Sau khi khoe khoang và chạy khỏi đám Nguyễn Bình Minh. Thanh Tâm thấy thời gian còn lại còn nhiều, nên quyết định trở về lớp để nghỉ ngơi.
Vào trong lớp liền thấy đã có lác đác vài người, có lẽ họ cũng có ý nghĩ như Thanh Tâm. Thanh Tâm nhìn qua rồi quay về chỗ ngồi của mình.
‘Giờ cũng chẳng có việc gì làm, chắc là vào không gian kia để xem xem còn gì không vậy’
Nghĩ xong liền làm, Thanh Tâm nhắm mắt lại nhớ về lúc trước vào như nào. Cậu nhắm mắt vận hành hồi phục mana, chỉ khác là… qua vài phút rồi cậu vẫn chưa vào được Không Gian Tâm Linh.
‘Hửm? Nhớ là lần trước dưới sân tập luyện cũng như này mà?’ Thanh Tâm nghi hoặc tự hỏi: ‘Hay là… thử vài cách xem nào.’
Qua thêm vài phút thử nghiệm tu luyện Mana, kết ấn, múa may các kiểu thì cuối cùng cậu cũng vào được bên trong Không Gian Tâm Linh.
“Thì ra chỉ cần nghĩ thầm “đi vào bên trong không gian” là được. Làm tốn mất vài phút làm trò con bò…” Nghĩ lại những tư thế mà cậu đã làm trong lớp, khiến cậu có chút muốn độn thổ.
Xung quanh hàng cỏ trải dài không lay động, ở trung tâm có cây cổ thụ to lớn, bên trên tán cây có 2 quả cầu to và 6 quả cầu nhỏ đang tỏa ra ánh sáng. Bên trong thân cây có xuất hiện cửa sổ và cửa ra vào.
Thanh Tâm đi vào bên trong cái cây liền thấy có vài nội thất và vài phòng, có cầu thang đi lên. Cậu đi sơ qua bên trong liền nhớ rõ bố cục.
Bên chia làm ba tầng. Tầng một là phòng khách kiêm phòng bếp, có bàn ghế gỗ, khu bếp nấu ăn và một phòng tắm. Tầng hai có hai phòng ngủ, mỗi phòng đều có một bàn ghế nhỏ, một tủ quần áo kết hợp tủ để sách và một chiếc giường đơn giản, có thêm một chiếc cửa sổ mở được nhìn ra bên ngoài. Tầng ba cũng như tầng hai. Điểm đặc trưng ở đây là tất cả nội thất hay các phòng đều 100% làm từ gỗ.
“Èm… Trong không gian này hình như chỉ có tiềm thức thôi nhỉ? Sao lúc đấy mình lại tạo phòng bếp với phòng vệ sinh ta? Mà hình như cái cây này to với dài hơn mình nghĩ, có lẽ tạo thêm vài phòng vẫn được… mà kệ vậy, việc đấy để sau hẵng làm” Thanh Tâm cảm thán “ngôi nhà” mình tạo ra.
Ra ngoài cảm nhận mùi cỏ thoang thoảng, mặc dù chúng được tạo ra từ Mana hệ Mộc nhưng chúng vẫn sẽ mang một vài đặc tính của cỏ thực tế. Thanh Tâm suy nghĩ chút rồi bứt một hai cọng cỏ nhét thẳng vào mồm. Mặc dù là cỏ nhưng nó vẫn là Mana, cọng cỏ khi vào miệng cậu liền tan ra thành Mana hệ Mộc mà chui vào.
“A? Cỏ này hình như có chút cảm giác trị thương, với cả… hình như màu sắc không đậm lắm” Thanh Tâm lật qua lật lại cọng cỏ dưới chân, thấy màu sắc của chúng cứ như là màu trắng pha với màu xanh lá, mặc dù chiếm phần lớn là màu xanh của cỏ nhưng vẫn giữ được chút màu trắng đặc trưng.
“Hmm… nhớ không nhầm thì lúc mới tạo cỏ màu xanh đậm mà nhỉ? Còn mấy cái hồ kia nữa, mặc dù lúc đấy nhìn lướt qua nhưng nó phải mang màu xanh lam hoàn toàn chứ? Sao giờ lại có chút đen rồi?” Thanh Tâm cảm thấy kì lạ liền đến gần hồ nước do Thanh Linh tạo ra, cậu đứng cách xa cái hồ khoảng 5 mét rồi nhìn vào cái hồ.
“Mặc dù vẫn mang màu lam của hệ Thủy, nhưng mà sao có cảm giác nó mang chút màu đen rồi? Có nên đến uống thử không nhỉ?” Thanh Tâm đấu đá nội tâm một giây thì sự tò mò đã chiến thắng, cậu đến bên cạnh hồ rồi dùng tay nhúng nước cho vào miệng.
