Khu rừng có hàng cây cao che khuất bầu trời, ánh sáng chiếu xuống len lỏi qua những tán lá cây đung đưa phía trên.
“Tầm này chắc đủ rồi, không xa cũng không gần. Mong là không sao… chứ camera để ở chỗ bọn họ rồi.”
Thanh Tâm đứng dưới một gốc cây to lớn, nhìn xung quanh xem có an toàn không.
Gió thoảng qua mang theo mùi ẩm mốc của rêu và đất ướt, tiếng côn trùng rả rích xen lẫn tiếng chim kêu thưa thớt. Cậu đặt tay lên thân cây, cảm nhận vỏ cây sần sùi mát lạnh, rồi khẽ gật đầu như đã quyết định được điều gì đó.
“Nhanh thì mất năm phút, lâu thì chắc mười phút. Mong là làm nhanh để bọn họ không biết.”
Cậu cầm ra hai thứ, tay phải cầm Từ Mộc Quả, tay trái cầm Cỏ Lục Lam.
“Mồm thì nói không hối hận, nhưng cuối cùng vẫn tìm cách hồi phục…”
Thanh Tâm cười khổ, tự giễu chính mình.
Nhìn vào hai thứ trong tay, ánh mắt cậu hiện lên vẻ quyết tâm, cắn răng nhét Từ Mộc Quả vào miệng nhai ngấu nghiến.
Cảm giác đắng chát lan tỏa khắp khoang miệng khiến cậu phải trừng mắt, cố chịu đựng cảm giác muốn nôn ra, cậu nhanh chóng bịt miệng, nuốt ực một cái.
Từ Mộc Quả trôi xuống bụng, toàn thân cậu ngay lập tực trở nên run rẩy mất kiểm soát, tai, mắt, mũi, miệng hay nôm na là cả thất khiếu của cậu đều chảy máu. Đầu óc quay cuồng, tầm nhìn mờ đặc lại, như thể thế giới trước mắt đang biến thành một mảnh máu đỏ thẫm.
‘Với cấp độ kháng độc hiện tại của mình mà vẫn không chịu được độc tính của Từ Mộc Quả sao?’
Có vẻ như khi con người sắp chết thì đầu óc họ suy nghĩ sẽ vô cùng nhanh, cậu quả quyết điều động tay trái nhét hết cọng Cỏ Lục Lam vào miệng, nhanh chóng nhai nát rồi nuốt xuống bụng.
Cỏ Lục Lam sau khi nuốt xuống, dược lực bắt đầu phát huy tác dụng. Cơ thể của cậu dần được thanh lọc với biên độ nhỏ, độc tính từ Từ Mộc Quả đã được giảm đi đôi chút, tinh thần của cậu dần được thanh tỉnh.
‘Vẫn chưa đủ… độc tính vẫn quá mạnh.’
Thanh Tâm cắn răng, cho tay vào túi không gian để lục lọi. Cậu lôi ra một đóa hoa ba cánh màu tím có xen chút màu xanh lam, cánh hoa mỏng manh mang mùi hương nồng nặc khó tả.
Tam Diệp Tử Lam Hoa. Tác dụng như Cỏ Lục Lam nhưng manh hơn, nó mang một tác dụng phụ là cơ thể sẽ cảm nhận được đau đớn gấp vài lần bình thường. Vốn định mang về đưa cho sư phụ, nhưng tình trạng hiện tại đã mất kiểm soát nên cậu đành cắn răng sử dụng.
Thanh Tâm nhanh chóng bứt xuống ba cánh hoa, cho vào miệng rồi nhai nát. Ngay lập tức, một vị đắng chát kèm chút ngọt lan tỏa, cậu nhanh chóng nuốt xuống. Cơ thể đang cảm nhận đau đớn do độc tính liền tăng lên gấp đôi.
Cậu trừng to mắt, cắn chặt răng không để âm thanh phát ra.
‘Con mẹ nó, đau khiếp!’
