Vì Anh Hứa/Chapter 17: Vạn Thư ký sự - hai người mẹChapter 17: Vạn Thư ký sự - hai người mẹ
20px

My ngây ngốc nhìn lại anh mình, bất giác hét lên:

- Nếu nó không phải Gióng của muội! Làm sao muội biết cách giúp nó? Nếu huynh biết, huynh nên là người làm chứ? Muội sẽ đem tre đến, huynh bảo nó dùng đi.

- Grào grào grào….

Phừng phừng phừng phừng!!!

Ngạ quỷ kéo đàn ập vào, My vừa dốc sức chém giết, vừa xả ra lời trong lòng:

- Đứa bé đó… nó ra đời đâu phải để thương người, nó vốn phải là một biểu tượng! Muội viết nó ra để làm biểu tượng chiến đấu cho muôn dân!

PHỪNG!

Một kiếm đánh bay bốn con ngạ quỷ, chắn cho Ca chưa thể chiến đấu. Nhưng kiếm chém ra, My lại thấy nhói lên một cơn đau không tên, tưởng chừng đã bỏ lại từ lâu. Bởi vì…

- Tám năm trước… khi dân làng ấy nghe đoạn nó khóc lóc từ mẹ rồi ra đánh giặc, nhiều người không muốn nghe nữa… bảo là hèn kém… đứng đậy bỏ đi hết… nên muội xóa đi. Muội nghĩ lại, rồi viết nó ra… không nỡ… cho nó có tình người nữa… Nếu có tình người, nó sẽ đau khổ lắm… Nó vốn chỉ nên là… đứa con ngoan của mẹ nó. Tại sao những chuyện này… bắt nó chịu một mình… đứa bé ấy mới ba tuổi thôi…

Phừng! Phừng phừng phứng!

Trong những vạt lửa cường hãn đánh ra, có dòng nước mắt cháy bỏng văng theo đường kiếm.

Roẹt roẹt roẹt roẹt roẹt…..

Nhị bấy lâu nay sát cánh My, nghe lén câu chuyện không nói gì, chỉ lặng lặng chiến đấu kịch liệt hơn, giết nhiều quỷ hơn. Chàng muốn anh em họ có thêm không gian tâm sự, dù ở chiến trường khốc liệt này.

PHỪNG!

My khóc lớn, vừa đau vừa giận mình, kiếm phản ứng với cảm xúc tăng lực mạnh mẽ, đánh ra vạt lửa cong vồng nở rộng hơn mười thước phía trước. Năm con quỷ lập tức cháy thành tro, bảy con bị hất bay, da thịt sôi sục. Nhưng đó là lượng khí gần như cuối cùng trong nàng. Chống kiếm đỡ lấy người, My càng khóc, nhìn về phía xa nơi Gióng và ngựa sắt đen tay không đánh ngạ quỷ, chúng nhảy lên bâu lấy chàng như ruồi thấy mật, lôi chàng xuống khỏi yên ngựa. Chàng anh dũng chống trả, quỷ văng lũ lượt như ếch nhái, nhưng số khác lại ập vào bất chấp, đông hơn, khỏe hơn, hắc tướng cứ liên tục bị kéo ngã xuống lại đứng lên. My muốn chạy đến giúp từ lâu, nhưng sức sắp cạn, ý cũng cạn, nước mắt lại lã chã, bởi nàng có tư cách gì mà giúp?

- My….

Tay người anh đỡ lấy vai nàng, nắm mạnh, nói thật dứt khoát:

- Ở đây, lúc này, chính tình người mới là sức mạnh của nó.

Roẹt roẹt!

Hai tia sét bắn ra, giật chết hai con quỷ bên phải Ca, ngay trước khi chúng túm áo chàng.

- Khi xưa, lúc viết bản gốc, muộn còn nhớ vì sao nó lại nhổ tre đánh giặc, thay vì đá tảng, cây cao, hay đao kiếm cung tên gì khác không?

Ruỳnh!

Thêm hai con bên trái lăm le cắn My văng xa.

- …..Vì nó thích tre. – nàng bật ra – Ở làng nó, tre dùng làm mọi thứ. Nó tin rằng cây tre có thể làm mọi thứ.

