Chuyện này là thế nào?
Tôi không trả lời.
Không phải không muốn.
Mà là không biết phải bắt đầu từ đâu.
Mười lăm năm.
Mùa hè của mười lăm năm trước.
Căn hầm tối.
Ổ khóa sắt.
Đôi mắt sáng đến kinh người ấy.
Và câu nói:
“Tôi sẽ không quên cậu đâu.”
Tất cả những chuyện đó đã bị tôi chôn giấu suốt mười lăm năm.
Giống như một chiếc gai mắc trong tim.
Không rút ra được.
Cũng chẳng thể tan biến.
Thỉnh thoảng lại đâm tôi một cái.
Nhắc nhở tôi rằng mọi chuyện đều đã từng xảy ra thật.
Mà bây giờ.
Chủ nhân của chiếc gai ấy đã trở về.
Tô Vãn ở lại nhà tôi rất lâu.
Tô Vãn ngồi trên chiếc ghế dài trong gian chính nhà tôi.
Uống chén trà mẹ tôi pha.
Đó là trà hái từ đồi chè nhà tôi năm ngoái.
Lá to.
Cành thô.
Nước trà pha ra có màu rất đậm.
Vị lại rất đắng.
Tô Vãn nhấp một ngụm.
Không hề nhíu mày.
Rồi lại uống thêm một ngụm nữa.
Sau đó nâng chén trà trong lòng bàn tay.
Cúi đầu.
Không biết đang nghĩ gì.
Sáu người mặc đồ đen không bước vào.
Tất cả đều đứng đợi ngoài sân.
Sáu người đàn ông cao lớn mặc vest đen đứng trước cổng nhà tôi.
Giống như sáu cây cột.
Khiến bất kỳ ai đi ngang qua cũng phải ngoái nhìn.
Tôi ngồi đối diện Tô Vãn.
Giữa hai người là một chiếc bàn Bát Tiên.
Trên mặt bàn phủ khăn trải do mẹ tôi tự thêu.
Nền trắng.
Hoa văn màu xanh.
Các góc khăn đã sờn lông từ lâu.
Giữa bàn đặt một đĩa hạt dưa.
Một đĩa khoai lang khô do mẹ tôi tự phơi.
Đó là tiêu chuẩn tiếp đãi khách quý cao nhất của gia đình tôi.
Tô Vãn đặt chén trà xuống.
Ngẩng đầu nhìn tôi.
“Cậu vẫn giống hệt hồi nhỏ.”
“Không thích nói chuyện.”
Tôi khựng lại.
Muốn nói gì đó.
Nhưng phát hiện thật sự chẳng biết nói gì.
Từ nhỏ tôi đã vụng miệng.
Không biết nói lời dễ nghe.
Cũng chẳng biết an ủi người khác.
Vui thì cười.
Không vui thì giữ trong lòng.
Đối với ai cũng như vậy.
“Cậu không muốn hỏi mười lăm năm qua tôi đã trải qua những gì sao?”
Cô hỏi.
“Cậu sống tốt là được rồi.”
Tôi đáp.
Tô Vãn nhìn tôi.
Nhìn rất lâu.
Trong ánh mắt ấy có một thứ cảm xúc mà tôi không thể gọi tên.
Không phải biết ơn.
Cũng không phải đau lòng.
Mà giống như đang quan sát.
Giống như đang xác nhận một điều gì đó.
“Cậu sống không tốt.”
Cô nói.
Không phải hỏi.
Mà là khẳng định.
Tôi cúi đầu nhìn đôi tay mình.
Đôi tay thô ráp.
Đen sạm.
Phủ đầy vết chai và sẹo.
Kẽ móng tay lúc nào cũng còn sót lại đất đen không thể rửa sạch.
Các khớp ngón tay biến dạng vì nhiều năm cầm cuốc.
Đôi tay ấy đã làm ruộng suốt chín năm.
Thu hoạch không biết bao nhiêu vụ mùa.
