Từng hận những người rõ ràng biết Tống Xuân Lệ đang làm gì nhưng vẫn giả vờ không biết.
Thậm chí.
Tôi từng hận cả Tô Vãn.
Không phải thật sự hận cô.
Mà hận vì sao cô lại xuất hiện trong cuộc đời tôi.
Đảo lộn cuộc sống vốn yên bình của tôi thành long trời lở đất.
Nhưng hơn tất cả.
Người tôi hận nhất.
Lại là chính mình.
Tôi hận bản thân quá yếu đuối.
Hận mình không bảo vệ được gia đình.
Hận mình đã nói dối.
Hận mình không nói ra sự thật khi công an tới điều tra.
Nếu chiều hôm đó tôi dũng cảm hơn một chút.
Nếu tôi nói cho công an biết chính tôi đã thả Tô Vãn đi.
Nếu tôi dẫn họ tới căn hầm kia.
Liệu mọi chuyện có khác không?
Mẹ tôi có còn đổ bệnh không?
Anh trai tôi có còn bỏ học không?
Những kẻ xấu có bị bắt hết không?
Những câu hỏi “nếu như” ấy.
Giống như sâu mọt.
Gặm nhấm tôi suốt rất nhiều năm.
Cho đến khi tôi hiểu ra.
Trên đời này không có “nếu như”.
Chỉ có kết quả.
“Tôi không biết.”
Tôi cười khổ.
Giọng nói đầy mệt mỏi.
“Có lẽ từng hận.”
“Nhưng nhiều hơn là mệt.”
“Thật sự quá mệt rồi.”
Tô Vãn im lặng rất lâu.
“Lần này tôi trở về đây.”
Tô Vãn cuối cùng cũng lên tiếng.
Giọng cô thấp hơn trước rất nhiều.
Như thể sợ có người nghe thấy.
“Không chỉ đơn giản là để gặp cậu.”
“Tôi quay lại.”
“Là vì chuyện năm đó vẫn chưa có một kết quả thật sự.”
“Kết quả gì?”
Tôi hỏi.
Tô Vãn nhìn tôi.
Dưới ánh trăng.
Đôi mắt cô sáng đến lạ thường.
Mang theo một sự kiên quyết nặng nề.
Không cho phép bất kỳ ai nghi ngờ.
“Tống Xuân Lệ không hành động một mình.”
Cô nói.
“Phía sau bà ta là cả một mạng lưới.”
“Một đường dây buôn bán trẻ em hoạt động liên tỉnh.”
“Họ phân công rất rõ ràng.”
“Có người chuyên dụ dỗ.”
“Có người chuyên vận chuyển.”
“Có người chuyên mua bán.”
“Có người chuyên lo quan hệ.”
“Bàn tay của họ vươn rất xa.”
“Xa đến những nơi mà cậu không thể tưởng tượng nổi.”
Gió đêm khẽ lay động cành cây.
Tô Vãn tiếp tục:
“Suốt những năm qua.”
“Tôi vẫn luôn thu thập chứng cứ.”
“Tôi tìm những đứa trẻ từng bị bắt cóc năm đó.”
“Tìm gia đình của họ.”
“Tìm những nhân chứng từng bị ép phải im lặng.”
“Tôi dùng mười lăm năm.”
“Nối từng sợi dây lại với nhau.”
“Và bây giờ…”
“Đầu mối nằm ở đây.”
Cô lấy từ trong túi ra một chiếc USB nhỏ.
Màu bạc.
Dưới ánh trăng phát ra thứ ánh sáng lạnh lẽo.
“Trong này có tên của tất cả bọn chúng.”
“Người mua.”
“Người bán.”
“Kẻ trung gian.”
“Những kẻ chống lưng.”
“Tên tuổi của từng người.”
“Địa chỉ của từng người.”
“Tội ác của từng người.”
“Tôi mất mười lăm năm.
”
“Mới gom đủ tất cả vào chiếc USB này.”
