Vì Anh Hứa/Chapter 6: Đấu thần Nguyễn LữChapter 6: Đấu thần Nguyễn Lữ
20px

- …..Hộc… Hộc…. Cái gì vừa xảy ra vậy? – gã đầu hói lồm cồm bò dậy, thì thầm hỏi người tên Di.

- Hộc… Hắn triệu hồi một bó xích ở trên cao, đánh cho nó hạ xuống quanh người như cái lồng, chắn đòn và hất chúng ta đi.

Đó đích xác là những gì đã xảy ra, nhưng Di là người duy nhất thấy được. Gã đầu hói tên Ga rùng mình, hắn hoàn toàn không nhìn thấy gì cả.

Xoarg xoảng xoảng xoảng….

Xích kéo lê trên mặt đất, Nguyễn Lữ vẫn độc thoại:

- Trong ba huynh đệ, ta luôn là kẻ kém cỏi. Sức yếu, mưu nông, chỉ được cái gan lỳ ương ngạnh, sinh thời còn phá cơ nghiệp của hai huynh, hại dân chúng lầm than. Vốn ta không đủ tư chất lẫn tư cách làm thần. May có nhân dân thờ phượng, mới được hưởng hồng phúc sát cánh chiến đấu với hai huynh trên thiên giới, đền bù tội nghiệt. Nhặt được Hắc Tiên Phủ trên đó, ta mới mấp mé đứng chung bậc với họ, hữu ích đôi chút. Ta hoàn toàn hiểu nếu các ngươi không coi ta là đối trọng, rồi chết ô nhục dưới búa của ta như lũ tà thần hạ đẳng. Nhưng thật mừng vì ba ngươi vẫn tôn trọng ta, cho ta đánh một trận thống khoái.

Dừng trước cửa chính KFC trên đường Nguyễn Trãi, Nguyễn Lữ quay lại đối diện với ba kẻ đã giương cầm chắc gươm đao, Ca và Di lao lên tấn công. Ở lại hàng sau, kiếm sĩ đá Ga đâm kiếm vào vòng xích trung tâm hòng khống chế vũ khí của ông.

- Nhưng chỉ đến đây thôi.

Vút.

ROẸT!

Nguyễn Lữ giật tay phải, bó xích bán kính 3m nhanh như chớp thu về phía ông, ma sát để lại vệt xám khói trên mặt đường, Ca chỉ cắm kiếm xuống một vệt xám.

Vù vù vù.

Lữ chợt khua 2 tay, vòng xích mỏng chợt bay lên trên không, tỏa vòng lớn như cánh hoa khổng lồ. Trong tầm mắt của ba kiếm sĩ, chúng là những sợi dây mỏng dính, lơ lửng vô hại trước mặt. Ga và Ca ào lên, một kẻ đất đá đẩy chân, kẻ kia gió thốc vào lưng gia tốc, tấn công đồng loạt.

Riêng Di khựng lại.

- ĐỪNG! – Gã gầm lên.

- Nhân gian này, không thứ gì chống đỡ được Hắc Tiên Phủ. – Nguyễn Lữ trừng mắt.

Giật.

Xoảng!

Mắt thấy Nguyễn Lữ lắc cổ tay cực nhanh, vòng xích liền chuyển động như rắn thần, trói chặt Ga và Ca trước mặt Di. Hắn lập tức nhào lên cố túm lấy sợi xích còn lơ lửng giữa hai người, giữ lại đồng đội.

Vút!

Nhưng họ lao vút đi, lướt ngang mặt hắn.

Rầm!

Găm lún cửa hàng bên phải.

Rầmmmm!

Và trụ đỡ đường sắt trên không bên trái.

Trong chưa đến 1 giây.

Đai Xin Di khoảnh khắc đó đầu óc trắng xóa, miệng gào thét vô nghĩa, chân đạp đất nứt vỡ mặt đường lao đi.

