Anh ba nghiêm túc bổ sung: “Về mặt logic, hợp lý.”
Kẻ Giữ Lớp im lặng vài giây, miệng trên mặt nó chậm rãi khép lại rồi mở ra lần nữa. “Khiếu nại không được chấp nhận.”
Sư phụ cười lạnh. “Không chấp nhận thì ta đập phòng thi.”
Ông vừa dứt lời đã vung kiếm. Ánh vàng chém thẳng xuống chiếc bàn thứ tám. Kẻ Giữ Lớp biến sắc, cuốn sổ điểm danh trong tay mở tung, vô số trang giấy bay ra chắn trước kiếm. Nhưng ngay lúc nó phân tâm, Noãn Noãn đột nhiên chạy về phía tấm ảnh thứ bảy.
Tô Mộc hét lên: “Không được!”
Noãn Noãn không chạm vào ảnh. Cô bé chỉ cúi xuống nhìn quả bóng vải trong tấm ảnh rồi lắc chuông đồng.
Leng keng.
Tiếng chuông vang lên, quả bóng trong ảnh chậm rãi lăn ra ngoài mặt giấy, rơi xuống bàn thi. Trên quả bóng thêu một dòng chữ nhỏ: “Trả cho bạn Tô Mộc.”
Tô Mộc sững sờ.
Noãn Noãn cầm quả bóng đưa cho con bé. “Cậu nói mình quên mang bóng về. Vậy mình trả cậu.”
Tô Mộc run rẩy nhận lấy quả bóng.
Ngay khi đầu ngón tay con bé chạm vào, thân thể mờ ảo của nó bỗng rõ hơn một chút. Trên bảng đen phía xa, cái tên “Tô Mộc” phát sáng đỏ, rồi một nét gạch đen phủ trên tên con bé tự động bong ra.
Tô Mộc bật khóc.
“Mình nhớ rồi…”
“Mình là Tô Mộc.”
“Mình không phải học sinh bị giữ lại.”
“Mình là người chờ bạn về.”
Kẻ Giữ Lớp gào lên: “Im miệng!”
Nhưng đã muộn.
Bảy chiếc bàn còn lại đồng loạt rung lên. Những tấm ảnh trên bàn bắt đầu nứt. Từng đứa trẻ vô hình trong lớp học dường như cũng nhớ lại điều gì đó. Tiếng gõ bàn vang lên liên tục, không còn đáng sợ như lúc đầu, mà giống những đứa trẻ bị nhốt lâu ngày đang đập cửa cầu cứu.
Noãn Noãn nhìn Kẻ Giữ Lớp, nghiêm túc nói: “Bài kiểm tra này sai rồi.”
Kẻ Giữ Lớp lạnh giọng: “Sai chỗ nào?”
“Con không cần chọn tấm nào là con.” Noãn Noãn nói. “Tất cả ký ức đều có thể thuộc về con, nhưng con không bị nhốt trong tấm ảnh nào cả. Con là Tần Noãn Noãn. Con cũng sẽ nhớ Tô Mộc.”
Mệnh Đăng sáng rực.
Tám tấm ảnh đồng loạt bốc cháy.
CHƯƠNG 15
Lửa đỏ cháy lên trên tám chiếc bàn thi, nhưng không đốt bàn, cũng không đốt ảnh thành tro ngay lập tức. Ngược lại, từng tấm ảnh giống như bị ngọn lửa rửa sạch, những phần bị mực đen che khuất dần hiện ra.
Trong tấm ảnh thứ bảy, ngoài Noãn Noãn và Tô Mộc còn có sáu đứa trẻ khác. Lần này mặt chúng không còn mờ nữa. Trên ngực áo từng đứa đều hiện bảng tên.
Tần Minh. Lý Đông. Trần Hải. Lâm Dương. Tô Mộc. A Sinh. Tiểu Thất.
Còn bên cạnh Noãn Noãn trong ảnh có một khoảng trống rất nhỏ.
