Vì Anh Hứa/Chapter 13: Đại Năng Tôn GiảChapter 13: Đại Năng Tôn Giả
20px

Hiuuuuuuuuuuuuu…………

My đang trôi lững lờ trong bầu trời xanh biếc, ánh mặt trời lấp ló bên khóe mắt, nắng lấp lánh chiếu những đường mỏng mảnh vắt ngang không trung, gió hiu hiu thổi, biển mây trắng ngần dưới chân như tấm đệm vô tận bằng bọt nước, nàng thấy bồng bềnh như đang chìm trong nước, nhưng nhẹ nhàng và khoan khoái hơn rất nhiều. Nàng quay đầu nhìn sau lưng, mặt trời từ khóe mắt phải xoay qua mắt trái, các tia nắng nghịch ngợm nhảy múa trước mắt nàng. Cười tươi, nàng quay đầu lại lần nữa.

Phừnggggggggggggggggggggggggggggg!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!

- AAAAHHHH!!!!!!

Lửa cháy bỏng nhấn chìm tầm mắt Ca, bầu trời tuyệt diệu vừa xong đã bị thay thế bởi một bức tường lửa vô tận, màu đỏ nóng rãy chiếm trọn tầm mắt chàng, lóc đi da thịt chàng, hừng hực muốn thiêu rụi chàng. Ôm đầu gào thét, Ca cầu xin lửa hãy biến đi, hãy biến đi, hãy biến đi. Rồi khi không nghe tiếng lửa cháy nữa, xung quanh là im lặng tuyệt đối, vừa thở phào, thì Ca lại rơi xuống.

Tùmmmmmm……..

Dưới dòng nước có vị mặn chưa từng thấy qua, My không hiểu sao vẫn hít thở được, cảm giác bỏng rát từ tường lửa đã tiêu biến. Nàng lấy hết can đảm mở mắt ra. Nàng đang ở dưới đáy một bể nước, dưới chân là cát mịn có sỏi đá, xung quanh là một màu xanh thẫm tăm tối. My cố bơi lên, nhưng nàng bơi mãi không thấy mặt nước, màu xanh tăm tối ấy vẫn phủ kín. Những sinh vật kì lạ cứ không ngừng lướt qua, những con cá to lớn, răng nhọn, vây tam giác mọc trên sống lưng, những con cá đầu tròn, không có bụng, từ đầu mọc ra tám chân dài, những con lươn khổng lồ đầu như ngựa nhưng có bờm như sư tử. Chúng đang nhìn nàng. Càng bơi, nàng càng thấm mệt, chúng càng đến gần, Đến một lúc, sự nặng nề trở thành sức ép nghiến vào xương thịt nàng, nghiến như núi đá đè vào từ mọi phía. My hét lên, nước tràn vào họng, nhưng không ai cứu nàng, chỉ có những sinh vật đáng sợ hùa nhau vây ráp từ mọi hướng. Nàng che đầu nhắm mắt, khối nước và sức ép liền biến mất.

Nhưng tiếng nói của nàng cũng biến mất.

My mở bừng mắt.

Tối đen.

Ôm họng gào lên, quơ quào tay chân loạn xạ, lật người lộn vòng, quay đầu đến nhức cả cổ, My làm mọi thứ để màu đen này vơi đi, để lại nghe, nhìn, ngửi, chạm thấy được thứ gì khác ngoài chính mình. Nàng cần biết mình còn sống.

Vẫn là tối đen.

Vẫn là câm lặng.

Ca bịt chặt mắt trong bóng tối, gào lên.

- …..a….aa…. aaaaaAAAARRRRGGGGHHHHHHH!!!!!!.... Hộc… hộc… hộc…

Khi âm thanh trở lại, Ca mở mắt ra, chàng thấy xung quanh đều là chính mình, xếp hàng ngang dài đến vô tận trên nền không gian xanh lơ, quay trái quay phải đều là chàng. Chàng làm gì, những “chàng” khác làm lại y hệt nhưng theo thứ tự từ trái sang phải. Chàng kinh hãi, định mở miệng thì những “chàng” từ xa bên trái lần lượt quay đầu lại nhìn chàng, âm thanh phát ra từ miệng họ từ xa vọng lại:

- G

- Gì...

- Gì t…

- Gì th….

- Gì thế….

- Cái gì t….

- Cái gì th……

- Cái gì thế……

- Cái gì thế n……

Khi chàng cũng quay đầu, lời định nói mới bật ra khỏi lưỡi:

- Cái gì thế này?