- Phải. Nó từng tin thế. Nhưng giờ nó đang sợ hãi chính mình. Nó đang nghĩ bổng sắt mặt trời trong tay nó còn tan nát, huống gì cây tre. Nó không biết bổng sắt ấy mãi không gãy không phải vì sắt cứng. Với sức của thằng bé, không sắt đồng nào chịu được. Nó không gãy vì thằng bé tin yêu nó, vì dân làng rèn chúng cho nó, cả giáp, ngựa và bổng. Hãy tin huynh. Sức mạnh của nó như chúng ta, hiện thực hóa niềm tin. Mọi thứ trong tay thằng bé, nếu được nó tin yêu, đều sẽ thành lợi khí phát huy sức mạnh kinh người. Muội chỉ cần làm nó nhớ ra điều ấy, nó sẽ vô địch thiên hạ.

BÙMMMM!!!!!!!!

Sét giáng xuống sau lưng Ca, giết gọn bốn con quỷ, hất bay một toán, nhuộm đen trảng đất. Trong ánh sét vàng, mặt Ca trong mắt My ánh lên như hiền nhân chỉ lối. Nhưng My lúc này nghi ngờ tất cả, nàng không tin mình xứng đáng, vì nàng là người khiến Gióng vĩnh viến mất đi tình thân, chính nàng viết lên cái kết ấy, nàng rất sợ…

- Lỡ nó không tin muội? Hức! Lỡ nó xua đuổi muội? Lỡ nó…

Trong một thoáng, My lại quên mất, hắc tướng đằng xa không phải đứa con cô viết ra.

- Lỡ nó…. Thù hận muội thì sao? Muội… muội… sợ điều ấy lắm…

- Không, không bao giờ. – Ca dứt khoát đáp lại. – My à, đây không còn là câu chuyện muội viết ra nữa, muội không phải chịu trách nhiệm một điều gì cả. Quan trọng hơn,….

RẦM RẦM RẦM RẦM RẦM!!!!!!!

Đánh một vòng tròn sấm sét quanh hai anh em, Nhị lập thành một rào chắn bảo vệ họ, câu thời gian để tâm hồn họ kết nối. Bất cứ ngạ quỷ nào lại gần rào chắn ấy đều nhanh chóng tan xác. Chàng không cho ai can dự vào thời khắc này. Nó quá quan trọng.

Lau mắt cho My, Ca dịu dàng nói:

- Trong trời đất này, ngoài mẹ nó ra, không ai thương nó nhiều hơn muội. Nó sẽ không bao giờ hận muội được. Mà dù nó có hận, muội chắc chắn vẫn sẽ cứu được nó. Đúng không nào?

Dứt lời, Ca đánh mắt cho Nhị lúc này đang đứng sau lưng My. Hắn hiểu ý, liền cầm một thân tre thân dày nửa thước, dài mười ba thước lên, lùi lại vài bước, vặn eo sang phải, tre nắm chặt bằng cả hai tay để hờ lên vai phải, tư thế như cầu thủ bóng chày chuẩn bị đập bóng trong tương lai xa. My ngẩn người nhưng mắt đã thôi hoảng hốt, dần kiên định lại. Nàng chống kiếm đứng thẳng lên, quay lại vừa thấy tư thế của Nhị liền biết phải làm gì. Đối diện hắn lùi lại lấy đà, nàng quay lại một giây nhìn Ca, cười cám ơn, chàng chỉ nói:

- Mau đi đi. Cứ nói với nó những lời đầu tiên nảy ra trong đầu muội.

My gật đầu, chạy đà ba bước, nhảy lên cao đến mười thước rồi trên không, co chân, quay người sấp xuống. Tay trái ôm cả khóm tre to bằng người, tay phải cầm chắc kiếm, chân đã co về sát mông.

Lúc này, thân tre trong tay Nhị cũng đã vụt ra hết lực, nhắm thẳng vào hai bàn chân My.

BÙMMMMMMM………….   

Phóng nàng lên không, bay nhanh như tên lửa, sau vài nhịp đã tới gần trung tâm bình nguyên.

Roạt..

Xoẹt xoẹt xoẹt xoẹt xoẹt…..

Ca lại rút kiếm, nước chảy dọc thân kiếm chạy rần rật như lưỡi cưa.

Roẹt roẹt roẹt roẹt roẹt….

Nhị tích sét dọc thân thể, kiếm sáng bừng ánh vàng.

Hai người sẽ cố thủ tại đây.

VÚTTTTTTTTTTT!!!!!!!

My trên không gần tám chục thước, đang hạ dần độ cao trên quỹ đạo hình cung, còn ba trăm thước nữa là tới chỗ hắc tướng đang quần thảo.

VÚT!

RẦM!

