Lại thêm một pha đọ lực kiếm. Nền đường lập tức lún xuống, vỡ ra dưới chân hai người. Sóng nhiệt và sóng xung kích không ngừng tỏa ra.
Ù ù ù ù ù……
Thanh kiếm bọc lửa có ba vạt lửa dài thẳng tắp nối vào đoạn mũi, nhìn từ xa như lá cờ hiệu cắm ở đầu kiếm. Đó là lửa đẩy tạo phản lực. Ba vạt lửa càng dài, lực bổ kiếm của Hứa càng mạnh. Hai người đọ sức 30 giây, những vạt lửa đã dài đến 4m, vắt qua đỉnh đầu hắn, lực đẩy đủ đế bắn một người đi với tốc độ âm thanh, nhưng thế vẫn không đủ để đấu lại sức mạnh của đức vua. Chính xác hơn, là đức vua không thể không để lực đánh đó thắng. Bởi nếu thả trôi thanh kiếm, nó sẽ hủy diệt hoàn toàn ngã tư này và một phần nhỏ quận Thanh Xuân. Đức vua gầm lớn, đẩy ngược lại kiếm của Hứa, bất chấp lửa nung rát da mặt. Hứa thất thế nhanh chóng, kiếm lửa dần ấn vào vai chủ nhân, máu đỏ bắt đầu loang xuống ngực áo trắng. Nhưng hắn không buông kiếm, hắn cũng gầm lên, cơ mặt vặn vẹo dữ tợn như con hổ dại, gồng sức đẩy kiếm, dù cơ thể không ngừng ngửa ra vì thua thiệt sức mạnh. Vua Quang Trung nhìn người đoán tâm hàng trăm năm nay, ở cả nhân và thiên giới, nhìn rõ quyết tâm chiến thắng trong mắt kẻ này. Động cơ rất rõ, lấy cương khắc xương, hạ nhục danh dự ngài, tốc chiến tốc thắng. Nhưng hắn không tự lượng sức, hắn những tưởng dùng thuật lửa cao minh bù vào có thể đối chọi với thần lực của vua. Sự kiêu ngạo rồi sẽ bắt hắn trả cái giá đă…
Hẫng.
Đột nhiên, vua Quang Trung không cảm thấy lực đối kháng nữa.
Vút….
Kiếm của ông mất đà lao xuống nền đường.
Khoảnh khắc đó, ngài sợ hãi tột độ. Kiếm của ngài sắp tàn hại đến tài sản của con dân ngài.
Tuyệt đối không được.
- GƯ…… AAAAAAAAAAAA!!!!!!!
Đức vua gồng hết từng gam cơ gân trên người mình, dừng mũi kiếm lại, chỉ một phần nghìn giây trước khi nó chạm xuống mặt đường, hủy diệt khu vực này. Kiếm dừng, đức vua cũng khựng lại một nhịp, cơ thể ông vừa rồi như sắp đứt hết gân cơ.
Ù ù ù ù ù ù ù……
Ngay lúc đó, có tiếng lửa phản lực bên trái ông.
- ….Chết đi, tên ngụy thần.
Và giọng nói vô cảm như cát khô lạo xạo.
Thời khắc đó, ông nhận ra mình đã bị qua mặt.
Hắn từ đầu đã chẳng quyết tâm hay tự cao gì cả. Hắn đơn giản khiến ông nghĩ thế, và khiến ông sơ hở.
Trước khi bị chém, đức vua nhìn vào mắt hắn, đôi mắt vẫn lạnh lẽo như thế, bao nhiêu cảm xúc vừa xong bay biến hết.
Chỉ là một cỗ máy.
“Thật đáng thương.”
- Hỏa thiểm. Cực đại.
ROẸT!
Kiếm của Hứa vung đường hơi chéo xuống, gần như là song song mặt đất từ trái sang phải. Khi hắn vung kiếm, cả hai cánh tay và thanh kiếm đều tàng hình, chúng quá nhanh để mắt người nhìn thấy.
Theo sau cú chém, tàn phá hủy diệt.
