói nửa Nam nửa Bắc nhé :. Anh em ba miền cùng chung một nhà!!!)
“Để hậu cần bên mấy người qua đây nói chuyện với tôi đi.”
Thanh Tâm nhạy bén nhận ra ánh mắt của cô gái phía đối diện, cậu nhanh chóng tiến đến vỗ vai Thanh Linh, ra hiệu cho cô nàng trở về.
“Được.”
Thấy đối phương muốn nói chuyện, Đoàn Minh Khang hớn hở, nhanh chóng quay ra sau nhìn về phía hậu cần. Hậu cần hiểu ý, gật đầu tiến đến bờ sông nói chuyện với Thanh Tâm.
Hai người nhanh chóng trao đổi với nhau. Hậu cần phía đối diện cậu là một cô gái, hiện tại không rõ mặt mũi như nào vì cô gái che kín mặt. Nhưng cậu cũng không quan tâm lắm, vì cậu cũng che kín mặt mà.
“Được rồi, để tôi trao đổi với đồng đội đã.”
Đối phương gật đầu, cũng quay về trao đổi với đồng đội.
“Như nào?”
Thanh Linh đứng dậy hỏi, mọi người cũng đứng dậy nhìn Thanh Tâm.
“Bọn họ thật sự bị lạc đường, qua trao đổi thì bên đó vô cùng đói, muốn chúng ta trợ giúp một ít cá. Hiện tại chúng ta có tám con, bên đó có sáu người. Tôi định dùng ba con cá để đưa họ, mọi người nghĩ thế nào?”
Bọn họ không trả lời, chỉ nhìn chằm chằm cậu.
“Sao nhìn tôi thế?”
“Cậu bắt cá mà, vậy nên toàn quyền do cậu quyết định.”
Thanh Tâm nghe vậy, gật đầu một cái.
“Vậy được rồi, dùng ba con cá đưa cho bọn họ cũng được.”
“À…”
“Có chuyện gì sao, Linh?”
“Không…”
Thanh Linh muốn nói lại thôi, cô vốn định hỏi cậu ta sẽ ăn gì, nhưng thấy ánh mắt nghiêm túc của cậu thì cô không muốn hỏi nữa.
Thanh Tâm dùng bọc lấy ba con cá, rút xiên gỗ ra hết rồi dùng dao đa năng đã rửa sạch cắt ba con cá ra làm sáu phần. Xong xuôi cậu liền ra hiệu cho đội kia sang bên này, chỉ là cậu bảo họ ngồi cách hai mét rồi mới đưa cá qua.
“Ngon thật, lần đầu tiên tôi được ăn món cá ngon như thế này.”
Đoàn Minh Khang hì hục ăn cá rồi tấm tắc khen ngon.
“Có gì để trao đổi không? Dù gì ăn của tôi cũng mất phí chứ?”
Thanh Tâm không nể nang gì, cậu đứng cách họ một mét nói.
Hai thanh niên đang ăn liền như nghẹn lại, họ khó tin trừng mắt nhìn Thanh Tâm.
“Chỉ với ba con cá như này mà cậu đòi phí á?”
“Công tôi bắt cá, công tôi sơ chế, công tôi nướng chín. Trên thế giới này, thứ miễn phí từ trên trời rơi xuống chỉ có cứt chim và nước mưa mà thôi.”
Thanh Tâm khoanh tay, nhìn chằm chằm họ. Bọn họ muốn đáp trả nhưng không biết đáp trả như nào, vì cậu ta nói quá đúng.
“Thôi thôi… tôi đưa cậu cái này được không?”
Đoàn Minh Khang đứng lên hòa giải, cậu ta cầm một đồng xu đưa ra.
“Bỏ đi, điểm dùng để hai bên cá cược chứ không phải mua bán. Cậu cứ giữ lấy mà dùng.”
Thanh Tâm liếc qua, lắc đầu một cái rồi xoay người định đi.
“A… chờ đã, thế tôi dùng quả này để đổi được không?”
Đoàn Minh Khang lôi ra một qua hình tròn, toàn thân nó có màu xanh lá, như thể nó vẫn chưa chín vậy.
Thanh Tâm nghe vậy liền quay qua, thấy được quả trong tay Đoàn Minh Khang thì cậu liền nhíu mày.
“Vốn dĩ tôi định hái quả để ăn, nhưng trên cây chỉ có mỗi quả này, với cả nó có vẻ chưa chín. Lúc đầu tôi không dám đưa ra, nhưng hiện tại tôi có quả này thôi.”
