- Đừ… đừng….
Di khò khè ra những tiếng khản đặc, máu nhuốm mặt đất thành vũng đỏ nhơm nhớp.
Khi 10 đứa trẻ đêm ấy cùng đứng lên bục cao nhất ở khu trại của từng họ, để nhận lấy thánh kiếm và danh vị trưởng họ, Di đứng gần Ren A Ca và Ai Ku Ga nhất. Khi đó, mình cậu bầm dập còn hai đứa kia không một vết xước, chúng đều là những kiếm thuật sư tinh nhuệ. Chúng rất mạnh, rất được kính nể nội họ, nhưng chúng giơ ngón tay thối lên ngay khi nhìn thấy cậu. và cậu cũng làm vậy với chúng. Chúng xuất sắc hơn nhiều, nhưng chúng coi cậu là bạn.
ầm ầm ầm ầm ầm ầm…..
vù vù vù vù vù vù………
Di cố sức nhìn thẳng về phía trước, mặt đất trong mắt hắn dựng dọc, thế giới quay ngang. Trong thế giới quay ngang ấy, Nguyễn Lữ bước đi cùng vòng xích quay vun vút quanh người như cái lồng sắt, hai chiếc rìu mờ mịt giơ ngang hông. Đối diện ông, một vòi rồng nhỏ nhưng vươn cao chạm trời, và một người khổng lồ đá cao hơn 4m lừng lững bước tới, vòi rồng bên trái phát ra ánh lục nhạt như cực quang, còn người khổng lồ có những vân dung nham đỏ cam chạy dọc người, cùng một thanh đao lưỡi màu cam rực.
Khi hai bên cách nhau chỉ 20m, Di nghe thấy giọng 2 người bạn:
- Trả…. đồng đội của bọn ta đây. – Ca thì thào khi hơi thở vừa trở lại.
- Hoặc chết tại đây đi, Nguyễn Lữ… - Ga rít qua kẽ răng, không để ai nghe sự run rẩy chạy toàn thân.
- ….Bản thân 2 ngươi cũng đang chết – Nguyễn Lữ lạnh nhạt – Sao còn quan tâm đến hắn?
Vùuu….
Ầmmm……..
Kẻ trong cơn lốc xanh và kẻ trong bộ giáp đá đồng loạt xoạc chân lùi lại, kiếm vòng ra sau người, vặn hông cực đại. Mũi chân họ đối diện nhau, nhưng mắt đều chú mục Nguyễn Lữ.
Cơ hội duy nhất.
- Đáng tiếc. Đều thật đáng tiếc. – ông lắc đầu.
Trong trí óc nhập nhoạng, Di nhớ cựu trưởng họ Đai, cha của anh họ Câu đêm đó còn nói với mình:
“Con không chỉ là chiến binh giỏi. Con còn là một người rất tử tế, vì bạn bè con là những đứa trẻ thật đáng tin.”
Ríttttttttttttttttttttttttttttt!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!
Vòi rồng chọc trời bị nén tức thời vào hai thanh kiếm mỏng, xoáy dọc thân chúng, trở thành lớp lưỡi ngoài sắc lẹm bất khả xâm phạm, lớp gió còn lại xoáy vào lưng hắn thành hai vòi rồng nhỏ, tỏa ra hai bên như đôi cánh thiên thần liên tục vẫy đạp những đường cong vồng. gió còn thổi những luồng sáng lục nhạt vào mái đầu và khóe mắt hắn, biến hắn thành một phong thần chân không chạm mặt đất, tóc bay mắt khói, cánh vẫy phấp phới, uy nghi lẫm liệt.
Ầmmmmmmmmmmm!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!
Bộ giáp khổng lồ và lớp đá bọc kiếm bị nén lại trong thời gian thực, mắt thường dễ dàng nhìn thấy người khổng lồ đá nhanh chóng thu nhỏ, chiều cao hạ xuống 2m, dáng hình bộ giáp thon gọn và tách bạch các bộ phận hơn hẳn, các mảng cam sậm lớn hơn trông thấy, toàn thân bốc khói trắng mịt mù do nhiệt độ sinh ra từ quá trình tăng khối lượng riêng quá nhanh, mặt đất dưới chân hắn không ngừng rung chuyển, hai dấu chân từ từ lún xuống do mặt đường hóa lỏng, trông hắn như một cỗ máy hủy diệt từ nền văn minh khác, nhất là với thanh đại đao mũi vát vuông vức, sáng rực màu cam sậm kia.