Bằng năng lực thẩm thấu và phân tích âm thanh cực đại, hắn nghe được gần như mọi thứ đang và sắp xảy ra trong 0,5 giây tiếp theo ở bán kính 20m quanh mình, hắn biết sợi xích gắn vào rìu này nguy hiểm thế nào, và hắn biết đồng đội mình đang thoi thóp, chỉ một giây từ khi bị thứ đó túm trúng.

Nhưng hắn phải chiến đấu, phải đánh để cứu họ.

Xoảng xoảng xoảng…..

Nguyễn Lữ lại vung tay, vòng xích lại văng lên trên không, nhất thời như dải lụa mỏng vắt nhiều vòng lưa thưa trôi trong không khí. Di chạy thẳng vào, gieo mình vào không gian xích bay, khoảng cách còn 7m.

Đột ngột lướt trái.

Xoảng!

Một vòng xích nhanh như cắt siết sập vào chính nó, ngay vị trí Di vừa rời khỏi, như cái miệng tròn của con dị thú cắn vào khoảng không, sát mặt đao Di chĩa ra khi đang chạy, găm trượt hắn trong gang tấc.

Vút.

Tiếp tục chạy thẳng, các vòng xích lơ lửng trước mặt đã xuất hiện dày hơn, khi nãy chỉ thấy hai đoạn, giờ là 5.

Khoảng cách 4m.

Hấp.

Xoảng!

Nhảy co chân lên, vòng xích lại găm vào ngay sát mũi chân và mũi đoản đao, Di lộn nhào, nhổm dậy chĩa mũi đao vào Đông Định Vương.

Kình phong ập đến.

RẦM!

Ngài nhanh như cắt bổ rìu tay phải xuống, khói bụi mù mịt. Nhưng trong khoảnh khắc cuối, hắn lại lăn người đi tránh được, mũi kiếm vẫn chuồi ra gần điểm rìu chạm đất, giờ toàn bộ thanh đoản đao rung động. Rồi Di chạy đi, lướt ngang qua vai Nguyễn Lữ, chạy ra sau lưng ngài, Lữ rút rìu khỏi đất, vặn eo chém ngược ra sau vai, tấm đánh kéo dài nhờ dây xích nhưng cũng bị hắn hụp đầu tránh. Di chạy lướt 3 bước, dốc toàn lực xoay người lại hướng vào Lữ. Kiếm của hắn hoạt động như một bộ thu phát âm thanh. Khi hấp thu đủ lượng sóng âm, nó có thể chuyển hóa chúng thành lực xung kích và giải phóng dưới dạng đạn âm thanh. Hắn lắc cổ tay, cán kiếm bẻ nghiêng biến đao thành súng, liền giơ lên khai hỏa 3 phát, toàn bộ trong 0,8 giây.

Xoảng xoảng xoảng.

Trong tích tắc, Nguyễn Lữ lắc cổ tay, xích uốn vòng bay lên thành tấm khiên chắn méo mó đỡ cho ông ba viên đạn siêu thanh bắn đến trước người.

Bịch bịch bịch bịch….

Bùm… bùm bùm bùm bùm….

Di chạy vòng sang trái Nguyễn Lữ, vòng ngược lên trên, vừa chạy vừa liên tiếp bắn đạn sóng siêu âm qua kẽ hở giữa các cột trụ.

Xoảng xoảng xoảng…. xoảng xoảng xoảng….

Nguyễn Lữ vẫn luôn chắn được.

Rầm!

Hấp.

Và trả đòn bằng dây xích. Di cũng luôn tránh được, đếm trong đầu:

“Còn bốn phát.”

Hấp.

Bùm!

Nhảy bay người sang bên, giấu mình sau một trụ đỡ đường sắt trên cao, hắn nhào ra bắn một viên đạn nhắm vào lưng Nguyễn Lữ, nhưng vẫn bị xích chặn lại. Lại tiếp tục chạy sang bên, chéo phía trước gần Nguyễn lữ hơn, cách ba rie đường hầm Thanh Xuân 2m, súng giương cao, nhắm bắn…

Thuỵch.