Một câu hỏi ấy âm vang như một làn sóng bất tận lan theo chiều xoắn ốc dọc theo hình dáng của hàng người vô tận, là hình xoắn ốc hai chiều cuốn từ giữa xuống, tới đáy nhọn rồi lại vòng lên, qua hàng giữa lại vươn tới đỉnh phía trên, rồi lại cuộn xuống nối vào hàng dưới, một vòng lặp vô tận. Cũng như 4 tiếng “Cái gì thế này” ấy. Khi đã chạm xuống đáy xoắn ốc, nó lại vòng lên, cường độ tăng dần, Ca có thể thấy những “chàng” bên phải cũng đang lần lượt hét lên câu ấy với chàng, khi nó đến sát bên, nó sẽ xé nát tai và tâm can chàng. Nỗi kinh sợ không ghìm được thêm, Ca hét lên lần nữa, ôm mặt nhảy xuống đáy hàng người xoắn ốc.

Bịch.

Lần này, chàng cảm thấy mình nằm nghiêng trên một mặt cứng, tiếng gió nghe bình thường, da nửa trái chàng tiếp xúc với mặt cứng thấy hơi lạnh, nhưng nửa phải trong không khí lại ấm. Từ từ bỏ tay khỏi mắt, chàng mở chúng ra, thấy nơi này như một cõi tiên mù sương, ánh sáng lan tỏa, màu trắng dịu dàng lấp đầy khuôn mắt, một màn sương mỏng trải dài trên mặt đất hơi phát sáng. Chàng bước đi trên mặt đất phẳng lặng, nhìn xuống dưới chân, ánh phản chiếu của chàng nhìn lại. Ca lại ngẩng lên đi tiếp, màn sương mỏng ở đây như đang tỏa ra ánh sáng rất dịu, lấp lánh đẹp mắt. Đi vài bước nữa, chàng thấy phía trước có bóng người, chạy lại gần xem xem, càng gần càng thấy bóng người hiện rõ, nhưng không thể thấy rõ thân thể vì người ấy đứng chắn trước một nguồn sáng chói lòa. Chỉ thấy kẻ nọ ngồi vắt chân chữ ngũ, mặc cả áo và quần dài rất lạ, đang đọc một quyển sách nhỏ. Khi cảm thấy mắt mình không thể nhìn gần hơn được nữa, chàng cách kẻ đang ngồi ấy 30 thước, bèn cất tiếng hỏi:

- Cho hỏi… người ở trước tôi đây là ai?

Người trước đèn ấy không đáp, tay lật trang sách, My bèn hỏi lại:

- Xin hỏi…. người đối diện tôi là ai? Xin hỏi? Chào? NÀY!

Khi My hét lên, vị nọ liền đóng cuốn sách rồi ngẩng đầu lên, tay chống cằm mà rằng:

- ….khÔnG… PhảI NgườI…. tA khôNG phẢi NGưỜI, GọI…. thÌ… gọi cho… đúng vào chứ.

Nghe tràng âm thanh kì dị sởn gai ốc ấy, My lạnh cả sống lưng, nàng vô thức bước lùi, dè dặt hỏi lại:

- Vậy… ngươi là ai?

- Hừm… Hỏi hay đấy. – giọng nói véo von kì dị chuyển thành một chất giọng biến đổi liên tục, như hàng vạn người thay nhau nói từng âm – Ta cũng không để ý ta là ai. Là ai nhỉ? Thần? Quỷ? Sự đầy hay sự trống? Nhưng ta là ai đâu quan trọng. Quan trọng là ta muốn gì, phải chứ?

- ….Sao tôi phải biết ngươi muốn gì? – Ca cau mày, nắm tay chuẩn bị thủ thế.

- Ha ha ha ha ha ha!!! Con người của chu kỳ này quả nhiên thú vị nhất. Các ngươi vừa khôn như Bát Nhãn, vừa ngu như con trùng giày cùng một lúc được! Ha ha ha! Ta bắt đầu tin kệ các ngươi sinh diệt là lựa chọn đúng rồi đấy.

- Nói cái gi…

- Suỵt!

