Thanh tra Tanaka và Cảnh sát Suzuki bước ra khỏi phòng bệnh của Yuuka. Cánh cửa đóng lại sau lưng họ, cách ly sự tĩnh lặng bên trong với hành lang bệnh viện. Khuôn mặt nghiêm nghị của Thanh tra Tanaka hơi giãn ra, nhưng vẫn còn đó vẻ mệt mỏi và suy tư.
"Cô bé tội nghiệp," Cảnh sát Suzuki khẽ nói, vẻ mặt đầy lo ngại. "Chấn thương sọ não, hôn mê ba tuần... Rồi tỉnh dậy lại mất trí nhớ."
"Ừm," Thanh tra Tanaka đáp, bước chậm rãi dọc hành lang. "Khá phổ biến trong những trường hợp này."
Một nữ cảnh sát khác đang đứng dựa vào tường ở cuối hành lang, tay cầm tập hồ sơ. Cô có mái tóc ngắn gọn gàng, đôi mắt sắc sảo sau cặp kính gọng bạc. Cô mặc đồng phục cảnh sát nhưng có vẻ ngoài năng động hơn. Trên ngực áo có phù hiệu và bảng tên: Cảnh sát Itoh Mai.
"Sao rồi, Tanaka-san?" Cảnh sát Itoh hỏi khi họ tiến lại gần. Giọng cô dứt khoát, chuyên nghiệp.
"Trường hợp mất trí nhớ điển hình," Thanh tra Tanaka trả lời. "Không nhớ gì về vụ tai nạn hay bất cứ điều gì trước đó. Trông có vẻ không giả vờ."
"Tôi cũng nghĩ vậy," Cảnh sát Suzuki thêm vào. "Ánh mắt cô bé rất bối rối và sợ hãi thật sự."
Cảnh sát Itoh gật đầu. Cô lật tập hồ sơ trong tay. "Báo cáo y tế xác nhận chấn thương đầu nghiêm trọng phù hợp với triệu chứng mất trí nhớ. Hoàn cảnh tìm thấy cũng cho thấy khả năng bị va đập mạnh hoặc sốc tinh thần."
"Nếu cô bé thật sự mất trí nhớ..." Cảnh sát Suzuki ngập ngừng. "Thì chúng ta khó mà lấy được thông tin gì từ vụ ở Shibuya rồi."
"Đành chịu thôi." Thanh tra Tanaka thở dài. "Đây không phải trường hợp đầu tiên. Rất nhiều nạn nhân hoặc nhân chứng ở gần các điểm 'Drop Item' lớn, đặc biệt là những người bị thương, đều có các triệu chứng lạ. Từ mất trí nhớ cục bộ, rối loạn nhận thức, đến những trường hợp tâm lý bất ổn."
Cảnh sát Itoh gật gù đồng ý. "Hiện tượng này không chỉ mang đến vật phẩm, mà còn gây ra những ảnh hưởng không lường trước được lên con người và xã hội."
Họ dừng lại ở một góc hành lang vắng người hơn. Thanh tra Tanaka dựa vào tường, vẻ mặt đăm chiêu.
"Cái thế giới này đang ngày càng khó lường." Ông nói, giọng trầm hẳn xuống. "Cách đây vài năm, khi những 'vật phẩm' đầu tiên xuất hiện, chúng ta còn nghĩ đó là trò đùa, là hàng lậu công nghệ cao. Giờ thì sao? Súng ống xuất hiện ngẫu nhiên như rau ngoài chợ vậy."
"Tỷ lệ tội phạm sử dụng súng đã tăng vọt," Cảnh sát Suzuki bổ sung, vẻ mặt u ám. "Dù luật pháp Nhật Bản kiểm soát súng ống rất chặt chẽ, việc sở hữu hợp pháp vốn đã cực kỳ khó khăn, nhưng giờ với 'Drop Item', súng bất hợp pháp tràn lan. Từ súng lục cũ kỹ đến cả súng trường tự động, thậm chí có lần còn 'rớt' ra cả súng chống tăng lỗi thời ở một khu tập kết phế liệu."