Cô dừng lại một chút.
Giọng nói càng nhỏ hơn.
“Nhưng có những chuyện.”
“Chỉ có chứng cứ thôi vẫn chưa đủ.”
Tôi nhìn cô.
Và đột nhiên hiểu ra.
Cô trở về không phải chỉ để báo ân.
Ít nhất.
Không chỉ để báo ân.
Cô trở về để thu lưới.
Mà làng Lý Gia.
Chính là nút thắt quan trọng nhất của tấm lưới ấy.
“Cậu cần tôi làm gì?”
Tôi hỏi.
Tô Vãn ngẩng đầu lên.
Trong mắt cô có ánh sáng.
Loại ánh sáng mà tôi vô cùng quen thuộc.
Mười lăm năm trước.
Trong căn hầm tối tăm ấy.
Cô cũng từng nhìn tôi bằng ánh mắt như vậy.
Khi nói:
“Tôi sẽ không quên cậu đâu.”
Ngày đó tôi tưởng đó là lòng biết ơn.
Nhưng đến bây giờ tôi mới hiểu.
Đó không phải biết ơn.
Mà là…
Tin tưởng.
“Tôi cần cậu đứng ra.”
Cô nói.
“Chuyện năm đó.”
“Cần một người tận mắt chứng kiến kể lại.”
“Tống Xuân Lệ đã mất tích.”
“Nhưng cấp trên của bà ta vẫn còn.”
“Những kẻ phía dưới bà ta cũng vẫn còn.”
“Nếu chúng ta không thể chứng minh rằng năm đó ở làng Lý Gia thật sự từng xảy ra vụ buôn bán trẻ em.”
“Thì những kẻ đó sẽ mãi mãi không bị kết tội.”
“Nhưng Tống Xuân Lệ đã không còn ở đây nữa.”
Tôi nói.
“Đúng.”
“Bà ta không còn.”
“Nhưng căn nhà vẫn còn.”
“Cái hầm vẫn còn.”
“Trong hầm có thể vẫn còn một số thứ bà ta chưa kịp tiêu hủy.”
“Ba ngày trước.”
“Tôi đã thuê một đội chuyên nghiệp.”
“Lợi dụng ban đêm tới lấy mẫu tại căn hầm đó.”
“Kết quả sắp có rồi.”
Tôi sững người.
Hóa ra Tô Vãn đã chuẩn bị tất cả.
Mười lăm năm qua.
Cô không chỉ tìm tôi.
Cô đã làm tất cả những gì có thể làm.
Điều tra tất cả những gì có thể điều tra.
Mở tất cả những con đường có thể mở.
“Cậu không cần làm quá nhiều đâu, Lý Tưởng.”
Giọng cô dịu lại.
“Cậu chỉ cần nói ra sự thật năm đó.”
“Nói cho chúng tôi biết.”
“Cậu đã nhìn thấy gì.”
“Nghe thấy gì.”
“Và đã làm những gì.”
“Phần còn lại.”
“Cứ giao cho tôi.”
“Giao cho ai?”
Tôi hỏi.
Tô Vãn khẽ mỉm cười.
Trong nụ cười ấy là sự chắc chắn mà tôi chưa từng nhìn thấy trước đây.
“Giao cho những người có thể xử lý chuyện này.”
Đêm đó.
Tôi trở về phòng.
Nằm trên giường.
Trằn trọc suy nghĩ rất lâu.
Mãi đến khi phía chân trời dần hiện lên màu trắng bạc.
Tôi mới chìm vào giấc ngủ.
Giấc ngủ ấy rất sâu.
Không có mộng mị.
Giống như bị một thứ gì đó kéo xuống vực sâu vô tận.
Không nhìn thấy gì.
Không nghe thấy gì.
Khi tôi tỉnh lại.
Là vì tiếng động cơ ô tô.
Tôi mở mắt.
Ánh nắng đã xuyên qua lớp giấy dán cửa sổ.
Chaporia
Bình Luận (0)