Thời khắc hắn cầm quyển sách trên tay, sét đen viền trắng, lõi cũng lấm tấm trắng từ trên trời đánh xuống quanh Hứa, tất cả mọi người đồng loạt khó thở và sợ hãi cực độ, kể cả ba vị thần. Kim và Thanh phía xa thấy cuốn sách trực tiếp ngất đi. Riêng Thanh trụ được thêm khoảng 3 giây, cố ghi nhớ hình dáng quyển sách nhỏ, trước khi nằm xuống cạnh Kim trên chiếc giường bệt sát cửa sổ.
Tay chúng lúc đó cũng không rời nhau.
RUỲNH!
Sét đen đánh xuống đầu Nguyễn Huệ, ông tránh đi trong nháy mắt, để tia sét găm xuống người Rô và Tô nhưng chúng hoàn toàn ổn, trong khi mọi thứ khác dưới tia sét đều đã cháy và không thể vãn hồi bởi nghịch đảo thời gian. Sét đen viền trắng như những mảnh vũ trụ nhỏ bắn xuống không ngớt, nhanh chóng phủ kín khu vực 5 đồng đội của Hứa. Các vị thần kinh hãi lui đi, trong khi Hứa ôm chặt bụng dưới, mồ hôi đẫm trán. Hắn run rẩy vươn tay phải đến cuốn sách trên tay trái, miệng không ngừng lầm bầm:
- Hiến tế…. thận trái, hiến tế thận trái, hiến tế thận… trái, hộc.
Roạt…
Khi tay hắn chuẩn bị chạm đến tờ giấy đen, chuẩn bị lật tiếp…..
- ỨC TRAI, ĐẾN LƯỢT KHANH! – Nguyễn Huệ chợt hét lên.
Roẹt!
Phựt phựt phựt phựt phựt….
Từ nền vỉa hè sát tòa nhà Kim và Thanh đang ở, một đồ hình tròn màu lục bảo đột ngột xuất hiện, bắn ra những sợi dây ánh sáng trói chặt tứ chi Hứa. Hắn đứng đó, không thể nhúc nhích. Một sợi dây mỏng như con rắn tách ra khỏi sợi lớn cuốn tay phải hắn, đóng cuốn sách lại. Chỉ vài giây sau, bầu trời không còn sét đen đánh xuống. Cũng lúc đó, một bóng người từ từ trồi lên từ đồ hình lục bảo, mặc áo dài vấn khăn, tay chạm vào thái dương trái, cất giọng trầm trong nói vừa đủ nghe:
- Đại vương, sách lược của Quang Trung vương đã đại công cáo thành, giờ thần đang thu hồi Đại Năng Toàn Thư. Vâng, thần hiểu, thần sẽ đưa họ tới chỗ bệ hạ ngay.
Khi vị ẩn giả trồi lên hoàn toàn khỏi đồ hình, cũng là lúc ông dừng liên hệ với đại vương của mình. Chắp tay, cúi mình chào lần lượt Nguyễn Huệ, Nguyễn Nhạc và Nguyễn Lữ xong, ông ta mới tiến về phía Hứa. Bước đi khoan thai, tay phải để sau lưng, tay trái khẽ lướt trên những sợi dây ánh sáng lục bảo bằng mu bàn tay, vừa đi vừa ngâm nga hát:
Từ… là từ thê tử
Bảo kiếm… sắc… phong… lên đàng a….
Nàng vào ra… luống… trông tin… chàng
Đêm… năm canh… nàng chớ…. mơ màng
Câu hát nhẹ nhàng, nghe qua tưởng chừng bình dị thanh tao, mà nghe kĩ lại thấy nỗi buồn thương da diết cất lên dọc đường ẩn sĩ đi đến chỗ Hứa. Khi câu hát kết thúc, tay phải ông ta nắm lấy vai Hứa, bóp nhẹ:
- Số kiếp của ngươi…. Ta không hóa giải nổi… Không ai có thể… Nhưng tội nghiệt của ngươi, chúng ta có thể lấy đi. Hãy yên lòng, Tô Ma Hứa, Chu Cách Lan đợi ngươi dưới âm cung.