RẦMMMMMMMMMMMMMM!!!!!!!!!!!!!!!!!!!
ẦM ẦM ẦM ẦM ẦM ẦM ẦM ẦM ẦM ẦM……
Nguyễn Huệ bay đi như đạn rời nòng, bắn thẳng tắp hàng chục mét trên quãng Khuất Duy Tiến trống, bắn thêm ít nhất trăm mét nữa xuyên qua đống xe cộ đỗ vương vãi dọc đường, chạm đến Phạm Hùng, kích nổ gần trăm chiếc xe cùng lúc, tất cả trong 1 giây. Đồng thời, không gian đường Khuất Duy Tiến trước mặt Hứa bị “cắt đôi” theo phương ngang, một mặt cắt dung nham cắt xuyên qua tất cả các vật thể cao hơn mặt đường, nhìn từ xa sẽ thấy mặt cắt đó liền mạch và đồng nhất qua mọi công trình. Các tòa nhà hai bên đường đổ rơi dọc mặt cắt, trượt trên chính mình mà đổ xuống, cây cối cũng vậy, biển báo cũng thế. đường Vành đai 3 chịu số phận tương tự khi lần lượt từng trụ đỡ, từ gần Hứa đến xa, dần tách đôi theo chiều ngang, gấp khúc, buông bỏ con đường khổng lồ phía trên. Ngay trước mắt tất cả những người có mặt ở đó, đường Vành đai 3 đoạn ra Phạm Hùng từ từ đổ sập, thế giới trong mắt họ dần chìm trong rung chấn, chết chóc, khói, và lửa.
- Nhị ca!!!!!!!
- Hồ Thơm!
Không gian chợt vang vọng tiếng gọi thất thanh của anh em Nhạc – Lữ. Cùng một lúc, bầu không khí quanh họ khác hẳn. 5 kẻ đấu với họ nhất tề rùng mình, đổ mồ hôi hột, chiến đấu vất vả hơn gấp bội. Còn nơi đầu súng ngọn giáo, nơi châm ngòi hỗn loạn, Tô Ma Hứa lặng lẽ nhìn xuống thanh trường kiếm đốc chữ thập trong tay mình. Bàn tay gã run run, khóe mắt khẽ giật giật. Anh em Nhạc – Lữ không nhận ra, nhưng Nguyễn Huệ chắc chắn còn sống. Khi hỏa thiểm cực đại chạm đến người ngài, cảm giác của Hứa khi đó không phải chém vào da thịt, mà là chém vào gang đồng kim cương, hoàn toàn không có cảm giác cắt qua, thậm chí là cắt vào, vì vậy mới là bắn ngài ra xa, không phải đầu rơi máu chảy nơi ngài đứng.
Ầm Ầm Ầm Ầm Ầm…..
Nhưng trong thế giới khói lửa đổ nát, Nhạc và Lữ không biết điều ấy, họ đang chiến đấu vì nỗi sợ mất huynh đệ.
Còn trong ô tô sau xe Hứa, Kim và Thanh chết lặng trước cảnh hủy diệt.
- Hắn vừa… giết vua Quang Trung à? Chúng ta đang đối đầu… với kẻ như thế à? – Kim run rẩy.
- Không. Quang Trung không chết đâu. Ngài ấy thủ kịp rồi.
Thấy giọng người yêu quá bình tĩnh, Kim chợt lo, liếc sang nhìn góc nghiêng mặt Thanh. Cô thấy nó hoàn toàn không nhìn xung quanh, chỉ chú mục vào Hứa bằng đôi mắt tập trung tuyệt đối, là cái nhìn dành cho Tùng, nhà vô địch giải kyokushin karate toàn quốc 5 năm lièn trong những trận đấu của anh ta mà nó trực tiếp thấy ở vòng chung kết toàn quốc năm ngoái. Thanh vẫn nói nhờ những lần quan sát đó, nó mới có thể ghi 3 điểm lên anh ta trong trận chung kết. Đó không phải cái nhìn sợ hãi, đó là cái nhìn phân tích và phản ứng.
