Bầu trời dần ngả sang màu vàng, báo hiệu mặt trời đang dần lặn xuống. Bên trong hang động không to cũng không nhỏ, vừa đủ để mọi người ở mà vẫn có thừa một phần không gian. Hang động được phát sáng bằng đá huỳnh quang, nhiệt độ bên trong mát mẻ mang theo chút ẩm ướt phà vào mũi của từng người.
Mọi người đang ngồi quây quần với nhau ở đám lửa, lều trại đã được lắp đặt, chuẩn bị nơi ngủ nghỉ hoàn tất.
“Ồ, không ngờ vẫn có cách nấu như này.”
“Tiếp theo là cắt nhỏ loại cỏ này ra rồi ném vào, nó sẽ giúp cho mùi hương cùng hương vị tốt hơn. Cậu nhớ chưa?”
“Ra vậy.”
Một nam thanh niên đang chăm chú nhìn xem Thanh Tâm đang nấu một nồi đồ ăn to. Bên trong nồi là những phần thịt được cắt từ con chim đã bị săn, cùng một vài dược liệu mà cậu nhặt được.
“Bên mấy cậu làm xong các món ăn nhẹ chưa?”
Thanh Tâm ngước lên nhìn thanh niên kia.
“Xong rồi, mấy món salad rau dại với một vài hoa quả thôi mà.”
Thanh Tâm nghe xong liền gật đầu, cậu đậy vung lại tiếp tục hầm.
“Vậy mọi người ăn mấy món nhẹ đấy trước đi, thịt hầm vài tiếng nữa cho nhừ là ăn được.”
Nói xong cậu liền qua một tảng đá, ngồi dựa lưng vào đấy nghỉ ngơi. Cậu lấy túi không gian ra, thò tay vào lục tìm thứ gì đó.
Mọi người nghe vậy liền đồng ý, bắt đầu chia phần mấy món ăn nhẹ. Tiếng trò chuyện rộn ràng vang khắp hang động, thỉnh thoảng xen lẫn tiếng cười giòn giã, khiến bầu không khí căng thẳng của một ngày dài như dịu xuống.
Có vài người cũng không rảnh rỗi, họ hoặc là ở trong hang, hoặc là đi ra ngoài hang chiến đấu cá cược. Còn không thì có vài người cũng giống Thanh Tâm, ngồi im một chỗ nghỉ ngơi hoặc nói chuyện với đồng đội.
“Đội Miền Bắc may mắn nhỉ, có hậu cần biết nấu ăn.”
“Mình tưởng hậu cần chỉ hồi phục thương thế thôi, ai ngờ lại có công dụng khác.”
Hai cô gái thì thầm với nhau, nhưng không biết do hang động bé nên tiếng vang hay không. Mà hai cô nàng hậu cần từ hai đội kia mặt mo đỏ ửng, hiện tại họ còn không bằng một tên nam nhân hậu cần.
“Cậu mệt rồi?”
Thanh Linh tiến đến ngồi bên cạnh Thanh Tâm.
“Cũng có một chút, hiện tại nên nghỉ ngơi giải độc. Độc tính của Từ Mộc Quả vẫn còn, nhưng không còn nguy hiểm đến tính mạng.”
Thanh Tâm gật đầu, không giấu diếm trả lời. Hiện tại cậu sợ nếu dám che giấu, sau đó bị cô nàng biết được thì sẽ có chuyện không tốt xảy ra. Cậu lấy trong túi ra một cọng rau, rồi ngậm một đầu trong miệng, để một đầu bên ngoài.
Thanh Linh khẽ nhíu mày nhìn cọng rau trên môi cậu.
“Lại gì nữa thế?”
“Yên tâm, đây là rau giải độc. Nó sẽ tiêu trừ nốt độc tính còn lại bên trong tôi.”
Thanh Tâm nhanh chóng trả lời, cậu sợ nếu im lặng thì cô nàng sẽ bóp mồm cậu lấy cọng rau ra mất.
Nghe vậy thì lông mày Thanh Linh mới giãn ra, cô lặng lẽ dựa đầu vào vai cậu, nhắm mắt nghỉ ngơi.
“Linh?”
Thanh Tâm hơi cứng người, không dám cử động mạnh. Cậu bất ngờ trước hành động của cô nàng, nhưng gọi một tiếng thấy cô nàng không trả lời thì cậu liền im lặng. Sau một hồi thì hơi thở của cô đều đều, như thể đã chìm vào giấc ngủ.
Cậu khẽ liếc sang, thấy gương mặt xinh đẹp của Thanh Linh hiện lên vẻ mệt mỏi, nhưng đồng thời cũng có chút an yên.
