My vội vàng đẩy người mẹ ra khi phát hiện cơ thể bà không có sự mềm mại xác thịt, cảm giác như ôm một cuộn vải hay một tấm nệm lông lạnh lẽo. Bối rối, nàng nói:
- Xin lỗi, tôi nhầm người.
Vẫn bằng hình dáng người mẹ ấy, Đại Năng Tôn Giả mỉm cười đáp lại:
- Chính những cảm xúc ấy là thứ ta hằng ước nguyện. Nhưng ta muốn được thật sự trải qua nó, không phải chỉ thấy. Giờ thì, ngươi đồng ý giải mã sách về ta chứ?
- Tôi… vẫn còn nhiều băn khoăn… Tôi cần suy nghĩ. – Ca nói, nhìn cha mình trước mắt, chàng hiểu đây là Đại Năng Tôn Giả, nhưng vẫn không thể ngăn tim mình thổn thức.
- Có lẽ, thứ này sẽ giúp các ngươi bớt băn khoăn.
Tách.
Bịch.
Đại Năng Tôn Giả trong hình dáng trưởng làng Vạn Thư khẽ búng tay, hai người họ liền đáp xuống một mỏm núi cao, cách mép mỏm hơn 50 thước. Ca nhận ra chỗ này, nó là một bộ ở trung tâm phía bắc, cách biên cương chỉ vài chục dặm. Từ vị trí này, chàng không thấy được bên dưới. Nhưng chàng nghe được tiếng chiến trận rền vang, và thấy những cột khói đen bốc lên từ khu rừng phía xa đằng trước. Chàng lại gần mép mỏm đá, trong lòng tháp thỏm, nhìn xuống dưới.
- Đây là sự kiện của 3 ngày sau, nếu các ngươi không nhận lấy cuốn sách. – Giọng cha chàng bình bình báo tin.
- Ực. – còn Ca nuốt nước bọt trước cảnh tàn sát.
Là tàn sát, không phải chiến tranh.
Bên dưới mép đá là một ngôi làng khác, lớn, có tháp canh, có rào chông, có lính bắn cung, nhưng tất cả những điều đó chẳng có ý nghĩa gì khi đám giáp đen bắn mưa tên lửa, quăng đá tảng tẩm dầu cháy vào ngôi làng 400 người túm tụm một chỗ, từ mọi hướng. Nhà cửa cháy rụi, người trúng tên, người bị đá đè, người bắt lửa nháo nhào hỗn loạn. Đó là lúc bộ binh của chúng xông lên, giáp nhẹ tay giáo, tràn vào như sóng cả, bước chạy rầm rập rung chuyển mặt đất, nhảy qua hàng rào tiến vào làng đánh giết. Ca hãi hùng, quay đi không dám nhìn nữa.
Tách.
Đại Năng Tôn Giả lại búng tay, giọng nương của My vẫn nhẹ nhàng:
- Còn đây là kinh đô của ngươi.
2 mẹ con lúc này ở ngay giữa lòng thành Phong Châu, cảnh khói lửa hừng hực vẫn ngự trị trên tất thảy. Hai người đang ở một con phố của những dãy nhà làm bằng đá. Một bà mẹ ôm con vừa chạy lướt qua nàng, vào một con ngõ nhỏ bên tay trái, sau lưng bà là năm sáu tên lính giáp đen cầm giáo đuổi theo. My vội vàng xông tới muốn cứu thì thấy từ phía trước, một người đàn ông Văn Lang áo vải, khố dài cầm hòn đá nhọn hét lên tấn công toán lính. Người thiếu phụ reo vui khi thấy ông ta, gọi là lang quân. Nhưng rồi lang quân bà nhanh chóng bị ba mũi giáo đâm lút người, một trong số đó vào cổ. Đám lính gần như vô tổn, tiến vào con hẻm nhỏ, My theo sau cố đấm chết chúng nhưng người chúng như làm bằng khí, nàng cứ thế xuyên qua mà chẳng chạm vào được. Vào trong hẻm, chúng giật con người thiếu phụ ném đi, đứa bé khóc ré lên, trong khi mẹ nó bị đè chặt xuống bởi một kẻ, những kẻ còn lại đã bắt đầu tháo dây quần. My khóc nấc, ôm mặt chạy đi, cô không thể nhìn hay nghe cảnh ấy. Chạy được vài bước, một tiếng đổ sập lớn vang lên, cô quay ra theo hướng tiếng động thì thấy phía trước hơn trăm thước, cột cờ Văn Lang đã đổ, và những kẻ giáp đen ở bục cờ ấy reo hò cuồng nhiệt. Rồi một kẻ mặc giáp nặng bước lên, xì xồ gì đó một lúc, rồi lực lượng lính quanh đó đồng loạt hò lên, đấm tay vào không trung. My nghe không hiểu, nhưng My biết đó là tiếng reo thắng trận. Chúng đã thắng. Chúng đã chiếm được kinh đô.
