Vì Anh Hứa/Chapter 9: Trí thần Nguyễn HuệChapter 9: Trí thần Nguyễn Huệ
20px

Keng!

Lữ móc ngạnh cong giữa cán và lưỡi rìu vào lưỡi trường kiếm đối thủ đang giương ngang chắn đầu, giật mạnh xuống dưới ngực hắn rồi nhanh như cắt, hất rìu lên tống vào mặt hắn. Hứa nghiêng đầu sang trái, xoay cạnh sắc kiếm đẩy vào ngực Lữ nhưng bị mặt rìu tay trái ông chặn lại. Vị tướng quân định thuận đà tay phải bổ rìu xuống nhắm ngay cổ Lữ nhưng bị tay trái hắn nắm lại tức thì, cạnh sắc rìu mới chớm chạm da đã cứa đường đỏ máu. Hứa gồng tay phải vung kiếm chém lui Lữ. Vốn đang bị bỏng toàn thân, ông chủ động nhảy lùi tránh để giảm sát thương. Hắn vận sét kích thích phản xạ gân cơ và kích hoạt vùng thời gian trôi chậm quanh mình. Khi chân Nguyễn Lữ còn chưa chạm đất, hắn vận lửa đến thân kiếm, chém ngược lại đường cung từ phải sang.

Chợt thấy tay mình bỏng rát.

Mắt Hứa dường như đang gặp ảo giác, thấy rõ tđốc hanh trường kiếm đã nằm trong ngạnh cong rìu tay phải Nguyễn Lữ. Kiếm không trên tay hắn, nó trong tay ông.

Phừng!

- GƯ!

Không có kiếm, tay hắn trở thành vật trung gian cho thuật lửa. Toàn bộ cẳng tay phải Hứa chìm trong lửa đỏ rực, nhanh chóng cháy khét. Cơn đau khiến hắn lập tức buông bỏ mọi kiếm năng đang sử dụng. Và Nguyễn Lữ chỉ đợi có thế.

Thụp thụp thụp thụp thụp…..

Gần như cùng lúc, vùng ngực bụng của Hứa bị ấn lõm 9 lần, Nguyễn Lữ trước mắt hắn mờ đi thành chùm ảnh xanh. Hắn không thở được, cơ thể bị phong bế chuyển động hoàn toàn.

Rốp…

Liền sau là một cú đá vào giữa ngực, hắn nghe thấy xương ức mình vỡ…

Vút!

Bay thẳng vào vùng thời gian đông cứng, nhanh như tên bắn.

- …..Tự nếm độc của chính mình đi, Tô Ma Hứa. – Nguyễn Lữ thì thầm trước khi chống gối quỳ gục xuống, cơn đau của chính ông cũng đang dần vượt quá sức chịu đựng. Bỏng rát toàn thân, thần bào rách nát, ông đã dốc mọi thứ mình có vào chuỗi đòn vừa rồi.

- Còn lại…. nhờ hai huynh đấy… - Đông Định Vương thì thầm, rồi nằm gục xuống nền đường, giữa những khối kiến trúc đang rơi rụng như mưa thiên thạch xung quanh mình.

Vútttttttt…………….

Khi mọi thứ lướt qua hai mắt như những vệt màu loang đi quá nhanh, Hứa dần cảm nhận được sự chuyển biến của không gian. Lồng giam hoàn hảo hắn xây cho Nguyễn Nhạc sắp thành mồ chôn của hắn.

- ARRGGHHH!!!!

Thét lên, Hứa khoát tay thật nhanh, và màn khói khổng lồ lập tức chuyển động lại.

Rầm! Rầm rầm rầm.

Hứa lao xuyên màn khói rồi đập lưng xuống đường, nảy lên ba lần, khi lồm cồm chống tay trái bò dậy, hắn ở mép đông ngã tư. Nhìn ra phía góc đường Nguyễn Trãi có nhà hàng KFC, hắn thấy tất cả anh em của mình ở đó, nằm bẹp dươi chân Nguyễn Huệ.

Kể cả Di.