Khi sờ vào nước, cậu có cảm giác như vừa sờ vào đồ cứng vừa sờ vào đồ lỏng vậy. Cảm giác nó vừa là nước vừa không phải nước. Nhưng cảm giác đấy nhỏ bé đến mức cậu không quan tâm lắm, cậu nhúng ngón tay xuống nước rồi mút vài giọt. Như cỏ, nước khi vào miệng cậu cũng tan thành Mana hệ Thủy, tuy nhiên là cậu không cảm nhận được gì.
“Quái lạ, chắc là nó chỉ có màu sắc thôi chứ bình thường.” Thanh Tâm nghĩ chút rồi đi về phía cây cổ thụ. Nhưng cậu không biết, bên trong Lõi của cậu Mana bị triệt tiêu một lượng cực kì nhỏ, nó như mất vài hạt cát trong cả sa mạc vậy. Nếu như cậu uống nhiều hơn thì có lẽ sẽ rõ cảm giác hơn.
Đứng dưới gốc cây cổ thụ, Thanh Tâm ngó nghiêng xung quanh rồi chạy đến một vị trí trống.
“Chỗ này chắc được rồi, để thử xem nào.” Thanh Tâm nhắm mắt suy tưởng ra hình dáng cậu muốn rồi mở mắt.
Khu trống bắt đầu xuất hiện vài khúc gỗ trồi lên, chúng tản ra thành một cái sân lớn hình vuông rồi xuất hiện bốn cột ở bốn góc sân.
“Vậy là xong sân tập luyện, giờ đến vũ khí.” Thanh Tâm lại suy tưởng ra giá treo vũ khí, tiếp đó trên tay cậu xuất hiện vài món vũ khí như đao, dao, kiếm, thương, kích, giáo, gậy, cung đầy đủ kiểu dáng và thể loại.
Thanh Tâm treo từng loại vũ khí lên giá treo, cậu không tạo mấy vũ khí như súng vì cậu không làm được.
Nhìn đống vũ khí trên giá treo cậu liền cảm thấy có chút thành tựu, mặc dù vũ khí toàn làm từ gỗ nhưng chúng như bộ sưu tập quý giá vậy.
“Những thứ này thì cho Thanh Linh dùng vậy… dù gì thì mình cũng chỉ là trị liệu sư không dám đánh nhau mà…” Thanh Tâm im lặng tự giễu.
“Tiếp đến… chắc là mấy bộ dụng cụ luyện tập. Làm thôi, dù gì tinh thần lực vẫn còn.” Thanh Tâm cảm tiếp tục tạo ra thêm cọc gỗ hình người, trụ tập luyện và vài thứ khác.
Đến khi cậu cảm thấy đầu bắt đầu choáng váng thì quyết định tìm một góc rồi nằm ngã ra nghỉ ngơi, nhưng có lẽ do tiêu hao tinh thần lực lớn nên khi cậu đặt lưng xuống thảm cỏ là ngủ luôn rồi, chỉ là sắc mặt cậu hơi nhăn nhó, có lẽ do đau đầu khi tiêu hao nhiều.
Khi cậu đang nằm nhăn nhó, thì mấy thảm cỏ không hiểu sao bắt đầu đung đưa. Chúng như có năng lượng bắt đầu tuồn ra, năng lượng màu trắng từ thảm cỏ bắt đầu hình thành nên hình người. Nhưng nhìn giống như một bóng ma hơn, vì năng lượng hình thành không rõ nam nữ, mà như một bóng ma vất vưởng vậy.
Bóng ma đến gần Thanh Tâm rồi đưa tay ra vuốt ve đầu cậu. Khi hồn ma chạm vào thì sắc mặt của Thanh Tâm bắt đầu dịu lại, có lẽ bóng ma đang chữa trị cho cậu. Qua một hồi, hình bóng ấy mờ dần rồi biến mất là lúc sắc mặt của cậu bình thản ngủ.
…
Trở lại với Thanh Linh, khi cô cùng ba người trong đội ra ngoài trường đến một quán cà phê quen thuộc đặt nước rồi ngồi ở đấy.
Trong lúc đang chờ nước, thì Lê Phương Anh cảm thấy buồn chán liền hỏi Thanh Linh.
“Linh này, cậu với Tâm quen biết như nào vậy?” Lê Phương Anh chớp mắt hỏi, còn Bùi Trương Tú với Đặng Linh Lam thì vểnh tai lên nghe.
“Sao lại hỏi vậy?” bên ngoài thì bình tĩnh, nhưng bên trong thì không.
“À thì, hôm nay thấy cậu với Tâm đi với nhau này, với cả hai người nói chuyện như thể quen nhau rồi. Không như cách cậu ta nói chuyện với tụi này nếu không có cậu.” Lê Phương Anh chống cằm nhớ lại.