Vị ẩn sĩ nhìn thẳng vào mắt Hứa. Lúc này ngài hiện rõ dưới ánh sáng với dáng vẻ thanh thuần thoát tục trong bộ áo dài xanh lục bảo, đôi hài đi cùng màu, lưng thẳng cằm hếch, cái nhìn dịu dàng mà xéo xắc phía dưới khăn rằm quanh trán, tóc mai râu én đen láy, phong trần đạo mạo, khác hẳn các chiến thần Tây Sơn.
- Trả… sách… cho tôi… Nguyễn Trãi!
Hứa không quan tâm lời an ủi, cứng rắn đáp lại.
Hắn đương nhiên biết người trước mắt mình là ai. Trong các vị thần, chỉ một người mang hiệu Ức Trai.
Và đó cũng là vị tộc Vạn Thư kinh sợ nhất.
- Ta không thể. – Nguyễn Trãi vẫn dịu dàng. Tay ngài bỏ ra khỏi vai hắn, chắp ra sau lưng, bắt đầu đi quanh Hứa – Đại Năng Toàn Thư là thần vật nguy hiểm. Dùng nó hãm hại chư thần là đại tội không thể dung túng, dù nó có là tín vật được trao cho tộc Vạn Thư các ngươi bởi Đại Năng Tôn Giả.
Hứa cố dãy dụa, người Vạn Thư trên mặt đất cố dãy dụa, nhưng dây trói lục bảo như những gọng thép có mắt, mọc ra trói chặt và ghim chúng bất động ở vị trí của mình. Trước dây trói của Nguyễn Trãi, không có sức mạnh phi nhân không thể thoát ra được. Dò xét Hứa thêm vài giây, Nguyễn Trãi tiếp lời:
- Chứng cứ đã đủ. Vậy nên Nguyễn Trãi ta, với tư cách một trong Bát Nhãn Đại Việt, thể theo luật pháp Tam Giới Đại Việt và Tam Giới Địa Cầu, tịch thu Đại Năng Toàn Thư khỏi tộc Vạn Thư các ngươi. Ngươi không có quyền kháng cáo, bởi đây đã là hành vi vi phạm hiệp ước giữa Tam Giới Địa Cầu và Đại Năng Tôn Giả, bảo hộ của ngài ấy không thể áp dụng ở đây. Tô Ma Hứa, ngoài tội sử dụng thần vật trái phép để đe dọa chư thần, ngươi đang bị điều tra tội mở thiên nhân môn nghịch đạo, gây ra tử vong hàng loạt ở nhân giới, đi ngược đạo trời, tiềm tàng phá hoại cân bằng tam giới, hoàn vũ đại hoại, ngươi có gì muốn nói không?
Hứa vẫn gồng căng người, mặt run bần bật, nghiến răng nói gằn:
- Không có… chứng cứ… Đừng đổ thừa… Đồ… quan liêu…
Nguyễn Trãi nhíu mày, tiến một bước lại gần Hứa. Hai người khi trước cách nhau đủ xa để Hứa không phải ngước lên quá nhiều. Nhưng ở khoảng cách chưa đến 40cm này, vị thế của Nguyễn Trãi, người đang cao hơn hắn 1 cái đầu, thật sự thay đổi. Ông nhìn xuống, mà không hề cúi đầu:
- Chứng cứ chỉ là vấn đề thời gian… Ngươi nên biết, sau khi chúng ta loại được đám thế tội cho ngươi, bản án của ngươi sẽ được quyết định ở âm giới… Tầng 18 là tối thiểu. Nếu ta là ngươi… ta sẽ hợp tác dể được thụ án ở tầng khác. Dù gì, Lan ở đâu đó đợi ngươi mà, phải chứ?
Hứa vẫn không thôi dãy, hắn quá khỏe, trước vòng dây quanh cổ, vẫn đủ sức ngẩng lên nhìn thẳng mắt Nguyễn Trãi mà nói:
- Ông… chỉ là đồ hèn… không đủ sức… đối đầu với Linh Sơn… và phe tà thần… ở trên đó. Tưởng… tôi ngu như ông à?
- ….Ngươi biết nhiều quá nhỉ?