Thanh Tâm thầm tự chửi mình ngu, nhưng cảm nhận được độc tính đã được giảm xuống mức an toàn, cậu nhanh chóng ngồi xuống hấp thu được lực.
Vốn dĩ Từ Mộc Quả có một đặc tính tốt khác, đó chính là cải tạo cơ thể và khôi phục thể chất. Nhưng với độc tính cực kỳ mạnh của nó cùng với chỉ có tác dụng cho Lõi Xoáy trở xuống, khiến cho không phải ai cũng dám sử dụng.
Nếu như không phải Thanh Tâm muốn nhanh chóng hồi phục lại “cái giá” của mình, thì có lẽ cậu cũng sẽ không phải mạo hiểm mạng mình để ăn Từ Mộc Quả đâu.
(Cá: cái giá chứ không phải “cái đó” đâu nhá, main phương diện đấy bình thường. Tránh cho mọi người hiểu lầm.)
Nhưng khác với kẻ liều mạng mù quáng, Thanh Tâm vốn dĩ rất tỉnh táo. Lý trí đủ cao để tính toán mọi đường lui, kháng độc cũng đã luyện đến trình độ không tệ. Chính vì vậy, cậu mới dám đánh cược, nghĩ rằng có thể vượt qua dễ dàng. Nào ngờ, cậu đã hạ thấp độc tính của Từ Mộc Quả, nên mới có tình trạng như hiện tại.
Hiện tại Thanh Tâm đang im lặng ngồi khoanh chân dưới gốc cây để hấp thụ dược lực.
Trở lại với Thanh Linh, khi cô nàng cảm nhận được nguyên tố hệ Mộc trong lõi được tăng trưởng, như cảm nhận được gì đó. Cô đang lao nhanh trong rừng, liên tục đảo mắt tìm kiếm bóng dáng của Thanh Tâm.
‘Cậu ta đâu rồi?’
Thanh Linh lo lắng không thôi, mặc dù lúc cậu ta đi cho đến khi cảm nhận được lõi tăng trưởng thì cũng chỉ mất 5 phút. Nhưng cô vẫn có cảm giác khó chịu, bứt rứt, như thể Thanh Tâm đang gặp chuyện không tốt.
‘Không có ở đây… ở đây cũng không…’
Cô dáo dác chạy từ chỗ này qua chỗ nọ, nhưng vẫn không thấy bóng dáng cậu ta đâu. Cũng đúng thôi, hiện tại Thanh Tâm đang choàng áo choàng Ẩn Giấu, nó khiến sự hiện diện và cơ thể của cậu ta giảm đi, làm cho cô nàng vô cùng khó khăn để tìm cậu.
Vốn cô định gọi tên cậu ta, nhưng nhận ra hiện tại họ đang ở Thế Giới Bóng nguy hiểm trùng trùng. Nếu thật sự nói to tiếng thì không chỉ cô, mà cả đồng đội lẫn người khác đều sẽ gặp nguy hiểm.
‘Đúng rồi! còn chiêu đấy.’
Thanh Linh như nhớ ra gì đó, cô nhắm mắt cảm nhận xung quanh.
“Thủy Lưu Phái – Sóng Gợn.”
Lấy cô làm trung tâm, nguyên tố hệ Thủy xung quanh như mặt hồ tĩnh lặng bị chạm vào, chúng tạo thành làn sóng gợn khuếch tán ra xung quanh.
“Linh, có chuyện gì sao?”
“Cần gì có thể nhờ tớ giúp.”
Thấy Thanh Linh đang chạy bỗng đứng im, Đặng Linh Lam cùng Long Huyền Vi tiến đến lo lắng hỏi.
“Ở đó!”
Thanh Linh mở to mắt, nhanh chóng chạy về một hướng. Hai cô nàng ngơ ngác nhìn nhau, nhưng cũng nhanh chóng đuổi theo.
“Vẫn còn đi nữa hả?!”
Bùi Trương Tú than vãn, cô cùng Lang Thiên Nguyệt chạy song song với nhau.
