Ở một phía bãi biển trên hải đảo, có hai đội đứng phía đối diện nhau. Ở giữa là hai nam nhân đang vật tay nhau và hai vị hậu cần đứng hai bên làm trọng tài.
“Sao thế? Cậu vẫn chưa ăn sáng à?”
Nam nhân tộc Hổ cười mỉa mai người đối diện. Mái tóc cậu ta để dài đến cổ, có điều, chúng chia ra hai màu cam, trắng. Vốn dĩ tộc Hổ chỉ có màu cam là chủ đạo, nhưng kì lạ là cậu ta lại có một nửa phần lông, tóc là màu trắng.
“Tôi còn chưa dùng hết sức đâu, cậu lấy đâu ra tự tin thế?”
Nam nhân tộc Rồng nhếch mép, tăng thêm sức mạnh đáp trả lại đối thủ.
Cả hai người đều ghì chặt tay nhau, mép đá đỡ cũng đã bị hai người bóp hằn vào, cơ bắp của họ căng phồng nổi đầy gân xanh, chân của hai người cũng đã lún sâu xuống cát.
“Cố lên… mi làm được mà!”
“Cố lên! Đừng để thua thằng đó!”
Đồng đội hai bên cổ vũ nhiệt tình, họ cười rất vui vẻ, như thể đây chỉ là một cuộc cắm trại giữa bạn bè với nhau.
…
Qua một bên khác, ở trong một khu rừng. Có hai đội đã chạm mặt nhau, họ nhanh chóng cử ra hai người để cá cược. Người được cử ra là một nam và một nữ.
“Cậu thuộc… tộc Tiên? Sao một tộc phụ trợ không làm hậu cần mà lại tham gia chiến đấu?”
Vị nam nhân tộc Tiên nghe vậy chỉ mỉm cười thân thiện.
“Dù gì cũng đâu có cấm tộc Tiên tham gia đâu. Chẳng phải… tộc của cậu cũng được gọi là tộc “Tiên” sao?”
Cô gái tộc Elf nghe vậy liền nhíu mày. Đúng là khi xưa tộc Elf có thể gọi là tộc Tiên, nhưng để tránh nhầm lẫn với tộc Tiên, nên họ đã quyết định bỏ cách gọi đó.
Tộc Tiên có ngoại hình giống tộc Người 100% chỉ khác là khí chất và sức mạnh của họ đều thiên về hỗ trợ, trị liệu. Còn tộc Elf có đôi tai dài đặc trưng, sức mạnh của họ thiên về nhiều hướng.
“Âu Minh, đừng có nói mấy câu gây mất đoàn kết giữa các tộc như thế.”
Vị hậu cần lên tiếng nhắc nhở, Âu Minh nghe vậy liền lập tức xin lỗi.
“Không sao, vậy cậu muốn cá cược như nào?”
“Dùng khả năng kiểm soát pháp lực đi. Mỗi người chỉ dùng một đòn, ai phóng pháp lực ra xa nhất sẽ thắng.”
Âu Minh mỉm cười nói ra cách cá cược.
Nghe thì có vẻ dễ, nhưng lại không dễ chút nào. Họ không phải so ma pháp, mà là pháp lực. Hiểu nôm na là bạn sẽ phải tự định hình, rót pháp lực vào đòn đánh rồi phóng ra. Nếu rót quá ít thì nó sẽ bay không xa, mà nếu rót quá nhiều thì nó sẽ dễ mất kiểm soát.
Ma pháp thì giúp cho mọi người dễ dàng làm điều đó, nhưng tự mình phải làm nó thì sẽ rất khó khăn. Như việc một bên là bạn dùng khuôn để cố định, còn một bên là bạn phải tự dùng tay nặn hình rồi cố định.
“Được, tôi dùng một điểm để cược. Nói trước là tôi thuộc hệ Phong nhé, cậu xui xẻo rồi.”
Cô gái Elf cười như thể mình thắng là cái chắc. Vì hệ Phong không cần phải định hình, gió vốn tự do, nên phóng chúng ra xa sẽ rất dễ dàng.
Âu Minh gật đầu, cả hai đưa một xu cho hậu cần bên mình cầm. Họ vừa là trọng tài, vừa là người tiếp nhận số lượng điểm cá cược.
