Cô quay đầu.
Nhìn tôi.
“Tôi sẽ không quên cậu đâu.”
Cô nói.
Sau đó cô chạy đi.
Đi chân trần.
Mang đôi giày của tôi.
Men theo lòng mương khô cạn.
Chạy về phía thị trấn.
Bóng lưng cô ngày một xa.
Ngày một nhỏ.
Ngày một mờ nhạt.
Cuối cùng biến mất sau một bụi cây rậm.
Tôi đứng trên sườn đồi.
Ngẩn người rất lâu.
Rồi đột nhiên nhớ ra một chuyện.
Tôi đã cho cô đôi giày.
Vậy tôi về nhà bằng cách nào đây?
Tôi đi chân trần.
Men theo con đường cũ trở về.
Những gốc lúa mì cắt dở đâm vào lòng bàn chân.
Đau đến mức tôi liên tục nhăn mặt.
Nhưng tôi không dám đi đường lớn.
Tôi sợ bị người khác nhìn thấy.
Thế nên chỉ có thể cẩn thận men theo bờ ruộng.
Cố gắng chọn những chỗ có nhiều cỏ.
Tránh đá vụn và bụi gai.
Khi sắp về đến nhà.
Tôi nhìn thấy chiếc xe đạp của Tống Xuân Lệ dựng bên đường.
Cái bao tải da rắn đã được tháo xuống.
Nhăn nhúm nằm trên yên sau.
Cửa nhà bà ta mở toang.
Đèn trong nhà cũng đã sáng.
Bà ta về rồi.
Tim tôi lập tức nhảy lên tận cổ họng.
Bà ta chắc chắn đã phát hiện cô bé biến mất.
Bà ta sẽ làm gì?
Báo công an sao?
Hay nói với dân làng?
Liệu bà ta có nghi ngờ tôi không?
Tôi khom người.
Áp sát chân tường.
Lén lút chuồn về nhà.
Trong sân không có ai.
Mẹ tôi đang nấu cơm trong bếp.
Khói bếp từ ống khói bay lên cao.
Tôi lẻn vào phòng.
Tìm một đôi tất cũ mang vào chân.
Sau đó giả vờ như không có chuyện gì.
Đi tới trước cửa bếp.
“Mẹ, con đói rồi.”
“Cơm sắp xong rồi.”
“Mau đi rửa tay đi.”
Mẹ nói.
Tôi đáp một tiếng.
Rồi quay người đi tới bên chum nước.
Múc nước rửa tay.
Trên tay có máu.
Là do những bọng nước bị cọ rách khi cưa khóa.
Tôi dùng nước lạnh xối qua.
Hơi đau.
Tôi cúi đầu nhìn bàn tay mình.
Mười ngón tay.
Ba ngón nổi bọng nước.
Hai ngón tróc da.
Năm ngón còn lại cũng đỏ ửng vì ma sát.
Tôi vội giấu hai tay ra sau lưng.
Rồi bước vào nhà.
Tối hôm đó.
Tống Xuân Lệ không ra ngoài.
Sáng hôm sau.
Bà ta đạp xe đi từ rất sớm.
Sớm hơn thường ngày ít nhất hai tiếng.
Lúc trở về.
Trên xe không còn cái bao tải da rắn.
Mà có thêm một người.
Một người đàn ông trung niên.
Mặc cảnh phục.
Công an tới rồi.
Tim tôi khẽ thắt lại.
Nhưng rất nhanh sau đó lại bình tĩnh trở lại.
Công an tới là chuyện tốt.
Cô bé kia chắc chắn đã đến đồn công an rồi.
Cô là người đi báo án.
Là người bị bắt cóc.
Là nạn nhân.
Các chú công an nhất định sẽ đưa cô về nhà.
Tôi thậm chí còn nghĩ.
Liệu có nên chủ động nói với công an rằng chính tôi đã thả cô bé ấy đi hay không.
Nhưng tôi không dám.
Tôi từng nghe người lớn nói.
Buôn bán phụ nữ và trẻ em là trọng tội.
Tôi sợ mình bị liên lụy.
Buổi chiều hôm đó.
Công an đi điều tra khắp làng.
Gõ cửa từng nhà để hỏi.
Họ hỏi rất nhiều người.
Nhưng phần lớn đều lắc đầu.
Nói rằng không biết.
Không biết gì cả.
Tôi nghe thấy thím Vương ở nhà bên cạnh nói với công an:
“Góa phụ Tống ấy à, bình thường chẳng giao du với ai.”
“Ai mà biết chuyện trong nhà bà ta chứ?”
Công an cũng tới nhà tôi.
Người tới hỏi là một cảnh sát còn rất trẻ.
Da ngăm đen.
Đeo kính.
Nhìn khá hiền lành.
Anh ấy ngồi xổm xuống.
Để tầm mắt ngang với tôi.
Rồi hỏi:
“Dạo này cháu có nhìn thấy chuyện gì bất thường gần nhà Tống Xuân Lệ không?”
Tôi lắc đầu.
Tôi nói không có.
Tôi nói mỗi ngày tan học tôi đều về nhà.
Ăn cơm xong thì làm bài tập.
Làm xong bài tập thì đi ngủ.
Không biết gì hết.
Anh cảnh sát vỗ nhẹ lên đầu tôi.
Sau đó đứng dậy.
Nói với ba tôi vài câu.
Rồi rời đi.
Tôi đã nói dối.
Tôi đã lừa công an.
Năm chín tuổi, lần đầu tiên tôi hiểu được cảm giác nói dối là như thế nào.
Cảm giác ấy chẳng dễ chịu chút nào.
Giống như nuốt phải một con ruồi.
Nuốt không trôi.
Mà nhổ cũng không ra.
Nó cứ mắc nghẹn trong cổ họng.
Không lên được.
Cũng chẳng xuống được.
Nhưng tôi không thể nói ra sự thật.
Bởi vì nếu tôi nói với công an rằng chính tôi đã thả cô bé ấy đi.
Họ nhất định sẽ hỏi vì sao tôi làm vậy.
Rồi tôi sẽ phải nói tới cái hầm.
Nói tới ổ khóa.
Nói tới chuyện cô bé bị nhốt bên trong.
Sau đó họ sẽ điều tra.
Điều tra Tống Xuân Lệ.
Điều tra cả những người có thể đứng phía sau bà ta.
Rồi sao nữa?
Làng tôi rất nhỏ.
Mọi người ít nhiều đều có họ hàng dây mơ rễ má với nhau.
Tống Xuân Lệ tuy không được lòng người.
Nhưng dù sao bà ta cũng là người trong làng.
Nếu tôi “bán đứng” bà ta.
Liệu nhà tôi còn có thể tiếp tục sống yên ổn trong làng được không?
Ba mẹ tôi có bị người khác chỉ trỏ bàn tán vì tôi “thích xen vào chuyện người khác” hay không?
Tôi của năm chín tuổi không nghĩ được xa đến thế.
Tôi chỉ sợ.
Sợ những hậu quả sau khi nói ra.
Sợ những điều chưa biết.
Sợ cảm giác bất an rằng mình có thể mất đi tất cả.
Vì thế.
Tôi đã nói dối.
Cuộc điều tra của công an kéo dài vài ngày.
Sau đó lặng lẽ kết thúc.
Không có ai bị bắt.
Không có ai bị đưa đi.
Tống Xuân Lệ vẫn sống trong căn nhà nhỏ của mình như trước.
Vẫn thỉnh thoảng đạp xe ra ngoài.
Chỉ là cái hầm kia không bao giờ được mở ra nữa.
Chaporia
Bình Luận (0)