Nó đứng trước miệng giếng, quay đầu nhìn bộ xương cô giáo Tô Lan trong lớp học.
“Mẹ không kịp gọi.”
“Vậy con tự nhớ.”
Nó đưa tay vào ngực, kéo ra một mảnh giấy ướt. Mảnh giấy đã mục gần hết, nhưng bên trên còn một nét chữ rất mờ do cô giáo Tô Lan viết.
“Tô…”
Tô Mộc ôm quả bóng, nghẹn ngào nói: “Tô… Tô Niệm.”
Ngay khi hai chữ ấy vang lên, toàn bộ sân trường sáng rực.
Kẻ Giữ Lớp khựng lại.
Trên khuôn mặt trống rỗng, đôi mắt chậm rãi hiện ra. Rồi đến mũi. Rồi đến miệng. Đó là một bé gái rất nhỏ, khuôn mặt tái nhợt nhưng sạch sẽ. Nó nhìn Tô Mộc, nước mắt rơi xuống.
“Tô Niệm…”
“Ta tên Tô Niệm.”
Thần Giếng gào lên.
Nước đen từ miệng giếng bắn lên trời, hóa thành hàng nghìn bàn tay lao về phía Tô Niệm. Nhưng lần này, Tô Niệm không lùi nữa. Nó quay đầu nhìn Noãn Noãn, mỉm cười rất nhẹ.
“Bạn học.”
“Cảm ơn cậu đã trả bóng cho Tô Mộc.”
“Cũng cảm ơn cậu đã hỏi tên mình.”
Noãn Noãn chợt thấy không ổn. “Đừng!”
Tô Niệm quay người, lao thẳng vào Thần Giếng.
Ánh sáng từ tên thật của nó bùng lên, đốt cháy toàn bộ bảng tên trống trên người Thần Giếng. Tiếng gào thét vang khắp ngôi trường. Sư phụ lập tức chém kiếm xuống miệng giếng, anh cả ném đồng tiền cổ phong bốn góc sân, anh ba dùng chu sa viết tên tám đứa trẻ lên nền đất.
Noãn Noãn lắc chuông đồng.
Leng keng.
Tiếng chuông vang lên.
Bảy đứa trẻ lớp Một A đồng loạt gọi:
“Tô Niệm!”
Ánh sáng trắng nổ tung.
Thần Giếng bị kéo trở lại miệng giếng.
Khi mọi thứ yên tĩnh lại, sân trường đã trở về dáng vẻ cũ. Tô Niệm đứng cạnh giếng, thân thể trong suốt gần như sắp tan. Nhưng lần này, nó có mặt. Có tên. Có người nhớ.
Cô giáo Tô Lan trong lớp học cũng xuất hiện, ôm lấy con gái mình từ phía sau.
Hai mẹ con đứng dưới ánh sáng nhạt.
Tô Niệm nhìn Noãn Noãn, khẽ cười.
“Tan học rồi.”
Tiếng chuông trường vang lên.
Không còn lạnh lẽo.
Mà giống một buổi chiều rất xa, cuối cùng cũng kết thúc.
Nhưng ngay khi tiếng chuông dứt, dưới đáy giếng lại trồi lên một tấm thẻ gỗ mới.
Trên đó viết:
“Cây đa biết người thứ tám.”
CHƯƠNG 17
Tiếng chuông tan học vừa dứt.
Toàn bộ sân trường chìm vào yên lặng.
Cô giáo Tô Lan ôm lấy Tô Niệm, thân hình hai mẹ con dần trở nên trong suốt. Khác với vẻ oán hận trước đây, gương mặt Tô Niệm lúc này rất bình yên. Con bé quay đầu nhìn Noãn Noãn, khẽ mỉm cười, nhưng nụ cười ấy rất nhanh đã biến mất.
Bởi vì…
Chiếc giếng cổ vẫn chưa yên.
Mặt nước đen ngòm bên dưới không còn sôi lên dữ dội như trước, nhưng những vòng sóng vẫn không ngừng lan rộng, giống như dưới đáy giếng còn có thứ gì đó đang chậm rãi thức tỉnh.
Sư phụ bước tới miệng giếng.
Ông cúi đầu nhìn xuống.
Bên dưới tối đen.
Không nhìn thấy đáy.
Nhưng trong đôi mắt ông, ánh sáng dần trở nên nặng nề.
“Noãn Noãn.”
“Dạ?”
“Lại đây.”
Noãn Noãn bước tới.
Sư phụ không để cô bé nhìn xuống giếng, mà lấy một lá bùa dán lên thành giếng.
Lá bùa vừa chạm vào lớp đá.
Xoẹt!
Nó lập tức cháy thành tro.
Không phải bị quỷ khí thiêu cháy.
Mà giống như…
Có thứ gì đó dưới đáy giếng đã ăn mất đạo phù.
Anh ba nhìn màn hình thiết bị, giọng khàn đi.
“Năng lượng dưới giếng vẫn tăng.”
“Không giảm.”
“Thứ vừa bị phong ấn không phải nguồn gốc.”
Anh cả cau mày.
“Ý em là…”
Anh ba hít sâu.
“Thần Giếng chỉ là vật giữ cửa.”
“Còn thứ thật sự…”
“Còn ở phía dưới.”
Không khí lập tức đông cứng.
Tô Mộc ôm quả bóng vải đứng cạnh Noãn Noãn.
Con bé lặng lẽ nhìn miệng giếng.
“Mình nhớ rồi.”
Tất cả đồng loạt nhìn sang.
Tô Mộc khẽ gật đầu.
“Mỗi năm, làng đều phải đưa đồ xuống giếng.”
“Lúc đầu chỉ là gia súc.”
“Sau đó là đồ vật.”
“Cuối cùng…”
Con bé cắn môi.
“Là ký ức.”
“Ký ức?”
Anh hai ngẩn người.
Tô Mộc gật đầu.
“Mỗi người lớn trong làng đều phải quên đi một chuyện.”
“Có người quên cha.”
“Có người quên mẹ.”
“Có người quên người mình yêu.”
“Đổi lại…”
“Ngôi làng sẽ tiếp tục tồn tại.”
Anh ba chợt hiểu ra.
“Không phải quỷ ăn ký ức.”
“Là dân làng chủ động hiến ký ức.”
Sư phụ trầm mặc.
Ông nhìn cây đa cổ thụ phía sau trường học.
“Còn một nơi.”
“Cây đa.”
“Cây đa mới là nơi giữ tất cả ký ức đã bị hiến tế.”
Ngay lúc ấy.
Mệnh Đăng trước ngực Noãn Noãn bỗng phát sáng.
Không còn ánh sáng đỏ như trước.
Mà là từng đốm sáng nhỏ bay về phía cây đa.
Giống như…
Có thứ gì đó đang gọi cô bé.
Noãn Noãn chậm rãi bước tới.
Không ai ngăn.
Bởi vì tất cả đều cảm nhận được.
Lần này.
Không phải cạm bẫy.
Mà là lời cầu cứu.
Dưới gốc cây đa.
Có một chiếc hộp gỗ nhỏ đã mục nát.
Nó bị rễ cây ôm chặt suốt bốn mươi năm.
Không ai từng phát hiện.
Noãn Noãn đưa tay.
Nhẹ nhàng chạm vào.
Rắc…
Chiếc khóa đồng tự động mở ra.
Bên trong chỉ có hai thứ.
Một cuốn sổ học sinh đã ố vàng.
Và…
Chaporia
Bình Luận (0)