Cũng đúng thôi, vì từ đầu đến giờ thì cô nàng luôn phải chiến đấu với ma thú ở trong tình trạng cảnh giác cao độ. Hiện tại đã ở nơi an toàn nên cô nàng mới có thể nghỉ ngơi bình thường.
‘Thôi cứ để cho cô ấy vậy đi…’
Nghĩ rồi cậu cũng nhắm mắt nghỉ ngơi. Nếu là một cô gái khác, thì có lẽ cậu sẽ đẩy cô ta ra hoặc đi ra chỗ khác ngồi. Nhưng Thanh Linh thì khác, cô ấy là cậu ở thế giới song song, nên việc để cô nàng dựa vào mình cũng không phải điều gì to tát.
(Cá: Cứ nghĩ vậy đi, rồi tương lai u tối sẽ tìm đến em hẹ hẹ hẹ.)
Một số cô nàng và chàng trai thấy hai người tình tứ như vậy liền có chút thất vọng. Thanh Tâm tuy che nửa mặt nhưng cảm nhận khí chất cùng nửa mặt dưới thì vẫn có thể tưởng tượng ra khuôn mặt cậu ta, còn Thanh Linh thì khuôn mặt xinh đẹp cùng khí chất hiện dịu mang phần mạnh mẽ.
Giờ đây, khi thấy hai người tựa vào nhau nghỉ ngơi thì họ đều âm thầm tiếc nuối, vì nhìn ở góc độ nào thì hai người này không chỉ đơn thuần là đồng đội nữa rồi.
Bên kia đám lửa, vài ánh mắt len lén nhìn sang, đặc biệt là Đặng Linh Lam và Long Huyền Vi. Họ thấy Thanh Linh ngủ gục trên vai Thanh Tâm thì khẽ nhíu mày, nhưng không lên tiếng, chỉ trao đổi ánh mắt rồi lại quay đi.
Thẩm Mẫn Nhi ngồi dựa vào Đoàn Minh Khang, khóe môi cong lên thành một nụ cười khó hiểu. Cô nàng lặng lẽ đưa tay lên che miệng, ánh mắt dừng lại rất lâu nơi Thanh Linh đang ngủ say.
‘Bắt đầu đánh dấu chủ quyền rồi sao? Có lẽ cậu dần chấp nhận con người thật của mình rồi chăng?’
Thẩm Mẫn Nhi khẽ mỉm cười, suy nghĩ một hồi rồi quay đi. Vì Đặng Linh Lam cùng Long Huyền Vi vẫn luôn chú ý cô, có lẽ cô quá lộ liễu rồi chăng?
Nhìn bên ngoài thì thấy Thanh Linh đang ngủ, nhưng bên trong thì không. Đối với cô thì điều tức hơi thở và giả vờ ngủ là điều vô cùng dễ dàng.
Bên trong nội tâm Thanh Linh:
“AAAAAAAAA! Cuối cùng mình vẫn làm rồi!”
Thanh Linh đỏ mặt ngồi xổm ôm đầu, từ bé đến giờ thì đây là lần đầu cô dựa đầu vào vai một nam nhân khác ngoài bố cùng anh trai để ngủ. Mặc dù theo một nghĩa nào đấy thì cô cũng chỉ đang dựa đầu vào “cô” mà thôi, nhưng điều này nó cũng vô cùng kì lạ.
Vốn dĩ cô không định dựa đầu vào vai cậu ta đâu. Nhưng không hiểu sao, khi nhớ lại cảnh cậu ta nói chuyện với cô gái khác và tặng đồ cho hậu cần đội kia thì cô vô cùng khó chịu. Vì thế, không biết ma xui quỷ khiến như nào mà khiến cô làm như này nữa.
“Thật may là cậu ta không gọi mình thêm tiếng nữa.”
Nhớ lúc bị cậu ta gọi tên thì cô thoáng giật mình, lúc đó cô phải cố giữ khuôn mặt cùng hơi thở bình thường. May mà cậu ta không có ý định gọi thêm vài lần nữa, nếu không thì cô không nhịn được mà để lộ sơ hở mất.
“Nhưng mà, điều này cũng tuyệt thật đấy… cảm giác thật là an toàn…”
Cô khẽ nắm chặt tay đặt lên trên lồng ngực, nơi mà trái tim đang đập rộn ràng vui vẻ. Khóe miệng cô bắt đầu cong lên, suy nghĩ bắt đầu trở lên khác lạ:
“Thật may là cậu ta không từ chối mình… thật may là cậu ta không đẩy mình ra… thật may là cậu ta… không thuộc về ai cả…”
Thanh Linh càng nghĩ càng vui, chỉ là nụ cười cô hiện lên sự tà mị cùng nguy hiểm vô cùng. Trong tâm trí cô có bức tường đang dần nứt ra, hiện ra một hạt giống đang phát triển trong bóng tối, nơi sâu thẳm trong tâm trí bị che lấp của cô. Nó âm trầm và vô cùng nguy hiểm.