“Nữ nhân ưu tiên.”
Âu Minh mỉm cười nho nhã, chìa tay ra mời.
“Được.”
Cô gái Elf tiến lên phía trước, hướng về một hướng mà không có cây cối chắn đường. Cô lui một chân ra sau, tay chuyển thành thế chặt. Gió dần hội tụ, bám vào tay của cô. Sau một hồi tụ lực, cảm thấy đã đủ cô liền chém về phía trước.
Vết cắt gió lao đi vun vút, nó bay nhanh cho đến khi tạo thành một vết cắt sâu ở cái cây cách xa họ 50 mét mới dừng lại.
“Tôi cứ nghĩ nó sẽ xa hơn cơ.”
Cô gái Elf có chút thất vọng, nhưng cô cũng nhanh chóng lấy lại tinh thần, vì cô không nghĩ một Tiên tộc như Âu Minh sẽ chiến thắng.
“Đến lượt cậu rồi.”
Nói xong cô gái Elf liền lui xuống.
“Được thôi.”
Âu Minh gật đầu tiến lên, cậu nhặt một chiếc lá, kẹp vào hai ngón tay, từ từ truyền nguyên tố bao bọc chiếc lá.
Không ai phản đối việc cậu ta sử dụng chiếc lá, vì chiếc lá cũng chỉ là một vật bình thường không hơn không kém. Nó không hỗ trợ ổn định pháp lực cho cậu, thậm chí nó sẽ tự rách nếu cậu ta truyền quá nhiều pháp lực, vì thế nó hoàn toàn hợp lệ.
Tay trái đưa lên phía trước như thể nhắm bắn, tay phải co về phía sau. Chân phải của cậu cũng lùi lại một bước, cơ thể hơi trùng xuống. Âu Minh thở ra một hơi, chân trái lùi lại, chân phải tiến lên, phi nhanh chiếc lá trên tay về phía trước.
Chiếc lá bay vun vút, tạo thành một màu xanh nhỏ bé giữa rừng cây to lớn. Nó bay không gần cũng không xa, găm đúng 51 mét, hơn vết cắt của cô gái Elf đúng 1 mét, không hơn không kém.
“Không thể nào.”
Cô gái Elf há hốc mồm nhìn kết quả trước mắt, cô không tin vào mắt mình, đưa tay lên dụi đi dụi lại.
“Tôi thắng.”
Âu Minh mỉm cười nho nhã, cậu đưa tay tiếp lấy đồng xu từ hai vị hậu cần.
“Khoan đã, sao cậu làm được như vậy?”
Cô gái Elf tiến đến nắm lấy vai cậu như muốn hỏi rõ. Nhưng cô nhanh chóng nhận ra mình đã quá trớn, hỏi người khác cách tu luyện là điều không tốt khi mà hai người không thân không quen. Cô xấu hổ lúng túng xin lỗi:
“Xin… xin lỗi… chỉ là tôi hơi tò mò mà thôi.”
Âu Minh nghe vậy chỉ mỉm cười, nhẹ nhàng nói:
“Nếu cô muốn thì tôi cũng có thể dạy cho cô.”
Nói xong cậu liền tiến đến một cái cây, hái một chiếc lá, khẽ phủi đi bụi trên chiếc lá đó rồi đi đến đặt vào tay cô gái.
Cô gái nhìn chiếc lá trong tay rồi lại nhìn qua khuôn mặt ôn hòa đang khẽ mỉm cười nhìn cô. Không hiểu sao, trái tim của cô bỗng hụt một nhịp, khẽ đỏ mặt lắp bắp nói.
“Tôi… Khụ, em tên Lâm Phong Nguyệt. Mong… mong anh sẽ chỉ dạy… cho em.”
Lâm Phong Nguyệt cúi đầu, càng nói càng bé. Âu Minh có vẻ không nhận ra gì sai cả, cậu mỉm cười chỉ tay về một hướng nói:
“Được thôi, cô đi cùng tôi qua bên kia để tôi dạy nhé.”
“Đ… được…”
Hai người đi song song đến một cái cây cách đó không xa, chỉ là Âu Minh thì ngẩng đầu tự tin, còn Lâm Phong Nguyệt thì cúi đầu bẽn lẽn nắm chặt chiếc lá trong tay.