Còn đội kia thì thấy có chuyện để hóng cũng đuổi theo để xem như nào.
Bọn họ đuổi theo, cuối cùng họ cũng dừng lại vì Thanh Linh đã dừng trước một cái cây. Sắc mặt cô lo lắng, bồn chồn không yên, tay đưa ra nhưng lại nhanh chóng rụt lại như thể muốn chạm lại không dám.
Họ nhìn kĩ thì mới nhìn thấy, dưới gốc cây đang có một bóng hình mờ ảo đang im lặng ngồi khoanh chân ở đó. Đó không ai khác chính là Thanh Tâm, người đang hấp thụ dược lực.
Hiện tại mọi người đều chỉ nhìn được nửa mặt dưới của cậu ta, do mũ áo choàng che khuất. Đó là Khóe miệng, mũi và má của cậu ta vẫn còn vết máu dài chưa khô hẳn.
“Cậu ta đây là?”
Đoàn Minh Khang nhíu mày lẩm bẩm.
“Khoan đã, đây có phải Từ Mộc Quả mà cậu ta nói không?”
Một thanh niên trong đội kia liếc thấy phần hạt và cuống của Từ Mộc Quả ngay bên cạnh Thanh Tâm, cậu ta liền chỉ vào nói.
Mọi người nhìn qua, bên cạnh cậu ta là hạt và cuống của Từ Mộc Quả, kèm theo một bông hoa chỉ còn mỗi nhụy. Nhìn như vậy cũng không khó nhận ra là cậu ta đã ăn Từ Mộc Quả và một loài hoa nào đó.
Nhớ đến tác dụng của Từ Mộc Quả mà Thanh Tâm đã nói, mọi người ai nấy cũng nhíu mày. Đặc biệt là Thanh Linh, mặt mày của cô nàng tái mét, ánh mắt bị nhòe đi, run rẩy chìa tay ra như muốn chạm vào người trước mặt.
“Xin… xin lỗi. Nếu biết như này thì tôi đã không đưa quả cho cậu ta.”
Đoàn Minh Khang sợ hãi, luống cuống xin lỗi.
“Khang, đâu phải lỗi do anh. Là cậu ta tự ăn đấy chứ.”
Cô gái bên cạnh nhanh chóng ôm cậu ta vào lòng an ủi.
“Nhưng mà… cậu ta đâu phải dạng người sẽ tự tử?”
Đặng Linh Lam nhíu mày nhìn Thanh Tâm. Qua những lần tiếp xúc và trò chuyện, thì cô chắc chắn rằng Thanh Tâm không phải là người sẽ dễ dàng tự tử hoặc có suy nghĩ về việc đó.
“Nhanh nhanh… giờ phải tìm cách cứu cậu ta trước đã.”
Bùi Trương Tú khua chân múa tay, nhìn trái nhìn phải.
“Bình tĩnh đã, cậu ta hiện tại không bị nguy hiểm.”
Vị nữ hậu cần bên kia tiến đến, cảm nhận một hồi thì chỉ thấy Thanh Tâm bị suy yếu chứ không nguy hiểm đến tính mạng.
“Vậy sao cậu ta lại không có động tĩnh?”
Bùi Trương Tú ngơ ngác hỏi.
“Cái này… chắc phải xem cậu ta thôi.”
Nghe xong mọi người lại đặt ánh mắt vào Thanh Tâm.
Qua thêm vài phút chờ đợi, giờ Thanh Tâm mới có động tĩnh. Cậu muốn mở mắt, nhưng lại bị máu khô dính chặt lại, khiến cậu không mở được. Cậu đưa tay lên muốn dụi mắt, nhưng sau đó lại cảm nhận được có đôi bàn tay cùng dòng nước đang nhẹ nhàng lau mặt cho cậu. Cậu giật mình, muốn đứng dậy liền hai bàn tay khác biệt nắm hai bên vai ép ngồi xuống.
“Ai… ai vậy?”