Chợt đập sườn vào một thân ô tô, súng lệch ngắm cướp cò, bắn chéo lên trời.

Thịch. Thịch. Thịch….

Ở vị trí này, hắn nghe rõ tiếng tim của đồng đội, họ đang tỉnh lại.

Chỉ cần một cơ hội.

“Cắn câu đi!” – hắn thét trong đầu

Vút!

Lưỡi rìu lao vào mặt Di như sấm chớp.

Bùmmmmm!!

Rìu kéo theo xích mỏng, đâm bổ vào chỗ hắn đứng, đâm nổ bình xăng của chiếc ô tô phía sau hắn, lửa cháy đùng đoàng, người đã chìm trong lửa.

“Hắn hẳn đang nghĩ thế.”

Rầm.

Vút.

Di thình lình xuất hiện dưới ba ri e, nhảy qua nó, trước đó hắn vòng 3 vòng xích qua thanh ngang ba ri e rồi cắm rìu của Đông Định Vương vào khối bê tông, chuôi chúc xuống.

Là thế khó rút ra từ bên ngoài nhất.

Bịch bịch bịch bịch…..

Bốn bước chạy, Đai Xin Di thu ngắn khoảng cách với Nguyễn Lữ còn 3m, trước mặt hắn là một bức tường dây xích đâm bổ vào mình.

“Bình tĩnh….”

Lắc tay kiếm, chĩa nòng súng xuống đất.

Hắn nhớ về đêm khảo hạch trong rừng, trên sàn đấu tròn bao quanh bởi dãy đuốc nhập nhoạng, chiến thắng anh họ Câu thiên tài âm thuật, để dành lấy chức trưởng họ Đai và nhận lấy thanh Tấn Âm.

Khi đó, ngài cựu trưởng họ đã khen hắn thế này:

“Thuật giỏi đến đâu, kĩ thuật cao siêu đến mấy, cũng không thắng được kẻ thần trí nhanh nhạy.”

Bùm!

Hắn nhảy lên, đồng thời bắn đạn xung kích xuống dưới trợ lực, vừa vặn đủ cao độ vượt qua bức tường xích cao 4m trước khi nó nuốt chửng mình. Nguyễn Lữ kinh ngạc khi thấy hắn dùng súng động cơ, hắn chưa thấy ai làm vậy bao giờ.

Vút vút vút…

Ngay lập tức, ông vung 3 đạo dây xích khác ập vào hắn như diều hâu.

Bùm!

Một viên đạn bắn hắn bay sang phải, tránh khỏi đường xích.

Bùm!

Viên cuối cùng, đẩy hắn về phía Nguyễn Lữ.

Bịch.

Ngay sau lưng ngài.

Nguyễn Lữ lập tức xoay người vung rìu từ bên phải Di. Hắn dứt khoát buông kiếm, trong tích tắc ngửa cổ, chặn cổ tay ông bằng tay trái và vả cán rìu bằng tay phải, thuận chiều vung rìu.

Keng.

Rìu rơi xuống đất.

Tước vũ khí thành công.

“Chiến binh giỏi phải biết giấu nanh vuốt đến thời khắc quyết định. Di, con là chiến binh giỏi nhất mà ta biết.”

Lời cựu trưởng họ lại văng vẳng trong đầu hắn.

Tránh đòn, hắn nhoài người nhặt kiếm xong, lập tức dựng dọc kiếm giơ lên ngang mặt, miệng ngang đốc, hít hơi căng phồng ngực, hét thẳng vào đó:

- AAAAAAAAARRRRRRRRGGGGGGGGGGGGGHHHHHHHHHHHH!!!!

Uỳnh uỳnh uỳnh uỳnh uỳnh…..