Tô Ma Hứa lần đầu trong trận chiến với các vị thần, trố mắt thất kinh.

…………………………………………..

Trong chiến thuật dùng con tin để tạo sơ hở cho các vị thần, có một biến số cả người Vạn Thư và Tây Sơn tam kiệt cũng không lường trước được. Thậm chí cả Nguyễn Huệ và người đồng chí bí ẩn của ông, những kì tài trận mạc, cũng không tài nào đoán trước được chuyện này.

Sự trỗi dậy của Trần Ngọc Thanh.

2 phút trước.

Khi xe bọc thép Di lái ngoành lại đường Khuất Duy Tiến, chuẩn bị vòng ra đường ngã tư lần nữa, khi Di đang lái xe bằng tay phải và giữ kiếm đe dọa Thanh bằng tay trái, vụ nổ kinh khiếp của Tam hợp Hỏa thiểm cực đại xảy ra, cột lửa xuât hiện, sóng xung kích thét gào, xe tròng trành dữ dội, Di phải dốc sức độc âm để đoán trước gió giật, tránh né chúng để không làm lật xe, đánh lái hết sức vất vả, đồng thời giữ kiếm Tấn Âm ở sát cổ Thanh, không cho nó ngọ nguậy.

Nhưng trong thời gian hắn không cảnh giác tối đa ấy, Thanh đã nhìn thấy sự mất tập trung ở khóe mắt hắn qua gương chiếu hậu, nó lập tức dặn Kim đang ôm chặt mình thế này:

- Khi anh mở cửa xe, lập tức nhảy ra ngoài, anh sẽ xử lý trong này.

- ….Anh định làm gì? Đừng bảo… muốn đánh với hắn đấy. – Kim mắt ngấn nước hỏi.

- Anh sẽ ổn thôi. Hạ hắn xong anh sẽ ra với em.

- Thế thì không! Anh thắng đi, rồi mình cùng chạy. Em không chạy một mình đâu.

- Không được. Em ở đây anh vướng tay. – nó gằn giọng, nheo mắt nhìn Kim trong tay mình – Chạy trước đi. Đừng cản trở anh!

- Đừng tưởng mình anh biết khi nào em nói dối. – Kim rít qua kẽ răng – Đánh đi. Cùng thắng rồi cùng chạy. Em sẽ giúp. Hắn không dám hại em đâu.

- ….Đồ cứng đầu. Đến cô Trinh cũng không cứng đầu thế. Bảo chạy thì chạy đi chứ. – Thanh hằn học, nhưng mắt không kìm được dãn ra trông thấy

- Em là người anh yêu, không phải cô yêu của anh – Kim cười, tay lau nước mắt – Cùng đánh là cùng đánh. Ra hiệu cho em đi.

- Chịu em đấy…. Đếm tới ba, anh sẽ đấm thẳng vào đầu ghế lái. Một…

Phập!

Từ đầu đến giờ là thì thầm bằng tông giọng nhỏ nhất có thể, nhưng Di vẫn nghe thấy hết, và hắn đâm kiếm thẳng ra, xuyên qua cổ Thanh, sau lưng chéo bên phải mình. Nhưng qua gương chiếu hậu, hắn thấy nó ngửa ra, tách khỏi con bé kia, kiếm đâm vào thành ghế sau giữa 2 đứa, và tay phải thằng nhóc đang mở thành chưởng giơ lên quá đầu.

Thanh vốn biết mọi lời nó nói đều bị nghe thấy, nó đoán được qua quan sát trận chiến của hắn với Nguyễn Lữ. Nên nó cố tình dụ Di đâm kiếm ra, trong khi tay nó, khuất khỏi tầm nhìn gương chiếu hậu, luôn ra hiệu cho Kim tách ra khỏi nó, khi nó đếm một.

Khi kiếm của Di ở đúng vị trí nó muốn, Thanh vận sức vào vai, toàn lực đẩy tay phải xuống.

“Không ổn.” – Di kinh sợ.

Rầm!