Đồng đội hai bên thấy cảnh này liền tự lẩm bẩm với nhau, nhưng bọn họ đều vô thức liếc nhìn đối thủ của mình rồi tiến đến khiêu chiến.
…
Ở trên chiếc phi thuyền, tại khu vực một khu vực như rạp chiếu phim nhưng bị chia ra thành chín phần, mỗi phần là mỗi đội khác nhau.
“Không ngờ tên nhóc Âu Minh này lại cua được con gái người ta.”
Lê Thu Huyền đưa tay lên xoa xoa huyệt thái dương của mình, hiện tại cô vô cùng đau đầu khi nhìn xem cảnh tượng trên màn hình.
“Không ngờ Nguyệt lại rơi vào lưới tình.”
Bên cạnh Lê Thu Huyền, Phạm Huỳnh Thiên cũng đau đầu không kém. Lâm Phong Nguyệt là đội viên mà anh ta đưa đến, nhưng không ngờ cô nàng này lại ở đây rơi vào lưới tình với một tên ở nơi khác.
Hai người họ nhìn nhau rồi đồng loạt thở dài. Nếu ở gần thì có lẽ họ sẽ vui vẻ giúp đỡ, nhưng đây là giao lưu ba miền, mỗi người đều cách nhau rất xa. Nên cuộc tình này chú định vô cùng khó khăn.
“Hai tên kia vẫn chưa phân thắng bại sao?”
Ngưu Mãnh nhíu mày nhìn về phía màn hình đang chiếu cảnh hai nam nhân đang vật tay.
“Đứa tộc Hổ biến dị kia cũng mạnh đấy, không ngờ có thể vật ngang sức với Long Chiến bên tao.”
Long Hoành cười lớn một tiếng, tiến đến khoác vai ngưu mãnh, tiếp tục nhìn trận vật tay trên màn hình.
“Nó tên Hổ Bạch Thiên, biến dị theo hướng tốt, mang theo một phần huyết mạch Bạch Hổ.”
Ngưu Mãnh ngước mặt lên khoe khoang.
“Dù biến dị như nào thì vẫn thua thằng Thiên bên tao thôi.”
“Tự lừa mình dối người như thế không tốt đâu con.”
Long Hoành cùng Ngưu Mãnh nhìn nhau đầy khiêu khích.
“Ha, tộc Rồng bọn tao chắc chắn sẽ thắng rồi.”
“Thế sao nãy giờ tộc Rồng bọn mày vẫn chưa thắng được thế?”
Giữa hai người vô hình tạo nên tia sét loẹt xoẹt.
“Có giỏi thì ra ngoài vật tay đi con trâu ngu.”
“Mấy con thằn lằn như mi thì tao sợ chắc?”
Hai người vén tay áo định sống mái với nhau, nhưng lại có cảm giác lạnh lẽo truyền đến từ phía sau. Cả hai người run rẩy liếc ra sau, thì thấy Long Linh Tuyết đang nhíu mày nhìn hai người họ, đặc biệt là Ngưu Mãnh, cậu ta nhận ra mình đã lỡ lời như nào.
“Khụ… tộc Rồng của mày thì mạnh đấy, nhưng phải xem mỗi người như nào đã.”
“Đúng đúng, tộc Trâu của mày cũng mạnh không kém. Hahaha…”
Hai người khoác vai nhau, tự cười rồi ngồi im tại chỗ.
“Chị Tuyết đỉnh thật.”
Lê Phương Anh khẽ thì thào với Long Linh Tuyết.
“Thế nào? Yêu chị rồi hả?”
Long Linh Tuyết nghe vậy liền mỉm cười, cô đưa tay sang nâng cằm Lê Phương Anh lên rồi nhìn chằm chằm cô nàng.
(Cá: nhắc lại cho mọi người khỏi quên, Long Linh Tuyết thích con gái nhé.)
Lê Phương Anh bị ánh mắt cùng hành động của Long Linh Tuyết khiến Cô đỏ mặt, nhìn ra hướng khác, thành công thoát khỏi ma trảo của Long Linh Tuyết, lí nhí trả lời:
“Chuyện này… thôi ạ…”
Thấy phản ứng của Lê Phương Anh như vậy, Long Linh Tuyết khẽ cười một tiếng rồi nhìn về phía màn hình của đội Thanh Tâm.