“Hả? Cậu ta nói chuyện với mọi người sao cơ?” Thanh Linh giả vờ chuyển sang chủ đề khác.
“Ờ thì…” Lê Phương Anh gãi má: “Kiểu… có một tầng ngăn cách vậy, mặc dù bên ngoài thì nói chuyện bình thường, nhưng cảm giác có một tầng ngăn cách với mọi người ý.”
“Đúng đúng.” Bùi Trương Tú chen vào nói: “Nhớ không nhầm thì lần đầu gặp là kỳ hai hồi cấp ba thì phải, lúc đấy Tâm là học sinh chuyển trường, cậu ta hình như có chút xa cách với mọi người. Đến khi lên đại học thì mới bắt đầu làm quen với mọi người. Như là bị… ừm…”
“Trầm cảm…” Đặng Linh Lam mặt không cảm xúc trả lời: “Lúc đấy cậu ta chuyển vào lớp mình, cảm giác như cậu ta bị trầm cảm vậy.”
“Đúng đúng!” Bùi Trương Tú gật đầu lia lịa.
“Có chuyện như vậy sao? Sao tớ không biết?” Thanh Linh bất ngờ lên tiếng.
“Mà hình như lên đại học chung lớp, thì cậu ta cũng không có ý làm quen bọn này nữa. Trừ hôm nay.” Lê Phương Anh chống cằm suy tư.
“Phải nhờ có cậu thì tụi này mới làm quen được đấy, cậu làm sao mà làm quen được với cậu ta hay vậy?” Bùi Trương Tú nghi ngờ hỏi.
“À thì… cứ nói chuyện bình thường thôi.” Dưới bàn ngón tay của Thanh Linh đan xen nhau hơi mất tự nhiên.
“Nói chuyện sao được hay thế?” Bùi Trương Tú càng nghi ngờ hơn.
“Thì lúc đầu, cậu ta định tấn công mình, sau đó bị mình phản công. Rồi cả hai nói chuyện hóa giải hiểu lầm rồi làm bạn thôi.” Thanh Linh rút gọn câu chuyện của mình với Thanh Tâm và lược bỏ rất nhiều chi tiết quan trọng như cô và Tâm là một, hay cả hai đang ở cùng nhau.
“Có chuyện này sao, phải đánh tên đấy mới được, dám đánh kiếm sĩ của đám này!” Bùi Trương Tú nói xong thì cả hai người Lê Phương Anh và Đặng Linh Lam cùng đồng loạt đứng dậy.
“Ấy ấy, khoan khoan, đừng làm gì cả. Chuyện của tớ với Tâm giải quyết rồi mà.” Thanh Linh luống cuống tay chân đứng trước mặt cả ba người dang tay ra chặn.
Thật may là nhân viên mang nước ra mới khiến cho cả bốn người ngồi lại chỗ.
Thanh Linh mở đôi môi của mình ngậm lấy chiếc ông hút rồi hút nước lên, giờ trong đầu cô đang sắp xếp lại những thông tin vừa rồi. Như là Tâm từng bị trầm cảm và cậu ta là học sinh chuyển trường thay vì học 3 năm cấp ba như cô.
Cô có chút cảm xúc bực tức vì cậu ta không nói cho cô, nhưng lại bình tĩnh lại vì mỗi người đều có bí mật riêng. Cho dù đó có là “chính mình” đi nữa.
Cả bốn người bắt đầu nói sang chuyện khác, như cuộc sống thường ngày hay vài drama trên mạng xã hội. Đến khi Thanh Linh mở điện thoại lên xem giờ liền thôi.
“Đến lúc trở lại lớp thôi, sắp đến giờ rồi.” Thanh Linh ra hiệu, cả bốn người liền đứng dậy trả tiền rồi cùng nhau trở về trường.
…
Trở về lớp, hiện tại trong lớp cũng gần đầy đủ. Cả bốn người đều trở về chỗ ngồi của mình. Họ nhìn qua Thanh Tâm, người đang dựa vào ghế nhắm mắt, không rõ là đang ngủ hay không.
Thanh Linh nhìn qua nhíu mày rồi nói một tiếng cho ba người kia. Xong cũng nhắm mắt rồi vào Không Gian Tâm Linh.
Khi vào trong, cô nhìn thấy sân tập luyện và vô số vũ khí trên giá, cùng với những cọc, bù nhìn và nhiều thứ dùng cho luyện tập khác. Cô ngó nghiêng một hồi liền thấy Thanh Tâm đang nằm ngủ trên thảm cỏ gần đấy.
Cô liền đến lay người cậu dậy. Thanh Tâm mở mắt liền vừa chào Thanh Linh vừa dụi mắt.
