Tôi Gặp Phiên Bản Khác Giới Của Chính Mình/Chapter 5: Không Gian Tâm LinhChapter 5: Không Gian Tâm Linh
20px

Tại khu nghỉ ngơi. Nói là nơi nghỉ ngơi nhưng thực ra chỉ là hàng ghế dài để ở góc sân tập. 

“Cậu không cảm thấy tội lỗi à?” Thanh Linh ánh mắt kì quái nhìn Thanh Tâm.

“Có chứ. Tôi đã phạm phải trọng tội đối với tất cả nam nhân!” Thanh Tâm nhắm mắt chụm hai tay tỏ ra “ăn năn” nhưng khóe miệng nín cười đã bán đứng cậu ta.

Cả bốn vị nữ nhân khé miệng giật giật nhìn cậu. Trong đầu họ đều hiện lên một câu: cái tên này…

“Cơ mà buff cho cả 2 người làm mana tớ tốn quá…” Lê Phương Anh uể oải duỗi người chuyển sang chuyện khác, điều đó làm dáng người của cô hiện ra, khiến cho vài nam sinh nhìn vào nuốt nước bọt. 

‘Mặc dù đã có chiếc áo khoác che vì đang là mùa đông, nhưng công nhận dáng người Phương Anh tốt thật’ Thanh Tâm tự bấm like trong lòng.

“Con gái thì ý tứ chút nào.” Bùi Trương Tú kéo áo Lê Phương Anh đang duỗi người.

Còn Đặng Linh Lam thì liếc nhìn xung quanh tỏa ra hàn khí, Thanh Linh thì lườm Thanh Tâm. Khiến cho các nam sinh đang nhìn và Thanh Tâm quay ra chỗ khác tỏ ra không nhìn thấy.

“Khụ khụ… tôi cũng hao hụt mana vậy nên tôi ngồi đây hồi phục đây.” Thanh Tâm lúng túng kiếm cớ rồi nhắm mắt hồi phục.

“Tớ cũng thế, mọi người chú ý cho tớ nhé hì hì.” Lê Phương Anh cũng nhắm mắt hồi phục mana.

Do Bùi Trương Tú và Thanh Linh đa phần không dùng phép thuật mà dùng sức mạnh vật lý nên không cần hồi phục, còn Đặng Linh Lam thì có lẽ do mana còn nhiều nên không vội hồi phục. Cả ba người họ liền chụm vào nói chuyện với nhau.

Khi nhắm mắt hồi phục, Thanh Tâm không hiểu sao xuất hiện tại một không gian tối.

“Hả? Nơi nào đây?” Thanh Tâm ngó nhìn xung quanh, cậu ngước đầu lên thì thấy một à không là chín quả cầu. Ở giữa là một quả cầu màu xanh lá đậm to bị xiềng xích khóa lại và xung quanh là tám quả cầu nhỏ xoay quanh quả cầu to.

“Kia là… lõi của mình mà! Chả nhẽ đây là không gian Lõi? Nhưng mình ít nhất phải đạt cấp Lõi Xoáy mới vào được chứ?” Thanh Tâm hơi bất ngờ nhìn lên: “tám quả cầu nhỏ chắc là ngôi sao được ngưng tụ…” 

“Cơ mà khoan… sao lõi của mình lại lẫn chút màu lam thế kia?” 

Lõi của cậu thay vì chỉ có mỗi màu xanh lá đậm của hệ Mộc thì hiện tại nó xen lẫn chút màu xanh lam của hệ Thủy, tuy màu sắc hơi mờ nhưng đủ để nhìn thấy.

Khi cậu đang nhíu mày suy tư, thì cậu cảm thấy gì đó liền quay lưng lại ngước lên. Cậu há hốc mồm khi nhìn thấy “thứ đó”.

