Mười Lăm Năm Tìm Em/Chương 12C. 12
20px

“Nếu đêm đó cậu không xen vào chuyện này.”

“Không có ai để ý tới cậu.”

“Không có ai tới nhà cậu gây phiền phức.”

“Mẹ cậu cũng sẽ không bị kinh hãi rồi đổ bệnh.”

“Có lẽ cậu đã không phải bỏ học.”

“Không trở thành một người nông dân quanh năm bám ruộng kiếm ăn.”

Tôi sững người.

Cô biết những chuyện này bằng cách nào?

Cô biết chuyện mẹ tôi bị bệnh.

Biết tôi bỏ học.

Biết cả những chuyện xảy ra sau khi cô rời đi.

Điều đó là không thể.

“Cậu đã điều tra tôi?”

Tôi hỏi.

Tô Vãn không phủ nhận.

Cô gật đầu.

“Tôi đã nói rồi.”

“Tôi tìm cậu suốt mười lăm năm.”

“Mười lăm năm.”

“Không phải mười lăm ngày.”

“Tôi đã sử dụng rất nhiều nguồn lực.”

“Tìm rất nhiều người.”

“Mất rất nhiều thời gian.”

“Tôi không thể chưa hiểu rõ cậu là người thế nào.”

“Đã vội vàng xuất hiện trước mặt cậu.”

Gió đêm khẽ thổi qua.

Làm những chiếc lá trên cây táo tàu rung lên xào xạc.

Tôi nhìn cô.

“Vậy cậu đã điều tra được những gì?”

“Điều tra được rất nhiều.”

Giọng Tô Vãn rất khẽ.

Khẽ như tiếng gió lướt qua những tán lá táo tàu.

“Tôi điều tra được rằng sau khi cậu cứu tôi.”

“Tống Xuân Lệ đã tìm tới nhà cậu.”

“Đứng trước mặt mẹ cậu.”

“Chỉ thẳng vào mặt bà mà mắng suốt cả một buổi chiều.”

“Bà ta nói cậu là đồ tạp chủng.”

“Thích xen vào chuyện người khác.”

“Sau này nhất định sẽ gặp báo ứng.”

“Mẹ cậu tức đến ngất xỉu ngay tại chỗ.”

“Từ đó về sau sức khỏe bà ấy luôn không tốt.”

“Quanh năm phải uống thuốc.”

Tôi siết chặt bàn tay.

Nhưng không nói gì.

“Tôi còn điều tra được.”

“Ba cậu từng lên đồn công an thị trấn trình báo.”

“Muốn tố cáo Tống Xuân Lệ buôn bán trẻ em.”

“Thế nhưng người ở đồn công an không những không lập hồ sơ.”

“Mà còn mắng ông ấy một trận.”

“Nói ông ấy vu khống người tốt.”

“Nếu còn gây rối sẽ bắt luôn cả ông ấy.”

“Sau khi trở về.”

“Ba cậu như già đi rất nhiều chỉ trong một đêm.”

“Từ đó không bao giờ nhắc lại chuyện ấy nữa.”

Gió đêm dường như lạnh hơn.

Tôi đứng dưới gốc cây.

Nhìn những bóng lá lay động trên mặt đất.

Không biết nên nhìn đi đâu.

“Tôi còn điều tra được anh trai cậu.”

“Lý Niệm.”

“Khi còn đi học trên thị trấn.”

“Vì chuyện này mà bị bạn học cô lập.”

“Bị chế giễu.”

“Họ nói em trai anh ấy là kẻ trộm.”

“Đã ăn cắp đồ nhà Tống Xuân Lệ.”

“Anh ấy không chịu nổi áp lực ấy.”

“Chủ động bỏ học.”

“Đi làm thuê ở nơi khác.”

“Những năm qua rất ít khi trở về.”

Tôi nhắm mắt lại.

Một lúc sau mới mở ra.

“Tôi còn điều tra được chính cậu.”

“Thành tích học tập của cậu vốn rất tốt.”

