Tôi Gặp Phiên Bản Khác Giới Của Chính Mình/Chapter 44: Giao lưu (8) - Nguy hiểm đã qua?Chapter 44: Giao lưu (8) - Nguy hiểm đã qua?
20px

Bên trong phi thuyền, thay vì lo lắng thì cả mười người dẫn đầu đều vô cùng bình tĩnh. Họ thích thú bình chọn cho từng người có biểu hiện xuất sắc.

“Tên nhóc tộc Tiên cũng không tệ, mặc dù bị đám sói lừa nhưng cũng rất nhanh nhạy.”

Xà Linh Nguyên nhớ lại biểu hiện của Âu Minh mà hài lòng gật đầu một cái.

“Tên nhóc hậu cần kia được đấy chứ, nhận ra nguy hiểm vô cùng nhanh mà cảnh báo mọi người.”

Ngưu Mãnh phì một hơi từ mũi, tán thưởng Thanh Tâm.

“Haizz… hai tên nhóc Long Chiến cùng đứa tộc Hổ quá tệ. Nếu như không phải do cô bé tộc Cáo, thì chắc không biết đâu mà lần. Nhưng trong đám đấy thì tên nhóc hậu cần kia có vẻ quyết đoán hơn.”

“Chuyện, người bên chúng tôi và cũng là người mà Miêu Như Nguyệt tôi nhìn trúng mà lị.”

Miêu Như Nguyệt ưỡn ngực, cô kiêu ngạo như thể Thanh Tâm là người của cô vậy.

“Tôi nhớ không nhầm tên nhóc đó là người đội của Long Nữ mà, sao lại nói như thể tên nhóc đấy thuộc đội cô rồi?”

Long Hoành nhếch mép đáp trả. Long Nữ là cách mà mọi người gọi Long Linh Tuyết nói riêng và nữ tộc Rồng nói chung. Đây là một cách gọi lễ phép không phân biệt già trẻ, dành riêng cho những vị nữ nhân thuộc tộc Rồng.

“Kệ chứ, về sau tôi cua được nhóc đấy thì chẳng phải là người của tôi à?”

Miêu Như Nguyệt không lùi bước, cô đáp trả một cách kiêu ngạo. Không biết vô tình hay cố ý, cô đưa ánh mắt khiêu khích nhìn Long Linh Tuyết.

Long Linh Tuyết thấy vậy chỉ nhếch mép khẽ cười, cô biết rõ tính cách Thanh Tâm như nào, nên chắc chắn Miêu Như Nguyệt sẽ không bao giờ làm được.

“Chị Tuyết, bọn… bọn họ…”

Lê Phương Anh không bình tĩnh như bọn họ, cô nàng sắc mặt tái mét nhìn cảnh tượng đang diễn ra. 

“Yên tâm, mấy đứa nhóc đấy không bị gì đâu.”

Long Linh Tuyết xoa đầu trấn an cô nàng rồi tiếp tục nhìn về phía màn hình.

Màn hình hiện ra cảnh tượng máu me khắp nơi, ở dưới đất có khoảng 20 xác con sói đang nằm la liệt ở đó. Những người ở ngoài hang đang cầm cự đều có vô số vết thương to nhỏ trên người. 

Mồ hôi đầy người, hơi thở nặng nhọc, đôi tay run rẩy nhưng bọn họ đều cắn răng chiến đấu. Vì họ biết, nếu họ không vung vũ khí, không tiếp tục chiến đấu, thì khả năng cao tất cả mọi người sẽ gặp nguy hiểm.

“Đằng sau vẫn chưa xong à!”

Long Chiến gầm lên, từng cú đấm của cậu ta đều đập thẳng vào những con sói đang lao đến. Nhưng trước sau đều có sói, vậy nên trên người cậu ta đều có vết cào cấu. Tuy Long tộc có phòng thủ cao nhờ vảy rồng, nhưng hiện tại vảy rồng của cậu ta đang bị tróc một mảng lớn.