Thanh Tâm nuốt nước bọt, hơi run rẩy hỏi. Cậu nghĩ rằng người trước mặt là người khác chứ không phải đội mình, vì trước khi đi thì cậu có dặn cho họ rồi.
Nhưng cậu chưa tính đến chuyện, Thanh Linh cũng có thể nhận được pháp lực khi cậu hấp thụ dược lực.
“…”
Thấy đối phương không có ý định nói chuyện thì cậu cũng mím môi im lặng. Trong trường hợp không thể nhìn thấy và nghe cũng không rõ ràng, thì tốt nhất nên im lặng chấp nhận số phận và suy tính đến chuyện tiếp theo nên làm gì.
‘Hai bàn tay đang lau mặt cho mình chắc là một người, hai bên vai có lẽ là hai người vì hai tay ngược nhau. Có lẽ là ba người, nhưng theo cảm nhận thì có nhiều hơn ba. Là mọi người hay đội khác. Nhưng nếu là mọi người thì phải lên tiếng chứ?’
Cậu nhíu mày nghi hoặc trong lòng, nhưng cảm nhận được đã có thể mở mắt thì cậu từ từ mở mắt ra.
Đập vào mắt cậu là Thanh Linh như sắp khóc đang nhìn cậu, thấy cậu mở mắt ra liền không kìm được mà ôm cậu. Cậu thấy vậy cũng vô thức ôm lại, đầu cô nàng chôn vùi vào vai cậu. Dù cách hai lớp vải nhưng cậu cũng cảm nhận được cô nàng đã khóc. Thấy vậy cậu liền lâm vào trạng thái hối hận và tự trách không nguôi.
Cậu im lặng vuốt ve lưng của cô nàng, sau đó liền đảo mắt xung quanh. Phía không xa, Bùi Trương Tú cùng đội kia thở phào nhẹ nhõm, Lang Thiên Nguyệt thì nhìn cậu rồi nhìn ra sau, như thấy gì đó, cô có chút sợ hãi, ném cho cậu ánh mắt tự cầu phúc đi.
Thấy vậy thì cậu liền liếc qua hai bên, do mũ áo choàng che mất nên cậu đành phải ngước hẳn đầu lên. Ngước lên thì cậu liền rụt đầu lại, vì cậu bắt gặp được hai ánh mắt lạnh lùng thấu tận tâm can, một cái thì như muốn chém cậu thành trăm mảnh, một cái thì đỡ hơn nhưng vẫn muốn đánh cậu bầm dập.
“Phù… may mà cậu không bị sao. Nếu không thì tôi không ngủ được mất.”
Đoàn Minh Khang như không đọc được bầu không khí, cậu ta thở phào một hơi, tiến lên mỉm cười nói.
“A… à… xin lỗi. Hự…”
Thanh Tâm không biết đang nói riêng với cậu ta hay mọi người nữa, cậu khẽ gật đầu trả lời, trong khi bàn tay của Thanh Linh vòng ra phía sau véo eo cậu để trút giận. Tác dụng phụ của Tam Diệp Tử Lam Hoa vẫn còn, nên cậu có cảm giác vô cùng đau.
“Hự?”
“Không có gì…”
Cậu muốn kêu lên những vẫn phải cắn chặt răng chịu đựng, vì cậu biết cậu sai nên cậu mới chịu đựng như vậy.
“À thì… mọi người…”
Thanh Tâm liếc nhìn mọi người, gãi má như muốn nói lại thôi.
“Có vẻ cậu ta không bị sao, mọi người trở lại chỗ kia thôi.”
Lang Thiên Nguyệt hiểu ý cậu, cô nàng nhanh chóng ra hiệu cho mọi người trở về bờ suối. Bùi Trương Tú muốn nói gì đó liền bị cô bịt miệng kéo đi, đội kia thấy Thanh Linh vẫn đang ôm Thanh Tâm thì cũng hiểu ý lần lượt rời đi.