- Chắc chắn… là nhiều hơn ông… tên góa vợ… Ha ha… ha ha ha… Muốn lấy sách… giết tôi trước đã… Đồ góa vợ… ha ha ha ha…
Pặp.
Nguyễn Trãi tước đi quyển sách trong tay Hứa, dễ dàng như lấy kẹo khỏi tay đứa trẻ.
- Vậy…. ngươi coi như chết rồi nhé.
- ….Không thể nào…. – Hứa thất thần.
- Ta nói rồi, bảo hộ của Đại Năng Tôn Giả không áp dụng trong trường hợp này. - ẩn sĩ mỉm cười – Ngươi đã bội ước. Sử dụng thần thuật cấp cao để giết thần, trước mặt người phàm, còn chối cãi gì nữa?
- Ông… từ đầu… gài bẫy tôi.
- …Ôi… đứa trẻ đáng thương….
Nguyễn Trãi đặt tay lên đầu Hứa, và bắt đầu vuốt ve mái tóc dài.
- Tại sao ta phải cất công đặt bẫy….
Rầm!
Dây ánh sáng nghiến 5 tên Vạn Thư còn lại lún xuống đất.
Khặp.
Và cuốn chặt quanh miệng Hứa.
- Một con chuột… chưa bao giờ thoát khỏi cái lồng của ta nhỉ?
Rầm.
Nói xong, Nguyễn Trãi làm động tác ấn tay xuống, và Hứa bị dây trói lôi tuột xuống mặt đường, nằm bất động ở đấy, mưa xối xuống người. Khi quay đi, ông nói một điều cuối cùng:
- Mà ngươi cũng nên biết: vợ con và gia tộc ta đều tái sinh ở thiên giới. Chúng ta hạnh phúc. Còn ngươi thì, chà… chúc may mắn.
Rồi ông quay lưng bỏ đi, vừa đi vừa vẫy vẫy cuốn sách như trêu ngươi Hứa.
- Lũ hèn! Thần thánh gì toàn đi lừa người! – Ai Ku Ga hét ầm lên, vết máu ở cổ biến mất như chưa từng tồn tại, cả máu dưới đất cũng thế.
- Các người sẽ mất thần cách! Thiên giới sẽ tước thần cách của các người! – Tô gào theo, cẳng chân cũng không có vết đâm hay lốt máu nào.
- Lũ trộm cướp! Tộc Vạn Thư căm hận các người! – Rô đế vào. Cơn đau ở bắp chân hắn vẫn chưa tan hết, ảo giác ấy vẫn quá chân thật.
Tất cả những gì Nguyễn Huệ làm trước mặt Hứa, đơn thuần là thần thuật ảo cảnh và điều khiển thần kinh khi đối phương đã mất ý chí chiến đấu, là kịch.
- Không phải các ngươi nên biết ơn vì còn sống à? – Nguyễn Huệ nhướn mày, nhìn bọn chúng hỏi.
- Nhờ Hứa, đâu nhờ gì ông? – Ga nói, giọng căm tức không chút thuyên giảm.
Vị đại vương lắc đầu thở dài, dẫn đoàn bốn người đi bộ đến ngôi nhà có Kim và Thanh. Rồi họ dàn hàng ngang mà đi, như một nhóm bạn, mặc kệ đám người Vạn Thư chửi bới sau lưng. Và cũng như một nhóm bạn bình thường, họ trò chuyện:
- Đệ còn tưởng huynh giết họ thật. – Nguyễn Lữ cuối cùng vẫn nói ra – Suýt chút nữa đệ sống mái với huynh đấy, nếu không có đại ca ra hiệu ấy.
- Thật ra là tôi ra hiệu đấy – Nguyễn Trãi giơ tay – tôi bảo ngài ấy làm thủ ấn ảo cảnh cho ngài xem, không là ngài ấy cũng sống mái với ngài luôn, Lữ ạ.
- ….Ông mỉa ta đầu bò đấy à? – Nguyễn Nhạc bực bội – Làm sao ta lại đánh nó? Ta phải hiệp lực với nó đánh Hồ Thơm ấy. Tự tiện. Liều lĩnh. Ngu dốt. Ngươi không phải quân chủ ta đã mắng cho thổ huyết. Dám tra tấn chúng giữa nơi này! – ngài hục hặc.
