Tôi Gặp Phiên Bản Khác Giới Của Chính Mình/Chapter 41: Giao lưu (5) - nảy mầmChapter 41: Giao lưu (5) - nảy mầm
20px

Trong khu rừng rậm rạp cây cối, mười người… à không, là mười hai người đang đi cùng nhau. Mười người đi cùng nhau không có góc chết, cách họ là hai người lờ mờ ẩn hiện đi đằng sau.

Biu! Biu! Uỳnh!

“Haha, vậy là có đồ ăn buổi tối rồi.”

Đoàn Minh Khang xách một con ma thú dạng chim bị cắm mũi tên trên vai, cậu ta khoái trá cười ha hả.

Lang Thiên Nguyệt cùng cô gái cầm cung tên Nguyễn Trúc đồng loạt hạ cung xuống.

“Lần này tôi thắng.”

Lang Thiên Nguyệt mỉm cười, cô nhận bốn đồng xu từ hậu cần, hai của cô và hai của Nguyễn Trúc. Sau đó, cô lại đưa cho Nguyễn Trúc một đồng xu.

“Đồng xu này là tôi trả cho lần trước.”

Nguyễn Trúc nghe vậy liền bất ngờ, cô không hề có cảm giác bị xúc phạm hay gì cả. Cô gật đầu tiếp lấy đồng xu.

“Vậy thì tôi xin nhận.”

Cả hai người nhìn nhau rồi mỉm cười, mọi người xung quanh cũng vậy. Chỉ có hai nam nhân bên kia thì không vui cho lắm.

Lúc trên đường đi tìm nơi trú ẩn, thì hai bên đều khiêu chiến lẫn nhau. Hai nam nhân không hiểu kiểu gì mà lại đi khiêu chiến với Đặng Linh Lam cùng Bùi Trương Tú. Kết quả là Đặng Linh Lam dễ dàng chiến thắng, còn Bùi Trương Tú thì vất vả hơn vì đối thủ đánh tầm xa và chạy nhanh, nhưng cô nàng vẫn tìm sơ hở để giành chiến thắng dù suýt thua.

Thanh Linh cùng Thẩm Mẫn Nhi cũng chiến đấu với nhau, hai người không hiểu sao đi ra một chỗ xa mọi người để chiến đấu, thậm chí họ cũng không để hậu cần lại gần. 

Họ vừa chiến đấu vừa nói chuyện gì đó, không hiểu sao Thẩm Mẫn Nhi có thể chiến thắng vì Thanh Linh bị phân tâm bởi lời nói của cô. Nhưng cô nàng lại chọn nhận thua, nhường phần thắng cho Thanh Linh.

Khi quay trở lại thì ánh mắt của Thanh Linh vô cùng phức tạp nhìn Thanh Tâm cùng với đồng xu “chiến thắng” của mình. Cậu ta có hỏi thì cô nàng chỉ đánh trống lảng qua chuyện khác, như là bị ánh nắng làm chói mắt mà thôi.

Còn Long Huyền Vi cùng Đoàn Minh Khang thì chưa chiến đấu, lúc đầu Đoàn Minh Khang muốn khiêu chiến với Long Huyền Vi, nhưng Thẩm Mẫn Nhi lại không đồng ý cho cậu ta đấu với nữ nhân, nên đến giờ hai người họ vẫn giữ nguyên số xu của mình.

“Hiện tại bên tôi là 4 thắng 1 hòa hoặc 3 thắng 1 hòa 1 không rõ cũng được.”

Thanh Tâm đang cúi xuống đào gốc cây, cậu nói vu vơ với hậu cần bên kia.

“Haizz… cậu lại tìm được cái gì nữa thế?!”

Vị hậu cần thở dài, suốt dọc đường cô lâu lâu thấy Thanh Tâm cúi xuống đào, hái hoặc nhặt thêm vài thứ kỳ quái. Dược liệu có, độc dược có, đồ ăn có… thậm chí là… cả đất, cậu lấy đất làm gì? Trồng cây à? Tuy nghĩ vậy nhưng cô cũng mong chờ xem cậu ta tìm được gì.