Không phải chỗ của cô bé, mà là chỗ của một người khác đã bị cắt ra khỏi ảnh.
Anh ba nhìn chằm chằm khoảng trống đó. “Đứa thứ tám?”
Tô Mộc ôm quả bóng, mắt đỏ hoe. “Không. Đứa thứ tám không phải Noãn Noãn. Cũng không phải người trong ảnh. Đứa thứ tám là người bị cô giáo giấu đi.”
Sư phụ nhìn bộ xương trong tủ cuối lớp. “Cô giáo thật tên Tô Lan đã chết. Vậy người bị giấu là ai?”
Tô Mộc run lên, như chỉ cần nghĩ tới cái tên ấy đã khiến con bé sợ hãi. “Là con của cô giáo.”
Cả sân trường im lặng.
Tô Mộc cúi đầu, giọng rất nhỏ: “Năm đó lớp Một A có bảy học sinh. Cô Tô Lan là giáo viên. Nhưng cô còn có một đứa con gái. Con bé không được ghi vào danh sách lớp, vì nó không phải học sinh. Ngày nào nó cũng ngồi ngoài cửa sổ nhìn tụi mình học. Nó muốn vào lớp, muốn có bàn, muốn có sách, muốn được điểm danh. Nhưng người trong làng không cho.”
Noãn Noãn hỏi: “Vì sao?”
Tô Mộc lắc đầu. “Mình không biết. Người lớn nói con bé không có tên, không thể đi học. Cô Tô Lan lén dạy nó viết chữ. Lén cho nó ngồi vào lớp sau giờ học. Nhưng sau đó… sau đó Thôn Không Tên xảy ra chuyện.”
Kẻ Giữ Lớp đứng cách đó không xa, miệng trên mặt nó đã biến mất. Khuôn mặt lại trở thành khoảng trắng trơn nhẵn, nhưng giọng nói vang lên đầy oán độc. “Nói tiếp đi. Nói cho nó biết các ngươi đã làm gì.”
Tô Mộc co rúm lại.
Noãn Noãn nắm tay con bé. “Đừng sợ.”
Tô Mộc nhìn cô, cuối cùng mới nói tiếp: “Ngày hôm đó, cô Tô Lan bị gọi tới giếng cổ. Người lớn nói muốn cứu làng thì phải chọn một đứa trẻ không có tên. Vì không có tên nên bị mất cũng sẽ không ai nhớ. Con gái của cô… bị chọn.”
Mẹ đứng ngoài sân trường hít một hơi lạnh.
Anh cả sắc mặt trầm xuống. “Đứa trẻ không có tên.”
Anh ba lập tức hiểu ra. “Vì không có tên nên không có neo tồn tại. Đó là vật tế hoàn hảo cho một nơi chuyên xóa ký ức.”
Sư phụ nhìn Kẻ Giữ Lớp. “Vậy ngươi là đứa trẻ đó?”
Kẻ Giữ Lớp im lặng.
Rồi nó bật cười.
Tiếng cười không giống phụ nữ, cũng không giống trẻ con. Mà giống rất nhiều tiếng cười bị chồng lên nhau, vỡ vụn, méo mó.
“Ta không có tên.” Nó nói. “Cô giáo nói sẽ đặt tên cho ta sau giờ học. Nhưng chuông tan học còn chưa reo, họ đã kéo ta tới giếng.”
Sân trường dưới chân bắt đầu biến đổi.
Tám chiếc bàn thi biến mất. Thay vào đó là gốc đa, giếng nước và đám dân làng mặc quần áo cũ đứng thành vòng tròn. Ở giữa vòng tròn, một bé gái nhỏ bị trói hai tay, miệng bị bịt vải. Cô Tô Lan quỳ dưới đất, khóc đến khàn giọng, nhưng bị hai người đàn ông giữ lại.
Chaporia
Bình Luận (0)