Nhưng lần này, không còn ai để ông ta chửi bới rồi đi như trước.

Hai cảnh sát bước lên, trực tiếp khống chế ông ta.

“Nghi ngờ gây rối trật tự, hành hung người khác, giữ giấy tờ trái phép, mời ông về đồn.”

Lâm Tiểu Mãn đứng tại chỗ, tay nắm chặt góc áo.

Cho đến khi cha dượng bị đưa lên xe cảnh sát, cô mới từ từ buông tay.

Mẹ cô ngồi xuống đất, ôm mặt khóc.

Lâm Tiểu Mãn không tiến lại đỡ.

Cô chỉ cúi xuống, nhặt tờ giấy báo trúng tuyển rơi trên đất, từng chút một vuốt phẳng góc giấy.

Khoảnh khắc đó, tôi chợt nhận ra.

Không phải cô được ai cứu đi.

Mà là cuối cùng, chính cô đã tự đưa mình rời khỏi gia đình đó.

14

Trước khi nhập học, Lâm Tiểu Mãn về nhà thu dọn đồ.

Tôi đi cùng cô, chủ nhiệm lớp cô cũng đi.

Căn nhà không lớn, bầu không khí rất nặng nề.

Cha dượng ngồi trong phòng khách, từ đầu đến cuối không nhìn cô một lần.

Mẹ cô gấp từng bộ quần áo, đặt vào túi.

Động tác rất chậm, như muốn kéo dài thêm một chút.

Trước khi ra cửa, mẹ cô lặng lẽ nhét tay vào túi áo khoác của Lâm Tiểu Mãn, rồi rút ra.

Lâm Tiểu Mãn cúi đầu nhìn, trong túi có thêm vài tờ tiền nhăn nhúm.

Tay cô khựng lại.

Mẹ cô cúi đầu, không nhìn cô, giọng rất nhỏ:

“Mẹ không có bản lĩnh.”

“Nhưng con đừng quay đầu.”

Lâm Tiểu Mãn đứng đó rất lâu.

Cha dượng vừa bị tạm giữ mấy ngày trước, sắc mặt âm trầm đáng sợ, từ ghế sofa lạnh lùng ném một câu:

“Đi rồi thì đừng quay lại.”

Lâm Tiểu Mãn kéo vali, quay người.

Đây là lần đầu tiên cô không cúi đầu.

“Vậy cháu sẽ không quay lại.”

Cô bước ra khỏi cửa.

15

Lâm Tiểu Mãn vào Đại học Chiết Giang.

Ban đầu rất vất vả.

Quần áo ít, nói chuyện với bạn học thường có lúc không theo kịp.

Cô không nỡ tiêu tiền, mỗi lần vào căng tin đều chọn quầy rẻ nhất, trong đầu tính đi tính lại giá rồi mới gọi món.

Mỗi tháng tôi chuyển cho cô tám trăm tệ tiền sinh hoạt, ghi chú rõ ràng:

【Tiền sinh hoạt.】

Kỳ nghỉ đông năm nhất, cô không về nhà cha dượng, mà ngồi xe cả ngày đến thăm tôi.

Cô đầy đặn hơn một chút, không còn kẻ mắt, tóc buộc đuôi ngựa, trông như một sinh viên bình thường.

Trước khi đi, cô lấy từ túi ra một xấp tiền, nhét vào tay tôi.

“Trả trước hai trăm.”

Tôi nhận.

Tôi biết, nếu tôi không nhận, cô sẽ luôn cảm thấy mình nợ một thứ không nói rõ.

Mà thứ đó còn nặng hơn tiền.

Bên Chu Ngôn cũng dần ổn định.

Nó không còn chỉ dùng điểm số để chứng minh bản thân.

Thỉnh thoảng gọi điện cho tôi, nói tham gia câu lạc bộ, nói lần đầu trượt môn suýt sụp đổ, nhưng sau đó đã học lại.

Tôi nghe, không vội nói “phải chú ý”, cũng không hỏi “có ảnh hưởng học bổng không”.

Chỉ nói:

“Cứ từ từ.”

16

Nhiều năm sau, Chu Ngôn vào làm ở một công ty khá tốt.

Nó không phải người xuất sắc nhất, nhưng sống vững vàng, không còn dùng thứ hạng để xác nhận mình có xứng đáng được yêu hay không.

Lâm Tiểu Mãn học xong đại học, thi lên cao học.

Sau khi tốt nghiệp, cô quay lại thành phố này, vào bệnh viện thành phố làm bác sĩ nội trú đào tạo.

Ngày cô đến nhận việc, tôi đang ở phòng tài chính kiểm tra một đống hồ sơ thanh toán.

Cửa phòng bị gõ nhẹ hai cái.

Tôi ngẩng đầu, thấy một cô gái trẻ mặc áo blouse trắng đứng ở cửa.

Tóc đen, không còn kẻ mắt, áo blouse cài ngay ngắn.

Trên bảng tên trước ngực ghi: Lâm Tiểu Mãn, bác sĩ nội trú đào tạo.

Nhưng khi cô ngẩng mắt nhìn người khác, trong ánh mắt vẫn còn chút sắc lạnh.

Tôi sững lại rất lâu mới nhận ra.

“Tiểu Mãn?”

Cô cười, đặt một tấm thẻ ngân hàng lên bàn tôi.

“Cô ơi, cháu trả hết rồi.”

Tôi nhìn tấm thẻ, rồi nhìn cô.

Nhiều năm trôi qua, cuối cùng cô đã từ tờ lịch phân ca ở cửa hàng tiện lợi, bước đến bảng tên trong bệnh viện.

Tôi nhận thẻ, giả vờ tính toán.

“Còn lãi thì sao?”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...