Vùuuuuuuuuuuuuuuuu!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!
Nguyễn Lữ xoay xích thành 2 lớp kết giới bán trong suốt hình cầu bao bọc quanh người, hoa lửa không ngừng lập lòe chạy dọc lồng cầu như có những dây dẫn nổ đặt trên bề mặt, toàn bộ cơ thể phát ánh sáng lam, ông vào thế tấn dài, chân phải phía trước vững trụ, chân trái chuồi sau làm đà, hai tay nhòe đi trong không gian bắt chéo trước ngực, Hắc Tiên Phủ tỏa ánh sáng xanh giống cơ thể chủ nhân. Ông biến mình thành một quả bộc phá khổng lồ, chuẩn bị bắn vào kẻ địch, xóa sổ mọi thứ.
Nhìn theo ba dáng hình phi thực ấy, Di cắn chặt răng, túm lấy chuôi Tấn Âm, cố gắng rút nó ra, bất chấp chế độ rung cao tần không thể dừng lại khi chưa hết thời gian, không ngừng rút bớt lượng máu ít ỏi còn trong hắn.
Hắn phải chiến đấu.
“Đừng bao giờ để mất những người bạn đáng quý như vậy.” – bác hắn đã dặn hắn vậy, đó là một trong những lời cuối cùng ông nói với hắn.
- Đợi… tôi….
Hắn sống vì những lời ấy.
Rùng rùng rùng….
Mũi Tấn Âm chống xuống đất. Di nghiến răng chống tay dậy, mắt chú mục phía trước.
- Đợi! Tôi!
Uỳnh!
Họ không đợi hắn.
Mặt đường vỡ ra đồng thời ở 3 điểm.
Vút! Lóe!
Hai bên đâm bổ vào nhau trong tích tắc. Giao thủ chỉ trong ba phần mười giây, ánh sáng chói lòa nuốt chửng một góc trời đêm tại trung điểm quỹ đạo giữa đôi bên.
RẦM!
Di không che mắt, nhìn thẳng vào trận đấu ngắn mà dài nhất hắn từng thấy.
Roạttttttttttttttttt………………..
Khi trận đấu kết thúc, chân các đấu sĩ trượt dài thành các vệt trên mặt nhựa đường để hãm đà lao, tạo thành những vệt xám khói. Vị trí của họ đảo ngược, giờ Ga và Ca đến trước mặt Di, Ca bên trái, Ga bên phải, cùng đối diện hắn, còn Nguyễn Lữ trám lấy vị trí vừa rồi của họ, quay lưng về phía hắn. Toàn bộ các hiệu ứng sức mạnh trên người cả ba đã tan biến.
Trong 0,3 giây từ khi bắt đầu đến lúc hoàn thành trận chiến, Di nhìn thấy 3 nhịp tấn công.
0,05 giây kể từ lúc đôi bên xuất phát, khoảng cách đôi bên khoảng 4m, Ca vung cặp kiếm song song nhau, một hướng tới cổ Lữ, một hướng vào eo, gã chém thanh kiếm tay trái ra trước, thanh dưới thấp, lốc xoáy như mũi tên từ mũi kiếm bắn xuống thẳng tắp, trúng vào mặt đất ở mép dưới lồng cầu rồi nổ bùng, bẩy tung thứ đó lên, Lồng xích xổ tung ra thành những sợi dài lưa thưa văng lên không, Nguyễn Lữ hở ra toàn thân.
0,051 giây từ khi xuất phát, ngay khi Nguyễn Lữ sơ hở, Ga đang vung kiếm bằng cả hai tay nhắm vào ngực Lữ chợt buông tay trái, duỗi thành thủ đao chặt ra, bắn ra những vụn đá nhọn li ti về phía Lữ nhưng ngay khi rời bộ giáp, chúng lập tức biến lớn thành một màn dày hàng chục chông đá nhọn nóng bỏng với dung nham trên bề mặt, bắn đồng loạt phủ kín người ông. 0,0516 giây từ khi xuất phát, Nguyễn Lữ vẫn đang lao thẳng vào những chông đá sắp xuyên lủng mình, chợt có động thái.
Thu tay cầm dài xích, xoay rìu thành khiên.
Mất tròn 0,001 giây để chuyển thế tay, quay xích thành hai vòng khiên lớn chắn trước người, Nguyễn Lữ lao thẳng qua màn chông đá, khiên xích nghiến vụn chúng, hất phần còn lại ra xung quanh, chủ yếu ra hai bên đường, ông tiếp tục tiến lên, khoảng cách lúc này là 2m.