Phía bắc Văn Lang mất rồi.
Tách.
Đại Năng Tôn Giả lại búng tay, cảnh vật chớp mắt thay đổi, Ca vẫn đang ở thành Phong Châu. Nhưng không có cột lửa, không có lính giáp đen, trời trong mây nhẹ, người người đi lại giữa những dãy phố nhà đá và ruộng vườn đan xen, trẻ con đùa nghịch trong ngõ bên trái, chợ tấp nập ở phố bên phải. Trước mắt chàng, cột cờ vẫn vững chãi. Ca đang ngẩn người lại nghe thấy giọng cha mình:
- Nếu các ngươi chấp nhận, đây sẽ là tương lai.
Ca vẫn yên lặng ngắm nhìn cảnh vật, chàng chợt thấy vài người quen đang bán hàng trong chợ. Có anh thợ săn đang bán thịt và lông thú rừng, có cô làm vải bán quần áo, có cả anh nuôi lợn giàu nhất kinh đô một mình một chiếm hết khách chợ nữa. Kinh đô này là thật. Ca hiểu điều ấy. Chợt có đứa trẻ chạy vụt qua người chàng cùng đám bạn, miệng tíu tít:
- Biết gì không? Hai hôm trước, thánh Gióng ở biên cương, một mình đuổi hết giặc Chu về Trung Nguyên đấy. Nghe bảo cả chục vạn quân!
Ca và My sau này đều nghĩ, đó là lúc mình quyết định.
Tách.
Cảnh vật lại chớp mắt thay đổi. Họ đã về cõi mù sương trắng ngà. Ca vẫn quay lưng với Đại Năng Tôn Giả, lại nghe giọng cha mình cất lên:
- Khi sức mạnh của các ngươi thức tỉnh, nó sẽ thay đổi hoàn toàn số phận của Văn Lang. Ước nguyện của các ngươi sẽ thành thật. Yên bình sẽ đến.
My vẫn yên lặng. Thêm một lúc nữa, nàng ngửa cổ lên, hất lại mái tóc dài hơn quăn vì phơi nắng nhiều, rồi quay lưng lại, nhìn thẳng vào mắt người mẹ quá cố mà hỏi:
- Cái giá là gì?
Lần này đến vị thần ngẩn người, rồi hắn lập tức mỉm cười hỏi lại:
- Sao ngươi biết về cái giá?
My rành mạch đáp:
- Trong kho tàng truyện của chúng tôi, ai đạt được thứ gì cũng phải trả giá tương xứng. Có sức mạnh phi thường thì sẽ chịu cảnh bị dị nghị, ghen ghét. Có một lần may mắn đổi đời thì trước đó, hoặc sau đó, phải sống kiếp lầm than. Có trí tuệ hơn người, nhìn xa trông rộng thì sẽ bị xa lánh, khinh nhờn hơn nửa đời, thậm chí cả đời. Thứ chúng tôi muốn, thứ sức mạnh đẩy lùi cả chục vạn quân xâm lược, dẹp thù trong giặc ngoài, thứ bình yên cho hàng trăm vạn kiếp người ấy là một ước nguyện lớn hơn một đời người rất, rất nhiều, vậy cái giá phải trả là gì?
- …..Ta chẳng bao giờ hết kinh ngạc với các ngươi. Ha ha ha ha. Những kẻ chưa từng biết đến văn minh thật sự, lại văn minh hơn cả những nhà cầm quyền vĩ đại nhất kỉ nguyên vũ trụ hẹp. Phải, có cái giá, nhưng sẽ rất khó hiểu. Cũng rất khó trả.
- Cứ thử nói đi. – Ca vẫn bình tĩnh.