“Tập trung đánh đi!”

Hổ Bạch Thiên đạp một con sói ở phía sau Long Chiến ra. Hai người tựa lưng vào nhau phòng thủ.

“Ê Thiên, đằng sau tao nhờ mày.”

“Giờ thân đến mức xưng mày tao rồi sao? Hahaha, được lắm! Đằng sau tao cũng nhờ mi đấy!”

Hai người khoái trá cười lớn, tiếp tục chiến đấu mặc kệ những vết thương trên người đang liên tục chảy máu.

Âm thanh kim loại va chạm, tiếng gầm gừ của sói cùng tiếng rít gào vì đau đớn hòa lẫn vào nhau tạo thành một bản nhạc hỗn loạn đến rợn người.

“Phía bên trái!”

Hồ Hồng Vân hét lớn, xung quanh cô xuất hiện từng đốm lửa, sau đó chúng đều bay về phía lũ sói. Lửa bùng lên nuốt trọn mấy con sói, khói đen bốc lên mù mịt, mùi khét lẹt xộc thẳng vào mũi. Tuy vậy, cũng không thể khiến chúng nao núng một chút nào.

Ngay cạnh đó, Lâm Phong Nguyệt vung tay, từng lưỡi gió sắc bén lao vút ra, cắt ngang sườn một con sói vừa định vòng qua mai phục. Cô liên tục luồn lách, tìm ra sơ hở của từng con rồi nhắm vào chúng.

“Thổ Quyền! Hah!”

Đoàn Minh Khang tụ một nắm đấm bao bọc bằng đất đấm bay một con sói gần đó. Sau đó, cậu liền chạy đến phụ giúp Thẩm Mẫn Nhi.

“Em có sao không Nhi?”

“Em không sao. Anh vẫn tuyệt như vậy.”

Thẩm Mẫn Nhi thâm tình trả lời, cô vừa nói vừa chém con sói ở phía trước.

“Lo mà đánh đi! Đừng có mà rải cơm chó ở đây!”

Hai người vừa đánh vừa rải cơm chó khiến nhiều người vô cùng khó chịu. Họ tuy mệt mỏi nhưng nhìn qua hai tình nhân kia khiến họ vô thức được tăng cường sức mạnh, liên tục chém đám sói cho hả giận.

“Thủy Lưu Phái – Thức thứ hai: Sóng Vỗ.”

Thanh Linh chém liên tục về phía trước, tạo thành một con cơn sóng vỗ bờ liên tục. Những con sói lao đến liền bị chém nhiều nhát.

“Linh, Cẩn thận!”

Long Huyền Vi chạy đến chém về phía con sói đang tập kích Thanh Linh từ đằng sau.

“Cảm ơn Vi… hộc… hộc… tại sao số lượng của chúng vẫn chưa giảm thế!”

Thanh Linh vừa chiến đấu vừa quan sát đám sói ở phía rừng cây, thấy chúng vẫn có rất nhiều chưa có dấu hiệu giảm sút thì cô liền sửng sốt.

Trong hang, Thanh Tâm, Lã Minh Quang, Âu Minh, đội hậu cần cùng một vài người khác đang chạy đôn chạy đáo nghiền, giã, chắt từng loại dược liệu rồi cho vào nồi. Mỗi người một công việc, ai nấy đều vô cùng gấp gáp.

“Nhanh nhanh… tốc độ lên đi. Đội bên ngoài sắp không trụ nổi rồi!”

Thanh Tâm vừa ngoáy thuốc vừa phân công từng người. Cậu mong thời gian hiện tại dừng lại, để có thể hoàn thành thuốc trong nồi ngay lập tức.

“Gần xong rồi, tiếp tục. Còn tinh chất của Xạ Hương Hoa thôi!”

“Đây.”

Lã Minh Quang nhanh chóng đưa ra một cốc đầy nước nhớp nháp, đặc sệt. Chúng tỏa ra hương thơm khiến mọi người si mê, nhưng vào lúc này thì nó không khiến mọi người bình tĩnh lại chút nào. 