0,06 giây từ khi xuất phát, khoảng cách 1m, Ca vung kiếm tay phải nhắm vào cổ Lữ, Ga vung đại đao muốn bổ đôi ngài từ ngực. Gió đẩy vào sống kiếm của Ga, đá bắn ra từ sống đao của Ga. Hai thanh kiếm được gia lực và gia tốc lên cực đại, súc mạnh đã gần chạm đến Hỏa thiểm cực đại của Hứa, vung tới người Lữ.
Cộng thêm khối gió xoáy và khối nhiệt áp trên lưỡi kiếm, Di đã chắc chắn. Nếu cứ thế va chạm, họ sẽ đánh xuyên được khiên xích xoáy, chém bốc hơi Đông Định Vương.
Uỳnhhhhhh!!!!!!!!!
Rầm rầm rầm rầm rầm…….
Một làn sóng xung kích bắn ra khi Di đang nhớ về cú ra tay cuối cùng của đôi bên khiến hắn ngã ngửa ra, đó là sóng siêu thanh, chấn động giờ mới truyền tới. Cùng lúc dó, nhà cửa, trụ đỡ đường sắt, dải phân làn, xe cộ làn bên kia, tất cả mọi thú bị vụn chông đá của Ga bắn vào đồng loạt nứt vỡ, đổ nát, rơi rụng, nổ tung. Xe Kim – Thanh cũng bị đâm trúng nhưng không sao, nhưng các xe xung quanh đó đều nổ. Ngồi giữa vòng vây lửa, và liên tục phải chứng kiến thảm họa ập vào sát thân, Kim đã sợ phát khóc. Thanh phải giữ chặt cô, không ngừng vỗ về. Nhưng nó không rời mắt khỏi các cao thủ trước mặt. Nó khá chắc nó đã thấy một thứ gì đó khi Nguyễn Lữ chạm kiếm với các kiếm sĩ trong xe nó, thời khắc đó chỉ là một phần trăm tích tắc, nhưng nó chắc chắn nó đã nhìn thấy gì đó.
Một cú trượt.
Thời khắc hai thanh kiếm gần chạm vào hai tấm khiên tròn, Nguyễn Lữ đột ngột ngừng quay xích, nắm chặt rìu, thu tay sát ngực và ngửa người ra, quỳ gối trượt đi.
Ông trượt qua khoảng hở giữa Ga và Ca, luồn xuống dưới tầm sát thương của thanh Ba Nham nóng bỏng trong gang tấc.
0,063 giây từ khi xuất phát, Nguyễn Lữ và đôi kiếm sĩ tộc Vạn Thư trôi lướt qua nhau, khoảng cách 2m.
“Sau này sống cùng sống, chết cùng chết. Chúng ta sẽ không bao giờ bỏ rơi nhau. Thề không?” – Trên quả đồi trống nhìn về hướng hoàng hôn, nhóc Hứa 8 tuổi ngày còn rạng rỡ, và con bé Lan rụt rè lúc nào cũng đi cùng nó giơ tay ra vào giữa vòng tròn, lần lượt 9 đứa trẻ còn lại háo hức đưa tay vào, tạo thành một vòng tròn của những cánh tay.
Xoẹt!! Choang! Rắc! Uỳnh! Rầm rầm rầm rầm rầm….
Ngay khi sóng xung kích tan đi, sau lưng Di xuất hiện hai vết chém khổng lồ chạy song song mặt đất, kéo dài hơn trăm mét trên đường Nguyễn Trãi, ở cả dãy nhà bên trái hắn và dãy cột bê tông bên phải, mỗi bên hai vết.
Nằm trên vũng máu của chính mình, hắn lại nhớ về những ngày đẹp đẽ.
“Nói thế chứ thằng Di mà chết thì tao kệ mẹ nó. Yếu nhớt làm ăn gì. Ga nhỉ?” – một đứa tóc cua răng vẩu nói, ánh ráng chiều hắt vào mắt nó như tia lửa.
“Rõ ràng. Sau này chúng ta làm việc lớn, mấy đứa yếu không có chỗ đâu.” – đứa cạnh nó gật gù, một nhóc tóc bát úp cao lớn, bóng lộn phản chiếu ánh nắng được. Nói xong, chúng đều cười lớn.
