Lửa bập bùng kết hợp với ánh nắng buổi trưa, khiến mọi người ngồi quanh đám lửa cảm thấy nóng nực. Họ vô thức di chuyển ra xa đôi chút, để lại những con cá đã được sơ chế cắm xuyên qua que gỗ ở đó.
Thanh Linh nhìn ngọn lửa cùng mấy con cá đang được nướng vàng ở đó, sau đó cô liếc qua Thanh Tâm đang trao đổi với nữ hậu cần của đội kia, rồi lại quay về nhìn ngọn lửa bập bùng. Hiện tại trong lòng cô có vô số cảm xúc bối rối đan xen.
“Sao vậy Linh?”
Đặng Linh Lam nhìn thấy Thanh Linh như đắn đo gì đó, cô không nhịn được ghé sát hỏi.
“Hả? À… không có gì.”
Thanh Linh lắc đầu, cô tiến đến xoay cá lại để chúng chín đều hai mặt.
Đặng Linh Lam khẽ nhíu mày, cô chắc chắn Thanh Linh đang có vấn đề gì đó. Sau đó, cô liếc qua nhìn Thanh Tâm rồi quay lại nhìn Thanh Linh. Nhớ lại lúc Thẩm Mẫn Nhi gọi Thanh Linh nói chuyện, sau đó cô nàng cứ như vậy. Như nhận ra điều gì đó, cô tiến đến ghé sát tai cô nàng thì thầm:
“Có phải… vừa nãy hai người nói về Tâm phải không?”
Thanh Linh nhìn sang, ánh mắt lảng tránh, vốn muốn lắc đầu từ chối nhưng cô lại không biết có nên làm hay không. Cô thở dài một hơi, lắc đầu rồi lại gật đầu.
“Có tiện kể không?”
Đặng Linh Lam lại ghé sát tai cô thì thào. Dù gì thì hai người cũng là bạn thân, nên việc nghe bạn thân tâm sự rồi đưa ra lời khuyên cũng là điều bình thường.
Thanh Linh ánh mắt xoắn quýt, lưỡng lự có nên nói hay không. Nhớ lại lúc cô cùng Thẩm Mẫn Nhi đi ra nói chuyện riêng:
Cả hai người cùng đứng dưới một gốc cây, ánh nắng loang lổ xuyên qua tán lá chiếu xuống khuôn mặt của Thẩm Mẫn Nhi, khiến gương mặt đang mỉm cười của cô nàng càng thêm phần dịu dàng và thân thiện.
“Cô gọi tôi ra đây có gì vậy?”
Thanh Linh khó hiểu hỏi, vì hai người không có tí giao thiệp nào từ đầu, thậm chí cô nàng còn có thù địch khó hiểu với cô ngay từ đầu. Tuy Thẩm Mẫn Nhi đã khéo léo che đi ánh mắt lúc đó, nhưng với sự nhạy bén của kiếm sĩ đã giúp cô nhanh chóng nhận ra.
“Bình tĩnh nào, mình không có ý gây thù với cậu đâu.”
Thẩm Mẫn Nhi mỉm cười nhẹ nhàng trả lời, sau đó cô tiếp tục nói:
“Mình có thể hỏi cậu một điều không?”
“Điều gì?”
“Cậu với nam nhân hậu cần bên cậu là quan hệ gì vậy?”
Thanh Linh nghe vậy liền nhíu mày, cô cảnh giác nhìn Thẩm Mẫn Nhi.
“Ấy bình tĩnh nào, mình chỉ đơn thuần tò mò thôi.”
“Chúng tôi chỉ là bạn bè và đồng đội thôi.”
Thẩm Mẫn Nhi nghe vậy liền cười nhạt, cô nhìn về phía Thanh Linh nhẹ giọng nói:
“Vậy sao, mình không nghĩ vậy đâu.”
“Ý cô là gì?”
Thanh Linh nhíu mày sâu, cô không hiểu rõ Thẩm Mẫn Nhi đang muốn nói gì.
“À thì… mình cảm thấy cậu giống mình vậy đó.”
Thẩm Mẫn Nhi từ từ đi xung quanh Thanh Linh, như thể đang dò xét gì đó.
“Giống… cô?”
