Vì Anh Hứa/Chapter 8: Đấu thần Nguyễn Lữ (3)Chapter 8: Đấu thần Nguyễn Lữ (3)
20px

Hứa đẩy vào lưng Di, suýt làm gã tóc dài ngã dúi dụi, rút kiếm giơ dọc người, thủ thế hét lên:

- Tìm đường đi, Di!

Rầm! vút vút vút vút vút…..

Keng! Keng keng keng! Keng! Vút vút vút….

Nguyễn Lữ ập vào tấn công cả Di và Hứa, Hứa một mình cản ngài lại. Trong lúc bốn người còn lại cầm chân Nguyễn Huệ đã giải phòng thần lực, Di chạy hộc tốc ra xe chở Kim – Thanh, giơ tay ra trước cửa cạnh ghế lái, tia sáng trắng một lần nữa chạy dọc các đường viền trên xe, hắn mở cửa lái, tức tốc khởi động máy và lao về phía trước, đâm qua dãy ô tô chắn phía trước, kể cả xe của Hứa, vòng qua đám khói đông cứng khổng lồ giữa ngã tư, đâm về phía nửa sau đường Nguyễn Trãi…

Rầm!

Kít!!!!!

Một tia sáng xanh đâm bổ xuống, chắn giữa mũi xe, suýt chút nữa đập vỡ động cơ nếu Di không phanh gấp lại. Hắn đánh lái sang phải, hướng về phía đông, đâm xuyên hàng loạt xe cộ, cố tránh xa chiến trường. Dọc đường đi, liên tục phải luồn trái lách phải để tránh những đầu rìu mang ánh sáng xanh bắn xuống như mưa đạn, lửa nổ xung quanh không ngừng ở các xe quanh hắn. Rung lắc mạnh đến mức Kim khóc ré lên trong xe và Thanh phải giữ chặt. Đi được tầm nửa cây số, không còn xích đuổi theo nữa, hắn chợt hít sâu.

“Chạy trốn hay đánh du kích, chỉ khác nhau ở tuyến đường thôi.”  

Xoạchhhhh!!!!

Quay đầu xe.

Ầmmmmmmm……….

Lại vòng ra phía đường Nguyễn Trãi nối ra Trường Chinh.

Rầm rầm!

Lần này, cả hai lưỡi rìu đều cắm xuống chắn trước đầu xe. Nguyễn Lữ ngay tức khắc cũng đáp xuống. Khói văng mù mịt, nhưng Di vẫn kịp đạp phanh, đuôi xe bẩy lên, hắn nhanh như cắt đánh lái sang phải lao đi trong khói. Nguyễn Lữ không ngờ hắn tránh được nhưng vẫn chạy lao theo, chớp mắt đã thấy đứng bên cửa trên bên trái song song đầu xe, phi rìu thẳng tay.

Choang!

Lưỡi rìu bay qua hai cửa sổ hàng trên của xe gần như cùng lúc bất cháp độ cứng cực lớn của chúng, kéo theo sợi xích,  nhưng Di đã ngửa ghế ra lách được trong tích tắc. Nguyễn Lữ vừa chạy theo xe, vừa giật tay rút xích….

Rầmmmmm!!!!!!

Tô Ma Hứa thình lình xuất hiện từ phía sau trám vào vị trí của Lữ, vị tướng quân văng như đạn về phía trước, bổ vào thân cây bên góc đường, xích bay vùn vụt theo ngài. Hứa lướt theo ngay, Lữ cũng xé khói lao vào từ góc đường, hai bên lại chiến đấu kịch liệt ở một góc ngã tư, Di nhân lúc đó rồ ga phóng theo đường Nguyễn Trãi hướng về ngã tư sở. Rất nhanh đã đến Thượng Đình.

Rầm!

Kétttttttt……

Xe đang lăn bánh chợt lật nghiêng sang trái, cả ba người bị ép sát cửa sổ trái và trượt theo hướng đó vài mét trước khi hai bánh phải rơi rầm xuống mặt đường. Lữ lao vào từ bên phải, định một rìu bổ đôi xe thì Di rút kiếm, đâm thẳng qua ghế lái, mũi kiếm dừng ngay sát mặt Thanh trong khi Kim bị nó che mắt. Lữ thấy vậy khựng lại một nhịp…

Vút!