Nuôi sống cả gia đình ba người.
“Cũng tốt mà.”
Tôi nói.
Tô Vãn không hỏi thêm nữa.
Cô lấy từ trong túi ra bức tranh kia.
Nhẹ nhàng mở ra.
Rồi đặt lên bàn.
Bức tranh đã rất cũ.
Giấy ngả sang màu vàng.
Các góc giấy cong lên.
Nhiều chỗ gấp đã rách.
Nhưng đều được dán lại cẩn thận bằng băng keo trong suốt.
“Đó là do mẹ tôi dán lại.”
Tô Vãn chú ý tới ánh mắt của tôi.
Khẽ nói:
“Sau khi về nhà, tôi đưa bức tranh này cho mẹ xem.”
“Mẹ hỏi ai vẽ nó.”
“Tôi nói là một cậu bé đã cứu tôi.”
“Mẹ tôi khóc rất lâu.”
“Sau đó dùng băng keo dán lại những chỗ rách.”
“Rồi lồng khung treo trong phòng khách.”
Cô ngừng lại một chút.
Sau đó tiếp tục:
“Sau này nhà tôi chuyển chỗ ở nhiều lần.”
“Mất rất nhiều đồ.”
“Nhưng khung tranh này vẫn luôn được mang theo.”
“Chưa từng bị bỏ lại.”
Tôi nhìn bức tranh.
Trong lòng ngổn ngang đủ loại cảm xúc.
Bức tranh đó thật sự rất ngây ngô.
Tôi dùng bút sáp vẽ một bé gái.
Đứng trước một cánh cửa đang mở.
Bên ngoài cửa là một cậu bé không có khuôn mặt.
Cô bé mặc váy.
Tóc dài.
Khóe môi hơi cong lên.
Như đang cười.
Còn cậu bé.
Không có ngũ quan.
Chỉ là một khuôn mặt trắng trơn.
Tròn tròn.
Giống như mặt trăng.
Tôi không vẽ được mặt người.
Tôi không biết phải vẽ thế nào.
Tôi của năm chín tuổi.
Vẽ cái gì cũng giống.
Chỉ riêng khuôn mặt là không thể.
Tôi thử rất nhiều lần.
Nhưng đều không giống người.
Cuối cùng dứt khoát để trống.
Giữ lại một khuôn mặt trắng.
“Lúc đó tại sao cậu không vẽ mặt?”
Tô Vãn đột nhiên hỏi.
Tôi không ngờ cô lại hỏi chuyện này.
“Bởi vì…”
Tôi im lặng một lúc.
“Lúc đó tôi nghĩ.”
“Có lẽ cả đời này tôi sẽ không gặp lại cậu nữa.”
“Một người không có khuôn mặt.”
“Làm sao cậu tìm được đây?”
Tô Vãn khựng lại.
Bàn tay đang đặt trên bức tranh khẽ run.
“Tôi còn tưởng…”
Cô nhẹ giọng.
“Cậu không muốn để tôi tìm thấy.”
Trong phòng bỗng yên tĩnh hẳn.
Không biết từ lúc nào.
Mẹ tôi đã ra ngoài.
Ba tôi cũng đi mất.
Trong gian chính chỉ còn lại tôi và Tô Vãn.
Ấm nước trên bếp đã sôi.
Nắp ấm kêu lạch cạch.
Hơi nước trắng xóa liên tục bốc lên từ vòi ấm.
Mờ mịt như một lớp sương mỏng.
“Tôi muốn để cậu tìm thấy mà.”
Tôi nói.
Vừa nói ra xong.
Lại cảm thấy câu đó quá mức sến súa.
Thế là vội vàng bổ sung thêm:
“Chỉ là tôi nghĩ chắc cậu đã quên từ lâu rồi.”
“Quên?”
Tô Vãn lặp lại hai chữ ấy.
Giống như vừa nghe thấy một chuyện vô lý đến khó tin.
Chaporia
Bình Luận (0)