“Đúng, chúng ta giống nhau. Chúng ta đều có cảm giác luôn muốn để người mình yêu trong tầm mắt, luôn muốn bảo vệ họ, thậm chí là muốn buộc chặt họ gần mình và không thể để ai cướp đi. Như mình đối với Khang vậy.”
Thẩm Mẫn Nhi dừng lại sau lưng cô, ánh mắt cô mang vẻ chiếm hữu nhìn Đoàn Minh Khang đang bắt cá dưới sông. Sau đó cô nhẹ nhàng nắm tay Thanh Linh, ánh mắt như nhìn thấy tri kỷ nói:
“Đây là lần đầu tiên, mình tìm được một người giống như mình. Chúng ta có thể làm bạn được không?”
Thẩm Mẫn Nhi mỉm cười nhẹ nhàng, nhưng ẩn sâu trong đó là một sự điên rồ khó có thể nói thành lời.
Thanh Linh sợ hãi, cô rút tay lại, bước hai bước ra sau. Ánh mắt bối rối nhìn chằm chằm Thẩm Mẫn Nhi.
“Cô nhầm rồi. Tôi không giống cô và cũng không muốn giống cô.”
“Ồ, Vậy sao?”
Thẩm Mẫn Nhi nghe vậy không tỏ ra tức giận, cô vẫn giữ nụ cười thân thiện trên môi nói tiếp:
“Nếu cậu lo lắng mình có ý với cậu ta thì không cần lo, người mình yêu mãi mãi chỉ có Khang mà thôi.”
Thẩm Mẫn Nhi ánh mắt thâm tình, mang tính chiếm hữu nhìn Đoàn Minh Khang ở suối. Cậu ta ngẩng lên thấy cô nàng đang nhìn mình liền cười ngu ngơ giơ tay lên chào, cô nàng cũng chào đáp lại cậu ta. Sau đó, cô nàng lại nhìn Thanh Linh nói:
“Chỉ là hiện tại cậu chưa nhận ra mà thôi. Nhớ kỹ, yêu một người là phải nắm chặt họ, không thể để họ chạy mất. Thậm chí phải buộc chặt họ với mình, không được để ai cướp mất. Nếu không thì… cậu sẽ mất người đó mãi mãi.”
Thanh Linh đứng im tại chỗ, ánh mắt cô thoáng hiện lên vẻ dao động. Thẩm Mẫn Nhi thấy vậy chỉ mỉm cười, cô bước chân trở lại chỗ đội mình. Trước khi đi, Thẩm Mẫn Nhi vẫn nói vọng lại ra đằng sau:
“Cứ coi như đây là lời khuyên của mình hoặc một lời vu vơ đi. Mong cậu sẽ nhanh chóng nhận ra… cậu giống mình như nào.”
Thanh Linh ánh mắt phức tạp nhìn theo bóng lưng của cô nàng. Cô vẫn đứng đó suy nghĩ, cho đến khi Thanh Tâm đã sơ chế xong đám cá của cậu cùng Đoàn Minh Khang, cậu ta gọi mọi người thì lúc đó cô mới hoàn hồn mà trở lại chỗ đồng đội.
Trở lại với hiện tại, Thanh Linh giờ không còn mỗi Đặng Linh Lam nữa, mà là cả bốn cô gái đều nhìn cô. Thanh Linh hiện tại vô cùng khó xử, vì bọn họ đều lo lắng cho cô nên cô cũng không thể khó chịu được.
“Mọi người làm gì thế… Sao lại nhìn tôi ghê thế?!”
May sao, Thanh Tâm đã trao đổi xong mà quay trở lại. Khi cậu nói thì không hiểu sao mọi người, trừ Thanh Linh đều đang nhìn cậu một cách kì lạ.
“Không có gì, cậu với hậu cần bên kia nói chuyện gì thế?”
Đặng Linh Lam khẽ lắc đầu hỏi.
“Tôi với cô ấy trao đổi với nhau về việc cả hai đội nên đi cùng nhau hay không. Tôi nghĩ nên tìm chỗ khác để có nơi ngủ qua đêm.”
“A? Chỗ này không tốt sao?”
Bùi Trương Tú nghiêng đầu nghi hoặc. Nơi này có nước, có đồ ăn.