“Cái này là gì? cô lấy không?”

Thanh Tâm giơ một cục đá nhỏ lên, nó được phủ đầy đất cát khiến nó trông vô cùng bẩn.

“Cái gì đây?”

“Không biết.”

“Cậu không biết sao còn đưa tôi?”

“Thì không biết mới đưa cô đấy, nếu tốt thì cô vui, nếu xấu thì đổ lỗi tại tôi là được.”

Vị hậu cần im lặng không biết nói gì cho phải, ai lại đi tặng một cục đá bẩn không cơ chứ? Cô thở dài một hơi, cầm lấy viên đá lên. 

‘Dù gì thì người ta cũng có lòng, đành nhận vậy.’

Cô phủi đất cát dính trên viên đá ra, sau đó vô cùng ngạc nhiên nhìn viên đá trong tay mình.

“Cái này… là Đá Đom Đóm?!”

Viên đá tỏa sáng ở phần được phủi đi đất cát, hiện lên ánh sáng dịu nhẹ, lúc ẩn lúc hiện như một con đom đóm vào ban đêm.

Đá Đom Đóm đúng như tên gọi của nó, nó có thể hiện lên ánh sáng dịu nhẹ, lúc ẩn lúc hiện. Nó không có tác dụng gì đối với nguyên tố sư, nhưng nó lại vô cùng thích hợp để làm trang sức. Đối với những người đam mê trang sức thì Đá Đom Đóm cũng là một loại đá vô cùng tốt. Nó đẹp, dễ làm và giá thành tương đối tốt.

Mọi người nhìn sang khi nghe thấy cô nàng thốt lên, Đá Đom Đóm không quý đến mức phải tranh đoạt, nhưng muốn tìm một viên Đá Đom Đóm dưới gốc cây là một điều vô cùng hiếm.

“Cậu… thật sự tặng tôi hả?”

Cô nàng hậu cần lắp bắp nhìn viên đá trong tay, dù không làm trang sức thì cô cũng có thể mang đi bán lấy tiền, Đá Đom Đóm tuy không quý nhưng cũng được một khoản kha khá.

Thanh Tâm vẫn đang đào gốc cây, nghe vậy liền khó hiểu quay ra.

“Như nào, cô không muốn à? Không muốn thì đưa người khác cũng được, dù gì tôi cũng không quan tâm về mấy viên đá cho lắm.”

Nói xong cậu liền quay trở lại công việc đào bới. Cô nàng nghe vậy liền hoảng hốt cất viên đá vào túi, cô như thể sợ cậu sẽ đòi lại hoặc ai đó cướp mất vậy. Thấy cậu không có ý định đó thì cô mới thở phào nhẹ nhõm.

“Cảm ơn.”

Thanh Tâm không nói gì, cậu chỉ gật đầu một cái rồi tiếp tục làm công việc đào bới. Nhưng có vẻ cậu không chú ý, có một đôi mắt đang nhìn chằm chằm cậu. Đó không ai khác là Thanh Linh, hiện tại cô nàng vô cùng khó chịu khi thấy cảnh như vậy.

Không biết từ lúc nào, Thẩm Mẫn Nhi đã rón rén đứng đằng sau cô. Cô nàng thì thầm vào tai cô bằng giọng nói ma mị, như thể đang tẩy não:

“Thấy thế nào? Cậu ta đang tặng quà cô gái khác kìa. Có phải hiện tại cậu đang vô cùng bứt rứt, khó chịu không? Thôi nào, cứ chấp nhận cậu giống mình đi, chấp nhận bản thân như vậy thì có gì sai đâu?”

Thanh Linh cắn môi, ngón tay khẽ run rẩy siết chặt thanh gươm, ánh mắt cô bắt đầu hiện lên vẻ dao động, điên cuồng, chiếm hữu. Sau đó cô nhanh chóng lắc đầu, trở lại bình thường.

“Không… tôi không giống cô.”

Thanh Linh thì thào, giọng run nhẹ, như thể vừa trả lời vừa trấn an bản thân.

“Cậu vẫn tự lừa bản thân sao?”