Tay trái ném bó tre xuống, trúng ngay chỗ đám quỷ đang vây ráp ngựa sắt, chỉ chừa lại một cây ôm theo mình.

PHỪNGGGGGGGGGGGGGGG!!!!!!!!

Tay phải dồn khí vào kiếm, lưỡi kiếm bắn ra luồng lửa dài hơn mười thước hình dẻ quạt, tạo phản lực bắn nàng đến chỗ hắc tướng nhanh hơn nữa, quỹ đạo cũng lượn vòng xuống sâu hơn, để đáp đất trước chàng vài đoạn.

Nàng cần ít nhất vài giây sẵn sàng, trước khi đối diện đứa con của mình.

RẦMMMMMMMM!!!!!!!!!!!

Đáp đất cách bầy ngạ quỷ vây lấy hắc tướng bảy mươi thước, nàng một tay vung thân tre duy nhất còn cầm trên người, một tay vung kiếm, đánh tan đám quái vật to lớn, vặn vẹo đang xồ tới chắn đường. Niềm tin trở lại, lượng khí cạn hồi sinh trở lại. Nàng mạnh hơn, nhanh hơn, lửa trên kiếm nóng bỏng hơn bao giờ hết.

Vì thứ khí nàng đang dùng không phải từ đan điền, mà đang lấy từ chính linh hồn nàng.

- Hỏa thiểm.

Phừnggggggggggg!!!!!!!!

Thanh kiếm lửa mọc dài ra đến chục thước, quét một đường qua hơn chục con quỷ. Dù chúng nhanh đến mấy, đông đến mấy cũng không nhanh hơn được thanh đại kiếm bằng lửa, ngã lăn ra đồng loạt. Vung hỏa đại kiếm, nàng đánh một đường qua hơn năm mươi thước, hắc tướng cao lớn vĩ đại đã ở trước mặt, bị bâu kín bởi hơn trăm ngạ quỷ, gần như bị chôn sống.

RẦM!

Cắm cây tre mười bảy thước xuyên qua hai thước nền đất, trụ cứng ngắc ở đó, nàng dậm chân bắn mình về phía núi quái vật cao gấp đôi hắc tướng, vạt kiếm khổng lồ đã thu về hết thân kiếm, biến nó thành một khối nóng đỏ bên trong, rìa ngoài chuyển màu lam sậm.

Vút vút vút!

Vung 3 đường nhanh như chớp, một xổ dọc hai phạt chéo, thanh kiếm bắn ra một hình sao sáu cánh bằng lửa khum khum cong tựa lồng bàn, thân đỏ viền xanh sẫm, lao thẳng vào gò quỷ lúc nhúc cách đó hơn mười thước.

- Hỏa hồng liên…

 BÙMMMMMMMMMMM!!!!!!

Mặt trước gò quỷ lớn vỡ tung, quỷ bắn ra xung quanh như pháo hoa, hắc tướng bên trong lộ diện, da thịt xước xát hết cả, giáp sắt khuyết một bên vai, nứt mảng bụng, mảng lưng và hai cẳng tay. Nhưng chàng chưa hề vơi ý chí chiến đấu, vừa có sơ hở vung quyền tung cước đánh văng đám quỷ còn lại như đập chuột. Thấy chàng có thế, My chạy ngược lại rút cây tre lên, dứt khoát ném ra cho chàng, gọi lớn:

- BÉ CON!

Hắc tướng nghe thấy danh xưng ấy chợt giật mình, quay ra theo tiếng gọi thì thấy người thiếu phụ quen mặt, cách chàng hai mươi thước, và một thân tre lớn đang bay tới phía trên đầu chàng.

Pặp.

Chàng theo phản xạ bắt lấy thân tre. Tức thì bị thôi thúc muốn dùng tre như bổng, nhưng lý trí liền ngăn lại. Chỉ một đường vung cây tre này, nó hẳn sẽ vỡ nát, hoài công vô ích. Còn không có lợi khí, chàng như mất tám chín phần chiến lực. Đang chưa biết làm gì, liền thấy người thiếu phụ bị ngạ quỷ quay lại vây lấy, nàng ta lúc này chiến đấu lại có vẻ nhọc mệt, thân pháp rất nặng nề, chàng chạy tới muốn cứu. Nàng lúc đó vẫn cố vừa cầm cự, vừa hét lên giữa rừng quỷ gào nói với chàng:

- MẸ CON NHỜ TA CHUYỂN LỜI ĐẾN CON. BÀ NÓI….