- …..Khi các ngươi đạt được sức mạnh hiện thực hóa vị môi trường bí tích tín ngưỡng, hiểu đơn giản là hiện thực hóa những câu chuyện nổi tiếng, những kì tích trong truyện sự tích của các ngươi, sẽ có hai hình thái sức mạnh tối thượng của dòng dõi các ngươi. Một là Thập Tự Kiếm Thủ Hộ Thư, những kẻ nắm quyền năng đầy đủ của 10 thần thuật nguyên thủy. Hai là Đại Năng Vu Nữ, những kẻ có khả năng giải mã Đại Năng Toàn Thư, cuốn sách về cuộc đời ta. Khi đó,… các ngươi sẽ trở thành mối đe dọa cho cả vũ trụ, và nó sẽ nhắm tới các ngươi.
- …Vũ trụ là gì?
- Hãy hiểu nó là thứ tạo ra ta, quyền năng hơn ta nhiều lần.
- Có nói chuyện với kẻ đó được không?
- Không. Nó là thực thể tối cao nhất, là hiện thân của sự tồn tại. Bất tử bất diệt, bất truy bất cầu, không tồn tại nhưng toàn hiện. Cả ta cũng chưa bao giờ nói chuyện được với nó, dù ta rất muốn. Ngươi biết đấy, con cái và cha mẹ mà. Nhưng cứ hiểu, nếu nó nhắm vào các ngươi, các ngươi sẽ chết, vậy thôi.
- Nghĩa là sau khi chúng tôi đem lại bình yên cho Văn Lang, chúng tôi sẽ chết?
- Không… Phức tạp hơn thế nhiều. Ta không thể tiết lộ thêm tương lai cho các ngươi. Nhưng cứ hiểu thế này. Giao kèo giữa ta và các ngươi vừa là cái bánh que mà cả hai đều thích ăn, vừa là mũi dùi hai đầu mà chúng ta phải cùng giữ bằng yết hầu. Các ngươi cần sức mạnh từ Đại Năng Toàn Thư để cứu đất nước. Ta cần câu chuyện đời ta để thật sự hiểu thất tình lục dục. Nhưng Đại Năng Toàn Thư là cái gai trong mắt vũ trụ. Bất cứ kẻ nào giải mã được nó sẽ chết, và thời khắc nó giải mã hoàn thiện và các ngươi đến kể với ta, nếu chuyện đó xảy ra, ta có khả năng cũng sẽ chết, vì chúng ta đe dọa đến nó. Nhưng khi cuốn sách giải mã hoàn thiện cũng là lúc toàn bộ tộc Vạn Thư từng tồn tại đồng đẳng với ta. Khi đó sẽ có hàng trăm triệu, thậm chí hàng tỷ Đại Năng Tôn Giả chống lại vũ trụ. Chúng ta có thể thắng, các ngươi sẽ có sức mạnh để thay thế vũ trụ, trở thành kẻ kiểm soát sự tồn tại, mọi thứ sẽ theo ý các ngươi, còn ta sẽ được một lần làm con người thật sự, một lần thỏa mãn ước vọng cả đời của ta.
- Vẫn không giải thích được chuyện gì sẽ xảy ra với chúng tôi. – Ca lạnh nhạt.
- Cái… nói đến thế vẫn không hiểu à? Bất cứ ai thức tỉnh năng lực Đại Năng Vu Nữ chắc chắn sẽ chết. Sau này đó sẽ là con cháu các ngươi. Còn bây giờ thì nó là một trong hai anh em… à huynh muội… một trong hai ngươi! Một trong hai ngươi chắc chắn sẽ chết trước tuổi bốn mươi!
Đại Năng Tôn Giả hơi bực, chỉ tay vào mặt người trước mặt gần như hét lên, chỉ để thấy họ dửng dưng, giọng nhẹ bẫng đáp lại:
- Chỉ thế thôi à?
Vị thần trắng nghe vậy gần như phát sợ, hình dạng cha mẹ của hai anh em cũng vì thế không thể duy trì nữa, lại sáng lóa lên, từ từ biến chuyển về thành người đàn ông cao lớn, mặc bộ quần áo và đi đôi giày kì lạ. Trong lúc hắn biến thân, hai anh em cùng hỏi:
- Tôi có thể gặp huynh/muội tôi luôn bây giờ không?
Vị thần trắng sáng do dự một lúc, rồi chỉ tay xuống dưới, My/Ca theo đó nhìn xuống. Qua ảnh phản chiếu dưới chân mình, họ thấy người còn lại đang ở đó. My/Ca quỳ xuống, đặt tay lên mặt gương, người kia làm theo ý hệt, ngón tay họ chạm nhau trên mặt gương, da thịt họ thì không. Nhưng người này vẫn biết người kia đang ở đó, thật sự ở đó.