Bên ngoài, Thẩm Mẫn Nhi như cảm nhận được gì đó. Như tâm linh tương thông với “đồng loại” của mình, cô dần nhếch mép cười một cách nguy hiểm, đến mức mà cô phải gục mặt vào lòng Đoàn Minh Khang để che đi nụ cười của mình.
‘Cuối cùng… cuối cùng cũng có một người giống như mình. Thật mong… thật mong chúng ta sẽ làm bạn tốt của nhau...’
…
Qua thêm vài tiếng, bầu trời dần nhuộm bởi màu tối của ban đêm. Mọi người đã đi về và ngồi quanh lều trại của mình.
Thanh Tâm cảm thấy thời gian đã đủ, cậu gọi Thanh Linh dậy rồi tiến đến mở nắp nồi ra. Không gian trong hang động nhanh chóng được lan tỏa, bằng mùi thơm của thịt và dược liệu.
“Oa, thơm quá.”
“Ngửi thôi mà muốn ăn rồi.”
ục… ục… ục…
Bụng của mọi người bắt đầu kêu lên, có vài người phải lau đi nước miếng đã và đang chảy ra từ khóe miệng.
“Được rồi, có lẽ vẫn đủ cho mọi người. Mỗi người cầm bát của mình để tôi múc cho, nói trước là tôi sẽ ưu tiên đồng đội tôi trước nhé.”
Mọi người nghe vậy cũng không phản bác. Đồ của cậu ta, cậu ta nấu và chuẩn bị hết, nên để cậu ta quyền quyết định cũng hợp lý.
Cậu nhanh chóng múc cho từng người phần thịt thơm ngọt, mọng nước. Mọi người cầm chiếc bát bằng gỗ của mình do đội Miền Trung đưa cho mà vui vẻ. Từng miếng thịt đầy ắp nồi dần dần được vét đủ cho 18 người.
Điều mọi người chú ý là phần của mọi người đều bằng nhau, phần đội của cậu ta thì nhỉnh hơn một chút. Riêng phần Thanh Linh thì hoàn toàn là gấp đôi mọi người.
Điều đó càng khiến mọi người chắc chắn hai người là người yêu. Thậm chí có vài người cảm thấy ghen tị khi họ được nhiều thịt hơn mình. Nhưng chẳng ai dám hó hé gì cả, vì họ không có quyền hó hé. Dám lên tiếng? Thì tốt nhất nhịn đói hoặc ăn đồ ăn khác, vậy thôi.
Trong khi mọi người đang suy nghĩ về quan hệ của hai người, thì Thanh Tâm lại không nghĩ nhiều như vậy, cậu chỉ đơn thuần nghĩ mình đang ưu tiên “bản thân” mà thôi.
“Cái này…”
Thanh Linh tuy vui vẻ nhưng cũng bối rối nhìn sang Thanh Tâm.
“Ăn đi, cứ coi như tôi đang ưu tiên “chính mình” thôi.”
Nói xong cậu liền cúi đầu ăn phần thịt của mình, như thể không cho cô nàng quyền từ chối.
Mọi người xung quanh nhìn cảnh ấy, trong lòng mỗi người dâng lên một cảm xúc khác nhau. Có người thầm ngưỡng mộ, có người ghen tị, lại có người chỉ im lặng nhai thịt mà ánh mắt thì vẫn lén lút liếc sang hai người.
“Thịt này… mềm quá~”
Một cô gái không nhịn được mà bật thốt lên. Mọi người nhìn qua rồi bắt đầu ăn, sau đó mọi người đều mở to mắt kinh ngạc.
“Thịt mềm, cắn vào như tan chảy, hương vị đậm đà lan tỏa khắp khoang miệng. Vị ngọt tự nhiên của thịt hòa quyện cùng mùi thơm thanh dịu của dược liệu, càng nhai càng cảm nhận rõ sự ấm nóng chảy dọc cổ họng, khiến cả người như được tiếp thêm sức lực...”
Người nam nhân xem Thanh Tâm nấu thịt trầm trồ bật thốt ra những lời nhận xét về mùi vị của món ăn.
“… Không những thế… hình như cơ thể cũng đang dần hồi phục nữa! Cơn đau đang dần tan biến, mệt nhọc cũng đang dần bay đi mất.”