Thanh Tâm tiếp lấy, đổ hết vào trong nồi rồi cầm một thanh kiếm của ai đó ngoáy hết tốc lực. Khói trong nồi dần đổi từ màu trắng thành màu vàng cam, mùi của nó vô cùng hắc, khiến cho những vị thú nhân đang làm phải lấy vải che mặt lại, nhưng điều đó vẫn không hết khó chịu cho khứu giác của họ. Thậm chí, lông tơ của họ đều dựng đứng, nước mắt, nước mũi tràn ra ngoài.

“Xong rồi, gọi tất cả vào đi!”

Âu Minh nghe vậy nhanh chóng chạy ra hét to.

Mọi người như được uống thuốc tăng lực, họ nhanh chóng vừa đánh vừa lùi, có vài người yếu ớt đã chạy trước, còn những người vẫn còn sức thì bọc hậu.

“Vào hết chưa!”

“Vào hết rồi! Nhưng đám sói vẫn đang bám theo!”

Thanh Tâm cắn chặt răng, cậu nhấc chiếc nồi lên. Khác với lần trước, cậu không đợi cho nhiệt độ hạ xuống. Lần này, cậu trực tiếp cầm thẳng chiếc nồi đang nóng bỏng, tuy đang đeo găng tay nhưng cậu vẫn cảm thấy nóng rát.

“Tránh hết ra!”

Cậu cầm theo nồi chạy về phía cửa hang, mọi người đều nhanh chóng né sang một bên nhường đường cho cậu. Thấy cửa hang đang có ba con sói muốn lao vào, cậu liền tạt cho chúng một phần nước.

Áu! Áu! Áu!

Tiếng da thịt cháy xèo xèo vang lên, lũ sói tru rít lăn lộn, mùi tanh hôi của máu trộn lẫn mùi hăng hắc của thuốc khiến không khí càng thêm nghẹt thở.

Những con sói ở phía sau cũng bị trúng đón, chúng lần lượt chạy ra ngoài với vết bỏng trên người. Thấy ngoài hang lũ sói dần lui ra xa, cậu quả quyết tạt nước ra ngoài hang, thậm chí trong cửa hang cũng tạt một lần.

Một số thú nhân nhăn mặt bởi mùi khó chịu, nhưng họ không dám nói gì, vì thứ đó là thứ giúp cho bọn họ an toàn. Đặc biệt là những tộc thú nhân như cáo, hổ, sói và mèo. Họ đều vào sâu trong hang để tránh mùi xa nhất có thể.

Lũ sói vốn muốn lao lên thêm một lần nữa, nhưng khi tiến đến liền ngửi thấy mùi nồng nặc vô cùng khó chịu, khiến chúng phải chạy ra sau để tránh thứ mùi đó.

“Vẫn đứng đó sao? Ai có hệ phong thì thổi mùi ra xa nhất có thể đi. Nhớ khống chế lực, đừng để nước thuốc bay hơi hết.”

Thanh Tâm thấy lũ sói vẫn đứng rình rập ở rừng cây không chịu đi, cậu liền gọi người đến sử dụng nguyên tố hệ Phong thổi thứ mùi khó chịu đó về phía chúng.

Thấy ngọn gió cuốn theo mùi hương nồng nàn, lũ sói không còn vẻ hung hãn, mà giống như đàn thú bị ma quỷ đuổi, tru lên thảm thiết rồi tán loạn bỏ trốn vào màn đêm.

Thấy lũ sói đã chạy mất, mọi người lúc này mới vỡ òa. Họ lần lượt ôm lấy nhau, ăn mừng vượt qua khỏi nguy hiểm.

Thanh Tâm ngồi phịch xuống, cậu để chiếc nồi sang một bên. Từ từ tháo găng tay, lộ ra một bàn tay đỏ ửng vì bỏng, thậm chí chúng còn có mùi khét nhẹ bốc lên.

“Chậc, Hồi Phục Sơ Cấp.”