Nhìn nhau vài giây, họ cùng dứt khoát gật đầu.
Từ từ đứng dậy, My/Ca nói:
- Tôi nói rồi, tôi đồng ý giúp ngài. Hãy dạy chúng tôi giải ấn sức mạnh.
Lần đầu trong cuộc trò chuyện, Đại Năng Tôn Giả suy xét lời để nói, mất hơn mười giây, tông giọng vạn người trong một mới trở lại:
- ….Ta cảm giác các ngươi vẫn chưa hiểu cái giá ta nói. Huynh muội các ngươi giờ là người thân duy nhất của nhau đúng không? Các ngươi yêu thương nhau. Một trong hai ngươi sẽ chết, và kẻ sống sẽ mãi khuyết thiếu suốt phần đời còn lại. Câu chuyện ấy sẽ lặp đi lặp lại ở tộc Vạn Thư các ngươi. Đấy là chưa kể việc sở hữu sức mạnh đặc biệt tự nó đã là lời nguyền đau khổ. Chính các ngươi đề cập đến nó. Sao các ngươi có thể bình thản trước những chuyện như vậy dù đã biết về nó? Ta không nói ta rút lại lời đề nghị, ta chỉ thật sự không hiểu.
- Nếu tôi kể, ngài sẽ dạy chúng tôi ngay chứ? – My hỏi.
- …Được.
- Ngài đã bao giờ gặp những đứa bé mồ côi vì chiến tranh hoặc đói nghèo, phải xin ăn hàng ngày để sống chưa?
- Hàng triệu tỷ đứa. Chúng thì sao?
- …Thế là nhiều nhỉ? Mà chúng đáng thương hơn chúng tôi. Mỗi khi nhìn thấy chúng, tôi đều cho quà bánh ngay. Vì chúng rất đáng yêu, không hẳn ngoan ngoãn nhưng chúng cần sống, chúng đáng được sống. Nhưng rồi vài tuần trăng sau trở lại, ngôi làng ấy bị chiếm, làng chẳng còn ai, tôi còn không biết chúng còn sống không. Tôi bắt gặp vài phần thân thể của mấy đứa tôi biết dưới gầm sàn nhà hoặc bờ sông. Lúc đó tôi suýt mất trí, bỏ ăn uống mấy ngày. Không có huynh ở đó, chắc tôi đã tuyệt thực đến chết. Huynh ấy nói có thể mấy đứa khác vẫn còn sống, nhưng huynh luôn lừa tôi như thế, cả lúc nương tôi mất. Tôi nghĩ chúng cũng bị giết, hoặc bị bán sang phương bắc làm nô lệ rồi. Tôi chỉ không nói với huynh vì sợ huynh lo thôi.
- …Ta vẫn không hiểu.
- Còn có những đoàn thương lái. Gia sản của họ thồ hết lên xe ngựa. Nhưng giặc cướp hoành hành một lần, là họ trắng tay. Những người như vậy rất thích nghe chuyện sử thi anh hùng của chúng tôi, họ rất muốn có ai đó đến cứu mình. Chúng tôi cũng cố hết sức để giúp họ. Nhưng chỉ được lúc đó, tôi rời đi rồi, họ cũng có thể chịu số phận như những đứa trẻ ăn xin bất cứ lúc nào. Rồi cả những thiếu phụ, phu quân ra trận chống giặc, bỏ mạng hoặc biệt tích đi đâu mất, làng mạc thiếu đàn ông lại bị cướp phá, họ phải bán thân nuôi con, mất tiết, con cái thì căm tức nương lăng loàn, dù nương làm vì chúng. Rồi còn những thương binh không có sức trồng trọt, đợi con cháu hoặc người đời bố thí, danh dự chiến binh gì cũng bỏ xó hết. Trong chiến tranh, những chuyện như thế mới là thật, là đa số, những sự tích của chúng tôi chỉ là hy vọng hão. Chúng chẳng có ý nghĩa gì nếu chiến tranh vẫn tiếp diễn. Nếu có thể chấm dứt chiến tranh, có cái giá nào, chúng tôi cũng sẵn sàng trả.
- Ý ngươi là ngươi căm ghét chiến tranh, nên sẵn sàng hy sinh tính mạng của mình hoặc huynh ngươi?
- Không. Ý tôi là tôi và huynh đều yêu thương con người xứ này. Họ quá đau khổ, nhưng họ vẫn sẵn sàng hy vọng, họ vẫn cười khi nghe chuyện của chúng tôi dù chúng chỉ là ảo giác. Chúng tôi muốn cứu họ khỏi mọi mối đe dọa. Chúng tôi muốn đem đến bình yên cho họ.