- Huynh à, có Ức Trai ở đây đấy…. – Nguyễn Huệ thở dài.
- Hắn khác gì người nhà? Quân sư cho ta mấy chục trận tịnh tà rồi, ra vào trại ta như nhà hắn rồi, ngươi có mấy nốt ruồi ở đâu hắn còn biết. – Nhạc vẫn hậm hực. – Làm sai thì phải biết tội, còn đi lo xấu mặt với người nhà?
- Thật ra thì… là tôi bảo ngài ấy lừa cả hai ngài đấy. Thế mới dễ lừa tên Vạn Thư. – Nguyễn Trãi lại giơ tay – Nên đừng giận nhau nhé. Vì đại cục cả mà, bớt nóng, bớt nóng.
- Vậy cả trận đấu này là mưu của ông hả Ức Trai? – Nguyễn Lữ quay sang đổi chủ đề.
- Hả? À không. Lần này là chủ quân của tôi và nhị ca ngài lên sách lược. Tôi chỉ tư vấn và bổ sung chi tiết thôi. Gần như là ứng biến ấy, ngài biết mà.
- Vậy khi nãy ông ở đâu? Ta hoàn toàn không cảm nhận được thần khí của ông. – Lữ gãi đầu thắc mắc.
- Tôi ở Tây Sơn, lúc nãy vừa cùng chủ quân diệt thiên binh, chém hạ môn. Ở đó cũng không ổn rồi, số lượng thiên binh không ngừng tăng, chúng ta sắp khó cầm cự rồi.
- Thiên địa ôi! Thuấn di bằng nhục thể từ Tây Sơn đến đây? Lại còn giữ điện giao với nhị ca ta liên tục? Ông phải dạy ta ngón đó thô…
- Không huy động được dân quân sao? – Nguyễn Huệ hỏi đại sự, ngắt lời tiểu đệ đang hào hứng.
- Ngài biết chuyện xảy ra mà, binh đạo duy nhất chế ngự được thần lực giải thể lâu rồi. Tàn dư cũng không còn. Những kẻ giúp được thì… – Nguyễn Trãi khẽ quay đầu liếc nhìn những kẻ Vạn Thư rồi thở dài – Con dân chúng ta đang sống ở thời đại không thần. Rốt cuộc thì thứ cứu họ lại thành thứ giết họ.
- Vậy chúng ta phải tăng tốc. – vị vua cảm khái.
- Không. Chúng ta thì đúng nhịp rồi. Cần tăng tốc là kẻ khác.
- Ai? – Nguyễn Nhạc nhíu mày nhìn vị Bát Nhãn.
- Họ.
Nhìn lên tầng 2 ngôi nhà ấy, 4 vị thần đồng loạt cảm nhận được dòng vận khí dị thường phát ra từ hai bàn tay nhỏ đan vào nhau. Họ tin rằng dòng vận khí ấy sẽ là thứ quyết định kết cục của đại nạn này.
……………………………………………..
Kim mở mắt.
Điều đầu tiên cô cảm nhận được khi tỉnh dậy là sự thanh thản. Những ác mộng suốt một tháng qua, một buổi tối quá thăng trầm với thằng Thanh, sự hủy diệt cô phải chứng kiến, chúng dần tan biến hết trong sự thanh thản mơ màng của mùi hoa cỏ dễ chịu. Kim nhận ra mình đang ở trong một chiếc xe bảy chỗ, cô ngồi giữa sau hàng ghế lái, tựa đầu vào vai Thanh đang ngủ bên phải mình mà tỉnh lại. Cô khẽ dụi mắt, che miệng ngáp một cái thoải mái trước khi nhìn quanh quất. Cảm giác trong chiếc xe này không hề căng thẳng, trái lại tự nhiên như đây là những người cô thường xuyên đồng hành. Hàng ghế trước, có hai ông chú đang nói chuyện vui vẻ. Ở hàng ghế của cô, ông chú ngồi cạnh cô đang đọc một quyển sách nhỏ rất quen mắt. Ở hàng sau, một ông chú khác nữa tựa đầu vào thành ghế mà ngủ.