Hứa lập tức ập vào, kiếm vung loang loáng, Lữ vung rìu gạt đỡ như tường thép chắn thân. Di chợt hét lên gọi ngài. Vị tướng quân quay ra một nhịp, lại thấy kiếm của Di sắp đâm vào cổ Thanh liền đánh văng Hứa, dấn lên…

Vụt. Vút!

 Chợt Hứa “mọc” lên từ bóng đen dưới chân Lữ, sát tay phải ngài, kiếm như trăng rằm hất lên bạt cổ…

Rầm!

Bị xích che chắn

Nhưng Lữ lại bị đánh bay.

Xoảng! Vút!

Lần này, ông kéo Hứa bay đi cùng mình.

Di thấy họ đã bay đi không mở máy mà đứng yên đợi, kiếm trong tay vẫn kề sát cổ Thanh. Đây chính là lối đánh du kích mà Hứa muốn, thay vì để con tin làm vướng chân thì tận dụng chúng, mở ra kẽ hở trong thế đánh toàn diện của Nguyễn Lữ. Di sẽ tiếp tục làm thế, đến khi sơ hở đủ lớn để Hứa chém chết ông ta.

Rầm rầm rầm rầm!

Phía Nguyễn Huệ, ông một mình đánh cho bốn thủ lĩnh kiếm tộc Vạn Thư biết đất này ai là chủ. Khi giải phóng thần lực, cả sức mạnh, tôc độ và giác quan của đức vua đều vượt xa khả năng xử lý của con người. Là một đánh bốn nhưng Nguyễn Huệ mới là người chủ động tấn công, phá hủy mọi công trình có thể làm chỗ trú hay tạo lợi thế cho bốn người kia. Họ không có vũ khí gì hiệu quả với ngài. Mặt đất không còn nằm trong tay Ga mỗi khi Nguyễn Huệ đạp chân, gió không nghe lời Ca khi vị vua phất áo choàng, tốc độ và sét của Tô cũng chẳng là gì với chiến giáp và phản xạ của thần, duy chỉ có những vạt nước cao áp và nhưng bẫy bom nước của Tô là có thể gây sát thương, nhưng Quang Trung quá nhanh và lọc lõi để hắn đánh trúng những chiêu đó. Mang danh một đấu bốn, nhưng thực tế là một dày vò bốn.

Lý do duy nhất những kẻ này chưa chết, có thể lý giải qua cuộc đối thoại của vua vài phút trước.

……………………………………….

Ngồi trên mặt đất nghiêng ngả sau cú va chạm của chính mình, Nguyễn Huệ ôm lấy bên eo đang đau nhói, nhìn Hứa lúc này như một chấm nhỏ đằng xa chầm chậm khoát tay. Trong vòng khói lửa, ngài tận mắt thấy những khối đổ nát khổng lồ quanh mình tỏa ra ánh sáng xanh lơ ở những đường viền và điểm cắt rồi như một đoạn phim tua ngược, tự động gắn mình về chỗ cũ, mọi thứ tự động sửa chữa mình trong thời gian thực, sắt đá hàn gắn, khói lửa bay ngược lại về điểm nổ, miệng hố tự khép, vua Quang Trung không nằm trong diện tua ngược, ngài lặng lẽ đứng dậy và lướt vào tầng một của một ngôi nhà bên phải đường Khuất Duy Tiến, khuất tầm mắt Hứa. Vào đó, ngài ngồi xếp bằng, 10 ngón tay chụm vào nhau đặt trước bụng, nhắm mắt và thi triển thần thuật. Chỉ vài giây sau, một giọng nói đã xuất hiện trong đầu ngài, trầm ấm mà bay bổng:

“Thần đoán đúng không, thưa bệ hạ?”

“Đúng. Khả năng hắn là Thập Kiếm Thủ Hộ Thư rất cao. Cũng rất xảo quyệt.” – dức vua đáp lại bằng bằng suy nghĩ.

“Ngài vẫn xử lý được chứ?”

“Được. Chiến lực bên ta vẫn chưa lộ. Trong khi ta đã dò la được thực lực của toàn bộ quân hắn. Chúng kiên trung nhưng không đáng ngại. Năm phần thần lực là đủ để áp chế.”

“Ngài định khống chế họ để đe dọa hắn sao? Nếu có người trần khác nhìn thấy, nhiều khả năng thần quang của ngài sẽ suy yếu..” – giọng người đàn ông có nét lo lắng, nhưng rất nhanh đã chỉnh lại.