Rầm! Rầm rầm rầm rầm…..

Một đấm một trỏ tay trái, một quét chân phải, chàng hất văng cả chục con quỷ, tới trước mặt thiếu phụ tóc quăn.

Tay phải giương tre muốn quật xuống nhưng rồi lại do dự. Đúng lúc đó chàng nghe thấy…

- TRONG ĐẤT TRỜI NƯỚC NAM NÀY, VẠN VẬT ĐỀU CÓ THỂ LÀM LỢI KHÍ ĐỂ CON ĐẢ GIẶC! HA!

Hỏa địa bộc.

RẦMMMMMMMM………

My cắm kiếm xuống đất, lửa từ mũi kiếm len lỏi, lan tỏa trong lòng đất, rồi bùng lên một làn sóng đỏ hình bán cầu hất tung quỷ ra. Sóng lửa ấy quét đến tận trước mặt chàng, đẩy bay hết đám quỷ chắn đường. Trong một khoảnh khắc, hai người có cơ hội nhìn rõ nhau. Lúc này, nàng nhìn thẳng vào mắt vị tướng, ánh mắt mềm mỏng mà kiên định, nói rằng:

- Đừng coi thường nó. – nàng chỉ vào cây tre – Tre của chúng ta, dẻo dai không thua gì sắt đồng.

Những lời ấy với chàng chấn động đến nhường nào, My sẽ mãi không biết.

Vài ngày trước khi ra trận, mẹ chàng nói với chàng y hệt……

……………………………………………….

Vài ngày trước, làng Phù Đổng, sâu trong dãy núi đông bắc Văn Lang

- HA!

RẦMMMMMMMMMMMM!!!!!!!!!!!!

Chàng trai cao mười thước mặc áo vải xám, quần nâu, vung thanh chùy sắt cực lớn bổ vào vách núi trước mặt, núi liền lõm vào một hố khổng lồ cao đến bốn mươi thước, đá vụn văng như mưa rào.

Choang.

Nhưng rồi chùy kia vỡ tan thành trăm mảnh.

- CHẾT TIỆT!

Ném cán chùy còn một mẩu đi, tráng sĩ ngoảnh ra nhìn thùng vũ khí bên cạnh, chỉ còn một thanh kiếm mỏng, từ ban đầu là ba mươi vũ khí sắt. Chàng thất vọng ngồi vật xuống, vò đầu bứt tóc, sau lưng là vách núi đã lõm sâu đến trăm thước, các vết lõm đồng tâm cao hơn trăm bảy mươi thước. Đều là chàng đánh, nhưng dù đánh bằng gì, thứ đó đều vỡ nát. Đến sắt mặt trời cứng rắn không gì bì được còn chỉ chịu được hai ba kích toàn lực của chàng, còn những thứ khác đều vô dụng cả.

Đang bí bách, chợt có một bàn tay nho nhỏ xoa mái tóc chàng. Là một bà lão chỉ cao năm thước, tóc dài bạc trắng, da ngăm, tay chai sần. Nhưng bàn tay ấy với chàng êm mềm hơn mọi thứ nhung lụa. Vuốt tóc chàng, bà lão nhẹ nhàng nói:

- Bé con, đừng lo lắng.

Thấy chàng trai ấy vẫn cúi đầu không nói, bà lão tiến lại, vòng tay qua bờ vai rộng lớn ôm lấy lưng chàng, vỗ về đứa bé to xác của mình, bà mỉm cười mà rằng:

- Kể cả không còn lợi khí sắt đồng nào trên chiến trường, sẽ luôn có tre nứa cho con chiến đấu mà. Nên đừng lo.  

- …..Nhưng chúng không đủ cứng.

- Bé con, ta dạy con rồi, không bao giờ được coi thường tre của Văn Lang.

Nghe câu ấy, chàng trai chợt run nhẹ rồi vòng tay qua tấm lưng nhỏ của mẹ, khẽ ghì lấy. Hiểu ý, bà lão cười, đưa tay lên vuốt tóc gáy chàng, tiếp lời:

- Con có thể không tin ta, nhung rồi con sẽ thấy, chúng dẻo dai hơn cả sắt đồng. Chúng dẻo dai như chính con vậy, con trai ta.