Trong xe toàn những ông chú vấn tóc cao, mặc vest đen cô chưa từng gặp, nhưng Kim lạ thay không thấy sợ, cô chỉ tò mò.
- Ngủ ngon chứ cô bé?
Người ngồi cạnh cô vẫn đang dò tay theo từng dòng chữ trên trang giấy xỉn vàng trên bìa sách da đen, cất giọng trầm trong hỏi cô, ngữ điệu và nhịp độ đều rất dễ nghe, Kim liền đáp:
- Dạ… có ạ.
- Tốt rồi. Đây, uống ngụm nước đi đã.
Người đàn ông đưa cô chai nước lấy từ túi lưới ghế trước, Kim nhận lấy rồi uống một ngụm, xong đưa lại chai nước cho ông ta. Xuyên suốt khoảng thời gian tương tác đó, người đan ông trung tuổi không hề rời khỏi cuốn sách.
- Ừ… ừm… Cháu xin lỗi, nhưng… cháu có nhiều câu hỏi quá… - Kim ấp úng.
- Phải. Ta biết. – người đàn ông cười – Nhưng trước khi chúng ta trả lời con, con nên lo cho tiểu tử kích động kia đã.
- Dạ? Ối!
Kim đang ngơ ngẩn chợt bị giật lại về phía sau, một cánh tay rắn chắc vòng tay qua hai vai cô ôm giật vào lòng. Mùi gỗ thơm pha với mùi nước mưa và mồ hôi quen thuộc quyện vào cánh mũi.
- Tha… Thanh. Từ từ đã.
- Mấy người là ai?
Thanh nhìn quanh xe hỏi, mặt đằng đằng sát khí, tay trái lần theo mặt thắt lưng sẵn sàng giật ra. Trực giác của nó bảo những người này không có ác ý, nhưng đầu nó không thể ngăn lại phản xạ tự vệ cho Kim, người chẳng biết nên cười hay khóc lúc này, ngượng quá mà.
- Bản năng tốt đấy. – Nguyễn Nhạc đang nhắm mắt ở hàng ghế sau chợt lên tiếng.
- Nhưng trí nhớ kém quá – Nguyễn Huệ ở ghế lái tiếp lời, trong lời nói có ý đùa vui.
Tách.
Ông búng tay, trên người chợt loang ra những vệt vàng sáng, bộ vest đen dần chuyển hóa thành bộ giáp vàng quen thuộc.
Những người khác cũng tương tự, những vệt sáng loang biến phục trang của họ về dạng thần bào. Giáp nặng vàng của Nguyễn Huệ, giáp mỏng đỏ của Nguyễn Nhạc, giáp mỏng xanh thẫm của Nguyễn Lữ, và áo tứ thân màu lục bảo của Nguyễn Trãi.
- Giờ nhận ra chưa?
Nguyễn Huệ hỏi lại, Thanh trố mắt ra nhìn lại quanh xe mấy vòng, còn Kim vẫn đang ôm mặt vì ngượng.
- Là các ngài…. Cháu…. Cháu xin lỗi. Cháu vô lễ quá.
Thanh vội cúi đầu với từng người quanh xe. Các vị thần đồng loạt mỉm cười, biến lại về bộ dạng mặc vest đen sơ mi trắng, Nguyễn Lữ liền quay lại nói:
- Không vấn đề. Trượng phu thì phải bảo vệ thê tử chứ.
- Thê… thê tử? Bọn cháu… bọn cháu chưa đến mức đó. – Thanh đỏ mặt.
- Thiếu niên thời nay chậm tiến quá. Bằng tuổi ngươi ta có kế tử rồi… - Nguyễn Nhạc đang khoe…
- Chàng trai, ôm nhân tình hơi chặt rồi thì phải? – thì Nguyễn Trãi cười cười ngắt lời.