Ga và Ca trưởng thành là những kiếm sĩ kiệt xuất. Hai vết chém biểu trưng cho sức mạnh phi thường của bạn hắn.
“Chúng mày đùa vừa thôi. Nó tưởng thật đấy.” – “Hứa 8 tuổi vội vàng can lại – “Bọn nó trêu đấy Di. Mày không yếu, và chúng ta cũng không bỏ rơi ai cả.”. Hứa cười trừ, nắm lấy vai Di lắc lắc. Trông đứa nhỏ cắn môi sượng trân cũng làm Hứa gượng gạo. Nhưng Hứa, Rô và Tô càng can, đám kia càng trêu. Đến khi cô bé Lan trừng mắt một cái, hai thằng mới rối rít xin lỗi Di. Rồi đến lúc cả bọn chụm tay lại, hất lên cao và hét vang “Xin thề”, chúng lại nhìn Di cười gian:
“Bọn tao sẽ không bỏ rơi mày lúc chơi đánh trận giả. Nhưng đánh thật thì thân ai nấy lo. He he he!”
Sức mạnh ấy không đủ.
Lúc này, 30 giây sau trận đấu cực ngắn ấy, Ca và Ga vẫn chưa cử động, đứng chắn trước mặt Di.
- Dù là phường thảo khấu, ta công nhận các ngươi là những bậc nam nhi.
Giọng Nguyễn Lữ vọng tới. Ông đã đứng thẳng dậy, xích trên không đã thu về sát người. Ông không còn thủ thế nữa.
Không cần thiết nữa.
- Đường kiếm đánh lên cao, hở ra khoảng dưới, chấp nhận cho đối thủ cơ hội phản công để tránh không chém trúng chiến hữu dù bản thân không còn chút sinh lực nào, tình bằng hữu thật đáng nể.
0, 064 giây từ khi xuất phát, khi Ca và Ga những tưởng mình sẽ cứ trượt qua Nguyễn Lữ, lánh đi rồi đánh lại từ đầu, Đông Định Vương làm một việc không tưởng.
Trong thời gian gần như đông cứng, ông kéo hết xích về lại bên mình qua khe cửa hẹp vừa trượt qua, rồi lại cầm dài xích ra, vung hai tay sang bên, xích kéo rìu bay đường cung từ ngoài vào, chém nhắm vào lưng phong thần và thạch nhân, bất chấp lớp gió giật và đất đá nén đặc bảo vệ cho họ chặn được sức xuyên phá của đạn xuyên giáp, thậm chí là bom chiến lược. Nhưng rìu xuyên qua dễ dàng như cắt vào không khí, rồi trở về tay ông.
Trận đấu kết thúc tại đó, 0, 24 giây còn lại, họ chỉ trượt đi và đứng thẳng lên.
Nguyễn Lữ quay đầu lại, vòng xích vung loang loáng quanh người, thở dài mà nói rằng:
- Chết đứng để chắn cho đồng đội. Tấm kiên trung ấy, cả thiên hạ này bất khả cầu. Tại sao những kẻ có tiềm năng thành anh hùng thời đại như các ngươi lại chọn con đường này?
Nhớp.
Dưới chân Ga và Ca, máu chảy lan thành vũng, hòa lẫn với máu của Di thành một dòng liền mạch. Họ không còn trả lời được Nguyễn Lữ, nhưng ngài vẫn hỏi:
- Mở cổng trời làm gì? Triệu gọi thiên binh phương bắc xuống tàn hại nhân dân làm gì? Chúng không tha cho ai cả, kể cả người triệu hồi. Những kẻ không còn thần trí như chúng chỉ có tàn sát. Còn những kẻ chỉ huy được chúng còn khiếp đảm hơn thế. Tần vương, Tào công, thậm chí những kẻ cấp cao ở Linh Sơn hay Thiên đình Trung Hoa. Tại sao phải làm đến mức này để giết dân mình, giết những kẻ các ngươi đã thề thủ hộ suốt hàng nghìn năm?
Sau lưng Lữ có kình phong ập thẳng vào.
Ngài bước lướt sang trái, tay phải như tia sét bổ rìu xuống không khí.
Rầm!