Long Huyền Vi vốn không định về vì Thanh Linh, nhưng Đặng Linh Lam đã lắc đầu ra hiệu nên trở về. Vì thế cô nàng mới thở dài buông tay, nhưng trước khi về thì cô nàng vẫn nắm mạnh vai cậu một lần, như thể cảnh cáo.
Thấy mọi người đã đi hết, chỉ còn lại cậu cùng Thanh Linh im lặng không ai nói gì. Cậu nuốt nước bọt khẽ gọi.
“Khụ… Linh…”
Cô nàng không phản ứng, vẫn im lặng ôm cậu.
“À thì… cái này…”
Thanh Tâm lúng túng, cậu không biết nói gì cho phải. Dù gì cô nàng cũng đã thấy cảnh cậu chảy máu cả thất khiểu mà.
“Đau!”
Cậu kêu đau một tiếng, vì hiện tại Thanh Linh đang há miệng cắn vào vai cậu. Tuy đau nhưng cậu cũng không dám đẩy ra, vì cô nàng vẫn chưa hết giận.
Họ cứ giữ như vậy 1 phút thì Thanh Linh mới nhả miệng ra, trên áo choàng bị hằn vết cắn và mang theo một sợi chỉ bạc. Cô nàng cất tiếng hỏi, trong giọng nói mang theo sự lạnh lùng cùng tức giận bị đè nén:
“Nói đi, vì sao làm vậy.”
Thanh Tâm im lặng một hồi, một phần vì cậu không dám nói, một phần là cậu sợ cô nàng lo lắng. Nghĩ mãi thì cậu mới mở miệng trả lời:
“Để khôi phục… Thể chất.”
“Khôi phục thể chất?”
Thanh Tâm thở dài một hơi, cậu bắt đầu kể về việc cậu vốn dĩ có một thể chất cực kì mạnh mẽ. Nó mang tên Thiên Nhiên – Mộc Thiên Thể.
[Thiên Nhiên – Mộc Thiên Thể có tác dụng như sau:
Siêu Hồi Phục: nguyên tố hệ Mộc xung quanh sẽ tự động hồi phục thương tổn cho chủ thể chất.
Kháng Độc Trời Ban: có khả năng miễn nhiễm với bệnh tật và trăm loại độc tố khác nhau.
Hòa Hợp Với Thiên Nhiên: dễ dàng tạo thiện cảm với động vật và cây cối. Thậm chí có thể câu thông nói chuyện với động vật và cây cối nếu cấp độ cao.
Thân Thể “Sạch”: “sạch” theo ý nghĩa mọi thứ đều vô cùng tốt, là đồ đại bổ dành cho ma thú và các chủng tộc hút máu hoặc ăn thịt người.
Tăng Cường Trị Liệu (Mộc): tăng cường khả năng trị liệu của hệ Mộc, không quan tâm là ma pháp gì. Miễn có khả năng trị liệu thì đều được tăng cường.
Tự động tu luyện (Mộc): nguyên tố hệ Mộc sẽ tự động thanh lọc và đi vào cơ thể của cậu với cường độ nhỏ.]
Cậu kể về tác dụng của nó như nào và mất nó vì hiến tế cứu người.
“Vậy cậu có hối hận không?”
“Không. Nếu cho tôi trở lại lúc đó thì tôi vẫn sẽ làm vậy…”
Thanh Tâm nói với sắc mặt nhan nhó, như thể cậu đang nhớ về một chuyện không mấy tốt đẹp.
“Vậy người cậu cứu lúc đó là ai?”
Thanh Linh ngước lên, mắt đối mắt hỏi cậu.
“…”
Thanh Tâm nghe vậy liền im lặng, ánh mắt có phần tránh né, muốn nói lại thôi. Sắc mặt nhăn nhó như thể kể về người cậu cứu là một điều rất đau khổ với cậu.
“Nếu cậu không muốn kể cũng không sao…”
Mặc dù rất tò mò người mà cậu ta chấp nhận đánh đổi hiến tế thể chất để cứu là ai. Nhưng thấy khuôn mặt nhăn nhó đau khổ của cậu thì cô lại mềm lòng không hỏi thêm.