Thẩm Mẫn Nhi mỉm cười, nụ cười của cô ôn nhu, nhưng giọng nói thì mang chút tà mị.

“Cảm giác của mình không sai đâu, cậu với mình vô cùng giống nhau. Lúc đầu thì sẽ chối bỏ, không muốn thừa nhận. Nhưng khi nhận ra, thì lúc đó có lẽ đã muộn rồi. Khi đó, người mình yêu sẽ có người khác đứng bên cạnh, rồi mình lại hối hận không nguôi. Sau đó…”

Thẩm Mẫn Nhi ghé sát hơn, giọng cô như rót mật vào tai nhưng lại kèm theo một tia lạnh lẽo khiến sống lưng Thanh Linh cứng đờ:

“…cậu sẽ chỉ còn cách dùng mọi biện pháp để kéo người đó về bên mình, dù cho đôi tay phải dính máu, hay là phải làm trái lương tâm. Tin mình đi, đến lúc đó, chẳng còn ai phán xét được cậu nữa. Vì người đó đã là của cậu rồi, như mình đã làm với Khang vậy~”

Thanh Linh run lên, trái tim đập thình thịch trong lồng ngực. Cô siết chặt chuôi gươm đến mức các khớp ngón tay trắng bệch. Đúng lúc cô muốn nói gì đó, thì Đặng Linh Lam cùng Long Huyền Vi đã tiến đến cắt ngang cuộc trò chuyện của họ.

“Hai người đang nói chuyện gì vậy?”

“Sao cậu run rẩy vậy Linh?”

Hai người nói xong đồng loạt cảnh giác nhìn Thẩm Mẫn Nhi phía sau Thanh Linh.

“Có gì bình tĩnh chứ, mình thấy Linh hơi nóng nên đến xem cô ấy có bị say nắng không ý mà.”

Thẩm Mẫn Nhi mỉm cười đầy ôn nhu, cô chìa hai tay lên như thể mình không làm gì cả.

“Cô ấy có nói đúng không Linh?”

Đặng Linh Lam nhíu mày hỏi Thanh Linh. Long Huyền Vi không nói gì, tay cô đặt tại chuôi kiếm như thể sẽ rút ra bất cứ lúc nào.

“Không… không có gì. Tớ bị choáng nên cô ấy tới đỡ thôi…”

Thanh Linh đặt bàn tay vẫn còn run rẩy ra sau lưng. Thẩm Mẫn Nhi thấy vậy liền mỉm cười ẩn ý, như thể cô nàng đã đạt được mục đích rồi vậy.

“Thật vậy sao?” 

Long Huyền Vi nhíu mày, đôi mắt lạnh lùng nhìn chằm chằm vào gương mặt đang mỉm cười đầy bí hiểm của Thẩm Mẫn Nhi.

Thẩm Mẫn Nhi không hề tỏ ra khó chịu, cô ta khẽ che miệng cười, giọng nói ngọt ngào nhưng mang theo một luồng khí áp khiến người khác nghẹn lại:

“Tất nhiên rồi, dù gì thì mình đối với Linh mới gặp đã thân, nên có hơi thân quá mà thôi. Nếu mọi người không muốn thì mình xin phép vậy.”

Nói xong cô nàng liền nhảy chân sáo đứng bên cạnh Đoàn Minh Khang, vui vẻ mười ngón đan xen với cậu ta.

Đặng Linh Lam nhíu mày muốn nói gì đó, nhưng nhanh chóng bị Thanh Linh cản lại.

“Thôi… mình không sao. Tiếp tục đi thôi, có vẻ mọi người cũng nghỉ ngơi xong rồi.”

Đặng Linh Lam cùng Long Huyền Vi nghe vậy cũng không tiện truy cứu thêm, hai người ánh mắt đầy cảnh giác nhìn Thẩm Mẫn Nhi, sau đó cả hai đồng loạt nhìn nhau, trao đổi ánh mắt một hồi liền gật đầu như thể thỏa thuận được điều gì đó.