Cậu ta cảm nhận được cơ thể đang dần hồi phục thì càng ngày càng bất ngờ.
Mọi người nghe vậy cũng nhanh chóng tập trung cảm nhận cơ thể của mình, mỗi người thể hiện ra một nét mặt khác nhau. Có người trầm trồ, có người kinh hãi, có người nổi ý ghen tị với Thanh Linh.
“Cậu… cậu có phải Linh Thực Sư không?!”
Nam nhân vừa nãy nhìn sang Thanh Tâm không nhịn được mà hỏi, mọi người nghe vậy cũng đồng loạt nhìn sang.
Linh Thực Sư: đầu bếp nấu ăn có khả năng khiến cho thực phẩm không chỉ đơn thuần là đồ ăn, mà còn có thể khơi dậy năng lượng tiềm ẩn, thúc đẩy hồi phục cơ thể, thậm chí còn giúp tăng trưởng nguyên tố lực trong một số trường hợp đặc biệt.
Nghề này khá là hiếm có, vì không phải ai cũng có khả năng truyền và giữ lại năng lượng vào thịt, thay vì phải uống thuốc sẽ có tạp chất cùng tác dụng phụ tiềm tàng, thì đồ ăn từ Linh Thực Sư có khả năng như thuốc nhưng lại không có tạp chất hay tác dụng phụ kèm theo. Có chăng thì chỉ có năng lượng quá dồi dào mà thôi.
Người nấu ăn ngon có thể không phải Linh Thực Sư, nhưng Linh Thực Sư nấu ăn chắc chắn ngon, không những thế còn có tác dụng tăng cường cho người dùng. Đó là lí do vì sao mọi người đều ngạc nhiên cùng tò mò nhìn Thanh Tâm.
Thấy mọi người đều đang nhìn mình thì Thanh Tâm khẽ thở dài, sau đó khẽ lắc đầu nói:
“Tôi chỉ là dược sư thôi, kết hợp giữa dược liệu hồi phục và thực phẩm theo một mức nhất định mới có tác dụng hồi phục.”
Nói xong cậu liền cúi xuống ăn, mọi người nghe vậy cũng cảm thấy thầm tiếc nuối. Tuy vậy vẫn có vài người không tin, nhưng họ không có gì để chứng minh nên đành im lặng cúi đầu ăn.
Mọi người cứ thế vừa nói chuyện vừa ăn, chẳng mấy chốc mọi đồ ăn mà tất cả mọi người chuẩn bị đều ăn hết. Vài người ăn no mà thoải mái chui vào lều hoặc ngồi một góc nào đó tiêu cơm.
Thanh Tâm sau khi ăn xong liền ra một góc, lấy đầy đủ dược liệu ra mà chế thứ gì đó. Cậu lấy đá nghiền nát vài loại là át mùi, sau đó đập nát vỏ cây nào đó thành bột, trộn cùng một ít tinh chất thảo dược nặng mùi đã có. Tất cả đều được cậu vo thành một viên đan rồi vứt vào một cái mà cậu đã nấu ở một bên.
Một lát sau, một hương cay nồng tỏa ra, nhanh chóng át đi toàn bộ mùi thịt và khói lửa còn sót lại trong hang. Mọi người vô thức bịt mũi cùng nín thở, thậm chí có vài người đã khóc ra nước mắt.
“Cậu lại đang nấu cái gì thế!”
Một cô gái không chịu được liền hét toáng lên, mọi người cũng nhao nhao chỉ trỏ nói cậu, họ khó chịu nhìn cậu đang khuấy nồi nước.
Thanh Tâm không nói gì, cậu liền qua mọi người rồi bưng nồi nước đi về phía cửa hang, vì đang đeo găng tay có cách nhiệt nên cậu không lo lắng bị bỏng, mà chỉ cảm thấy hơi ấm ấm truyền vào da tay thôi.
Trước ánh mắt khó chịu xen lẫn khó hiểu của mọi người, cậu cứ thể đổ nồi nước ở trước cửa hang, sau đó lại đi ra ngoài hất ra xung quanh cùng bức tường bên cạnh của hang.
“Xong, tối nay mọi người sẽ không lo bị ma thú tập kích nữa.”
Mọi người nghe vậy mới hiểu ra, cậu ta nấu nước chống ma thú. Họ cảm thấy xấu hổ khi mắng chửi cậu ta, có một số người cúi đầu im lặng, số khác thì tiến đến xin lỗi. Cậu chỉ gật đầu một cái, rồi cầm chiếc nồi bắt đầu rửa qua.