Cậu tặc lưỡi một cái, vận ma pháp hồi phục cho mình. Thấy bàn tay dần hồng hào thì mới quay ra phía sau, thấy mọi người đang ăn mừng chiến thắng, thậm chí có vài nữ nhân òa khóc vì đã an toàn.

Liếc qua một hồi liền thấy Thanh Linh đang ngồi dựa vào tường. Trên dưới đều có vết cào cấu do sói gây ra, thậm chí một bên vai của cô nàng đã bị cắn mất một phần áo, để lộ ra bờ vai trắng hồng đang bị chảy máu vô cùng thương tiếc.

Bốn cô nàng ngồi cạnh Thanh Linh cũng không khá hơn là bao. Trong họ thì người ít bị thương nhất là Lang Thiên Nguyệt cùng Đặng Linh Lam. Vì hai cô nàng đánh tầm xa nên số lần bị tấn công ít nhất.

Thanh Tâm khẽ nhíu mày, bước đến trước mặt họ, thuần thục sử dụng hai phép hồi phục. Cậu mò vào túi đưa cho từng người một lọ thuốc hồi máu, riêng Thanh Linh thì cậu cầm trên tay một chiếc lá. Đó là chiếc lá mà cậu đã nhận từ cô nàng hậu cậu trước đó.

“Nhai rồi nuốt lá này đi, nó giúp hồi phục nhanh.”

Cậu đưa chiếc lá đặt lên môi cô nàng. Mọi người thấy vậy liền ghé mắt qua xem, điều đó khiến Thanh Linh thoáng đỏ mặt, nhưng cô vẫn mở đôi môi của mình ra mà ngậm chiếc lá vào miệng, nhai xong rồi nuốt ực một cái.

Vết thương trên người của Thanh Linh có thể thấy bằng mắt thường đang dần khép miệng lại, Thanh Tâm lúc này mới thở phào một hơi. Cậu lấy một chiếc khăn tay ra rồi từ từ lau vết máu trên người cô nàng.

“Đau không?”

“K… không.”

Thanh Linh mím môi, nắm chặt chuôi gươm, khuôn mặt hồng nhuận, ánh mắt chỉ chăm chú nhìn vào gương mặt ân cần của cậu. 

Thanh Tâm không rõ vì sao ánh mắt cô nàng nhìn cậu kì kì, nhưng có lẽ cô nàng đang mệt mỏi vì chiến đấu mà thôi nên cậu đã bỏ qua, tiếp tục lau vết máu trên người cô nàng.

“Khụ… chỗ còn lại cô tự lau đi.”

Thanh Tâm ho nhẹ một cái, vì phần máu còn lại là ở ngực của cô nàng. Cậu đưa khăn tay cho cô nàng rồi đứng dậy. Nhưng nhìn quanh thì cậu chỉ bắt gặp được ánh mắt khâm phục của mọi người, cùng một vài ánh mắt ghen ghét có đủ.

Thanh Linh nhận lấy chiếc khăn, khẽ gật đầu, không nói thêm lời nào. Đôi má ửng hồng của cô vẫn chưa tan đi, ánh mắt lén lút nhìn theo bóng lưng Thanh Tâm đang đứng đó.

‘Cậu ta quan tâm mình… cậu ta đang quan tâm mình… Điều này thật tuyệt…’

Thanh Linh khẽ mỉm cười, nhưng cô cũng nhanh chóng che giấu đi nụ cười đó. Chỉ có bốn cô nàng xung quanh, cùng Thẩm Mẫn Nhi vẫn đang chú ý cô là nhìn thấy thôi.

“Tâm, còn khăn không?”

Bùi Trương Tú kéo cậu ta lại, trong năm người thì có lẽ cô nàng là khổ sở nhất. Nhưng vì là chiến binh, nên khả năng chống chịu của cô cũng khá lớn, vết thương của cô không nặng lắm, nhưng vẫn nên lau vết máu thôi.