Cớ sao lại phải tìm nơi khác.
Thanh Tâm có chút đau đầu về cô nàng không có kiến thức sinh tồn này, nếu vứt cô ta ở ngoài thì không biết có sống nổi không nữa.
“Cô quên nơi này là Thế Giới Bóng à? Chỗ này là nơi có nước, có đồ ăn thì chắc chắn không chỉ có mỗi con người tìm tới rồi. Tôi đề nghị chúng ta nên tìm một cái hang hoang, hoặc tìm một cái cây to để trèo lên đó.”
“À…”
Bùi Trương Tú lúng túng gãi đầu, từ lúc đến bờ suối thì mọi chuyện bình yên với thư thả quá, nên cô quên mất mình đang ở đâu. Cô nàng lúng túng quay người giả vờ nhìn cá chín chưa.
“Vậy bên kia như nào?”
“Bên kia nói để họ thảo luận đã.”
Nói xong, mọi người lại chìm vào im lặng. Thanh Tâm muốn nói nhưng không biết mở lời như nào, Thanh Linh thì cúi đầu im lặng, Bùi Trương Tú thì nhìn cá nướng sau đó lật lại, ba người còn lại thì nhìn nhau không nói gì, không hiểu sao ba người họ cứ liếc trộm cậu.
Thanh Tâm khó hiểu nhìn ba người, cậu không hiểu sao họ cứ liếc mình như thể mình đã làm gì sai. Thấy cậu bắt đầu chú ý thì họ liền kéo nhau ngồi xuống xung quanh đám lửa, rồi nhìn xuống đám cá đã chín, họ tự chia nhau đám cá mà ăn.
Họ làm vậy cậu càng thấy khó hiểu, khi Thanh Linh đưa cho cậu phần cá của cậu thì cậu mới thôi không quan tâm nữa.
Thanh Tâm cho con cá xuống chiếc lá, cậu dùng chiếc dao đa năng đã được rửa sạch, nhẹ nhàng cắt xuống những mẩu thịt, loại bỏ xương ra một bên.
“Sao cậu làm được hay vậy!?”
Bùi Trương Tú đang gặm cá thì há hốc mồm nhìn hành động của cậu.
“Cái này thì ai chả làm được?”
Thanh Tâm ngẩng đầu khó hiểu, tách xương ra xong cậu liền đưa cho Thanh Linh.
“Cho cô.”
“A? Hả?! Vậy cậu ăn gì?”
Cậu nghiêng đầu nhìn cô nàng, sau đó liền chỉ vào phần cá của cô.
“Đưa tôi phần cô là được.”
Thanh Linh ngơ ngác nhìn xuống xiên cá đã bị cắn một phần nhỏ trên tay, sau đó cô đỏ mặt lắp bắp:
“A… cái… cái này…”
Thanh Tâm không nghĩ gì, cậu tiến đến đoạt lấy xiên cá trong tay cô. Sau đó làm lại như vừa nãy, tách thịt và xương ra, tách xong cậu liền cầm từng miếng cá lên ăn. Vì găng tay của cậu có cách nhiệt, cách nước và chống bẩn, nên khi ăn xong thì cậu chỉ cần rửa qua nước là được.
Thanh Linh nhìn xem cậu ăn từng miếng cá mà khuôn mặt nóng bừng, nhìn xuống thịt cá đã được tách xương của mình thì cô đành cúi đầu, im lặng ăn. Cả bốn cô gái đều vô cùng chấn kinh, họ không ngờ cậu ta lại vô cùng bình tĩnh như thế.
Thực ra… Thanh Tâm chả nghĩ gì cả. Cậu ta coi Thanh Linh là “mình” nên giúp đỡ “mình” cũng bình thường mà?
Còn khuôn mặt của Thanh Linh đỏ bừng thì sao? Đó là do cậu đang cúi đầu làm, sau đó vẫn cúi đầu ăn nên không thấy được biểu cảm của Thanh Linh rồi.
“Tách hộ tôi xương được không?”
Không biết là do cố tình hay không quan tâm, Đặng Linh Lam chìa xiên cá của mình đến trước mặt cậu. Sau đó cô liếc qua Thanh Linh, thấy cô nàng chỉ liếc nhìn một cái rồi cúi xuống tiếp tục ăn thì cô mới thở phào nhẹ nhõm.