“Cái đống kia là cậu làm à?” Thanh Linh chỉ về phía sân tập.
“Ừ. Dù gì cũng còn nhiều thời gian, nên tiện làm luôn.”
“À đúng, cậu theo tôi.” Thanh Tâm ra hiệu Thanh Linh đi theo mình vào nhà cây.
Khi vào trong nhà cây thì Thanh Linh cũng nhìn ngó một lượt, vì lúc ở sân tập cô không vào mà ở ngoài. Thanh Tâm đưa Thanh Linh lên tầng 2, khiến cô có vài suy nghĩ không đúng.
“Ở đây chọn một phòng đi.” Thanh Tâm chỉ vào hai phòng.
“Chỉ thế thôi?” Thanh Linh kì quái nhìn Thanh Tâm.
“Ừ, chỉ thế thôi.” Thanh Tâm không nghĩ gì mà gật đầu.
“Vậy thì tôi chọn phòng này đi.” Thanh Linh chọn căn phòng bên phải.
“Vậy được rồi, căn phòng còn lại của tôi.” Thanh Tâm gật đầu rồi suy tưởng.
Trên cửa phòng của cả hai đều xuất hiện một bảng chữ. Phòng bên phải ghi [Nguyễn Thanh Linh]. Phòng bên trái ghi [Nguyễn Thanh Tâm]. Làm xong xuôi, cả hai đều xuống tầng một ngồi ở ghế đối diện nhau.
Thanh Tâm ngồi trên ghế sơ lược lại những thứ mà mình đã thử khi vào trong không gian.
“Vậy là thảm cỏ ngoài kia có chức năng chữa trị nhẹ?” Thanh Linh nghi hoặc hỏi.
“Ừ, mặc dù tôi chưa rạch tay ra thử. Nhưng với khả năng của một trị liệu sư thì cảm nhận nó là vật dạng hồi phục cũng không khó lắm.” Thanh Tâm gật đầu trả lời.
“Cơ mà… trong này là không gian tiềm thức đúng chứ? Vậy thì cỏ trong này nó hồi phục là tinh thần đúng không?” Thanh Linh nhận ra gì đó, mở to mắt đưa ra một câu hỏi.
“A!” Cả hai đồng loạt kêu lên. Sau đó hơi thở dần trở nên dồn dập.
Thông thường những món đồ hồi phục thì có vô số loại, nhưng riêng đồ hồi phục tinh thần hoặc linh hồn thì rất hiếm. Ví dụ một lọ thuốc hồi phục Mana giá 1 đồng, thì một lọ thuốc hồi phục tinh thần lại có giá 100 đồng trở lên. Tinh thần và linh hồn có thể đại diện cho ý chí và ý thức, nhưng ý chí và ý thức không thể đại diện cho tinh thần và linh hồn.
Đó là lí do vì sao, khi hai người họ biết rằng ăn cỏ trong này có thể hồi phục tinh thần thì rất phấn khích. Mặc dù không thể mang ra ngoài để bán, nhưng nhờ vậy hai người có một hàng “thuốc” miễn phí cho riêng mình.
“Vậy… vậy còn nước thì sao? Cỏ có thể hồi phục, vậy thì nước cũng vậy chứ?” Thanh Linh phấn khích hỏi tiếp.
“Không, nước không có tác dụng gì cả.” Thanh Tâm thả một gáo nước lạnh lên Thanh Linh, khiến cô ỉu xìu.
“Có lẽ do tôi là trị liệu sư nên khi ngưng tụ ra thảm cỏ thì chúng mang đặc tính hồi phục chăng?” Thanh Tâm gãi đầu lúng túng.
“Chắc là vậy… haiz. À mà đến giờ qua môn mới rồi đấy.” Thanh Linh thở dài vì hồ nước của mình “vô dụng”.
“À được. Ra ngoài thôi.” Thanh Tâm giật mình liền biến mất ngay tại chỗ.
Thanh Linh nhìn theo rồi nhìn ra ngoài cửa, thấy thảm có trải dài liền chỉ thở dài rồi biến mất tại chỗ.
Khi hai người biến mất, thảm cỏ bên cạnh hồ và giữa hồ không có gió mà bắt đầu đung đưa. Thảm cỏ hình thành lại bóng năng lượng màu trắng, giữa hồ thì nước bắt đầu trồi lên hình thành lên một bóng người màu đen.
Cả hai bóng người đều không rõ nam hay nữ đến gần nhau, cả hai đưa tay nắm lấy nhau rồi đung đưa người như thể đang nói chuyện. Nhưng có vẻ năng lượng không đủ, cả hai bóng người liền lưu luyến thả tay nhau ra rồi biến mất.
Chaporia
Bình Luận (0)