‘Tên nhóc kia vậy mà dám ăn Từ Mộc Quả. Mặc dù không rõ vì sao nó dám ăn, nhưng chắc chắn phải đánh nó mới được.’
Nhớ lại cảnh Thanh Tâm thất khiếu chảy máu ở trên màn hình đã khiến cô vô cùng lo lắng, tuy cô không rõ vì sao cậu ta lại ăn. Nhưng dám lấy mạng mình ra để ăn Từ Mộc Quả, thì cô chắc chắn phải đánh cậu ta một trận.
Cảm nhận được hàn khí thoát ra từ Long Linh Tuyết, khiến Lê Phương Anh cùng vài người ngồi gần có chút sợ hãi. May sao, Long Linh Tuyết đã kịp nhận ra và thu hồi lại hàn khí, thì mới khiến mọi người thở phào.
“Nhóc đó là ai vậy?”
Bỗng bên cạnh Long Linh Tuyết xuất hiện một giọng nói ấm áp, êm ái như mùa xuân. Long Linh Tuyết nghe vậy nhìn sang, hai người khẽ chào hỏi nhau. Âu Linh vô cùng tự nhiên ngồi xuống bên cạnh Long Linh Tuyết.
“Nguyễn Thanh Tâm. Là một tên sư đệ không cùng sư phụ thôi.”
“A? Sư cô nhận đệ tử từ khi nào vậy?”
Lê Phương Anh ngồi gần đó liền cảm thấy vô cùng bất ngờ. Cô không ngờ rằng Thanh Tâm còn có thân phận khác là sư đệ của Long Linh Tuyết. thiên tài cấp thế giới có sư đệ sao?
“Mới bảy đến tám tháng thôi. Sư nương không muốn lộ ra rằng mình đã nhận đệ tử, nên cậu không biết cũng đúng.
”
“Ồ, lát nữa nên tặng gì cho sư đệ mới biết này đây?”
Âu Linh lấy ra túi không gian của mình, cô nhìn vào bên trong, tìm từng món và nghĩ xem nên tặng món nào làm quà ra mắt.
“Cứ cho tên nhóc này một trận là được. Cho chừa cái tội ăn Từ Mộc Quả.”
Long Linh Tuyết lạnh lùng trả lời, dù như nào đi nữa thì cô vẫn sẽ đánh cho tên này không dám nữa mới thôi. Âu Linh nghe vậy chỉ nhìn không đáp, cô là Tiên tộc nên sẽ không nghĩ theo hướng bạo lực rồi. Cùng lắm thì đứng một bên hồi phục cho cậu ta để Long Linh Tuyết tiếp tục đánh mà thôi.
‘Có nên thông báo cho cậu ta không?’
Lê Phương Anh ngồi bên cạnh khẽ run rẩy, cô suy nghĩ có nên nói cho Thanh Tâm để cậu ta chuẩn bị tâm lý trước hay không.
…
Trở lại với bờ suối, hai tổ đội đang đứng hai bên. Lang Thiên Nguyệt cùng cô gái bên đội kia đang đứng đối diện với nhau.
“Cô muốn chiến đấu như nào?”
“Cô cũng dùng cung, vậy thì so tài đi. Lấy hòn đá to kia làm bia, không sử dụng pháp lực, bắn duy nhất một mũi tên. Ai là người bắn trúng và gây ra sức công phá cao nhất thì người đó thắng.”
Cô gái chỉ về phía hòn đá ở trên thác nước, cách họ ít nhất 70 mét.
Mọi người nheo mắt nhìn về hướng hòn đá, nhìn ở xa thì nó trông rất bé, nhưng vẫn đủ để nhìn ra nó hình thù như nào.
“Được, cô muốn bắn song song hay bắn theo lượt?”
“Bắn song song đi.”
Lang Thiên Nguyệt gật đầu, cả hai người đứng song song.
“Làm phiền hậu cần ra hiệu rồi.”
Thanh Tâm cùng cô gái gật đầu. Chỉ là cậu có quay sang nhìn Thanh Linh một cái để hỏi ý, thấy cô nàng lườm cậu một cái rồi gật đầu thì cậu mới thở phào tiến đến.