Mọi người lại tiếp tục đi tìm kiếm nơi trú ẩn, chỉ khác là lần này Đặng Linh Lam cùng Long Huyền Vi đi hai bên Thanh Linh để bảo vệ. Họ liên tục nhìn về phía Thẩm Mẫn Nhi như thể rất đề phòng cô nàng.

Tuy mọi người có chút nghi hoặc nhưng cũng không tiện hỏi. Việc của nữ nhân thì tốt nhất không nên dính vào. Thanh Tâm đi ở sau, lâu lâu tách ra nhặt đồ rồi nhanh chóng trở lại. Tất nhiên sẽ chỉ có vị hậu cần đi cạnh cậu mới nhận ra.

“Mọi người, nhìn chỗ kia.”

Lang Thiên Nguyệt nhíu mày nhìn phía xa, sau đó chỉ về một hướng khiến mọi người đều nhìn theo hướng cô chỉ. 

Đó là một miệng hang bị che lấp bởi dây leo và bụi cây, nếu không nhìn kĩ thì rất dễ bỏ qua nó. Không rõ bên trong như thế nào nhưng cũng đủ thấy nơi đó là một cái hang hoang.

“Tiếp theo nên làm gì?”

Mọi người đồng loạt quay ra sau nhìn Thanh Tâm.

“Nhìn tôi làm gì? Tôi đề nghị đâu có nghĩa là tôi quyết định đâu?”

Thanh Tâm nói một câu tỉnh bơ khiến mọi người có chút lúng túng. Mặc dù cậu ta đề nghị nhưng cuối cùng vẫn là mọi người quyết định mà.

“Khụ… vậy thì mỗi đội cử ra một người đến do thám đi.”

Vị hậu cần bên cạnh cậu khẽ ho một tiếng hóa giải bầu không khí, sau đó cô đề nghị ra một cách.

Mọi người nghe vậy liền đồng ý, hai đội đều cử hai vị cung thủ ra. Vì cung thủ vốn luyện tập chạy nhảy nhiều nên để họ đi do thám là tốt nhất.

Hai cô nàng gật đầu, cùng nhau vận nguyên tố phóng nhanh về phía trước. Mọi người thì ngồi tại chỗ nghỉ ngơi, Thanh Tâm thì thấy không có gì làm liền mở túi không gian ra xem thành quả.

Thanh Linh định ra nói chuyện với Thanh Tâm, nhưng thấy Đặng Linh Lam cùng Long Huyền Vi vẫn đi kè kè bên mình, nên cô đành phải từ bỏ. Cả bốn người (thêm Bùi Trương Tú) cùng nhau nói chuyện giết thời gian.

“Cho tôi xem đồ cậu đã kiếm từ nãy giờ được không?”

Vị hậu cần không có gì làm liền ngồi cạnh Thanh Tâm hỏi.

Thấy cô nàng ngồi cạnh mình thì Thanh Tâm liền dịch sang một chút. Cô nàng thấy cậu làm như vậy liền có chút xấu hổ.

“Muốn xem cũng được… nhưng phải mất phí.”

Nghe vậy khóe miệng cô nàng liền giật giật.

“Không cho xem thì thôi, có cần phải từ chối kiểu đấy không?”

Cô có chút tức giận khoanh tay. Thanh Tâm nghe vậy cũng không nói gì, cậu tiếp tục nhìn đống đồ trong túi không gian.

Thấy cậu ta không có ý định trả lời thì cô cắn chặt răng, muốn nói lại thôi. Nhưng vì quá tò mò, cô đành lấy viên Đá Đom Đóm ra.

“Tôi dùng cái này được không?”

Thanh Tâm ngẩng đầu lên rồi lại cúi đầu xuống.

“Không, tôi không hứng thú với đá.”

Vị hậu cần nghe vậy càng tức hơn, cô thò tay vào túi không gian, cầm ra một chiếc lá cây màu ngọc bích.

“Cái này thì sao?”

“Chốt!”

Thanh Tâm thấy chiếc lá cây trên tay cô nàng thì ánh mắt liền sáng lên, cậu nhanh chóng giật chiếc lá trên tay cô rồi chìa túi không gian ra trước mặt cô nàng.