Một lực cực mạnh vỗ vào sống kiếm, đúng trọng tâm, đẩy nó chém thẳng xuống xuyên qua ghế da, ghim mũi xuống sàn xe, chuôi kiếm trong tay trái Di như đầu búa bẩy lên cực mạnh, đánh vào nách hắn đau buốt.

- GIỮ KIẾM! – Thanh hét.

Kim lập tức đạp hai chân vào sống kiếm, dồn hết trọng lượng vào nó, ấn xuống sâu nữa, đẩy chuôi kiếm ấn sâu hơn vào nách Di khiến hắn đau đớn. Khi hắn đang hét, tay trái Thanh đã co thành quyền sát eo, lực tích đủ. Thở một hơi, xoay mũi chân vặn hông đấm thẳng toàn tốc.

Kyokushin karate – lục thủ phái.

Nghịch thủy luân.

Rầmmmmmm!!!!!

Thanh đấm tay trái thẳng vảo ghế lái, ngay sau tim Di, lưng ghế chỉ lõm một vết nông, nhưng điều kinh ngạc là Di phía trước bắn người vào vô lăng như điện giật, ruỳnh một tiếng bất tỉnh nhân sự, xe nhanh chóng mất lái, nếu không phải Kim nhanh chân nhào lên ghế trước, ấn chân Di vào chân phanh rồi Thanh trèo lên gạt cần số về 0, cả lũ đã lộn nhào mấy vòng. Khi hai đứa ra được khỏi xe, thời gian quanh vùng bị hủy diệt đã bắt đầu tua ngược, chúng há hốc mồm nhìn những cảnh kinh hoàng diễn ra quanh mình. Được cái khi trời đất đảo điên, đám thiên binh cũng không dám bén mảng tới. Thanh hỏi Kim nên làm gì với Di, cô nói tốt nhất là nên mang hắn theo, nếu hắn tỉnh giữa chừng cũng bớt lo, vì cô xem quá nhiều phim hành động mà phe người xấu chết vì không xử lý triệt để một hai nhân vật người tốt rồi.

Thanh nghe thấy hợp lý, bèn cõng hắn theo, không quên vứt kiếm của hắn đi thật xa. Chúng nhanh chóng chạy hơn 400m tới điểm giao đấu của Nguyễn Huệ.

……………………………………………………..

Khi Kim và Thanh đem cơ thể mềm nhũn của Di đến trình diện vua Quang Trung, cả 4 thủ lĩnh kiếm tộc Vạn Thư đã nằm la liệt trên đất quanh chân ngài, cả 2 đứa cũng suýt chết dưới kiếm của vua nếu Kim không tá hỏa giải thích chúng là nạn nhân của Hứa. Vừa kinh ngạc vừa bối rồi, Nguyễn Huệ yêu cầu chúng đặt Di xuống. Ngài bị Kim tập kích bằng hai vạn câu hỏi vì sao từ lúc ngài sinh ra đến khi chết đi ở nhân giới, rồi những chuyện xảy ra ở thiên giới từ lúc ngài được “làm thần”. Nguyễn Huệ xây xẩm mặt mày trả lời cố tầm hai chục câu không tuyệt mật rồi ngăn không cho cô nói nữa. Đây là lần đầu ông trải qua cảm giác có fan cuồng. Trái với lo lắng của người đồng chí, thấy cảnh vị vua Tây Sơn thẳng tay chém giết người trần không làm người dân của ông sụt giảm kính ngưỡng, trái lại thần quang còn mạnh lên trông thấy, dù rõ ràng chỉ có hai người ở đây. Nguyễn Huệ không có thì giờ thắc mắc, nhanh chóng dặn họ nấp ở chỗ an toàn trước khi Hứa đến, ông dùng thần thuật trị thương cho Thanh và dùng lý lẽ cố kiềm chế Kim. Đó là lúc ông nhận ra, hai kẻ này cũng thật khác thường trong loài người. Đứa con gái quá nhiệt thành, còn đứa con trai….

Quá quen thuộc.