“Cô muốn cược bao nhiêu?”
Thanh Tâm tiến đến hỏi.
“Một xu thì quá lâu, hay là cược hết luôn trong một lượt đi. Cô nghĩ sao?”
Lang Thiên Nguyệt suy nghĩ một hồi rồi đưa ra cả hai xu. Cô gái nghe vậy hơi nhíu mày suy tư, nhưng cũng gật đầu rồi đưa ra hai xu cho hậu cần bên mình.
“Vậy thì để tôi ra hiệu nhé.”
Thanh Tâm nhìn qua hậu cần bên kia, thấy họ gật đầu thì cậu liền nhặt viên sỏi dưới chân lên.
“Được rồi, tôi sẽ dùng viên sỏi này làm tín hiệu. Khi tôi ném xuống nghe thấy tiếng cạch thì hai người cùng bắn.”
Cả hai người nghe vậy liền gật đầu, họ đứng cách nhau một mét, cùng nhau giơ cung lên phía trước.
Thấy cả hai đều sẵn sàng, Thanh Tâm liền ném viên sỏi trong tay lên rồi lùi lại vài bước. Viên sỏi lao lên một hồi liền rơi xuống.
Cạch. Biu! Biu!
Hai mũi tên xé gió lao đi, một mũi tên thì đường bay thẳng tắp, một mũi tên thì có lẽ do ma sát nên bị tụt lùi một chút. Hai mũi tên đều găm trúng hòn đá, mũi tên Lang Thiên Nguyệt nhanh hơn, găm nửa thân tên vào trong. Tuy mũi tên của cô gái chậm hơn, chỉ găm được phần đầu, nhưng khi găm vào liền khiến hòn đá nứt ra xung quanh, có vài mảnh đá rơi xuống.
“Cái này… ai thắng?”
Bùi Trương Tú, Đoàn Minh Khang cùng hai thanh niên bên kia ngơ ngác nheo mắt nhìn hòn đá ở xa. Họ nhìn qua hai vị hậu cần xem họ thông báo như nào.
“Quá xa, chưa rõ kết quả. Tôi đề nghị cậu cùng tôi tiến đến xem.”
Vị hậu cần nheo mắt nhìn không rõ ràng, cô quay sang nói với Thanh Tâm.
Thanh Tâm nghe vậy liền im lặng, cậu quay ra sau bắt gặp ánh mắt lạnh lùng của Thanh Linh, khiến cậu vô cùng sợ hãi.
“Hay là… cô đi cùng tôi, dù gì hậu cần cũng không có sức chiến đấu.”
Mọi người nghe vậy liền quay qua nhìn hai người. Thanh Linh thấy mọi người đang chú ý vào mình liền nhíu mày. Từ khi cô cùng Thanh Tâm trở lại thì bọn họ đã gắn cho cô cái danh bảo hộ bạn trai quá mức. Mặc dù hai người chưa đến mức đó.
Tuy lúc đó cô vô cùng xấu hổ khi bị mọi người nhìn như vậy, nhưng không rõ vì sao cô gái đứng bên cạnh Đoàn Minh Khang lúc đầu nhìn cô vô cùng thù địch. Thì lúc đó lại nhìn cô như thể gặp được tri kỷ lâu năm vậy.
“Đi.”
Thanh Linh trả lời, cô nắm góc áo choàng của cậu như thể không để cậu chạy mất.
Thanh Tâm cười khổ, gật đầu ra hiệu với hậu cần bên kia. Cả ba người cùng nhau tiến đến hòn đá đã bị bắn.
“Cái này… tổng kết như nào?”
Thanh Tâm nhíu mày nhìn hòn đá trước mặt, hay nói đúng hơn là mũi tên bị găm vào. Một mũi tên thì găm phân nửa vào bên trong, một mũi tên thì găm phần đầu, nhưng xung quanh nó đã xuất hiện nứt vỡ.
Một cái thì mang sức xuyên phá cao, một cái thì mang sức công phá cao. Nếu xét thì cả hai đều gây sát thương lớn, nên họ rất băn khoăn khi nói ai thắng ai thua.