- …Ngươi đâu biết những kẻ ấy? Các ngươi chỉ lướt qua nhau vài lần trong đời. – vị thần lạnh lùng.
- Không quan trọng. – Ca khẳng khái – Có là người chưa bao giờ gặp, đem lại bình yên cho người khác khiến chúng tôi yên lòng. Nếu chết đi mà làm được điều ấy, chúng tôi mãn nguyện. Còn có thể làm được mà lại từ bỏ, chúng tôi sống không bằng chết. Chỉ vậy thôi.
- ……Thật vớ vẩn. Các ngươi sẽ hối hận.
- Không đâu. Người Vạn Thư không hối hận. Chúng tôi hoặc đi thẳng, hoặc rẽ hướng, không quay đầu.
- …. Cái giá ấy thật sự rất đắt. Các ngươi quá tốt đẹp để phải chịu đựng nó. Ta muốn hủy thỏa thuận.
- Ngài không thể. Nếu ngài muốn làm thế, ngài đã đuổi chúng tôi khỏi đây lâu rồi. Ngài cần chúng tôi.
Đại Năng Tôn Giả định nói gì đó, nhưng cứ há miệng ra lại thôi. Chuyện này đã xảy ra trong mọi chu kỳ trước đây. Luôn là cảnh này, luôn là cảm giác sai trái nào đó phi logic trỗi dậy, nhưng cuối cùng nó biến mất, hắn nhớ lại bản chất nhỏ bé của câu chuyện này, một dòng tộc giữa dòng chảy vũ trụ chỉ là một hạt cát giữa sa mạc sao Thổ. Hạt cát ấy có tròn, vuông, hình dải Planck, là cát thần hay bất cứ gì khác cũng không can hệ gì đến hắn. Chúng đã đưa ra thỉnh cầu, hắn chỉ việc chấp nhận. Cười một tiếng khoan khoái, Đại Năng Tôn Giả đáp lại:
- Đúng là những kẻ ta lựa chọn, trí tuệ của các ngươi khiến những thế hệ sau phải hổ thẹn. Được. Hãy bắt đầu bằng việc dạy các ngươi thuật tích lũy khí công và hiện thực hóa bí tích. Hãy nghe kĩ, vì một trong hai ngươi sẽ chỉ gặp ta một lần trong đời thôi. Trước hết, hãy hiểu Đại Năng Toàn Thư hơn xa bất cứ câu chuyện nào các ngươi có. Nó là ngọn nguồn của mọi thần thuật ta từng tạo ra, nó chứa lượng thần lực tiệm cận vô tận……….
Phần còn lại của giấc mơ, với họ đích thực chỉ là cơn mộng mị.
………………………………………………….
- Hấccccccccccc……
Ngày hôm sau, khi mặt trời lên đến tận đỉnh đầu, lửa bên cạnh tàn lụi từ lâu, hai anh em mới đồng loạt há hốc mồm, trợn mắt qươ quào bật dậy như vừa gặp cơn ác mộng khủng khiêp nhất đời mình. Họ thấy nhau kinh hãi như thấy những bóng ma, rồi hốt hoảng lao vào ôm ghì lấy nhau. Người này không ngừng cấu véo, nắn vỗ người kia, xem có phải thật không. Lưỡi họ ríu rịu, nói mãi không thành câu. Nhưng khi đôi bên đều hiểu giấc mơ đêm qua là thật, họ cảm thấy quá hỗn loạn. Nhưng cảm xúc chưa kịp định hình, họ liền đồng thời cảm nhận được một sự ấm nóng kì lạ, một hơi nóng không phải về thể xác, mà như tâm hồn đang cháy lên, vừa như thực vừa như mơ. Một sự thôi thúc không tên rền vang trong tim họ. Hai anh em liền đứng bật dậy, trợn mắt nhìn nhau gật đầu, hộc tốc chạy đi hỏi tìm tre nứa và dây thừng khắp nơi trong làng. Vừa mua lại hết với giá rất cao, họ vừa tiện tay chia đều tất cả lương thực và tiền bạc của mình cho dân làng, và hứa sẽ trở lại với những câu chuyện thật hay.