Phụt

Ruỳnh ruỳnh ruỳnh ruỳnh ruỳnh ruỳnh ruỳnh ruỳnh……

Tiên cảnh trắng ngà vụt biến mất, Ca thấy mình đang rơi tự do xuống khi kẻ phát sáng vẫn ngồi yên vị ở khoảng không phía trên, họ đang ở một khoảng không bị lấp đầy bởi hàng triệu, hàng vạn triệu tia sét vàng đánh dọc từ trên xuống ken đặc không gian đen, thanh âm nghiến nát màng nhĩ, ánh sáng và bức nhiệt đâm thủng da người ngay tức khắc, chàng nhanh chóng thất khiếu trào máu, ôm mặt gào thét, vừa ngửa đầu lên, liền thấy ánh vàng chói lóa lóe sáng, nhục thể tan vỡ…..

Phụt.

- AAAAAAARRRRRGGGGHHHHHH!!!!!!!

- Sao? Còn nghĩ nắm đấm của ngươi đe dọa được ta không?

Vẫn bằng giọng vạn người trong một ấy, kẻ chìm trong ánh sáng trắng mặc My phát rồ trên mặt gương, sờ loạn xạ cả người chỉ để biết ơn mình còn nguyên vẹn, tiếp tục độc thoại:

- Những thứ ta cho các ngươi xem là những tạo tác đầu tiên của ta. Tổng cộng 10 thế giới nguyên tố. Chúng là những phép thuật vừa cơ bản vừa hùng mạnh nhất, một con kiến con hay một thần chí tôn cũng có chỗ dùng được. Thấy thế nào, đẹp chứ?

- Ngư… ngươi… rốt cuộc là ai? – My run lập cập hỏi.

- Nói mãi không hiểu nhỉ? Ta là ai không phải rõ quá rồi sao?

- …..Ngươi… lẽ nào là… trời? – nàng cố nhìn vào mặt kẻ nọ, nhưng ánh sáng trắng khiến nàng chỉ nhìn thấy nét rìa khuôn mặt vuông của hắn.

- Trời? Không! Ta không làm gì liên quan đến vận số của các ngươi cả, ít nhất là trong 10 chu kỳ gần nhất. Kẻ các ngươi gọi là trời chẳng là gì với ta, Hỏa Cùng một cái cũng biến hắn thành bụi được. Đừng so ta với thứ hạ đẳng đó!

My rùng mình, kẻ trước mắt nàng tự nhận hắn còn hơn cả trời. Biết không có cửa đối chọi, nàng bèn hỏi:

- Vậy… ngài muốn gì?

- Thế mới phải chứ.

Hắn vỗ tay vào đùi đánh đét, đứng lên khỏi ghế, tiến lại gần Ca. Chàng giơ 5 ngón tay che mắt cố chắn ánh sáng chói lòa. Nhưng khi hắn tới tận trước mặt ngài, ánh sáng ấy lại dịu bớt, chàng có thể thấy vài đường nét trên cơ thể hắn, như mái tóc rẽ ngôi hơi quăn, chiếc hài cứng ngắc phát ra tiếng lộp cộp mỗi khi bước đi, chất vải trơn nhẵn của quần áo, và thiết kế kì lạ của bộ áo ấy, áo trong áo ngoài đều có cúc, cổ tay áo cũng có cúc, tuyền một màu trắng, nhưng cơ thể lại không thể thấy, cứ như một nguồn sáng mạnh chiếu liên tục vào trước người hắn. Tóc tai và phục trang ấy thật quá kì lạ. Nhưng chàng không có thời gian thán phục, vì hắn đã chìa ra quyển sách nhỏ, bìa trắng giấy đen, thứ hắn vừa đọc khi nãy ra trước mặt chàng, và nói:

- Ta muốn các ngươi giải mã cuốn sách này. Trong này ghi lại toàn bộ diễn biến cuộc đời ta, từ khi ta sinh ra đến lúc ta chết đi. Giải mã được nó và kể lại toàn bộ cho ta nghe, các ngươi sẽ thành thần, toàn bộ dòng dõi của ngươi từ xưa đến nay, tất cả sẽ thành thần. Tất cả sẽ sống hạnh phúc và viên mãn vĩnh viễn. Các ngươi được chọn cuộc sống mình muốn từ khi sinh ra, thậm chí đến lúc chết đi rồi trở lại, ta sẽ đáp ứng tất cả. Sao…. Nhận lời chứ?

- ….Không. Tôi đâu biết ngài. Mà từ đầu chuyện này đã chẳng tin nổi. Làm gì có ai biết lúc mình chết…. – Ca đứng lên, lùi một bước nhìn vào nơi có lẽ là mắt hắn.