Thanh Linh tiến đến, dùng sức rút hai mũi tên ra. Mũi tên của Lang Thiên Nguyệt găm rất sâu nên phải mất một lúc cô mới rút ra được, còn mũi tên của cô gái thì rút ra rất dễ vì nó nông, nhưng khi rút ra thì những mảnh đá xung quanh nó liền rơi xuống.
Đầu mũi tên của Lang Thiên Nguyệt vô cùng nhọn và nó không có hư hại gì, còn đầu mũi tên của cô gái không nhọn lắm, đầu hơi tù tròn, như thể tập trung vào va chạm hơn là xuyên phá.
“Ồ… người bên cô đúng là thông minh. Biết tận dụng luật chơi và thế mạnh của bản thân.”
Thanh Tâm nhìn hai đầu mũi tên liền bất ngờ, cậu thật lòng khen cô gái đã tận dụng luật chơi để tạo ưu thế cho bản thân.
“Cậu đang khen hay đang mỉa mai vậy?”
“Khen.”
Vị hậu cần vẫn nhìn cậu, tuy mặt bị che bởi áo choàng, nhưng cậu vẫn có thể nhận ra là cô nàng đang dùng ánh mắt không tin nhìn cậu.
“Vậy hiện tại tổng kết như nào? Nếu xét về xuyên phá thì bên tôi thắng, còn công phá thì là bên cô.”
Vị hậu cần im lặng suy tư. Thanh Linh im lặng từ đầu lúc này mới lên tiếng.
“Nếu không thể tổng kết thì mang về để hai người họ tự quyết đi. Như vậy là công bằng nhất.”
Hai người nghe Thanh Linh nói vậy liền im lặng suy tư, rồi cùng đồng ý. Cả ba người trở lại bờ suối rồi giải thích với mọi người. Họ để Lang Thiên Nguyệt cùng cô gái tự định đoạt.
“Hay là… phán hòa đi.”
Cô gái gãi má nói.
“Không, lúc đầu cô bảo so sức công phá, nên cô thắng rồi.”
Lang Thiên Nguyệt lắc đầu, tuy có thể phán hòa, nhưng nhớ lại quy tắc lúc đầu thì cô liền từ chối.
“Vẫn là nên hòa đi.”
“Không. Tôi thua rồi.”
Cả hai người đưa đẩy qua nhau, cô gái thì muốn phán hòa, như vậy cả hai sẽ không mất gì. Còn Lang Thiên Nguyệt thì nhất quyết từ chối, nói rằng mình đã thua rồi.
Thấy hai người cứ đưa qua đưa lại khiến mọi người không biết làm thế nào cho phải. Thanh Tâm đành tiến đến nói:
“Vậy thì dùng đồng xu này quyết định đi, mỗi người chọn một mặt. Trúng mặt nào thì theo người đó.”
Nói xong cậu liền đưa ra đồng xu điểm. Hai người thấy vậy cũng gật đầu, Lang Thiên Nguyệt chọn mặt số, cô gái chọn mặt hình.
Khi hai người đã chọn xong, cậu liền tung đồng xu lên rồi bắt, nắm trong lòng bàn tay. Mọi người tiến đến xem đồng xu mặt nào, cậu từ từ mở bàn tay ra. Khi thấy được mặt hình thì cô gái vui vẻ vô cùng, còn Lang Thiên Nguyệt thì thở dài một hơi.
“Vậy thì kết quả đã rõ, hai người hòa nhau.”
Thanh Tâm cùng vị hậu cần trả lại xu cho hai người.
“Được rồi, tiếp theo mong mọi người nghỉ ngơi qua buổi trưa rồi mới tiếp tục cá cược.”
Thấy mặt trời đã lên đến đỉnh, vị hậu cần bên kia liền tiến lên thông báo cho mọi người. Mặc dù họ vẫn tiếp tục chiến đấu, nhưng nghe vậy thì mọi người cũng gật đầu đồng ý. Họ tiến đến hai hàng cây rồi ngồi xuống đó nghỉ ngơi.
Trong lúc mọi người đang nghỉ ngơi, thì cô gái vốn đứng cạnh Đoàn Minh Khang tiến đến chỗ Thanh Linh. Mọi người đều đông đủ, trừ Thanh Tâm đang đứng ở gần bờ sông cùng Đoàn Minh Khang bắt cá.