Rồi cả ngày hôm ấy, họ hì hụi đẽo tre chằng dây, đóng ra gần 100 quyển trục. Lại lấy dao khắc chữ lên chúng, thứ ngôn ngữ trùng khớp đến 99% thứ gọi là chữ Nôm sau này. Họ lần lượt khắc từng câu chuyện của làng Vạn Thư và những sáng tác của chính họ lên từng quyển trục, làm hùi hụi từ khi trời còn sáng đến lúc tối mịt, đốt đuốc mà làm. Đến tảng sáng hôm sau, 95 câu chuyện được khắc hết lên quyển trục tre, buộc gọn gàng xếp trên bàn. Khi ấy cảm giác nóng hừng hực không thuyên giảm mà còn gầm gào khắp người làm họ cáu gắt, cơn nóng ấy như đang bắt ép họ làm thứ gì đó. Nhưng làm đủ trò từ đập phá xung quanh, gây sự và đánh nhau với đám thờ bắc ở làng bên, săn con gấu nổi tiếng hung ác trong rừng rồi ăn sống nó, đến chiến đấu lẫn nhau, cơn bực tức không nguôi chút nào. Họ tuyệt vọng ngồi bịch xuống ở giữa rừng lúc chập chiều, cây cao xung quanh dập vỡ như có thú dữ tàn phá. Không còn biết làm gì, họ buộc phải xả bực tức qua câu từ:
- Bắc Đế chó đẻ, lũ giặc cướp chó đẻ, đám quan hèn chó đẻ, đói nghèo thật chó đẻ. Muội muốn giết hết! Đốt hết!
- Còn ta muốn giết bọn Ngưng Nga…. Chúng cướp cha nương của chúng ta! Ta muốn giết chúng… Ta muốn uống máu chúng…
- Cùng đi! Ta sẽ cùng báo thù!
- ….Nhưng Ngưng Nga cũng bị quân phương bắc thanh lý rồi. Chúng hết giá trị với đám ấy, lũ ngu muội. Chẳng còn ai để báo thù… Hay cứ bắc tiến…
- Vậy không được! Nếu chúng ta bắc tiến, không ai bảo vệ làng mạc. Khốn nạn! Muội phát điên mất, ta quá bất lực!
- Phải…. Chúng ta thật ngu xuẩn… Thật vô dụng… Chúng ta sống làm gì chứ? Hay…. cùng chết đi…. – Ca trợn mắt nhìn My.
- Được, được… Ha ha ha ha – nàng cười hào sảng, nhưng rồi lại cau mày – Nhưng… ta chết… thì cha và nương thành người ngu xuẩn à?
- ….Phải rồi… - Ca cũng nhận ra, cơn nóng bức lại càng sôi sục – Sống chật đất… chết lại bất hiếu… Đời ta quá khốn nạn. Giá mà ta mạnh hơn, khôn ngoan hơn. Không… giá mà… kẻ hôm qua mơ thấy xuống đây giúp chúng ta…
- Giá mà… giá mà không có chiến tranh… Giá mà có anh hùng thần kì cứu lấy dân chúng…. Giá mà… những thứ ta hứa hẹn với họ, với cha mẹ… đều thành thật.
- Giá mà….
- Giá mà….
Lúc ấy, tia sét tỉnh ngộ xẹt qua đầu cả hai người
- GIÁ MÀ CHUYỆN CHÚNG TA KỂ! ĐỀU BIẾN THÀNH THẬT!
Hai anh em nhìn vào nhau mà hét lên vang rừng. Rồi họ xé gió chạy ra khỏi bìa rừng cây cao, đấm đổ mọi cành cây, nhánh rễ, thậm chí là đá tảng và chính những thân cây cản đường. Sức mạnh trào dâng, họ hộc tốc chạy về nhà, chạy qua sân vườn tan hoang đồ đạc lao vào căn nhà rơm có cái bàn gỗ, đứng sóng vai cùng giơ tay ra trước người, hướng vào 95 quyển trục, trừng mắt lên mà hét rằng:
- Đại Năng Toàn Thư! Hiện thực hóa vị môi trường bí tích tín ngưỡng!
Ầm ầm ầm ầm ầm ầm ầm ầm…….
Trên bàn gỗ, hiện ra quyển sách nhỏ bìa trắng giấy đen lấp lánh đốm sáng trắng như nền trời sao, đặt ở giữa bàn, còn 95 quyển trục đã lần lượt bay lên, lơ lửng xếp thành một hình trụ gồm bốn hàng quyển trục cách đều nhau, phát ra ánh sáng trắng, cả căn chòi và mặt đất rung chuyển.
Chaporia
Bình Luận (0)