- À quên, ta quên nói phần quan trọng nhất. Nếu chấp nhận giải mã nó, dòng dõi các ngươi sẽ có sức mạnh chống lại quân Chu, hoặc bất cứ kẻ xâm lăng nào. Thấy sao?

Những lời đó khiến My cũng khó mà kìm lòng, suýt giật ngay lấy cuốn sách bìa trắng. Rồi nàng kịp tỉnh táo lại và nhận ra kẻ này bất thường và nguy hiểm thế nào. Nhưng kể cả thế, lời đề nghị ấy quá hắp dẫn, nàng cần thêm thông tin để thương lượng, bèn hỏi:

- …Nếu ngài mạnh hơn cả trời, sao không tự mình đọc nó? – nàng chỉ vào quyển sách.

- Khà khà… biết hỏi đúng câu rồi đấy. Ta tạo ra nó để ngăn ta đọc được, chỉ nhân loại mới đọc được, dù sẽ rất, rất khó. Ta thử đọc bấy lâu nay rồi, không dịch ra nổi dòng nào cả. Ta lại thắng chính ta lúc phát minh ra nó, chán không chứ? Ha ha ha ha…..

Tiếng cười tập hợp giữa hàng vạn tông giọng khác nhau vọng vang cả không gian trắng, hòa với những lời rồ dại của gã trắng sáng ấy khiến My nổi da gà tức thì. Nhưng nàng nhịn cơn buồn nôn và cố hỏi tiếp:

- Nếu ngài còn không đọc được nó, sao ngài biết nó sẽ có mọi thông tin về cuộc đời ngài? Thật vô lý. Ngài tạo ra nó thế nào?

- Đơn giản thôi. Ta chuyển pha đám rối lượng tử trên người mình sang đơn lũy, giả lập chu kỳ phân rã cho nó hàng triệu lần đến khi bão hòa thông tin, ghi lại các điểm biến thiên ngoại biên lên xoắn ốc thời không, lần lượt chạy từng mô hình biến thiên ấy trên chính mình, đồng thời hiệu chỉnh các mô hình nội biên để lọc ra quy trình chung, lại mô phỏng rồi ghi lại vào xoắn ốc, chạy giả lập chu kỳ vũ trụ của mô hình chung cuối cùng và hiệu chỉnh đến khi biên độ biến thiên tiệm cận 10 mũ 2000, chốt mô hình rồi dùng thuật toán ngôn từ sao lại vào máy tính lượng tử, chép ra cuốn vô hạn thư này bằng 30000 ngôn ngữ đã, đang và sẽ tồn tại ở nhân giới, dùng 10 phần trăm tổng lượng thần lực áp thuật phản phong ấn cho nó và 20 phần trăm nữa để áp thuật hiện thực hóa thần tích vị môi trường, là xong. Tổng thời gian mất có 2 triệu năm theo cảm quan của các ngươi, hơn 1 giờ với ta, còn nhanh hơn 10 thần thuật nguyên thủy. Túm lại tạo ra nó chẳng mất mấy công sức, nhưng ta không thể từ các mô hình rối lượng tử biết được cuộc đời mình, có chép nó ra sách thì cũng không thể đọc nổi, bởi trong rất nhiều khái niệm nhân giới là không thể hiểu nổi với chí tôn thần, sách là thứ đứng đầu. Chúng ta làm chủ mọi thông tin, tại sao cần sách? Nếu vẫn không tin, ta có thể cho các ngươi xem lại quá trình?

- Khô…. Không cần đâu…. Tôi hiểu rồi. – My suýt khói thoát ra tai, tuyệt đối chẳng hiểu gì – Quan trọng hơn là… tại sao lại giao nhiệm vụ quan trọng như vậy… cho chúng tôi? Chúng tôi… sao có thể làm được… việc khó khăn như thế?

- À không, làm được chứ. Vì các ngươi là những kẻ duy nhất làm được nên mới nhờ các ngươi đấy.

Nàng ngập ngừng một lúc, rồi lại hỏi:

- Làm thế nào chứ? Chúng tôi còn chưa học chữ tử tế.

