Sai Người/Chương 11C. 11
20px

“Nhưng xin lỗi.”

“Tôi không giống anh.”

Nói xong, cô không muốn tiếp tục dây dưa thêm nữa.

Cô lùi vào trong phòng, lạnh nhạt nói:

“Sau này đừng đến tìm tôi ngoài giờ làm việc. Nếu còn làm phiền, tôi sẽ báo bảo vệ.”

Cánh cửa đóng lại trước mặt Lục Dữ.

Không hề do dự.

Không hề lưu luyến.

Tiếng khóa cửa vang lên rất nhẹ.

Nhưng với Lục Dữ, nó giống như âm thanh tuyên án.

Anh đứng ngoài hành lang rất lâu.

Tống Vi vẫn đang khóc bên cạnh.

“Anh Dữ, xin lỗi, đều tại em…”

Lục Dữ chậm rãi quay đầu nhìn cô ta.

Trong ánh mắt anh không còn sự đau lòng và sốt ruột của đêm hôm đó nữa.

Chỉ còn một tầng lạnh lẽo âm u.

“Tống Vi, ai cho em đến tìm cô ấy?”

Tống Vi sững người.

“Em… em chỉ muốn giải thích…”

“Giải thích?”

Lục Dữ nhìn chiếc nhẫn trên tay cô ta.

“Hay là muốn khoe với cô ấy?”

Tống Vi lập tức hoảng hốt.

“Không phải, anh Dữ, anh hiểu lầm em rồi. Em thật sự không có ý đó.”

Nhưng Lục Dữ đã không còn muốn nghe.

Anh nhắm mắt lại.

Trong đầu không ngừng hiện lên ánh mắt lạnh lùng của Lâm Gia.

Không cần nữa.

Cô nói, cô không cần anh nữa.

Đến tận lúc này, Lục Dữ mới muộn màng hiểu ra một chuyện.

Người thật sự bị bỏ lại, hình như không phải Lâm Gia.

Mà là anh.

05

Tin Lâm Gia sắp rời khỏi công ty rất nhanh đã lan truyền trong nội bộ.

Dù cô chưa công khai nói rõ, nhưng những tài liệu bàn giao dày đặc và thái độ im lặng của lãnh đạo cấp cao đã đủ để mọi người đoán ra vài phần.

Không khí trong công ty lập tức trở nên kỳ lạ.

Mấy trưởng phòng từng trực tiếp làm việc với cô đều âm thầm đến hỏi.

“Lâm tổng giám, chị thật sự muốn đi sao?”

“Có phải công ty bên này bạc đãi chị không?”

“Nếu chị đi rồi, dự án Âu châu sau này ai phụ trách?”

Lâm Gia chỉ cười nhạt.

“Công ty có quy trình của công ty. Không có ai là không thể thay thế.”

Nhưng tất cả mọi người đều biết, câu này chỉ là lời khách sáo.

Có những người trên danh nghĩa có thể bị thay thế.

Nhưng cái giá để thay thế lại lớn đến mức không ai gánh nổi.

Ba ngày sau khi Lâm Gia bắt đầu bàn giao, vấn đề đầu tiên đã xuất hiện.

Một khách hàng lớn bên Đức vốn đã đồng ý ký hợp đồng bỗng yêu cầu hoãn lại.

Lý do rất đơn giản.

“Chúng tôi muốn xác nhận, người phụ trách sau này còn là cô Lâm không?”

Trưởng phòng Trần nhận được email xong, mồ hôi lạnh lập tức túa ra.

Cô vội vàng mang tài liệu đến tìm Lục Dữ.

Lục Dữ đọc xong, sắc mặt lạnh đến đáng sợ.

“Không có Lâm Gia thì các cô không làm được việc à?”

Trưởng phòng Trần cắn răng.

“Lục tổng, khách hàng bên này là do Lâm tổng giám theo suốt một năm. Đối phương rất tin tưởng chị ấy. Bây giờ đột nhiên đổi người, họ lo lắng cũng là bình thường.”

“Vậy thì đi trấn an họ.”

“Chúng tôi đã thử rồi, nhưng đối phương chỉ muốn nói chuyện trực tiếp với Lâm tổng giám.”

Lục Dữ ném tài liệu lên bàn.

“Ra ngoài.”

Trưởng phòng Trần không dám nói thêm, vội vàng rời đi.

Văn phòng chỉ còn lại Lục Dữ.

Anh ngồi sau bàn làm việc, nhìn email trên màn hình, trong lòng càng lúc càng bực bội.

Trước đây những chuyện này đều do Lâm Gia xử lý.

Anh chưa từng cảm thấy có gì khó.

Bởi mỗi lần vấn đề xuất hiện, cô luôn có cách giải quyết ổn thỏa trước khi nó trở nên nghiêm trọng.

Anh chỉ cần xem kết quả cuối cùng.

Lâu dần, anh thật sự quên mất quá trình phía sau cần bao nhiêu kiên nhẫn và năng lực.

Anh lấy điện thoại ra gọi cho Lâm Gia.

Không ai nghe.

Anh nhắn tin.

“Dự án Đức xảy ra vấn đề, khách hàng muốn gặp em.”

Mười phút sau, Lâm Gia trả lời.

“Trong thời gian bàn giao, tôi có thể hỗ trợ một lần cuối. Gửi lịch họp cho tôi.”

Một lần cuối.

Ba chữ ấy đâm vào mắt Lục Dữ đau nhức.

Anh nhìn màn hình rất lâu, cuối cùng gọi điện cho trợ lý.

“Sắp xếp cuộc họp chiều nay.”

Buổi họp video diễn ra lúc ba giờ.

Lâm Gia xuất hiện đúng giờ.

Cô mặc áo sơ mi trắng, tóc buộc gọn, gương mặt không trang điểm quá đậm nhưng vẫn sắc sảo và chuyên nghiệp.

Từ đầu đến cuối, cô chỉ nói chuyện với khách hàng.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...