Thanh nghe vậy mới nhận ra thân nhiệt nóng bừng của Kim trên người, vội vàng buông ra. Kim cúi mặt vuốt tóc mai ra sau tai, giấu hơi thở dốc. Rồi thằng oắt khẽ quay mặt cô ra đối diện nó, thì thầm hỏi có sao không, Kim lắc lắc đầu, liếc nhìn mấy vị thần trong xe rồi khẽ đẩy nó ra rồi quay mặt đi. Thanh thấy tai người yêu đỏ bừng, biết ý ngồi xích xích ra một chút cho cô có chỗ thở. Khi bầu không khí sượng sạo giữa hai đứa làm Nguyễn Nhạc thở dài thườn thượt và các vị kia nén cười muốn run chân tay, Kim phải lên tiếng hỏi để mọi người bớt tập trung vào hai đứa:
- Ừm… Có phải các ngài…. trị thương và tẩy trần giúp bọn cháu ạ?
- Phải. Hai đứa tàn tạ quá. Bọn ta mạn phép giúp sức. – Nguyễn Huệ từ tốn đáp, thầm khen cô bé người phàm nhạy bén.
- Dạ. Bọn cháu… thật không biết lấy gì báo ơn.
- Không sao, không sao. Mà trong người thấy thế nào, cả hai đứa? Có buồn nôn, chóng mặt đau đầu hay cảm thấy sợ hãi gì không?
- Dạ không ạ. Cháu thấy khỏe lắm. – Kim lắc đầu.
- Vâng… cháu cũng vậy – Thanh nói.
- Vậy tốt rồi. Tay nghề ông vẫn đáng tin như ngày nào, Ức Trai. – Nguyễn Huệ nhìn vào vị Bát Nhãn qua gương chiếu hậu, thấy ông mỉm cười cúi đầu, coi như đa tạ lời khen, mắt vẫn không rời quyển sách nhỏ.
- Ngài…. ngài là Nguyễn Trãi ạ? – Kim mở tròn mắt, ôm miệng nhìn sang bên cạnh.
- Chính ta. – ngài vẫn mỉm cười.
- Ôi… Cháu… Cháu hâm mộ thơ của ngài lắm! Bình Ngô đại cáo, Thính vũ, Quan hải, rồi Mộ xuân tức sự, đặc biệt là những bài ứng tác của ngài. Ngài thường… viết thơ ứng tác trong bao lâu ạ? Chắc… chắc gần như ứng khẩu thành thơ ấy ạ?
- Ta không nhớ rõ – Nguyễn Trãi lại cười – kí ức về nhân gian của ta giờ mịt mờ rồi. Có điều, hiện tại thì vẫn viết lách linh tinh, gần đây cũng được mấy tập mỏng, toàn tức cảnh sinh tình, một hơi viết xong hết. Nếu con thích, ta có thể cho con một bản, tất nhiên phải biên lại để phù hợp với cảm quan của nhân giới, cũng phải giấu vài bối cảnh của thiên giới, nếu không con và ta đều sẽ bị trời phạt đấy. Thấy thế nào?
- Vâ… vâng ạ! Cháu rất muốn. Mà khoan…. Kí ức nhân giới… nghĩa là sau khi ngài…. ừm… mất… ở nhân giới, thì lên làm thần luôn ạ?
- …..Có thể coi là vậy. Mà đây, của con. – Nguyễn Trãi giơ lòng bàn tay phải ra, một cuốn sách hiện ra như ánh sáng hội tụ , sách bìa xanh kiểu cổ, có ô tựa đề vàng in dòng chữ “Vĩnh xuân tự sự” kiểu thư pháp, lơ lửng sát tay ông rồi rơi xuống gọn gàng trong tay. Ông đưa nó cho Kim, nhìn cô mà cười khi cô gật đầu cảm ơn như gà mổ. Thằng Thanh đằng sau len lén nhìn cuốn sách thơ, cũng cúi đầu cùng người yêu. Ông cũng mỉm cười đáp lại, rồi lại quay về cuốn sách nhỏ, bìa đen trên tay mà nghiền ngẫm.
- Vậy…. Chúng ta đang đi đâu ạ? – Thanh đổi chủ đề. Đúng hơn, là nó đợi đến lúc này mới hỏi thứ nó muốn biết nhất.