“Cô chỉ được xem không được sờ, đấy là giới hạn.”

Cô nàng nghe vậy liền tức giận, cậu đã lấy mất lá quý của cô rồi, mà chỉ cho xem không cho sờ. Cô cắn chặt răng nhìn vào trong, dù gì đồ mất rồi cũng không tiện đòi lại. Nhưng khi thấy đống đồ mà cậu ta nhặt được để một góc túi thì cô liền kinh ngạc, cô vô thức chìa tay ra muốn chạm vào.

“Rồi, vậy thôi.”

Thanh Tâm nhanh chóng rút tay lại rồi cất túi không gian vào bên trong. Cô nàng ngơ ngác nhìn hành động của cậu sau đó nắm chặt tay, tiến lên đấm cậu một cái. Nhưng cậu làm gì để cô ta được như ý, cậu nhanh chóng đứng dậy né tránh cú đấm.

“Tôi với cô chưa thân đến mức đấy và cũng không có thù hằn đến mức đấy đâu nhỉ?”

“Khụ… xin lỗi.”

Cô nàng vốn định mắng cậu nhưng nghe vậy liền lúng túng xấu hổ, cô hiện tại muốn chui xuống cái hố nào đó mà nằm.

Thanh Linh tuy nói chuyện với ba cô gái nhưng vẫn chú ý về phía này. Thấy Thanh Tâm cùng vị hậu cần bên kia nói chuyện, thể hiện có chút thân mật và động chạm tay chân. Những cảnh đó khiến cô vô cùng khó chịu trong lòng.

“…dùng mọi biện pháp… để kéo người đó… về bên mình…”

Hiện tại trong đầu cô đang vang lên giọng nói ma mị của Thẩm Mẫn Nhi. Trong lòng cô có một hạt giống không nên có bắt đầu nảy mầm, ánh mắt cô hiện lên vẻ lạnh lùng nhìn cô nàng hậu cần cùng Thanh Tâm, ngón tay khẽ siết chặt chuôi gươm.

“Linh, sao thế? Có chuyện gì sao?”

Bùi Trương Tú nghiêng đầu, khó hiểu nhìn biểu hiện của Thanh Linh. Hai người Đặng Linh Lam cùng Long Huyền Vi đang chú ý Thẩm Mẫn Nhi cũng quay lại nhìn.

“Không… không có gì. Tớ đang nghĩ linh tinh mà thôi.”

Thanh Linh nhanh chóng lắc đầu, cô hít ra thở vào để bình tĩnh lại tinh thần, tạm thời bỏ lại suy nghĩ vừa rồi ra sau. Thanh Linh không nhận ra một điều, cô bắt đầu không còn sợ hãi cái cảm giác đó nữa rồi.

Qua thêm vài phút thì hai cô nàng do thám đã quay trở lại, khuôn mặt họ hiện lên sự vui vẻ cùng hứng khởi.

“Trong hang không có nguy hiểm, không có vết ma thú ở đó, không gian đủ cho mọi người tạm trú, còn một điều nữa…”

Nguyễn Trúc hào hứng lên tiếng, sau đó cô nhìn qua Lang Thiên Nguyệt. 

Lang Thiên Nguyệt gật đầu một cái rồi tiếp tục bổ sung:

“Ở đó đang có một đội nghỉ ngơi, họ nói họ là đội đến từ Miền Trung, họ đồng ý cho chúng ta trú ẩn cùng.”

Mọi người nghe xong liền bất ngờ, không ngờ họ lại gặp được thêm một đội ở đây.

“Vậy thì đi thôi, khi đến đó thì vừa giúp đỡ nhau vừa chiến đấu, cá cược cũng được.”

Thanh Tâm gật đầu, cậu ra hiệu cho mọi người đi nhanh.

Mọi người nghe vậy liền đồng ý, dù sao thì thêm người thêm an toàn. Ban đêm tại Thế Giới Bóng nguy hiểm hơn buổi sáng nhiều. Cả bọn đứng dậy, đi theo hai người Lang Thiên Nguyệt cùng Nguyễn Trúc tiến về phía hang.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...