Thanh đang đấu với Hứa trong đầu.
Cùng lúc đó, Nhạc và Lữ cố gắng vượt qua đối thủ của mình để thanh toán với Hứa ngoài đời.
- Tránh ra!
Nguyễn Nhạc cầm đuôi thương chém một vòng quanh người. Rô và Tô đơn giản chỉ nhảy lui lại. Rồi vẫn như từ nãy, Rô chém và bắn những đường đạn nước vào Nhạc từ chính diện. Khi ngài chống đỡ, Tô tận dụng tốc độ âp vào đánh cận chiến thần tốc và thoái lui còn thần tốc hơn khiến ngài vất vả gấp bội. Một kẻ đánh chính tầm trung và một kẻ phá rồi rầm gần là chiến thuật hai đấu một vô cùng cơ bản nhưng Nhạc rất khó phòng thủ và tìm cơ hội phản công, ông không đủ tốc độ để đối phó với một Ken Ma Tô phiền nhiễu như con muỗi tinh, và một Rin Ta Rô ranh mãnh như con sói tinh. Nhạc định nhiều lần bứt ra khỏi vòng vây để tấn công Hứa nhưng luôn bị giữ lại. Trận đấu của ông buộc phải thắng bằng sức bền. Phần còn lại, ông đành phải giao cho Nguyễn Lữ.
Đông Định Vương đến giờ mới bắt đầu nghiêm túc.
- Ha!
Gã đầu cua từng bị Nguyễn Huệ đánh văng dộng kiếm xuống đất. Mặt đất trước mũi kiếm lập tức dậy sóng cao hơn mét, rộng 5m cuốn về phía lưng Nguyễn Lữ. Phía trước ngài, gã cốt đột hói đầu và người tóc dài vốn đang duy trì áp lực từ chính diện, bỗng dưng thoái lui nhảy lên cao. Nguyễn Lữ thấy sau lưng chấn động, ngoái đầu lại thấy sóng đất đá, nhanh như cắt bật lên không 5m. Ngay khi đạt đỉnh cao độ, điểm chết trên không, ngài bị tấn công đồng thời.
“Thủ phong đao.”
Gã đầu hói bên trái vung song kiếm loang lóng, chém ra hàng chục phi đao vô hình.
“Âm ba đạn.”
Kẻ tóc dài bên phải lắc tay kiếm, cán kiếm bẻ nghiêng, thân đoản đao sống dày tách đôi, lưỡi đao trượt nghiêng xuống, lộ ra một nòng súng giữa thân kiếm, hắn kéo lẫy trên cán, bắn ra những loạt đạn sóng siêu âm.
- Huyền vũ trảm!
Gã hói đầu vòng đao ra sau hông trái, mũi đao chạm đất rồi vặn hông, toàn lực vung lên. Dọc theo đường đao, đất đá và nền nhựa tích tụ lại quanh nó cực nhanh, tạo thành một thanh đao đá hình chữ nhật khổng lồ vung đường cung trái-phải. Khi nó gần chạm đến Nguyễn Lữ trên không, thanh đao đá đã dài đến 8m.
3 chiêu phát ra đồng thời, đều mất chưa đến 3 giây để chạm đến mục tiêu.
Uỳnh uỳnh uỳnh uỳnh… Rầm!!
Khói bụi mịt mù không trung.
Rầm!
Chém xong, thanh kiếm đá nặng nề hạ xuống đường, thẳng hông phải kẻ vung đao, khói đen vẫn còn bay lên từ mũi đao.
- Hắn đâu rồi? – Tên đầu hói hỏi lớn.
Bịch bịch bịch bịch bịch….
- CẨN THẬN! – Chợt gã tóc dài hét.
Quay đầu.
Hấp.
Khi tên đầu cua nhìn sang bên phải mình, màu áo xanh của Nguyễn Lữ đã bao trùm tầm mắt, chân phải ngài như gió giật, thốc vào bên trái mặt hắn.