Âm thuật căn bản, sư tử hống.

Nanh vuốt giấu đến thời khắc quyết định.

Một tiếng thét âm vang trời đất, sản sinh sóng xung kích cương mãnh, góc đường Nguyễn Trãi đó rung chuyển kịch liệt, Nguyễn Lữ hứng trọn tiếng thét bắn ngược ra sau, đập thân vào dải phân làn, loạng choạng cố đứng vững. Đai Xin Di lao vào, giữ nguyên thanh kiếm, kéo lẫy dưới đốc. Tấn Âm có hai chế độ tấn công khi tích đủ sóng âm, bắn đạn xung kích khi là súng, còn nếu là kiếm…

Rẹt rẹt rẹt rẹt rẹt….

Rung động cao tần.

Thanh kiếm mờ đi trong không gian như hóa thành dư ảnh của chính mình. Lúc này, nó cắt qua được mọi thứ. Trong trận đấu, cơ hội duy nhất để Di sử dụng nó là khi đã tước được vũ khí của Nguyễn Lữ. Bởi nếu ngài còn cầm thần khí, không thứ gì có thể cắt xuyên qua nó. Nhưng bằng một loạt chiêu thức bất ngờ, Đai Xin Di loại bỏ được thần khí của vị anh hùng, và vô hiệu hóa khả năng chống trả của ngài bằng Sư tử hống, vốn có công năng phá hủy tai giữa của người dính đòn trực diện. Dù có thần thể nhưng hẳn đã biến đổi để tác động vào nhân giới, Nguyễn Lữ chắc chắn bị ảnh hưởng bởi chiêu này. Không chết ngay cũng toàn thân bất hoạt, thăng bằng khó khăn, ngũ quan tê liệt, có giác quan thứ sáu hay thứ bảy gì đi nữa cũng không thể cử động.

Ngài giờ không phải một vị chiến thần, chỉ là một bức tượng bằng thịt.

Bịch.

Di tới ngay trước mặt ngài.

Vút!

Vung tay phải chém xả hướng vào trong, bổ vào giữa người Lữ.

- Tôi thắng.

Thì thầm bằng chút sức họng cuối cùng, hắn đã chắc chắn về chiến thắng của mình.

Nhưng rồi…

Bốp.

Nguyễn Lữ chợt ngửa người, kiếm lướt qua song song eo ông, tay cầm kiếm của Di bị vả mạnh vào mu, vô thức buông kiếm.

Phập.

Điều tiếp theo Di biết, bụng mình thật lạnh, phía trước gắn một thanh ngắn màu đen, trông giống hệt chuôi kiếm Tấn Âm.

- Ọc…

Di thổ máu, quỳ gục xuống, cơn đau quặn thắt tim gan dần nhấn chìm tâm trí. Nhưng hắn không gào, thanh quản hắn sau Sư tử hống luôn tê liệt, vì vây mới chỉ dùng được một lần một ngày. Hắn bại bởi kiếm của chính mình, thứ vẫn còn đang rung động lên xuống, cứa nát phủ tạng. Thủ thuật của Đông Định Vương thật đơn giản, tước kiếm một tay, tay còn lại điều hướng kiếm trên không, ném vào hắn. Nhưng quan trọng là tốc độ, tốc độ ra tay của ông tuyệt đối phi lý, hai động tác trong một nhịp chuyển động, mắt thường sẽ chỉ thấy kiếm đang trên đường chém ông thì lộn ngược lại đâm vào bụng Di. Hắn còn không có sức kinh ngạc, chỉ ho, thốc ra chỗ máu bứ vào cổ họng, và khó nhọc ngẩng lên nhìn Đông Định Vương, người đang nói lớn một cách không cần thiết:

- Xin lỗi! Không nghe thấy gì cả! Vô nhĩ vài giây nữa mới hết hiệu dụng. À đây rồi, nghe lại được rồi. Ta đang định nói… ngươi giỏi lắm, dụ ngươi tiếp cận quả thật không dễ dàng gì, hại ta suýt chết mấy lần. Ngươi là một kiếm sĩ giỏi, rất giỏi. Thật đáng tiếc…

- Dụ… dụ tôi? – hắn thì thào, ho ra búng máu.