- Thứ nhất là nhận thức của các ngươi. Các ngươi đã bước đầu nắm được tiềm năng thật sự của thần lực tín ngưỡng. Nó không bị giới hạn bởi nội đan, ý chí hay quan niệm cá nhân, cũng không bị giới hạn bởi điều kiện tự nhiên hay các tài nguyên đặc biệt, dù có sự tương tác qua lại giữa đôi bên, hơn nữa khả năng hiện thực hóa thần tích vị môi trường của nó mạnh nhất trong các loại thần lực nhân đẳng. Thứ hai là thể chất của các ngươi, thùy thái dương của các ngươi rất phát triển, các giác quan nhạy bén, trực giác, hữu giác, hư giác cũng rất dễ hình thành và nhuệ hóa. Gen a7g8737 của các ngươi cũng đã hoàn chỉnh, thể Cenkran sẽ lớn mạnh qua từng thế hệ, thậm chí đột biến ở các thì lẻ, khi đó lượng khí các ngươi tích lũy và sử dụng được sẽ vượt trội phần còn lại của loài người, thậm chí vượt trội hơn cả thần. Rồi cả….

- Xin lỗi, xin lỗi – Ca buộc phải ngắt lời – Tôi không hiểu bất cứ từ nào ngài vừa nói. Có thể giải thích lại… bằng tiếng Văn Lang được không?

- À phải rồi, lỗi ta, nhầm thời đại. Để ta nói lại: Khả năng viết truyện và kể chuyện trời phú của các ngươi phù hợp nhất để khai thác sức mạnh tín ngưỡng. Như ngươi từng nói, kể chuyện đủ nhiều thì chuyện sẽ thành thật, và chính tầng lớp đông đảo mới là những kẻ biến chuyện kể thành sự thật, không phải kẻ cầm quyền. Nguyên tắc đó có thật. Nhưng nó cần kích thích để nhanh chóng cho ra kết quả. Ta chính là kích thích đó, ta sẽ giải phóng tiềm năng của các ngươi và dạy các ngươi sử dụng toàn bộ sức mạnh. Khi đó, các ngươi sẽ có thể giải mã toàn bộ cuộc đời ta.

- ….Vậy là ngài muốn biết tương lai của ngài?

- Không hề. Chí tôn thần không tồn tại khái niệm thời gian, chúng ta sống trong một khoảnh khắc duy nhất và nó cũng là vĩnh hằng, trước là sau mà sau là trước, lặp lại cũng là tiếp tục, chẳng có gì khác biệt. Ta cũng chẳng quan tâm ta kết thúc thế nào. Ta sống rất vui, gần như chẳng hối tiếc gì cả.

- ….Ngài làm tôi khó hiểu quá. Rốt cuộc ngài muốn…

- Ta muốn cuộc đời ta trở thành một câu chuyện hoàn chỉnh. – kẻ phát sáng ngắt lời Ca – Và ta muốn các ngươi kể nó cho ta nghe. Ta tin rằng đó sẽ là câu chuyện vĩ đại nhất từng tồn tại! Với tư cách những nhà sáng tác, các ngươi hẳn cũng tò mò về câu chuyện của tồn tại có trí tuệ đầu tiên ra đời trong trời đất này chứ? Kể nó ra cho ta, chúng ta đều đạt được ước nguyện.

- Ngài ước nguyện gì… khi nghe chuyện về chính mình chứ? – My hỏi – Ngài còn muốn gì khác nữa, với quyền năng như vậy?

Kẻ sáng trắng một lần nữa lại cười vang, hắn bước đi với đầu ngửa cao và tay chắp sau lưng. Tiếng cười quỷ dị vang vọng bất quy tắc, lúc gần lúc xa, khi hắn chớp ẩn chớp hiện bước ra từ các khối sương trắng. Đến cuối cùng, khi tiếng cười xuất hiện ngay sau lưng My và Ca, giọng nói của hắn đã thống nhất, và đó là giọng nói hai người vừa sợ, vừa luôn mong được nghe lại mỗi ngày:

- Đại Năng Tôn Giả ta, luôn muốn một lần…..

My cay mũi nhìn nương hiền thục, tỏa ra hào quang trắng đứng trước mặt mình.

- Được trải qua thất tình lục dục của các ngươi….

Ca há hốc miệng khi thấy cha ở đó, da ngăm tóc tết dài, tay thương tay thuẫn mỉm cười với chàng, như lúc ông vẫn còn bồng bế.

- Một cách chân thành….

- Cha!

- Nương!

Hai người con không kìm được mình, lao vào ôm chầm lấy người mình hằng mong gặp lại. Nhẹ nhàng vỗ vai hai đứa con trong tay, Đại Năng Tôn Giả khẽ thầm thì:

- Thật không biết… các ngươi có viết lại câu chuyện được không… những đứa con Vạn Thư của ta.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...