Đó cũng là một Lõi giống như cậu, có Lõi ở giữa và tám ngôi sao xoay quanh. Chỉ khác là nó chiếm đa phần là màu xanh lam của hệ Thủy, và cũng bị nhiễm một ít màu xanh lá đậm của hệ Mộc.

“Hai lõi? Nó đáng lẽ phải xuất hiện khi mình đạt cấp độ Lõi Song Tầng chứ? Nhưng nếu là Lõi Song Tầng thì nó phải ở trong chứ sao lại ở ngoài?” Thanh Tâm nhíu mày sâu.

Cậu thử suy nghĩ nhằm di chuyển Lõi hệ Thủy, và nó có tác dụng. Cậu liền cho Lõi lại gần mình rồi chạm vào nó.

Bên ngoài, Thanh Linh đang nói chuyện với Bùi Trương Tú và Đặng Linh Lam thì cảm thấy kì lạ.

“A!”

“Có chuyện gì thế Linh?” Bùi Trương Tú và Đặng Linh Lam quay ra nhìn Thanh Linh.

“Không có gì. Mà hình như Lõi của tớ có chút kì lạ, để tớ kiếm tra xem.” Thanh Linh nói xong liền nhắm mắt lại cảm nhận Lõi của mình.

“A… Được rồi.” Bùi Trương Tú và Đặng Linh Lam quay ra nhìn nhau ngơ ngác.

Như Thanh Tâm, Thanh Linh không hiểu sao mình lại xuất hiện ở một không gian tối.

Cô quay người liền Thấy Thanh Tâm đang chạm vào Lõi màu xanh lam, hay nói đúng hơn là Lõi của cô.

“Thanh Tâm? Cậu đang làm gì thế? Với cả đây là đâu?” Thanh Linh ngạc nhiên khi Thanh Tâm xuất hiện ở đây.

Thanh Tâm quay sang bất ngờ khi thấy Thanh Linh xuất hiện.

Sau vài giây im lặng thì Thanh Tâm liền trả lời: “Đầu tiên là tôi đang thử xem xem Lõi này là gì. Thứ hai là tôi cũng không biết nơi này là nơi nào, có lẽ là bên trong Lõi hay mấy cái không gian tâm thức gì đấy.”

Thanh Linh ngước lên nhìn Lõi mà Thanh Tâm đang chạm vào.

“Đây hình như là Lõi của tôi mà! Với cả sao nó lại dính một chút màu xanh lá rồi?”

Thanh Tâm rút tay lại rồi chỉ về phía Lõi của mình: “Lõi của tôi cũng giống với trường hợp của cậu.”

Thanh Linh ngó theo hướng Thanh Tâm chỉ: “Hả? Sao Lõi của cậu cũng xuất hiện ở đây?”

“Cậu hỏi tôi thì tôi hỏi ai?” Thanh Tâm lườm Thanh Linh.

“Vậy sao Lõi của cậu lại nhiễm màu nguyên tố của tôi và Lõi của tôi cũng vậy? Cậu đến trước, có phải là cậu đã làm gì rồi đúng không?!” 

“Chịu chết, lúc tôi đến thì nó đã thế rồi.” Thanh Tâm nhún vai phủ nhận.

Thanh Linh vẫn nhìn cậu chằm chằm đầy nghi ngờ, nhưng cũng không có bằng chứng gì rõ ràng. Thanh Tâm thấy Thanh Linh nhìn cậu như vậy thì cậu cũng im lặng, cậu liền đưa tay che miệng làm tư thế suy tư.

Thanh Linh thấy vậy liền quay qua nhìn Lõi, cô thử điều động và sử dụng mana.

“A!? Tôi dùng được mana hệ Mộc?” Thanh Linh nhìn vào hào quang hệ Mộc trên tay, tuy nó mờ nhạt nhưng nó đúng là hào quang của hệ Mộc.