Thanh Tâm bình thản rửa sạch nồi, không nói thêm một lời nào. Cậu đem nồi đặt gần cửa hang, ngồi xuống lặng lẽ chuẩn bị thứ khác, để mặc mọi ánh mắt nhìn theo.
Bầu không khí lúc này im ắng lạ thường, trong lòng nhiều người dâng lên một cảm xúc khó tả: vừa nể phục, vừa áy náy, lại có chút sợ hãi sự điềm nhiên của cậu ta.
Không lâu sau thì đồng đội của cậu đều tiến đến ngồi cạnh cậu, bốn cô gái đều hiểu ngầm mà nhường chỗ ngồi cạnh của cậu cho Thanh Linh.
“Cậu lại đang làm gì nữa thế?”
“Trà, mấy cô muốn uống không?”
Cả năm cô gái đều gật đầu đồng ý. Nhưng Đặng Linh Lam cảm thấy kì lạ và thiếu gì đó.
“Vậy cốc đâu?”
Bốn cô gái còn lại mới nhớ ra, họ không có cốc. Họ đồng loạt nhìn sang Thanh Tâm thì chỉ thấy cậu im lặng nhìn nồi nước. Sau một hồi im lặng thì họ mới nghe cậu ta xấu hổ trả lời:
“Khụ… tôi quên mất.”
Cả năm người nghe vậy khóe miệng liền giật giật, tên này làm đủ mọi thứ nhưng lại quên không làm cốc uống nước.
Lúc này có một người chìa ra, trên tay người đó cầm là vài chiếc cốc bằng gỗ.
“Đây… ờm, tôi cho mượn cốc thì cho tôi một cốc trà được không?”
Người đó là nam nhân khi trước, hiện tại cậu ta đang chìa cốc ra trước mặt mọi người.
“Được… ờm…”
“Tôi tên Lã Minh Quang, giờ thì được rồi chứ?”
“Ồ, được.”
Thanh Tâm gật đầu, cậu tiếp lấy chiếc cốc từ tay Lã Minh Quang, nhìn về phía nồi nước thấy đã đủ thời gian. Cậu nhanh chóng chắt trà ra từng chiếc cốc gỗ.
“Phù… phù… ực. Ồ! Cái này ngọt thật, cậu làm sao được hay thế?”
Lã Minh Quang cảm nhận được đầu lưỡi có vị đắng nhẹ sau đó vị ngọt lan tỏa khoang miệng, khiến cho cậu có cảm giác thư thái, thả lỏng cơ thể.
“Muốn học? Vậy thì mất phí đấy nhé.”
Thanh Tâm khẽ mỉm cười, cậu đưa ra một câu nửa đùa nửa thật.
“Cái này được không?”
Lã Minh Quang tưởng thật, cậu đưa tay vào túi rồi lấy ra một quả có màu đỏ rực.
“Ồ, cái này được đấy, tôi nhận.”
Thanh Tâm thấy quả trên tay cậu ta, sau đó nhìn liếc sang Bùi Trương Tú, thầm nghĩ cô nàng may mắn rồi ném qua cho cô nàng. Sau đó cậu quay sang, không giấu diếm nói về công thức nước trà và nguyên liệu của cậu.
“Không ngờ một cỏ độc kết hợp với một lá độc lại có thể ra loại trà tốt như này. Như âm nhân âm ra dương vậy.”
Lã Minh Quang không tỏ vẻ sợ hãi, cậu sờ cằm nhìn chiếc cốc trong tay mình rồi gật đầu một cái.
“Đúng là tham gia giao lưu thì có thể học hỏi thêm nhiều điều mà, cảm ơn nhé.”
“Không có gì, miễn là có phí thì tôi có thể giải đáp cho cậu những điều tôi biết. Nếu không thì lấy kiến thức đổi kiến thức cũng được.”
Thanh Tâm gật đầu, hai người như bạn bè nói chuyện với nhau một cách bình thường. Lã Minh Quang hỏi cậu một số kiến thức và cậu cũng làm tương tự như vậy. Cả hai người cứ thế trao đổi kiến thức cho nhau.
Thấy Thanh Tâm có vẻ không để tâm đến chuyện vừa nãy, thì có một vài người tiến đến xin cậu nước trà, sau đó lại tham gia vào cuộc trao đổi kiến thức của hai người.
Thanh Linh thấy vậy vừa vui vừa khó chịu, vui vì Thanh Tâm được mọi người chú ý, khó chịu vì trong đó có cả nữ nhân. Thật may là hạt giống đen tối trong cô nàng chưa phát triển đến mức độc chiếm cậu ta. Nhưng… mai sau thì không chắc.
Chaporia
Bình Luận (0)