Đẩy họ vào phòng kho của một hàng tạp hóa cách KFC hơn chục nhà, Nguyễn Huệ quay lại với 5 kẻ nằm bẹp trên đất. Cả 5 đều thoi thóp, tim đập chấp chới những nhịp cuối cùng, đặc biệt là bốn tên giao chiến với ông. Chúng gục xuống sau cú chém cách không của ông, những vết cắt trên người là sâu, máu mất rất nhiều, suy nhược cũng là dễ hiểu, chỉ vừa đủ để không chết. Còn trường hợp của Di, hắn bị một lực mạnh tác động vào tim từ phía sau, sốc mà bất tỉnh.

Rầm!

Hứa đáp đất, lồm cồm bò dậy, trước mắt hắn là cảnh Nguyễn Huệ hào quang vàng chói đứng giữa 5 đồng đội nằm bất động. Hắn ho ra máu, chống tay trái đứng thẳng lên rồi giơ sang ngang, lòng bàn tay mở rộng.

VÚT!

Pặp.

Thanh trường kiếm đốc chữ thập bay vọt vào tay hắn, chỉ vài giây sau khi hắn giơ tay ra. Nguyễn Huệ đã ập vào từ lúc nào, bổ kiếm từ mọi hướng mọi góc, Hứa chống đỡ bằng tay trái khi cơ thể đang tàn tạ, liên tục bị kiếm của vua sượt qua người, áo trắng nhanh chóng thấm đỏ. Một đạp của vua vào giữa bụng hất hắn bay 6m, lộn ngửa người đứng dậy, thổ máu từ miệng.

Ruỳnh!

Lập tức là một hình cung vàng vạt đỏ lao vào từ phía trước, kinh phong khủng khiếp.

Ruỳnh ruỳnh!

Bị Hứa chém đứt, tách đôi xẻ tung mặt đất sau lưng hắn.

Xèo xèo xèo xèo…..

Ngay khi chém xong, từ khắp cơ thể hắn, khói đen và ánh sáng tím hòa lẫn, nuốt chửng lẫn nhau tạo thành vầng hào quang kì dị, bốc lên rồi uốn lượn quanh cơ thể như những dải vải ma, đặc biệt ở cánh tay phải bỏng nặng và các vết thương hở trên toàn thân.

Hắc ảnh đại năng: ảnh phản kích.

Khi hắn mở lớn mắt, con ngươi sáng bừng màu tím, ánh sáng kéo ra hai khóe mắt, bay lập lờ hai bên mặt như hai sợi tơ mảnh trong gió.  

Vua Quang Trung dợm bước, hắn nhanh như cắt chỉ kiếm vào ngài, động tác nhanh đến mức cơ thể mờ đi, gió giật bắn ra. Trong tức khắc, vị thượng thần khựng lại, không biết sau lưng ông có sét vàng nhá lên chạy qua cả năm người đang nằm.

“Chết giả hoàn thành, kích tim tự động bắt đầu.” – giọng máy móc chạy qua ý thức vừa hồi phục của Ken Ma Tô.

Đó là lúc Hứa hét lên:

- LÀM ĐI!

Ruỳnh!

Lóe!

Tia sét nhỏ bỗng bùng lên thành 5 cột sét lớn lóe sáng sau lưng vua, và ngài nghe thấy 5 tiếng hét vang xung trận. Khi ngoái đầu lại nhìn, 5 kẻ gục ngã đều đã đứng thẳng. Rin Ta Rô đứng giữa tỏa hào quang xanh, Ken Ma Tô tỏa ánh sáng vàng sát bên phải hắn, Ren A Ca phát sáng xanh lục đứng bên phải Tô, bên trái Rin Ta Rô, từ trong ra lần lượt là Di phát sáng quầng hồng và Ai Ku Ga rực ánh cam nâu, chúng nắm vai nhau nối thành một hàng nối vào Rô ở giữa, giương kiếm thẳng tắp….

Rẹt rẹt rẹt rẹt rẹt…..