- Phải. Nếu ta liên tục xoay vòng xích Hắc Tiên quanh người, ngươi sẽ không thể bắn hay chém ta, đến lúc đó ngươi có tìm cách lại gần kết liễu ta không?

Ra vậy.

Ngay từ đầu, người nhanh nhạy không phải hắn, là vị thần này.

- Bởi mới nói, Hắc Tiên Phủ của ta bất bại ở nhân gian. – Nguyễn Lữ nói tiếp.

Thần khí chỉ là phụ, bản thân Đông Định Vương mới là thứ vũ khí diệt nhân tối thượng. Ông ta hiểu con người, hiểu cách suy nghĩ và mọi lối chiến đấu. Ông ta biết Di là thủ lĩnh âm thanh, ông ta biết Di còn giấu Sư tử hống, bởi vậy mới dùng thần thuật Vô nhĩ để mọi sóng âm đi xuyên qua thân thể, không lưu lại ảnh hưởng. Có lẽ chỉ khai thuật từ lúc hắn tiếp cận, lệch một giây là tính mạng lâm nguy.

Trực giác tối cao.

- Tài độc âm của ngươi quả thật phi thường. Nếu không sớm tiêu diệt ngươi, ngươi hẳn sẽ đe dọa sức công phá của Hắc Tiên Phủ. Dù sao, ngươi vẫn thật đáng nể, trên chiến trường khó chịu nhất là những kẻ như ngươi, những kẻ tỉnh táo, dù ở nhân hay thiên giới.

Từ đầu đến giờ, Nguyễn Lữ vẫn chỉ đùa bỡn hắn, như con thỏ trong tầm ngắm của sói săn.

- Có điều, ta vẫn thật không hiểu. Tộc Vạn Thư các ngươi sức địch muôn người, trí tuệ cũng cao minh. Cớ sao phải làm việc này? Không có thuật thức, các ngươi vẫn đủ lực vươn lên dẫn dắt đất nước. Thực tế, nhiều kẻ trong bộ máy nhà nước hiện hành và vài thế hệ trước là con cháu tộc Vạn Thư. Nếu ta không nhầm thì chính chúng ta hay vô số anh hùng khác cũng vậy. Di sản của các ngươi đã vẹn toàn, cớ sao còn gây họa diệt quốc? Muốn lên làm thần? Hay muốn báo thù thần? Là cái nào đi nữa cũng thật vô lý. Nhưng không quan trọng….

Vừa nói, ngài vừa bước về phía ngã tư, đi ngang qua Di, mặc cho hắn cố nhoài người túm lấy, rồi ngã chảy ra đất.

Đêm chiến thắng anh họ Câu và giành lấy chức trưởng họ, cậu thiếu niên Di không quá vui mừng vì chiến thắng ấy, cậu vui mừng vì không chỉ mình cậu thắng, tất cả 9 người bạn còn lại cũng vậy, lúc đó họ cùng vươn lên làm trưởng họ trẻ nhất gia tộc, và bước đầu đi đúng với lời hứa phục hưng tộc Vạn Thư.

- Việc thủ ác phải bị ngăn trừ, phường thảo khấu không thể làm vua. Các ngươi có từng là anh hùng cứu quốc, tội lỗi này cũng không thể tha thứ.

Nguyễn Lữ lắc cổ tay, hai chiếc rìu vọt về tay ông như đạn bắn, lượng xích khổng lồ cũng hất tung lên không, tỏa ra như lụa bay, phập phồng như trái tim khổng lồ theo ông trên từng bước chân.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...