“Khanh không cần lo chuyện đó. Ta đã khảo sát kĩ khu vực này trước khi khai chiến rồi. Và kể cả có người thấy, chúng ta đâu thiếu cách để duy trì thần quang. Cứ giữ vị trí của khanh, canh chừng hai người phàm. Khi thời điểm đến, ta sẽ đánh tiếng. Vậy thôi.”

“Tuân lệnh, thưa bệ hạ. Thần xin lui.”

Cuộc hội thoại kết thúc ở đó. Nguyễn Huệ mở mắt, chống gối đứng lên, lặng lẽ quan sát Hứa giao đấu với Nguyễn Nhạc. Ông biết anh mình đang gặp nguy hiểm, nhưng ông cũng biết vị đại ca mình hằng kính trọng không dễ gục ngã như vậy. Tiểu đệ đi theo hàng trăm năm, đối đầu với phàm nhân lại càng dũng mãnh hơn. Đặt niềm tin vào những huynh đệ, vị vua quyết định từ từ giải phóng thần lực, chỉ tham chiến khi thời điểm chín muồi.

Trong khi nhiều vị thần Đại Việt khuyên ông nhanh chóng thanh trừ mầm họa Tô Ma Hứa, Nguyễn Huệ nghĩ khác. Hắn không thể là kẻ ngu ngốc đến độ không để lại bảo hiểm cho tính mạng của mình. Sau trận đấu ngắn với hắn, ngài càng khẳng định điều đó. Vậy nên mục đích của Nguyễn Huệ không phải tiêu diệt hắn, mà là triệt tiêu sức mạnh của hắn, tạo tiền đề chấm dứt cơn đại họa này.

………………………………………………

Hiện giờ, một phần sức mạnh ấy chính là những kẻ ngài đang giao đấu.

Rầm!

- Ọc.

Ghim Rin Ta Rô, hiểm họa duy nhất trong bốn kiếm sĩ vào cây cột đỡ đường sắt trên cao bên phải mình, Nguyễn Huệ coi như đã đảm bảo chiến thắng.

Vụt vụt vụt…

Ba tên còn lại lao vào đứng chắn trước mặt hắn ngay lập tức, kiếm vẫn giương cao bất chấp máu chảy đầy mặt.

Keng keng keng…. Rầm rầm!! Keng keng keng keng….

Trong khi Nguyễn Huệ dễ dàng vượt qua sức kháng cự của bốn thủ lĩnh kiếm Vạn Thư, Nguyễn Nhạc đang gặp khó với đám khói đá.

- Ực…

Vị cựu vương cảm nhận được thần lực trỗi dậy từ nhị đệ khoảng 4 phút trước. Nhưng rồi Tô Ma Hứa ập vào, đấu tay đôi với ông nhưng liên tục đánh trượt và đánh ra hàng chục vụ nổ quanh ông. Rồi hắn gọi gió gom khói nổ lại, và chém ra những vạt khói xám khổng lồ lấp đầy những khoảng hở. Những giây sau đó, hai người chiến đấu trong khói xám mịt mù, rồi đột nhiên sự hiện diện của Hứa tản ra khắp nơi, hắn xuất quỷ nhập thần rất khó đánh trúng, Nhạc cũng không thể nhanh chóng xóa tan đám khói dày. Và điều tiếp theo Nguyễn Nhạc biết, là quầng khói quanh ông đã thay đổi, ông bị kẹt trong một nhà giam khói, thật sự bị kẹt, cử động sai một ly cũng sẽ khiến mình mất mạng, còn Tô Ma Hứa đã biến mất.

Nguyễn Nhạc cảm nhận rõ ràng trong quầng khói này, thời gian đông cứng.

“Là thời không kiếm, thành thục đến độ đóng băng thời gian.” – vị cựu vương khẳng định sau khi trải thần lực ra do thám không gian bấy lâu nay.