“Hết rồi, nếu cô không ngại thì tôi có thể dùng áo tôi lau cho cô.”

Thanh Tâm lắc đầu, cậu vừa nói vừa nhìn qua bốn cô nàng hỏi ý. Họ nhìn qua Thanh Linh rồi đồng loạt từ chối, dù là ai đi nữa thì cũng không thể đồng ý rồi.

Bên ngoài, một số người lại vô cùng bất ngờ. Họ không ngờ Thanh Tâm vừa lau cho Thanh Linh xong, sau đó lại liếc qua thả thính người khác. Hiện tại Thanh Tâm bị họ gán cho cái mác… trai đểu. Nếu Thanh Tâm biết được họ nghĩ gì thì sẽ kêu oan, rõ ràng cậu chỉ quan tâm “mình” thôi, chứ có phải quan hệ tình yêu gì đâu.

Không quan tâm ánh mắt của mọi người, Thanh Tâm đi qua đi lại trong hang. Cậu xem từng đội thấy không có ai bị trọng thương liền thở phào. Sau đó cậu lại đến trao đổi với những vị hậu cần của từng đội, trao đổi một hồi đạt được thỏa thuận họ liền trở lại đội mình thông báo.

“Được rồi, thời gian tiếp theo thì mấy cô vào lều ngủ đi.”

“Nhỡ lũ sói quay lại thì sao?”

Đặng Linh Lam nhíu mày, cô khó hiểu hỏi lại.

“Yên tâm, chín người hậu cần chúng tôi sẽ trực đêm. Mấy người đã tham gia chiến đấu rồi, nếu còn thức tiếp thì không tốt. Còn phải chuẩn bị cho ngày mai nữa.”

Năm cô gái muốn nói gì đó, nhưng cậu đã nhanh chóng nói tiếp:

“Tốt nhất là đừng có từ chối.”

Giọng cậu trầm xuống, ánh mắt lạnh hẳn đi, cậu đứng nhìn xuống năm cô gái đang ngồi dựa lưng vào tường. Thấy cậu ta đổi thái độ thì họ liền im lặng, cuối cùng họ vẫn gật đầu đáp ứng.

“Thế là tốt nhất… có đi vào lều ngủ được không? Hay cần tôi bế vào?”

Thấy mọi người đồng ý thì cậu liền trở lại như cũ, nửa đùa nửa thật hỏi.

“Không cần.”

Người phản ứng đầu tiên là Long Huyền Vi, cô lạnh lùng trả lời, xách nách Đặng Linh Lam rồi tiến vào lều. Đặng Linh Lam hoảng hốt sau đó khuôn mặt như thể không còn gì luyến tiếc, im lặng để cô nàng xách vào lều.

“Muốn chạm vào nữ nhân xinh đẹp như bọn tôi thì còn lâu nhé.”

Bùi Trương Tú tinh nghịch lè lưỡi với cậu, sau đó cùng Lang Thiên Nguyệt, hai người đỡ nhau rồi tiến vào lều ngủ.

Còn lại Thanh Linh, hai người cứ thế nhìn nhau, cậu thở dài một hơi rồi ngồi cạnh cô nàng. Thanh Linh cứ thế, tự đầu vào vai cậu nghỉ ngơi. Còn cậu thì cứ giữ tư thế như vậy, mặc cho cô nàng dựa vào mình.

‘Lần cuối có người dựa vào vai mình là lúc nào nhỉ? Có lẽ là một năm trước chăng?”

Thanh Tâm liếc khuôn mặt xinh đẹp bên cạnh, rồi nhắm mắt nhớ về quá khứ. Lúc đó cũng có một cô gái xinh đẹp, hay tựa đầu vào vai cậu nghỉ ngơi, lúc đó hai người sẽ nói chuyện với nhau rồi ngắm mây trời, cứ như vậy mà thôi. Ánh mắt cậu dần buồn bã, thở dài một hơi, chỉnh lại chiều cao thoải mái cho Thanh Linh rồi im lặng nhìn ra ngoài.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...