Vị tướng quân chạy từ màn khói mũi kiếm, dọc thân kiếm khổng lồ đến trước mặt kiếm sĩ đá trong 2 giây, dùng thanh kiếm làm bệ đỡ, nhảy lên tung cú đá vòng cầu chân phải.
Rầm!
Một lần nữa, găm tên đầu cua vào rào tôn góc đường Nguyễn Trãi.
Vút.
Gã đầu hói đánh song kiếm lập tức áp sát.
Vút vút vút vút vút…..
Gió kéo đá nhọn bắn vào Nguyễn Lữ. Khi ông tránh đỡ hết chúng, hắn đã ập vào.
Tay trái gã bổ kiếm xuống, bị gạt, tay phải lập tức chém ngang cổ nối vào. Nguyễn Lữ ngửa người tránh, tay trái hắn liền chém chéo góc từ hông trái ngài lên, lại bị cán rìu tay phải ngài chặn lại. Tay phải nhanh như cắt đảo ngược kiếm, gồng sức đâm xuống tim đối thủ, nhưng ngài thần tốc di trụ, lách người sang trái, gã mất đà trượt chúi xuống, mắt thấy lưỡi rìu bổ lên ngang mặt, uy áp như vuốt gấu…
Khựng.
Lưỡi rìu bị rào gió đẩy ngược, cách mặt hắn hai phân.
Rít!
Một cú vung tả kiếm có gió trợ lực, xé không chặt vào sườn ngài.
Kenggggg!
Rít rít rít…..
Lại bị mặt rìu chặn lại.
- Khốn…. – hắn rít lên.
Bốp!
Một lên gối chân phải, phong kiếm sĩ lật hàm ngã ra. Nguyễn Lữ đổi thế rìu tay phải, như sấm sét giương cao bổ xuống.
Kenggggggg!!!!
Kít kít kít……
Dưới mặt đất, gã kiếm sĩ tóc thẳng dài quỳ một chân ở đó, đoản đao nắm bằng cả hai tay đỡ lấy phần cán rìu sát lưỡi, mắt hắn nhìn Nguyễn Lữ như loài thù dữ. Bằng cách nào đó, hắn có thể đỡ một chiêu toàn lực tốc của ông ngay thời khắc then chốt nhất. Việc này khó tin như bắt mũi tên bắn từ hơn dặm bằng tay không. Nhất thời, Nguyễn Lữ ngẩn người.
- Đánh đi, Ga!
- Huyền vũ tỏa!
Chợt Nguyễn Lữ cảm thấy hai chân mình như bị những bàn tay sắt nắm lấy. Gã tóc dài quỳ trước ông hất rìu ra, kiếm vung ngang phạt hai chân ông từ bên trái. Đồng thời sau lưng ông, một đoạn kinh phong ập vào vai trái. Trong sát na, Nguyễn Lữ cảm thấy nguy hiểm tột cùng.
Nhưng ông không sợ hãi.
Giờ trong ông chỉ có phẫn nộ.
Uỳnh!
Huỵch huỵch huỵch huỵch huỵch….
Ba tên kiếm sĩ đều lăn đi mấy vòng, ngã văng ra xa, kiếm văng khỏi tay.
Dưới chân Nguyễn Lữ, một vòng xích trôn ốc bán kính 3m quanh ông nằm trên mặt đường, bốc lên khói trắng trên từng mắt xích nhỏ, mỗi mắt chỉ rộng khoảng 2cm.
Xích mỏng màu đen, nối vào gốc cán rìu đen.
Rắc. rắc.
Keng keng keng keng keng…..
Rút chân khỏi hai khối đá khóa chúng, Nguyễn Lữ khoan thai tiến về phía đường Nguyễn Trãi – Quang Trung, vừa kéo xích đi vừa nói:
- Các ngươi là những kẻ phàm đầu tiên ta phải dùng thứ này đối chiến. Hãy tự hào, thủ lĩnh gió, thủ lĩnh đá, thủ lĩnh âm thanh.
Chaporia
Bình Luận (0)