Trong thời gian đông cứng Hứa tạo ra, mọi thứ bất động. Các phân tử không di chuyển, bụi không bay, mưa không rơi, không khí không thể vào phổi, ánh sáng không chạm tới mắt, sóng xung kích không tiếp tục nở rộng, là một bản án tử tuyệt đối cho bất cứ ai bên trong hay đâm vào từ bên ngoài. Thậm chí nếu đúng theo các quy tắc vật lý, vùng không gian bị đông cứng thời gian vốn phải sụp đổ từ lâu, trở thành một điểm kì dị như trong lỗ đen vũ trụ nhưng qua giao ước với vị thần trao cho hắn quyền năng, Hứa chỉ có thể đông cứng thời gian của một số vật chất không tri giác trong vùng này. “Vùng thời gian đông cứng” thực chất không hoàn thiện và cũng không nên hoàn thiện nếu muốn thế giới còn tồn tại. Nhưng chỉ đạt đến năng lực đông cứng này và có thể tự do sử dụng nó đã là một ngón đòn tất sát rồi. Trong vùng thời gian đông cứng, nếu cử động sẽ chết vì bị mọi vật chất bất động trong không khí xé nát cơ thể. Còn nếu bất động thì sẽ chết vì ngạt thở, một cái bẫy sập hoàn hảo Hứa giăng ra.

Phừng phừng phừng phừng….

Nhưng nó chỉ hoàn hảo với con người và thú săn, còn với thần, nó vẫn có kẽ hở.

PHỪNG PHỪNG PHỪNG PHỪNG…..

Thần lực của Nguyễn Nhạc cháy hừng hực quanh người thành một quầng sáng đỏ hồng rực rỡ. Trong ánh sáng rực rỡ ấy, các phân tử đã bắt đầu chuyển động lại……

Keng keng keng keng keng keng keng keng keng keng keng!!!!!!!!!!!

Trên không trung cách vùng khói 40m hướng tây bắc, Nguyễn Lữ và Tô Ma Hứa giao chiến kịch liệt, cả hai đạp không mà đánh trên cao, Nguyễn Lữ cầm Hắc Tiên Phủ như con rắn vô số đầu không ngừng vươn mổ Hứa, hắn dùng tốc độ đánh bật chúng và gần như dịch chuyển phản công từ nhiều góc độ nhưng Lữ thủ quá chặt, thậm chí….

Phặp!

Ông lại tóm được hắn, ngay khi hắn tới sát bên vung kiếm.

Rầmmmmmm!!!!!!!!!!

Và quăng xuống mặt đường, một đường thẳng tắp từ 37m trên không.

RẦMMMM!

Theo sau là một cú bổ rìu trái phá, đánh lõm mặt đường, khói bay mù mịt.

Vút! Keng!

Nhưng rồi ở trong khói, Lữ ném ríu thẳng ra sau lưng, xé tan màn đen mờ mịt, một tia lửa lóe lên cách ông 10m, đó là điểm rìu đổi hướng và đâm bổ vào một cây bàng chếch bên phải

Rầm!

Phá nát thân cây và đốn đổ nó sang trái.

Hứa đứng ở điểm rìu đổi hướng, rồi ngay tức khắc tan đi như sương khi lưỡi rìu còn lại bổ ngang từ trái sang. Khi Nguyễn Lữ thu lại cả hai lưỡi rìu và một lần nữa biến vòng xích thành một trái tim khổng lồ phập phồng quanh mình giăng lên không, khói đã tan hết, còn Hứa…

Chiu chiu chiu chiu chiu chiu chiu………

Xuất hiện cả trăm kẻ quanh ông, ánh sáng vàng trắng lấp lánh dọc đường viền cơ thể từng biến thể, như một bãi đèn không dây lấp lánh vây quanh Lữ, ai nấy tay lăm lăm kiếm.

Cực quang đại năng: dương quang trận.

- Nếu không thể thắng ngài bằng tốc độ…

Cả trăm phân thân cùng đồng thanh, giọng nói của Hứa trầm vang rung chuyển cả mặt đất.

Vút vút vút!

Lữ vung tay cực nhanh, xích đen hóa thành một “cánh hoa” bắn ra phía trước với tốc độ gấp 3 âm thanh, từng “cánh hoa” bắn ra là một vạt xích dẻ quạt tỏa rộng 120 độ, vươn xa 50m, 3 “cánh hoa” bắn ra gần như đồng thời quét qua toàn bộ phân thân vây quanh ông nhưng đều xuyên qua chúng như sương khói, toàn bộ vẫn nguyên hình ở đó, nhìn kĩ cũng sẽ thấy ở những phần bị xích đen cắt đôi, cơ thể các bản thể đều xuất hiện những vạt khói trắng mỏng ở mép vết cắt. Khi sóng siêu thanh quét qua 3 lần, chúng vẫn đứng yên ở đó, cơ thể hóa thành khói mỗi khi biến dạng rồi lại phục hồi như cũ.