- Ta hỏi ngươi đấy…
Dưới mặt đất chợt xuất hiện một rãnh nhỏ, một dấu hình thoi sát chân Lữ. Ngài quay lại vung rìu nhưng chỉ vào hư không. Một tiếng rắc lớn, khe nhỏ bên chân ngài chợt dài ra. Lữ cảm thấy rất nhiều luồng áp lực tiến tới nhưng không nhìn thấy gì. Bèn khoát tay, xích trên mặt đất bay vút lên không, tỏa vòng khổng lồ. Trong tích tắc lại thu lại thành một cuộn cầu lơ lửng trên đầu ông. Khi những luồng áp lực ập vào đồng loạt, Lữ giật mạnh tay, cuộn xích tròn liên bung nở thành một lồng cầu khổng lồ bao phủ 5m quanh ông, trong tích tắc.
Roẹt roẹt roẹt roẹt….
Rầm. Rầm.
Có tiếng tĩnh điện, và có tiếng va đập, hai âm thanh va đập, và xích hạ xuống..
- Tô Ma Hứa.
Ông dứt lời liền nhìn thẳng vào chỗ ba kẻ mình đã đánh gục, chúng đang buông những hơi thở cuối cùng.
Tõm.
Vũng nước pha máu chúng nằm lên chợt xuất hiện vài dấu chân, từ xa lại gần, như người vô hình đang đi trên nó.
Ở đó, có giọng nói như cát khô lạo xạo cất lên:
- Sao ngài biết… bọn tôi ở đây?
- …..Thần thuật Tâm nhãn. Hiểu đơn giản là cảm nhận nguy hiểm tự động.
- Tiện thật đấy nhỉ.
Lòe….
Phía trên vũng máu chợt xuất hiện các luồng sáng dao động, nhìn như một màn hình nhiễu phủ lên một hình người. Khi sự nhiễu hình kết thúc, Tô Ma Hứa đứng chắn trước các đồng đội, tay trái hắn chìa ra về phía họ, lòng bàn tay phát ra ánh sáng xanh lơ. Quay lại nhìn sang hai bên sau lưng mình, Nguyễn Lữ cũng thấy hai kẻ cầm trường kiếm đang lồm cồm đứng dậy, một tên có sét vàng quanh người, một tên có nước cao áp chạy rần rật dọc thân kiếm.
- Ngươi làm gì đại ca ta rồi? – Nguyễn Lữ lạnh giọng.
- Chẳng làm gì cả. Chỉ cho ông ta chơi một trò đuổi mắt bắt dê cải biên thôi. Nhưng sẽ tốn một lúc lâu đấy. Trò đó dễ nghiện, lỡ dính vào rồi… không thoát ra được.
Nguyễn Lữ quay lại lần nữa. Đằng xa, đoạn trung tâm ngã tư, ngay bên dưới nút giao Vành đai 3 và đường sắt trên cao, một khối khói xám giăng ra giữa đường. Kích cỡ rất lớn, dài rộng có lẽ gần 50m, cao 6-7m, bao phủ cả ngã tư. Có điều nó hoàn toàn không chuyển động, không lơ lửng, không lắc lư, như một bức tượng đá tạc một đám khói, hoặc một đám khói cứng như đá. Nhưng là cái nào đi nữa, nó vẫn rất bất thường.
Khoan đã.
Nút giao Vành đai 3 và đường sắt trên cao?
Nguyễn Lữ chợt giật mình, ông chắc chắn đã thấy khu vực đó bị phá hủy hoàn toàn.
Vút vút!
Từ hai bên, Rin Ta Rô và Ken Ma Tô hét lên xông vào. Nguyễn Lữ đứng tại chỗ vung xích, hai tay mờ mịt, xích quất lên xuống trái phải như bão thép, thủ chặt và đánh văng chúng liên tục. Vẫn nhìn chăm chăm Hứa, ông hỏi như nín thở:
- Ngươi…. Lẽ nào là Thập Tự Kiếm Thủ Hộ Thư?
Hứa vẫn tiếp tục chiếu ánh sáng xanh vào đồng bọn, khẽ gật đầu. Nguyễn Lữ thấy vậy nhắm mắt nhăn trán, lạnh giọng hỏi tiếp:
- Một Thập Tự Kiếm Thủ Hộ Thư…. làm điều ác? Sao có thể?
- Thiện ác vốn mập mờ. - Hứa dửng dưng – Thần của tôi là kẻ đại khái. Miễn là tôi giữ gìn đất đai cho ngài, sức mạnh ấy mãi là của tôi. Còn việc tôi làm, xong rồi mới bị phán xử. Mà tôi nói rồi. Đất nước này cần được thanh tẩy. Hi sinh một chút hiện tại để đổi lấy tương lai, đó là chính nghĩa. Kẻ ngáng đường như các ngài mới là đám ác bá, không phải tôi.
