Tôi đã rất nhiều năm không rơi nước mắt.
Ba tôi từng nói.
Da tôi dày thịt thô.
Giống hệt một con trâu.
Mẹ tôi lại bảo.
Tim tôi lớn.
Chuyện gì cũng không để trong lòng.
Nhưng lúc này.
Tôi đứng trước một người phụ nữ gần như xa lạ.
Lại khóc như một đứa trẻ chín tuổi.
Cô không an ủi tôi.
Chỉ lặng lẽ đứng đó.
Kiên nhẫn chờ đợi.
Đợi tôi khóc xong.
Những người mặc đồ đen phía sau cô cũng không hề nhúc nhích.
Tất cả đứng cách vài mét.
Giống như một hàng tượng đá câm lặng.
Cặp kính râm màu đen che kín biểu cảm trên mặt họ.
Người tụ tập ở đầu làng ngày một đông hơn.
Có người lấy điện thoại ra chụp ảnh.
Có người ghé tai thì thầm.
Cũng có người nhận ra thân phận của cô.
Rồi bắt đầu truyền tai nhau những tin tức nào đó.
Tôi nghe thấy có người nói:
“Người phụ nữ đó… có phải chính là cô bé bị bắt cóc năm xưa không?”
Lại có người tiếp lời:
“Nghe nói sau đó được cứu về rồi.”
“Chẳng biết là ai cứu nữa.”
“Nhìn mấy chiếc xe cô ấy đi kìa.”
“Chắc chắn bây giờ giàu lắm rồi.”
“Về làng mình làm gì nhỉ?”
“Tìm ai thế?”
“Không phải tới tìm góa phụ Tống báo thù đấy chứ?”
“Nhưng góa phụ Tống đâu còn ở đây nữa.”
“Không ở đây thì đi đâu?”
“Ai mà biết được.”
“Sống không thấy người, ch/e/t không thấy xác.”
Những âm thanh ấy giống như một đàn ruồi.
Vo ve.
Vo ve.
Không ngừng bay quanh tai tôi.
Tôi nhìn thấy từng gương mặt.
Có quen.
Có lạ.
Có những người nửa quen nửa lạ.
Tất cả chen chúc cùng một chỗ.
Giống hệt đám đông đứng xem khỉ diễn ngoài chợ năm nào.
Có lẽ cô cũng nghe thấy những lời bàn tán ấy.
Khẽ nhíu mày một chút.
Sau đó cô xoay người.
Nhìn về phía đám đông.
Không nói gì.
Chỉ nhìn một cái.
Mọi người lập tức im lặng.
Tôi không biết cô làm cách nào.
Cô chỉ là một người phụ nữ hơn hai mươi tuổi.
Không quá cao.
Cũng không quá cường tráng.
Mặc một chiếc váy trắng nhìn là biết rất đắt tiền.
Đi đôi giày cao gót tinh xảo.
Giữa ngôi làng bụi bặm này.
Cô giống như người thuộc về một thế giới khác.
Hoàn toàn không hòa hợp với nơi đây.
Thế nhưng ánh mắt vừa rồi của cô lại mang theo một loại khí thế khó diễn tả.
Giống như một lưỡi dao.
Sắc bén.
Chuẩn xác.
Không cho phép nghi ngờ.
Cô quay lại nhìn tôi.
“Dẫn tôi tới căn nhà cũ của cậu.”
Cô nói.
Không phải hỏi.
Cũng không phải nhờ vả.
Mà là một lời khẳng định.
Giống như đó là chuyện đương nhiên phải làm.
Tôi gật đầu.
Chính tôi cũng không hiểu vì sao mình lại gật đầu.
Nhưng tôi đã gật.
Tôi xoay người.
Dẫn cô đi về phía nhà mình.
Sáu người mặc đồ đen đi phía sau.
Không nhiều.
Cũng không ít.
Vừa đúng sáu người.
Bước chân đều tăm tắp.
Giống như những người đã trải qua huấn luyện chuyên nghiệp.
Nhà tôi nằm ở phía tây trung tâm làng.
Ba gian nhà gạch ngói.
Một khoảng sân không lớn.
Trong sân có một cây táo tàu.
Là do ba tôi trồng vào năm tôi ra đời.
Bây giờ đã cao lớn lắm rồi.
Mẹ tôi đang ngồi trước cổng sân nhặt rau.
Nhìn thấy cả đoàn người đi tới.
Bó rau trong tay bà rơi xuống đất.
“Mẹ.”
Tôi gọi một tiếng.
Mẹ đứng bật dậy.
Ánh mắt nhìn chằm chằm người phụ nữ phía sau tôi.
Môi bà khẽ mở.
Biểu cảm trên mặt vô cùng phức tạp.
Có kinh ngạc.
Có hoang mang.
Còn có một thứ cảm xúc mà tôi không thể gọi tên.
Giống như sợ hãi.
“Cô là…”
Người phụ nữ bước lên trước một bước.
Khẽ cúi đầu với mẹ tôi.
“Thưa cô.”
“Cô còn nhớ cháu không?”
“Mười lăm năm trước.”
“Trong căn hầm dưới nhà Tống Xuân Lệ.”
Sắc mặt mẹ tôi lập tức trắng bệch.
Tôi nhìn thấy môi bà run lên.
Tay bà run lên.
Cả người cũng run lên.
Bà lùi về sau một bước.
Dựa vào khung cửa.
Như thể hai chân đã mềm nhũn.
“Cô… cô là…”
“Cháu tên là Tô Vãn.”
Giọng cô rất bình tĩnh.
Nhưng tôi nhận ra đầu ngón tay cô đang khẽ run.
Chỉ một chút rất nhỏ.
Nếu không nhìn kỹ sẽ chẳng phát hiện được.
“Tô là Tô trong Giang Tô.”
“Vãn là Vãn trong buổi tối.”
“Tên này do ba cháu đặt.”
“Ông nói hôm cháu sinh ra, ánh chiều tà lúc hoàng hôn rất đẹp.”
Nước mắt mẹ tôi cuối cùng cũng rơi xuống.
Bà đưa tay lên.
Muốn chạm vào mặt Tô Vãn.
Nhưng giữa chừng lại rụt về.
Như đang do dự điều gì đó.
Tô Vãn không đợi bà.
Cô chủ động bước thêm một bước.
Nhẹ nhàng nắm lấy tay mẹ tôi.
Đặt lên má mình.
“Cô sờ thử đi.”
Cô nói.
“Cháu vẫn rất ổn.”
“Cháu không sao cả.”
Mẹ tôi bật khóc thành tiếng.
Tiếng khóc không lớn.
Nhưng rất nặng.
Giống như từ nơi sâu thẳm nhất trong lòng trào lên.
Mang theo sức nặng của mười lăm năm.
Bà khóc đến mức toàn thân run rẩy.
Khóc đến không nói nổi một câu hoàn chỉnh.
Chỉ có thể lặp đi lặp lại:
“May quá…”
“May quá…”
“May là cháu không sao…”
“May quá…”
“May quá…”
Tôi đứng bên cạnh.
Nhìn cảnh tượng ấy.
Cổ họng như bị thứ gì đó chặn lại.
Ba tôi cũng không biết từ lúc nào đã bước ra khỏi nhà.
Ông đứng trước cửa.
Trong tay vẫn còn cầm chiếc cuốc.
Chắc là đang chuẩn bị ra đồng.
Ông nhìn Tô Vãn.
Nhìn rất lâu.
Sau đó lại quay sang nhìn tôi.
Ánh mắt như đang hỏi:
Chaporia
Bình Luận (0)