Từ nãy giờ, xe của họ vẫn đi trên một con đường kì lạ, đường nhựa hiện đại nhưng hai bên đường lại chìm trong mây, trên đường lại chỉ có mình họ. Trời trong nắng sáng, cảnh vật hữu tình vô cùng, trong biển mây sát hai mép đường lâu lâu lại xuất hiện những chạc cây lá xanh biếc, những sườn núi đá vôi đẹp như tạc, những vạt rừng trúc mọc dọc sườn núi reo vui trong gió, nhìn sát cửa kính còn thấy vài con thác đổ, vài đỉnh núi xanh như những đầu ngón tay người khổng lồ phía xa, thậm chí có cả mây cầu vồng. Thanh chưa bao giờ đi trên một tuyến đường đẹp như mơ thế này, nó cần phải biết.
- Đến Yên Tử. Ta sẽ hội quân ở đó. – Nguyễn Huệ đáp.
- …..Đây là đường gì thế ạ? – Thanh vẫn thắc mắc.
- Sơn Hải Kinh. Đường tắt.
- Thưa… ờm… thưa bệ hạ, cháu chưa nghe đến đường… ờ… Sơn Hải Kinh này bao giờ. Ngài có thể… giải thích…
- Không cần gọi bệ hạ đâu, ta đâu còn là vua nữa, ha ha ha. – Nguyễn Huệ cười hào sảng – Thoát gánh nhẹ cả người. Còn việc giải thích, hỏi…
- Sơn Hải Kinh có phải là sách mô tả Trung Quốc thời thượng cổ không ạ? Sách tả các địa danh và sinh vật thần thoại trong Đạo giáo ấy ạ? Chúng ta đang đi trong thế giới ấy ạ? – Kim tíu tít chen vào, gương mặt hào hứng như bắt được cây vàng trên trời rơi xuống..
- …Nữ tử ngươi thông tuệ hơn vẻ ngoài nhiều đấy. – Nguyễn Trãi ngạc nhiên – Nhưng thứ con nói chỉ là một bản sao tả lại để phù hợp với nhận thức của phàm nhân, không phải bản gốc. Sơn Hải Kinh gốc do một vị thần quyền năng tạo ra, tên ngài là Đại Năng Tôn Giả. Và nó không phải sách tả Trung Quốc, nó là lược đồ của một thế giới khác, thứ trong nhiều chu kỳ vũ trụ trước từng là một thế giới hoàn chỉnh, từng là chính tinh cầu mà các con gọi là Trái Đất này, giờ nó chỉ còn là một quyển tranh dài vô tận, vô dụng trong chiến đấu, nhưng khá tiện để di chuyển ở nhân giới. Lát nữa ra khỏi nó, ta sẽ cho các con xem, cũng đẹp lắm.
Kim và Thanh ngớ người, gật gù tỏ ra mình hiểu trong khi hoàn toàn không hiểu gì trừ đoạn cuối, Kim lại dè dặt hỏi:
- Ừm, vậy…. Đại khái là, có phải Sơn Hải Kinh là một thế giới song song có thể ra vào tự do, và có kết nối với thế giới bên ngoài…., còn chúng ta đang dùng nó… như một đường hầm nối thẳng Hà Đông với núi Yên Tử… để rút ngắn thời gian di chuyển, đúng không ạ?
- Chà! – Nguyễn Lữ trố mắt – Nữ tử này thông minh như nhị tẩu vậy! Đúng là được ăn học có khác! – Nguyễn Lữ vỗ vai Nguyễn Huệ đánh đét, vị vua gật đầu tán đồng.
- Hờ hờ hờ, ngài cứ quá khen… Cô ấy giỏi nhất nhì trường cháu đấy ạ. Không bị tên Hứa kia đe dọa, chắc giờ vào tuyển quốc gia mấy môn rồi ấy. – Thanh phổng mũi, cứ ngửa cổ gãi đầu cười liên tục, dù Kim mới là người được khen. Cô gái mặc kệ Thanh nhận vơ, hỏi tiếp:
- Nếu thế thì, chúng ta đi được bao lâu rồi ạ?
- Tầm 10 phút. – Nguyễn Trãi từ tốn.
- Ừm… Thế bọn cháu ngủ bao lâu rồi ạ?
- Chắc 7 tiếng. – Nguyễn Trãi vẫn thản nhiên.
- Da…. Dạ? – Kim lùng bùng cái đầu.