- ….Con sợ lắm, mẹ ơi – chàng chợt nghẹn ngào –  con sợ mình chết nơi sa trường, mẹ lại đơn côi nữa…

- ….Ta cũng sợ điều ấy. – bà lão khẽ nói – Nhưng hơn tất cả, ta sợ con không hoàn thành được sứ mệnh. Trời cho con thân thể này, sức lực này, là để con chiến đấu cứu nước cứu dân ta. Đừng trốn chạy nó, bé con.

- Con không trốn chạy, con chỉ sợ… mình không đủ mạnh…. rồi thất bại… con vẫn sợ…. sẽ bỏ lại người…

- Không sao mà – bà lão giờ cũng nghẹn ngào, hai tay xoa tròn lưng chàng như bà đang bồng bế đứa bé ngày nào – Con sẽ không sao đâu. Bởi vì….

……………………………………….

Phừng! Phừng…. Keng….

Lửa trên kiếm của My đã tắt.

- GRÀO! GRÀO! GRÀO! GRÀO!.....

Ngạ quỷ ập vào từ mọi phía, trong sát na tới sát bên Kim vừa khuỵu gối, nanh vuốt như rừng kiếm sắp găm vào nàng.

Chàng hắc tướng không còn do dự, cầm thân tre bằng cả hai tay, phạt ngang đánh quỷ, tre như ngọn roi…..

………………………………

- Ta… sẽ ở bên con…

………………………………

Quất ra bão tố.

Bốp bốp bốp bốp!

Một đường quét bay bốn con quỷ. Thu ngược về….

Rầm.

Dậm tấn đâm thẳng.

……………………………….

- Trong mọi bước con đi….

……………………………….

Ruỳnh!

Ngọn tre đâm bay ba con bên trái My bắn ba mươi thước ra sau, đập đất văng lên tiếp. Rồi nhanh như cắt, chàng hất dọc bổng, quay chếch sang trái, quật xuống, đánh hết lực.

Vì nó sẽ không gãy.

…………………………………..

- Trong không khí con thở.

……………………………….

RẦMMMMMMM!!!!!!

Ngọn tre quất đất đánh ra làn sóng khí áp hình bán cầu tỏa ra phía trước, tức thì lan ra ba mươi thước, toàn bộ 23 ngạ quỷ sau lưng My bị khí áp kinh hoàng xé nát hoặc hất bay lên hàng chục thước, tre bắt đầu nứt ở giữa thân, nhưng nó vẫn không gãy, nó sẽ chưa gãy.

Một quầng sáng mỏng màu cam sậm, từ bàn tay hắc tướng như làn sóng lan dọc thân tre, bao bọc nó trong một lớp màng mỏng cứng rắn.

Tre dẻo dai, người cũng dẻo dai như tre.

Vì cũng như tre mọc thành khóm, người không một mình.

……………………………..

- Trong mọi thân tre…

…………………………………

Soạt.

Rầmmmmmmmm………

Ôm lấy My, chàng bật lên cao, tức thì bay đường cung ngắn lên bốn mươi thước. Trên không, chàng nhìn thấy ngựa sắt cách đó hơn trăm thước hướng tây nam đang bị vây. Còn ở phía nam bình nguyên, là hai kiễm sĩ biết tiên thuật và tiền quân Văn Lang đang gặp nguy. Tức thì trên không, chàng cầm dọc tre giơ lên sau đầu lấy đà, nhắm về phía ngựa sắt, hét lên lời triệu:

- Hỡi tre, giúp ta đánh tan quân thù, thủ hộ muôn dân!

Roẹt roẹt roẹt roẹt!

Màn sáng mỏng bao bọc nó lúc ấy dao động như sóng biển ngày bão, phập phồng như ngọn lửa sáng rực.

VÚT!

Rời tay chàng, nó lao một mạch hơn trăm thước hướng vào một điểm bên trái bầy quỷ đang vây ngựa sắt, vẽ ra vệt cam rực rỡ trong không khí.

Khi ném nó đi, chàng đã biết nó sẽ làm được gì.

……………………………………

- …Luôn nhớ, linh hồn ta… sẽ tiếp sức mạnh cho con… từ trong vạn vật của nước Nam này.

……………………………………..

Rốp…

Ngọn tre bọc trong ánh cam chạm vào thân quỷ đầu tiên.

BÙMMMMMMM……………………

Kích ra một vụ nổ lớn, cột lửa vươn lên gần hai mươi thước, màu cam sậm xen vài sọc đen.

Ùuuuuuuu……..

Rầm! Bịch bịch bịch bịch bịch bịch…..