Kết hơp: lâm yên đại năng: yên trùng vũ.

- Thì hỏa lực chắc sẽ được. – các Hứa tiếp tục đồng thanh.

Ruỳnh ruỳnh ruỳnh ruỳnh ruỳnh…..

Các phân thân vây quanh Đông Định Vương đồng loạt giương cao thanh kiếm bọc kín trong lửa đỏ, tiếng lửa cháy hừng hực hòa âm thành một thứ âm thanh chấn động không gian.

Rốp!

Nguyễn Lữ nhún chân nứt vỡ mặt đất, cơ đùi gồng căng lần vải xanh thẫm, gân xanh dọc thái dương. Ông phải thoát khỏi đây.

Vèooooo……….

Chợt một chiếc xe đen lướt ngang qua. Nó men theo mép ngoài quầng khói bất động, tiến về phía đường Nguyễn Trãi, nơi Nguyễn Huệ đang dày vò bốn kiếm sĩ còn lại. Lữ theo phản xạ dợm bước đuổi theo. Nhưng vừa quay mặt đi, ông đã thấy chân mình bị kẹt, đà bật nhảy bị phản lại vào bàn chân, quỳ xuống đau đớn.

Khi ngẩng lên, rừng kiếm đã vung xuống.

Cơ thể Lữ lúc đó như bị đá đè, tai ông còn lùng bùng, trời đất đảo nghiêng.

Tam hợp kiếm: lôi thủ, dương quang, liệt hỏa.

Tam hợp ấn: Trùng yên, thâm địa, tấn âm.

- Hỏa thiểm cực đại.

Xoảng!

Bằng phản xạ, Lữ thu xích về dính sát người như bộ giáp.

UỲNHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHH!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!

Một cột lửa khổng lồ như cột trụ đỏ dày hơn 60m chống đỡ bầu trời xuất hiện ở đó, xuyên qua bầu trời đầy những lỗ thủng trắng, giữ ở đó hơn 10 giây, con người trước nó như những chú kiến, xe cộ như những con bọ rùa, nhà cửa và đường xá như những mô hình nhỏ.

UỲNH UỲNH UỲNH UỲNH UỲNH UỲNH UỲNH UỲNH UỲNH UỲNH……………….

Tất cả những thứ đó, mọi con người, xe cộ và nhà cửa trong phạm vi ba trăm mét quanh trụ lửa chống trời đều bay vùn vụt đi như trong bão cấp 12, xé tan vùng ngã tư rộng lớn, thứ duy nhất trụ vững là khối khói đông cứng sát bên cạnh, như một hòn non bộ đặt sát chân cột, song hành vĩnh viễn.

Roẹt.

Khi cột lửa tan đi và một cột khói thế chỗ nó,cuộn xoáy như vòi rồng, Hứa xuất hiện dưới chân vòi rồng khói, chống kiếm xuống đất thở dốc, lưỡi kiếm tỏa ra ánh sáng xanh lơ, như dòng nước chảy xuống, lan tỏa ra xung quanh như những đợt sóng xô.

ầm ầm…. ầm ầm… ầm… ầm….

Rồi ngay lập tức, mọi thứ quanh hắn “tua ngược” trong thời gian thực khi chìm trong ánh sáng xanh lơ. Hứa tranh thủ khoảng thời gian đó để qian sát xung quanh và hít thở. Đang nhìn đến miệng hố khổng lồ, sâu không đáy phía trước mình, Hứa chợt thấy hai chấm sáng xanh lướt qua khóe mắt trái. Đến khi giật mình tỉnh lại, hai tia sáng xanh ấy đã tới sát trước mặt.

Phập phập!

Hứa nghiêng người sang phải, hóp chặt thân trên để hai lưỡi rìu tỏa ánh thiên thanh bay lướt qua hai bên mặt và vùng cổ ngực, quay tròn như bánh xe, cắm ngập đất sau lưng hắn. Liền sau đó, một bóng người xanh bay lên từ dưới hố sụt, đạp vào các mảnh bê tông trôi nổi trong không gian mà xẹt qua xẹt lại như tia chớp, rồi thình lình bay vọt vào mặt Hứa.

Hấp.

Rầmmmm!

Rắc.

Hứa nhảy tránh sang bên ngay trước khi chân Lữ ập vào mặt mình. Vị tướng quân rút rìu, lao vào tấn công.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...