Đoàn Minh Khang gãi đầu giải thích.
Thanh Tâm tiếp lấy quả từ tay cậu rồi hỏi.
“Mấy người, có ai đã ăn quả này chưa?”
“Hử?”
Mọi người, bao gồm đồng đội bên Thanh Tâm cũng ngơ ngác khi nghe cậu hỏi vậy.
“Cứ trả lời đi.”
“Chưa… quả này có gì sao?”
Đoàn Minh Khang gấp gáp trả lời.
Nghe vậy thì Thanh Tâm mới thở phào, thấy ánh mắt mờ mịt của mọi người thì cậu liền giải thích.
“Đây là Từ Mộc Quả là một quả độc, nếu ăn trực tiếp thì chỉ có chết.”
Nghe vậy cả đội của Đoàn Minh Khang lập tức mặt mày tái mét, họ vốn dĩ định bụng chia nhau ăn quả này khi hết chịu nổi. May mà họ đã nhịn được và tìm đến đây.
“Cái này… hay là tôi đổi cho cậu lấy cái khác?”
Đoàn Minh Khang nuốt nước bọt, định lấy lại quả trên tay cậu, nhưng cậu nhanh chóng đưa tay ra chỗ khác khiến cậu ta vồ hụt.
“Đổi rồi thì không có chuyện đổi lại. Quả này tôi lấy.”
Thanh Tâm lắc đầu, cầm Từ Mộc Quả trên tay ngắm nghía.
“Cậu lấy làm gì? Quả này có độc đấy.”
“Độc thì độc, nhưng nó lại là dược liệu tốt.”
Thanh Tâm nhún vai trả lời. Còn đồng đội của cậu như có cảm giác déjà vu.
“Được rồi, mấy người ăn đi, tôi đi vệ sinh một chút. À đúng, cá thì mọi người tự lấy ăn đi, tôi không đói, không cần để cho tôi.”
Nói xong cậu liền đi thẳng vào khu rừng. Đồng đội của cậu ngơ ngác nhìn bóng lưng biến mất trong rừng, nhưng họ cũng nhanh chóng lấy phần cá của mình ăn. Dù gì thì Thanh Tâm biết trốn kĩ, nên họ không lo lắng cho lắm.
“Linh, sao cậu không ăn đi?”
Đặng Linh Lam bên cạnh thấy Thanh Linh im lặng không ăn liền nghi hoặc hỏi.
“À thì… tớ vẫn nên chờ cậu ta trở về rồi ăn chung vậy. Dù gì thì cậu ta cũng đói mà.”
“Chẳng phải cậu ta nói không đói sao? Chắc cậu ta ở nhà đã ăn uống no đủ rồi. Cứ kệ cậu ta đi.”
Bùi Trương Tú gặm con cá của mình, nói xong cô nàng lại ăn tiếp. Có vẻ như cô nàng đang vô cùng đói.
Thanh Linh há mồm như muốn nói gì đó, nhưng nhanh chóng im lặng. Cô không thể nói là cậu ta ở cùng cô nên biết cậu ta cũng ăn ít giống cô được.
‘Vẫn nên để một nửa lại cho cậu ta vậy.’
Thanh Linh nghĩ ngợi một hồi liền nhanh chóng cầm cá lên ăn. Ăn không được bao lâu, thì cô có cảm giác nguyên tố Mộc bên trong đang được tăng trưởng, cô nhíu mày đặt cá xuống lá, đứng lên nhanh chóng chạy về hướng Thanh Tâm vừa đi.
“Cô ấy sao vậy?”
Lang Thiên Nguyệt cùng Bùi Trương Tú nghi hoặc nhìn hành động vừa rồi của Thanh Linh. Đặng Linh Lam khẽ nhíu mày, cô nhanh chóng đứng dậy cầm cây trượng của mình chạy theo. Long Huyền Vi cảm thấy có chuyện liền cầm thanh kiếm chạy theo sau.
“Cả ba người họ đi rồi, hai ta có cần theo không?”
“Đi!”
Hai người còn lại dù không biết chuyện gì cũng nhanh chóng cầm vũ khí chạy theo.
“A? Sao chạy hết rồi?”
Bên đội còn lại ngơ ngác nhìn nhau. Họ đang cân nhắc xem có nên đi theo không. Thấy có chuyện cớ sao không đi? Bọn họ nhìn nhau nhanh chóng đuổi theo sau. Để lại lửa trại còn đang bập bùng và đống cá cùng xương dưới đất.
Chaporia
Bình Luận (0)