Thanh Tâm quay qua nhìn, cậu nhíu mày không nói gì mà chỉ thử điều động mana trong Lõi. Và cũng như Thanh Linh, cậu sử dụng được mana hệ Thủy ngoài hệ Mộc của cậu nhưng nó có chút mờ nhạt.

“Hay là, do chúng ta theo ý nghĩa nào đấy là một, nên hai lõi xuất hiện chung ở đây?” qua vài giây suy nghĩ, Thanh Tâm liền đưa ra phỏng đoán.

Nhớ lại những thứ hôm qua thì Thanh Linh chỉ biết im lặng, vì cô không biết lấy gì để phủ nhận. Từ việc chung phòng, chung bố mẹ, chung ID… giờ còn chung cả không gian Lõi.

“Hừm…” Thanh Tâm thả lỏng nhắm mắt tập trung.

“Cậu lại làm gì vậy…” 

Thanh Linh chưa nói xong liền thấy xung quanh xuất hiện những đốm ánh sáng mana, chúng xuất hiện hai màu là màu lam và màu lục. Cả hai màu bắt đầu di chuyển đến cả hai Lõi, chúng bắt đầu ngưng kết từ từ thành những hạt nguyên tố. Qua vài giây liền dừng lại.

“Phù… không ngờ lại đúng… và có vẻ tốc độ không giảm.” Thanh Tâm ngước lên nhìn cả hai lõi đều xuất hiện một tí hạt nguyên tố.

“Cậu vừa làm gì vậy?” Thanh Linh mờ mịt hỏi Thanh Tâm

“Thử xem xem, nếu tôi tu luyện thì cả hai lõi có cùng hấp thụ không. Và có lẽ cả hai đều hấp thụ ngang nhau. Chỉ tiếc là không sử dụng được mana từ Lõi của cậu.” Thanh Tâm vẫn nhìn chằm chằm vào hai Lõi trả lời.

“Giờ cần cậu giúp một việc.”

“Việc gì?”

“Tiếp theo cả cậu và tôi đều vào trạng thái tu luyện xem như nào.”

“Được thôi…”

Cả hai nhắm mắt tập trung sau vài giây liền mở mắt ra nhìn nhau, trong ánh mắt thể hiện sự kinh ngạc tột cùng. Họ cảm nhận được tốc độ tu luyện của mình tăng thêm. Thêm cả việc tu luyện có thể cộng dồn vậy nên giờ tốc độ của cả hai khi tu luyện cùng lúc gấp 3 lần.

“Điều này… tuyệt thật.” Thanh Linh cảm thán với việc vừa rồi. Nhưng cô nhìn sang Thanh Tâm thì thấy sắc mặt cậu khá âm trầm.

“Cậu sao thế?” 

“Không… không có gì. Cơ mà, chỗ này âm u quá, không biết có thay đổi được không.” Thanh Tâm đánh trống lảng qua chuyện khác.

“Hay là thử nhắm mắt suy nghĩ cảnh vật xem, dù gì đây cũng là không gian của… chúng ta…” Thanh Linh càng về sau càng nói lí nhí.

Thanh Tâm nhắm mắt lại tập trung suy nghĩ về cảnh vật xung quanh. Không gian tối bắt đầu có sự thay đổi, đầu tiên là đồng bằng bằng cỏ lấy cậu làm trung tâm mà lan ra xung quanh, tiếp đến xuất hiện 1 cái cây cổ thụ ở bên cạnh hai người, cái cây đủ to để che cả hai Lõi ở dưới tán cây. Bên trong thân cây bắt đầu xuất hiện cửa sổ, cửa ra vào, vài phòng trống và đồ nội thất đơn giản

Đầu của Thanh Tâm giờ lấm tấm mồ hôi, cậu mở mắt ra thở hổn hển, bây giờ đầu cậu như bị đấm một cú đau điếng loạng choạng sắp ngã. Thanh Linh thấy thế liền hối hả chạy ra đỡ.

“Này, này, cậu bị sao thế!?”