- Lý lẽ đó không áp dụng được trong thời bình. Kẻ vũ phu như ta còn hiểu điều đó, một Thập Kiếm Thư như ngươi lại sẵn sàng ngó lơ. – Nguyễn Lữ quắc mắt – Ta không tin quyền lực là mục đích thật của ngươi. Đại Năng Tôn Giả không mù quáng đến vậy. Ngươi hẳn có tâm địa khác. Nói, ngươi thật sự muốn gì? Nguyện vọng từ thâm tâm ngươi đề đạt lên ngài ấy là gì?
- ….Tôi không có nghĩa vụ gì phải trả lời ngài.
- Vậy tại sao nãy giờ còn chịu đàm thoại với ta?
- Đương nhiên là để câu giờ rồi. Ngài không thấy tôi đang trị thương cho bạn tôi sao?
Vụt.
Dứt lời, ba kẻ bị Nguyễn Lữ chém gục đồng loạt đứng bật dậy, áo quần lành lặn, thở dốc những hơi đầu tiên từ khi quay lại cõi sống. Rồi Ga và Ca xông lên, Di cũng dợm bước tham chiến nhưng bị Hứa giữ vai giật lại. Di quay sang nhìn Hứa, nghe hắn thì thầm:
- Lấy xe đưa tâm thể của Lan đi đi. Đến thẳng tế đàn. Lát nữa bọn tôi sẽ theo sau.
Di nhíu mày, lo lắng đáp:
- ….Không được đâu. Cách duy nhất thoát khỏi đây là giết được anh em Lam Sơn. Giờ mà cố chạy trốn họ thì cả bọn chết chắc.
- Không. Trốn chạy hay du kích chỉ khác nhau ở tuyến đường thôi. Còn tuyến đường ở đâu, cậu phải tìm. Nếu là cậu thì sẽ được.
- …Không có tôi chiến đấu, không thể vừa đấu lại Nguyễn Lữ vừa tích đủ khí cho nghi lễ. Trong 10 loại kiếm thuật, âm thuật của cậu yếu nhất, cậu cần tôi để đấu với ông ta. Đó là chưa kể Nguyễn Huệ và Nguyễn Nhạc có thể trở lại bất kì lúc nào.
- Cứ tin tôi. Tôi làm được. Tôi phải làm. Đi….
RẦM!
Một lưỡi rìu bay vào giữa Hứa và Đai Xin Di. Họ phải hộc tốc tách ra, nếu không số phận đã như cây cột phía sau, khuyết mất một mảng lớn.
Rẹt!
Rìu thu về tay, Nguyễn Lữ lừ lừ tiến đến, sau lưng là bốn cột khói bốc cao, cơ thể bốn thủ lĩnh kiếm còn lại nằm trong chúng, vị tướng quân khinh bỉ nói:
- Quả là ý tưởng lớn gặp nhau, ta cũng có ý câu giờ, vậy mà còn câu được một lượng tin tức tốt. Mà lý do câu giờ của ta, xem ra mạnh hơn của các ngươi nhiều.
Phùng.
Một tấm vải đỏ phất vào không trung trước mắt Di và Hứa, liền sau là tiếng bước chân chắc nịch tiến ra bên trái chủ nhân Hắc Tiên Phủ. Nguyễn Huệ lừng lững đứng đó, phía xa đằng sau Lữ, quay đầu sang mắt đối mắt với Hứa. Bộ giáp vàng lủng mất một mảng bầu dục nằm ngang như cái miệng lớn ở lườn phải ông, làn da đỏ tấy sau lớp giáp lộ ra trong mưa. Nhưng bù lại, hào quang vàng ánh đỏ ông tỏa ra lúc này hừng hực hơn bao giờ hết. Nguyễn Huệ cũng không còn thăm dò nữa.
- Thấy thần lực của nhị ca ta thế nào? Có nhân thể hóa thì thượng thần cũng phải khác, đúng chứ? – Nguyễn Lữ cười cười. Rìu tay trái chỉ vào anh mình phía sau lưng. Sau đó liền chùng chân vào đà, cúi mình, hất rìu tay phải chỉ vào Hứa, rìu tay trái giơ ngang tầm mắt, nói gằn:
- Giờ thì… đàm thoại đúng cách nào, Tô Ma Hứa.
Chaporia
Bình Luận (0)