“Thầy cô đều nói cậu có thể thi vào trường cấp ba tốt nhất huyện.

“Nhưng mẹ cậu đổ bệnh.”

“Ba cậu suy sụp tinh thần.”

“Anh trai cậu rời đi.”

“Cho nên cậu chỉ có thể gánh lấy gia đình này.”

“Cậu bỏ học.”

“Cầm lấy chiếc cuốc.”

“Từng nhát một đào đất.”

“Từng nhát một chôn vùi tương lai của chính mình.”

Giọng Tô Vãn bắt đầu run rẩy.

“Lý Tưởng.”

“Những chuyện này cậu chưa từng kể với bất kỳ ai.”

“Đúng không?”

“Một mình cậu gánh lấy tất cả.”

“Gánh suốt mười lăm năm.”

“Cậu nghĩ sẽ không ai biết.”

“Cậu nghĩ sẽ chẳng ai quan tâm.”

“Nhưng tôi quan tâm.”

“Tôi tìm cậu suốt mười lăm năm.”

“Chỉ để nói cho cậu biết rằng.”

“Trên đời này vẫn có người quan tâm đến cậu.”

Tôi mở miệng.

Muốn nói điều gì đó.

Nhưng cổ họng như bị một bàn tay bóp nghẹt.

Không thể phát ra nổi một âm thanh.

Dưới ánh trăng.

Nước mắt Tô Vãn lấp lánh.

Giống như hai vì sao nhỏ.

Đọng trên gò má gầy gò của cô.

Cô khóc.

Nhưng không phát ra tiếng.

Chỉ để mặc nước mắt không ngừng chảy xuống.

Không ngừng chảy xuống.

Giống như muốn khóc hết toàn bộ cảm xúc đã dồn nén suốt mười lăm năm.

Tôi đưa tay ra.

Do dự một chút.

Cuối cùng vẫn nhẹ nhàng vỗ lên vai cô.

Giống như mười lăm năm trước.

Trên sườn đồi nhỏ ấy.

Tôi đã vỗ lưng cô.

Từng cái một.

Rất nhẹ.

Rất chậm.

“Đừng khóc nữa.”

Tôi nói.

Giọng khàn đặc.

“Đều qua rồi.”

Tô Vãn lắc đầu.

“Chưa đâu.”

Cô nhìn tôi.

“Vẫn chưa kết thúc.”

Hai người im lặng rất lâu.

Qua một hồi.

Tô Vãn cuối cùng cũng ngừng khóc.

Cô dùng mu bàn tay lau mặt.

Khịt mũi một cái.

Sau đó ngẩng đầu lên.

Nhìn tôi bằng ánh mắt nghiêm túc nhất mà tôi từng thấy.

“Lý Tưởng.”

“Cậu có hận những người đó không?”

Cô hỏi.

“Người nào?”

“Những kẻ xấu.”

“Bọn buôn người.”

“Những kẻ mua trẻ con.”

“Những cảnh sát nhận tiền rồi nhắm mắt làm ngơ.”

“Những người nhìn thấy nhưng giả vờ không thấy.”

“Tất cả những kẻ đáng lẽ phải bảo vệ chúng ta.”

“Nhưng lại chọn im lặng.”

“Chọn dung túng.”

Tôi không trả lời ngay.

Hận sao?

Tôi cũng không biết.

Hận là một loại cảm xúc rất mãnh liệt.

Mãnh liệt đến mức cần tiêu tốn rất nhiều sức lực để duy trì.

Mà những năm qua.

Phần lớn sức lực của tôi đều dùng để sống.

Dùng để làm ruộng.

Nuôi gia đình.

Trả nợ.

Tôi chẳng còn thừa bao nhiêu hơi sức để đi hận ai.

Nhưng nếu nói hoàn toàn không hận.

Thì đó là nói dối.

Tôi từng hận.

Từng hận Tống Xuân Lệ.

Từng hận những kẻ ngồi trên những chiếc xe van ra vào làng năm ấy.

Từng hận viên cảnh sát đã mắng ba tôi.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...