Nguyễn Huệ có thể thấy khi Rô giương cao kiếm khởi thế, kiếm của hắn không ngừng tích tụ đất đá của Ga làm lõi, gom và nén lượng nước khổng lồ nhờ gió của Ca và khả năng khiển nước của chính hắn làm lưỡi, tích hiệu ứng sét hàng triệu vôn của Tô dọc thân kiếm tăng sát thương, và ổn định cấu trúc toàn thanh kiếm nhờ cảm nhận âm thanh tuyệt đối của Di.

Keng keng keng keng keng…. Keng keng keng keng keng!

Trong thời gian chúng tích chiêu, Nguyễn Huệ bị Hứa cầm chân hoàn toàn. Hắn ban đầu khi mới tỏa hào quang đen tím rất mạnh, rồi càng đánh càng yếu. Nhưng mỗi khi nhận thêm vết thương, hắn lại mạnh lên, cả thể chất và lượng khí, cứ như hắn đang hấp thụ tổn thương trên cơ thể và biến thành sức mạnh. Dù vị vua cảm nhận rõ rằng những tổn thương ấy trở thành đau đớn tột độ mỗi khi hắn biến chúng thành năng lượng, hắn không hề bị cơn đau ảnh hưởng. Thậm chí, trong trạng thái điên cuồng, hắn khó nắm bắt hơn và hung hãn hơn nhiều.

RUỲNH!

Khi vua chưa kịp nhận ra, tích chiêu đã hoàn thành.

Sau 5 giây giương kiếm, thanh kiếm khổng lồ hóa trong tay Rin Ta Rô dài đến 5m, chuôi kiếm dài gần 1m sáng rực màu hồng, gió xoáy cuộn quanh đốc kiếm chữ V rực màu lục sáng, lõi kiếm dày nửa mét, cao 4m tỏa ánh cam nhạt, còn lưỡi là một quầng sáng xanh lam dày 20cm bao bọc lõi với những đường vân vàng thẳng tắp chạy dọc lớp lưỡi, như một dãy rất dày những tia sáng vàng mảnh nối từ lõi kiếm đến mép lưỡi. Cả thanh kiếm tỏa sáng rực rỡ 5 màu, 5 nguồn sức mạnh hội tụ hỗn loạn nhưng hòa hợp, chỉ chờ thời khắc thích hợp để xuống tay.

Roẹt!

Hứa đâm kiếm sượt qua má phải vua, máu đỏ chảy ra.

Rầm!

Ngay tức khắc, vua phản đòn đẩy bay hắn, đó cũng là khoảnh khắc ông sơ hở.

Một tiếng thét vang rền, và thanh kiếm khổng lồ nhòe đi trước mắt Quang Trung, bổ xuống trong nháy mắt:

- NGŨ HỢP KIẾM: ĐẠI HẢI THÔN SƠN!

ẦMMMMMMMMMMMMMMMMMMMMMMMMMM!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!

Khi mũi kiếm chạm đất, thanh kiếm biến thành một làn sóng hình trôn ốc khổng lồ bắn thần tốc về phía vị vua. Ngài đã dốc toàn lực chạy đi nhưng vô ích, sóng nhanh chóng đuổi sát chân, mặt sóng dài rộng gần 20m, vươn xa và cao như vòm cầu chiếm trọn tầm mắt, lao đi với mũi nhọn chĩa về phía trước, cuốn theo xoáy nước cao áp sủi bọt như mũi khoan khổng lồ bằng nước, bên trong là hàng trăm nghìn chông đá nhọn hoắt phát ánh vàng cam xoáy theo dòng nước trôn ốc, mũi khoan trở thành điểm hội tụ hủy diệt của thủy áp và đá nghiến, cùng với sét vàng lập lòe lấp đầy và chạy dọc mặt ngoài toàn bộ con sóng. Khối hủy diệt ấy ập vào vua với tốc độ cận âm.

Vút!

Khi ông lướt qua anh trai, sóng đã thu ngắn khoảng cách với chân ông từ 10 còn 4m.

Cách mặt Nguyễn Nhạc chỉ 2m.

Cách mũi thương đang bắn ra của ông chưa đến 1m.

- THẦN THUẬT THƯƠNG KỸ: ĐỘC BẢN…..

Nguyễn Huệ đương nhiên đã có chuẩn bị.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...