- Trong lúc hai đứa ngủ bảy tiếng, bọn ta mới đi được mười phút, vậy thôi. Mà lát nữa đến nơi, chắc với hai đứa chỉ như vài phút, với bọn ta lại là tiếng rưỡi, bình thường mà.
Kim và Thanh ngơ ngẩn nghĩ xem quy luật ở đâu trong những số đo thời gian nhập nhằng kia, nghĩ mãi đến mức đơ ra một lúc thì chợt nghe tiếng Nguyễn Trãi bật cười, tiếng cười như đang hát. Rồi ông vừa cười vừa nói:
- Ôi… mặt chúng bây…. Hài chết ta…. Nghe đây hai tiểu tử… ha ha ha ha… giả thiết của con chính xác nhưng chưa hoàn thiện. Lý do khiến Sơn Hải Kinh tiện dụng để di chuyển không chỉ vì nó có thể thành một đường hầm thời không như con nói, mà nó còn không có khái niệm thời không ở trong này. Miễn biết cách định vị, thì tiến vào ở đâu lúc nào, tiến ra ở đó lúc đó, còn quãng đường di chuyển thì tùy ý thích người lữ hành, hiểu rồi chứ?
- ….Nghĩa là thời gian và khoảng cách ở đây… tùy vào cảm nhận của chúng ta, còn ngoài đời…. gần như là dịch chuyển tức thời ạ?
- Chính xác. – Nguyễn Trãi vừa cười vừa lật trang. – Thông minh lắm.
- Vậy… chúng ta có thể đến đích bất cứ lúc nào ạ? Thậm chí là… ngay bây giờ ạ?
- Phải. – ông liếc Kim trong thoáng chốc – Con vừa thử xem ý muốn của mình có mở cổng ra khỏi Sơn Hải Kinh luôn không, đúng chứ? Rất tiếc là không được đâu. Nếu có nhiều người lữ hành, cảm nhận thời không của họ sẽ là tổng hòa cảm nhận và yêu cầu về quãng đường của tất cả. Có thuật toán để tính điều này. Ví dụ con vừa rồi muốn rời đi luôn, còn tất cả chúng ta đều muốn 10 phút nữa mới đến đích, vậy thì với con khoảng 2 phút nữa cổng sẽ mở, còn với chúng ta sẽ dao động mỗi người từ 6 đến 8 phút nữa.
- ….Hay quá ạ. – Kim cười trừ vì không hiểu – Vậy Sơn Hải Kinh này, chỉ thần mới dùng được thôi ạ?
- Không, đạt đủ điều kiện, phàm nhân cũng dùng được. Nhưng tích đủ điều kiện để một phàm nhân bình thường mở được thứ này, ít phải mất nửa đời.
- ….Thế thì…. – Kim chợt chùng xuống – Thứ như cổng trời kia…. Những cái lỗ trắng thiên binh chui xuống…. nếu con người cũng mở được… thì phải chuẩn bị những thứ gì ạ?
Nói đến đây, không khí trong xe nặng nề hẳn. Không ai cười nữa. Rồi khi đã lướt đến hết trang giấy giữa quyển sách nhỏ, gấp sách lại, Nguyễn Trãi mới từ từ lên tiếng:
- Nếu là người phàm bình thường, tuyệt đối không làm được.
Kim và Thanh nhìn nhau khó hiểu, rồi lại nhìn các vị thần. Không ai nói gì, như đợi Nguyễn Trãi tiếp lời.
- Nhưng nếu là các thuật sư như tộc Vạn Thư, như Tô Ma Hứa và chiến hữu, thì gần như chẳng cần thứ gì đặc biệt, trừ duy nhất một vật. – ông nói, ánh mắt xa xăm hẳn.
- Có phải…. là quyển sách ngài đang cầm? Đó là thứ chúng cháu muốn cướp… à đoạt lấy… từ hắn ạ. – Thanh nói, cố ghìm sự kích động muốn giằng lấy quyển sách, nó đã lờ mờ đoàn được.
Nhìn thẳng vào mắt Thanh, Nguyễn Trãi nói thẳng:
- Phải, đúng là nó. Tên nó là….
Chaporia
Bình Luận (0)