“Phù… phù… có lẽ làm như này hơi tốn tinh thần.”

Thanh Linh dìu Thanh Tâm tựa lưng dưới gốc cây. Rồi cô nhìn xung quanh xong quay qua nhìn chằm chằm cái cây. Cô nhắm mắt vào tập trung như Thanh Tâm. Xung quanh đồng cỏ bắt đầu xuất hiện những dòng sông và hồ chảy dài.

“Ư… A…” Cô khẽ rên vài tiếng rồi ôm đầu khụy xuống. 

Cô khó khăn di chuyển tựa lưng bên cạnh Thanh Tâm. Thanh Tâm có vẻ bị tiêu hao tinh thần nặng hơn cậu nên khó nhọc mở mắt nhìn bên cạnh.

Qua vài phút hồi phục, thì cô liền quay qua Thanh Tâm, người đang nhắm mắt thở đều không biết là đang ngủ hay vẫn thức.

“Cậu nghĩ… chúng ta dùng nơi này làm nơi luyện tập thì như nào?”

“Được.” Thanh Tâm chỉ nói đơn giản rồi im lặng.

Qua thêm vài phút im lặng. Thanh Tâm vẫn nhắm mắt nhưng đưa ra vài nhận định của cậu.

“Thứ nhất, có vẻ như chúng ta chỉ ngưng thực những thứ liên quan đến nguyên tố của chúng ta…” Thanh Linh đang suy tư thì nghe thấy Thanh Tâm nói khiến cô liền giật mình: “thật may là không gian này chúng ta vẫn có ánh sáng từ hai cái Lõi nên không cần nguyên tố hệ Quang. Thứ hai, khi ngưng thực thì sẽ cần tinh thần lực, càng ngưng thực nhiều thì tinh thần lực cần càng cao.”

“Thứ ba, có vẻ như một người tu luyện thì cả hai đều được hưởng, và nếu cả hai đều tu luyện thì hiệu quả được cộng dồn tăng gấp 3 lần. Không biết việc hồi phục mana như nào, nhưng có lẽ nó cũng như tu luyện.”

“Cuối cùng, có vẻ như chúng ta đều “chia sẻ” hệ nguyên tố cho nhau, hay cái gì đấy đại loại vậy.”

Thanh Linh khẽ gật đầu, cô ngước lên nhìn hai Lõi ở trên đầu. Hai ánh sáng từ hai cái Lõi tỏa ra dịu nhẹ, nó tạo ra cảm giác yên tâm, vừa xa lạ lại vừa thân thuộc.

“Vậy giờ chúng ta gọi nơi này là gì?” Cô thoải mái dựa lưng vào gốc cây.

Thanh Tâm mở mắt ra nhìn thẳng vào Thanh Linh, giờ cô đang dựa vào gốc cây, cộng thêm ánh sáng từ hai Lõi làm cô tỏa ra sự quyến rũ kì lạ.

“Nếu cậu không ngại… thì tạm gọi là Không Gian Tâm Linh đi” Thanh Tâm hơi đỏ mặt giọng lí nhí.

“Không Gian Tâm Linh… Không Gian Tâm Linh… A!” Thanh Linh nhận ra liền đỏ mặt, nhưng rồi cô khẽ mỉm cười, một nụ cười khiến trái tim của Thanh Tâm lỡ một nhịp: “Tên đó cũng không tệ.”

“Khụ… nghỉ ngơi có lẽ đủ rồi, giờ đến lúc ra khỏi đây thôi” Thanh Tâm ho nhẹ lảng tránh, ánh mắt bối rối ngồi dậy vươn vai.

“Được thôi.” Thanh Linh mỉm cười chìa tay ra.

Thanh Tâm hiểu ý kéo Thanh Linh dậy, cả hai cùng nhau mỉm cười rồi biến mất khỏi không gian tối, à không, giờ nó có tên là Không Gian Tâm Linh.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...