“Được… ba người có cần không?”
Thanh Tâm ngẩng đầu nhìn xiên cá được chìa ra, sau đó cậu nhìn ba cô nàng còn lại hỏi. Thấy cậu đồng ý, ba cô nàng còn lại đều chìa ra nhờ. Dù Long Huyền Vi lạnh lùng nhìn cậu, nhưng cô nàng vẫn chìa ra nhờ cậu giúp.
Thấy mọi người đều đồng loạt chìa ra nhờ giúp, cậu chỉ thở nhẹ một hơi rồi làm bốn phần cá tách xương. Tất nhiên là cậu tháo găng tay ra rồi, dù gì cậu đã dùng găng tay để bốc ăn thì tất nhiên phải tháo ra để làm cho bốn cô gái còn lại chứ.
(Cá: biết chăm lo cho phụ nữ, biết chú ý tiểu tiết, biết nấu ăn, phân loại thuốc… Toàn diện như thế… chắc chắn là cờ đỏ rồi!)
Thấy bên kia có Thanh Tâm biết tách cá, bỗng nhiên hai cô nàng đều đồng loạt nhìn về hai vị nam nhân trong đội. Bên cạnh, Thẩm Mẫn Nhi đang cùng Đoàn Minh Khang tách cá cho nhau, nên họ sẽ không nhìn vào để ăn cơm chó rồi.
“Đừng nhìn hai đứa tôi như thế, hai đứa tôi không biết làm đâu!”
(Cá: bảo sao không có gái chú ý.)
Một nam nhân bị nhìn chằm chằm liền lên tiếng. Nghe vậy hai cô gái không nói gì, họ chỉ thở dài một hơi rồi tiếp tục ăn cá. Vốn họ định sang nhờ Thanh Tâm, nhưng nhận ra họ không thân không quen và cậu ta sẽ đòi phí, nên hai người chỉ đành im lặng gặm cá.
“Anh Khang. A…”
Thẩm Mẫn Nhi xiên một miếng cá rồi đưa gần miệng Đoàn Minh Khang.
“Em làm như này thì anh thành phế nhân mất.”
Tuy nói vậy nhưng Đoàn Minh Khang vẫn há miệng ăn miếng cá.
“Nếu thế thì em nuôi anh là được mà.”
Thẩm Mẫn Nhi mỉm cười. Tuy ngoài mặt dịu dàng là thế, nhưng bên trong cô đều vô cùng điên cuồng khi nghĩ về Đoàn Minh Khang là phế nhân, lúc đó cậu ta sẽ chỉ dựa vào mình cô mà thôi.
Sau khi tách xong từng phần cho mọi người, cậu nhanh chóng ăn hết đống cá rồi cầm găng tay ra bờ suối rửa qua. Rửa xong cậu liền đeo lại, cảm nhận được bên trong không có cảm giác nước vào trong thì cậu vô cùng bất ngờ.
‘Không ngờ găng tay bố mẹ tặng lại tốt hơn mình nghĩ.”
Lúc cậu đang cảm khái về đôi găng tay của mình thì hậu cần bên kia đã đứng cạnh cậu.
“Chúng tôi đồng ý với đề nghị của cậu, xuất phát vào lúc nào?”
Thanh Tâm quay sang, sau đó nhìn lên trên trời. Thấy ánh nắng vẫn còn gay gắt, cậu cúi xuống trả lời:
“Tạm thời cứ nghỉ ngơi 10 phút tiêu hóa đi, sau đó cả hai đội cùng đi. Nếu thấy nơi hợp lý để cá cược, thì cứ để hai bên tự cá cược với nhau.”
Vị hậu cần gật đầu, cô quay về với tổ đội để thông báo với họ. Cậu cũng quay về nói với đội mình, sau đó ngồi xuống một gốc cây, nhắm mắt nghỉ ngơi. Vốn định đi vào rừng tìm kiếm dược liệu, nhưng Thanh Linh lại kiên quyết từ chối nên cậu đành phải ở lại nghỉ ngơi.
Chaporia
Bình Luận (0)