“A…”
Thanh Tâm muốn nói gì đó, nhưng lại thôi. Nếu Thanh Linh gặng hỏi đến cuối thì có lẽ cậu sẽ trả lời, nhưng may mắn cô nàng là người hiểu tâm tư người khác nên đã dừng đúng lúc.
“Nhưng mà, hồi phục thể chất thôi mà sao cậu lại phải mạo hiểm ăn quả độc như vậy?!”
Thanh Linh nhíu mày, cô bá đạo bóp lấy má cậu để cho ánh mắt của cậu đối diện với ánh mắt của cô.
“À thì… có mỗi Từ Mộc Quả là loại quả hồi phục thể chất kiếm dễ nhất và có tác dụng nhất định. Nên là… có một quả trước mặt thì tôi liền dùng thôi…”
Thanh Tâm có chút sợ hãi trả lời. Tuy hiện tại Thanh Linh đang ngồi trên đùi cậu, nhưng cậu lại có cảm giác mình là con chuột nhỏ dưới cái đuôi quấn quanh của con rắn vậy.
“Liền. Dùng. Thôi?”
Nghe vậy Thanh Linh liền tức giận, cô một tay bóp má cậu, một tay đập vào cây khiến nó bị lõm vào.
“Chỉ vì thế mà cậu lấy mạng mình ra cược!? Cậu có biết mình lo như nào không?!...”
“Nhưng… tôi có… đồ để bảo hộ… mạng sống mà…”
Thanh Linh nói chuyện tuy nhỏ nhưng đè nén, khiến cho cậu có cảm giác vô cùng áp lực. Cô nghiến răng, trừng mắt nhìn lấy khuôn mặt trước mắt.
“Bảo hộ mạng sống? Haha… Tốt lắm, từ giờ thì cậu đừng hòng rời xa tôi quá ba mét. Nếu cậu rời quá xa khỏi tầm mắt của tôi, thì tôi liền trói cậu vác trên lưng.”
“A? Cái này…”
“Còn muốn nói?!”
Nhìn cậu như muốn nói gì đó thì cô nàng liền lạnh lùng lườm, khiến cậu chỉ biết im lặng gật đầu đồng ý.
‘Cô ấy đáng sợ quá.’
Thanh Tâm khẽ run rẩy trong lòng, hiện tại cậu không dám trái lời Thanh Linh chút nào.
“À thì…”
“Chuyện gì.”
Ánh mắt cô nàng sắc bén, ẩn chứa sự lạnh lùng đến rợn người. Cậu nuốt nước bọt, run rẩy trả lời:
“Có phải… nên trở lại… bờ suối không?”
“Tốt, cậu đi trước, tôi đi sau nhìn cậu.”
“Cái này…”
“Sao?”
“Không có gì…”
Thanh Tâm hết đường lui, cậu chỉ còn cách nghe lời Thanh Linh đến khi cô nàng hết giận mới thôi.
“Cơ mà… có thể để tôi đứng dậy được không?”
Hiện tại cậu vẫn ngồi khoanh chân như trước, Thanh Linh thì ngồi một bên đùi cậu, chân cô nàng cũng vắt ở bên đùi kia. Điều đó khiến cho cảnh tượng giữa hai người hiện ra có chút ám muội.
Thanh Linh liếc xuống, cô đứng dậy như chưa hề xảy ra chuyện gì. Cậu cũng đứng dậy, cô nàng nhanh chóng thúc dục cậu đi trước, khiến cho cậu có cảm giác như mình là tù nhân vậy.
Chỉ là, ở phía sau mà cậu không thấy, Thanh Linh khuôn mặt thì đỏ bừng, nhưng cô nàng vẫn giữ sự lạnh lùng trên khuôn mặt. Điều đó tạo thành biểu cảm có một không hai của cô nàng.
Chaporia
Bình Luận (0)