Hắc tướng đáp đất trong gió thốc, ngựa sắt phía trước cách bốn mươi thước, chàng bế ngang My trước ngực chạy một mạch đến chỗ ngựa nằm dưới đám quỷ dẫm đạp, nhảy lên song phi đá bay toàn bộ chúng, kéo nó đứng lên rồi bế My ngồi lên yên nó, đưa nàng dây cương và nói:

- Hắc Huân sẽ đưa cô cô về đến chân núi, người hãy hội họp với quân ta ở đó, đưa họ đi trốn đi. Ở đây tôi sẽ lo nốt. Hắc Huân, đi…

- Khoan đã!

My chợt ngăn chàng lại, hỏi thật nhanh:

- Bé con, tên thật của con là gì?

- …Là Việt, thưa cô cô. Mẹ đặt cho tôi cái tên ấy. Nhưng xin cô cô giữ bí mật, cứ nói với họ tôi là Gióng. Và… đa tạ người. Nhờ người, tôi mới xứng đáng với cái tên ấy.

- Con từ đầu đã xứng đáng – My nhanh tay vuốt tóc chàng, mỉm cười – Cho chúng nếm mùi đi, Việt. À không,… Gióng.

Gióng ngẩn người, rồi cười vang một tiếng, dõng dạc đáp lại:

- Cô cô yên tâm. Có tôi ở đây, bờ cõi ta không mất một phân. Hắc Huân, đi!

Vỗ tay vào mông ngựa, nó liền phi nước đại bay lên, My ôm cổ nó, vẫn ngoái lại nhìn Gióng phía xa. Chàng nhặt tre lên tả xung hữu đột, sát quỷ như nghé. Nhưng ngựa phi nhanh quá. Thoáng chốc, đã đưa nàng tới giữa nửa nam bình nguyên., nhìn không rõ nữa Lúc này, chợt có một cảnh kì vĩ xảy ra trên đầu nàng.

Vút vút vút vút vút vút vút vút vút…………

Một cơn mưa tre.

Từ nửa nam bình nguyên, hàng chục thân tre rào rào bay đường cung sang phía bắc. Nhìn về hướng anh mình, nàng thấy hai người đang vừa chém quỷ, vừa ném tre cho Gióng phía xa. Chẳng mấy chốc, hơn trăm thân tre đã được hai người ném đi hết. Hẳn khi vụ nổ màu cam đó xảy ra, anh muội đã biết Gióng vừa thức tỉnh sức mạnh.

- Híiiiiiiiii

Cộp cộp cộp cộp….

Vó ngựa dừng phía trước hai người, My tức thì xuống ngựa, kéo hai người đàn ông đi nấp ở chân núi, nhiệm vụ của họ đã hoàn thành. Nhưng họ vừa chạy đi, ngựa vừa bay lên về với Gióng, sau lưng mười thước đã có nửa tá quỷ rầm rập chạy theo….

Phập.

BÙMMMMMMMMM!!!!!!

Ngay lập tức, một thân tre ngắn cắm xuống mặt đất sau lưng quỷ, nổ ra quầng lửa cam đen nuốt chửng bọn chúng. Lửa thiêu rụi quỷ, đẩy gió thốc vào lưng họ nhưng lại không thấy nóng, chỉ thấy ấm áp. Sau đó, My thành công dìu hai người đàn ông cạn khí rút về đường đất trước bình nguyên, leo lên chân núi bên trái, nhập hội cùng quân Văn Lang, họ khoan khoái quan chiến, kinh ngạc trước kì tích xảy ra trước mặt.

Gióng trên lưng ngựa đeo theo một bó tre lớn trên lưng, cầm một cây trên tay, bay lướt hết mặt đất, một lần nữa dấy lên những đợt sóng người khổng lồ. Cùng với đó, chàng phi tre liên tục, hoa lửa cam đen nở khắp chiến trường tiêu diệt mọi con quỷ chạy lạc, lặp đi lặp lại như một màn biểu diễn pháo hoa và sóng nước trên mặt đất. Ngạ quỷ vốn bị thu hút bởi khí lực cương mãnh, cứ chăm chăm lao vào Gióng, làm bia sống cho chàng tập chém tập bắn. Ngắm nhìn đứa con mình suýt nữa viết ra trưởng thành, mạnh mẽ, dễ dàng trở thành kỳ tích cho muôn dân ngưỡng vọng, My rơm rớm nước mắt nhưng không thể ngừng cười. Nàng cứ muốn mãi mãi chứng kiến câu chuyện ấy, dù biết cái kết đang đến gần.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...