“Xin chào, cô tên là Linh nhỉ? Không biết hiện tại cô có rảnh để trò chuyện với tôi không.”
Thanh Linh đang nhìn chằm chằm Thanh Tâm, cùng mọi người đang nói chuyện liền quay qua nghi hoặc nhìn cô nàng.
“Giới thiệu chút nhé, mình tên Thẩm Mẫn Nhi. Hiện muốn trò chuyện riêng tư với bạn Linh đây được chứ?”
Thẩm Mẫn Nhi mỉm cười thân thiện nhìn Thanh Linh.
Thanh Linh nghiêng đầu nghi hoặc, nhưng nhìn thấy cô nàng có vẻ chỉ muốn nói chuyện thôi thì cô liền đồng ý. Cô quay sang dặn mọi người chú ý Thanh Tâm không để cậu ta chạy lung tung. Xong xuôi, cô quay lại đi cùng Thẩm Mẫn Nhi đến một cái cây không xa.
“Hử? Hai người họ sao lại tách ra đi cùng nhau rồi?”
Thanh Tâm quay lại thấy Thanh Linh đi cùng Thẩm Mẫn Nhi ra một cái cây cách mọi người không xa liền nghi hoặc.
“À cậu nói Mẫn Nhi à? Có lẽ em muốn kết bạn với đồng đội cậu thôi.”
Đoàn Minh Khang nghe thấy cậu lầm bẩm liền quay sang xem, sau đó liền nhìn cậu trả lời.
“Kết bạn mà có cần ra chỗ xa kia không?”
“Tôi cũng không biết nữa. Mẫn Nhi hay nói với tôi đó là cách kết bạn của cô ấy. Chỉ có điều, có vẻ mọi người không thích Mẫn Nhi cho lắm.”
Đoàn Minh Khang gãi má ngượng ngùng.
“Là sao?”
“Tôi cũng không biết nữa. Có mấy lần tôi bắt chuyện với phụ nữ, thì cô ấy luôn xuất hiện đúng lúc. Sau đó, Mẫn Nhi sẽ kéo phụ nữ ấy ra một góc để kết bạn, nhưng không hiểu sao mỗi người đều sắc mặt xanh xao, muốn tránh cô ấy như tránh tà vậy.”
Đoàn Minh Khang thở dài một hơi.
“Thật khó hiểu khi mọi người đều không muốn kết bạn với cô ấy, Mẫn Nhi tốt bụng lắm mà.
“Cậu có chắc là kết bạn không vậy?”
Thanh Tâm nghe cậu ta nói, liền chấm hỏi đầy đầu. Nghe nó cứ cảm thấy sai sai ở đâu đó.
“À thì… Mẫn Nhi thường kể cho tôi thế mà. Vì cô ấy là bạn gái của tôi, nên tôi nghĩ cô ấy sẽ không nói dối tôi đâu.”
Đoàn Minh Khang gãi đầu cười ngây ngốc.
‘Bạn gái… xuất hiện mỗi khi cậu ta nói chuyện với phụ nữ… hay kéo phụ nữ bắt chuyện với cậu ta ra một góc… sau đó họ đều tránh cô ta như tránh tà…’
Thanh Tâm suy nghĩ những điểm kì lạ, sau đó cậu ta liền nhận ra điều gì đó. Cậu đưa cho Đoàn Minh Khang một ánh mắt thương hại xen lẫn tội nghiệp.
“Khổ cho cậu rồi.”
“Hả? à… ừ, cảm ơn.”
Thanh Tâm tiến đến vỗ vai Đoàn Minh Khang. Cậu ta ngơ ngác nhìn cậu, nhưng cậu ta nghĩ có lẽ cậu đang an ủi vì bắt cá mà thôi.
Thanh Tâm vỗ xong liền quay sang nhìn Thanh Linh cùng Thẩm Mẫn Nhi, cậu nghĩ đây chỉ là giao lưu nên chắc sẽ không có vấn đề gì xảy ra đâu. Với cả Thanh Linh và Đoàn Minh Khang cũng không quá quen cùng không nói quá nhiều, nên cũng không lo lắng cho lắm. Cậu lắc đầu bỏ qua suy nghĩ đó, giơ tên lên tiếp tục săn cá dưới suối.
Chaporia
Bình Luận (0)