"Không chỉ có súng." Cảnh sát Itoh mở tập hồ sơ, đưa cho Thanh tra Tanaka xem một vài bức ảnh. Một bức là hình ảnh một con dao găm với lưỡi dao phát sáng mờ ảo. Một bức khác là một quả cầu kim loại lơ lửng. Và một bức...
chụp một sinh vật nhỏ, trông giống như một con búp bê bằng đất sét biết cử động. "Còn có những thứ quái dị hơn nhiều. Vật phẩm có vẻ ngoài ma thuật, công nghệ không xác định, thậm chí cả... sinh vật sống kỳ lạ, hay những cỗ máy bí ẩn chỉ tồn tại vài giờ rồi biến mất."
"Tôi vẫn không thể tin được là chúng ta đang phải đối phó với những thứ như thế này." Cảnh sát Suzuki lẩm bẩm, vẻ mặt còn nguyên sự ngỡ ngàng.
"Nhưng chúng là thật." Thanh tra Tanaka nói. "Vụ ở Shibuya không chỉ là tranh giành súng. Cái thiết bị nổ đó, theo báo cáo ban đầu, cũng có vẻ ngoài không giống bất kỳ loại bom nào chúng ta từng biết. Nó có cấu trúc... bất thường."
Ông nhìn về phía cuối hành lang, nơi có cửa sổ nhìn ra bầu trời Tokyo xám xịt.
"Sở cảnh sát Tokyo đang quá tải. Mỗi ngày đều có báo cáo về các vụ 'Drop Item'. Đánh nhau vì vật phẩm, trộm cắp lợi dụng lúc hỗn loạn, thậm chí cả những vụ án mạng kinh hoàng do người ta cố gắng sở hữu thứ gì đó vừa 'rớt' ra." Thanh tra Tanaka xoa thái dương. "Chúng ta đang phải đối mặt với một cuộc chiến mà kẻ địch không có hình dạng, không có quy luật rõ ràng."
"Và những nạn nhân như Yuuka-san..." Cảnh sát Itoh nói, ánh mắt quay về phía phòng bệnh. "Họ là bằng chứng sống cho thấy cái hiện tượng này ảnh hưởng trực tiếp đến con người như thế nào. Mất trí nhớ có lẽ là một phản ứng của cơ thể hoặc tâm trí khi phải tiếp xúc quá gần với năng lượng hoặc bản chất của 'vật phẩm' hay chính cái sự cố 'Drop' đó."
"Vậy là, tạm thời chúng ta tin lời cô bé Yuuka về việc mất trí nhớ?" Cảnh sát Suzuki hỏi lại, muốn xác nhận.
"Ít nhất là cô bé trông thật sự như vậy." Thanh tra Tanaka đáp. "Và với tình trạng của cô bé, việc bị chấn động tâm lý đến mức mất trí nhớ hoàn toàn là hợp lý. Hơn nữa, việc giả vờ mất trí nhớ một cách hoàn hảo như vậy ở độ tuổi 16, sau khi hôn mê 3 tuần, đòi hỏi kỹ năng diễn xuất phi thường... và có vẻ như cô bé không phải loại người đó."
Ông dừng lại một chút, ánh mắt suy tư nhìn cánh cửa phòng bệnh.
"Tuy nhiên, vẫn phải kiểm tra lý lịch của Yuuka Hatsumina. Xem cô bé là ai, có mối quan hệ nào đáng ngờ không. Và theo dõi chặt chẽ quá trình hồi phục của cô bé. Nếu ký ức có trở lại, dù chỉ một chút, chúng tôi cần biết ngay."
"Rõ, Tanaka-san." Cả Cảnh sát Suzuki và Cảnh sát Itoh cùng đáp.
"Còn bây giờ," Thanh tra Tanaka nói, đứng thẳng người dậy. "Chúng ta còn phải đến hiện trường vụ 'Drop' mới nhất ở Shinjuku. Có vẻ lần này 'rớt' ra thứ gì đó gây nhiễu loạn tín hiệu diện rộng."
Ông bắt đầu bước đi, hai cảnh sát trẻ đi theo sau.
"Thế giới đang vặn mình," Thanh tra Tanaka lặp lại, như nói với chính mình. "Và chúng ta chỉ là những người cố gắng giữ cho nó không sụp đổ hoàn toàn."
Họ bước đi dọc hành lang, bỏ lại phía sau căn phòng bệnh nơi Yuuka Hatsumina, cô gái mang trong mình linh hồn của một gã lập trình viên và bí mật về Hệ thống, đang bắt đầu cuộc sống mới trong một thế giới đầy rẫy những điều kỳ lạ và nguy hiểm.
Chaporia
Bình Luận (0)