Mười Lăm Năm Tìm Em/Chương 18C. 18
20px

Ngày thứ năm.

Lại có thêm nhiều người bị đưa đi.

Ba cảnh sát của đồn công an thị trấn.

Một phó cục trưởng công an huyện.

Cùng vài người khác mà tôi không quen biết.

Tên của họ đều nằm trong chiếc USB của Tô Vãn.

Không nhiều hơn.

Cũng không ít hơn.

Tin tức truyền về làng.

Đã là lúc hoàng hôn.

Chiếc loa phát thanh treo trên cột điện vang lên.

Là giọng của bí thư thôn.

Giọng ông hơi run.

Nhưng vẫn cố gắng giữ bình tĩnh.

“Toàn thể bà con trong thôn chú ý.”

“Toàn thể bà con trong thôn chú ý.”

“Mấy ngày gần đây, huyện và thị trấn đã cử cán bộ tới điều tra một vụ án xảy ra cách đây mười lăm năm.”

“Nếu ai biết tình hình liên quan, xin chủ động tới Ủy ban thôn trình bày.”

“Nhắc lại lần nữa.”

“Nếu ai biết tình hình liên quan, xin chủ động tới Ủy ban thôn trình bày.”

Tiếng loa phát thanh vang vọng trong màn chiều.

Làm một đàn chim sẻ đang đậu trên dây điện giật mình bay tán loạn.

Tôi đứng trong sân.

Lặng lẽ nghe tiếng loa đứt quãng vọng từ xa tới.

Trong lòng có một cảm giác rất khó diễn tả.

Không phải vui.

Cũng không phải kích động.

Mà giống như một người đã chạy quá lâu.

Quá xa.

Cuối cùng cũng nhìn thấy vạch đích.

Nhưng đôi chân đã mỏi đến mức không còn nhấc nổi nữa.

Một cảm giác mệt mỏi được phép thở phào.

Mẹ từ trong nhà đi ra.

Trên tay bưng một bát mì.

Mì do chính tay bà cán.

Sợi to bản.

Bên trên đặt một quả trứng chần.

Rắc thêm hành lá.

Chan dầu ớt đỏ au.

Khói nóng bốc nghi ngút.

“Ăn đi.”

Mẹ đưa bát cho tôi.

Giọng hơi khàn.

“Mấy hôm nay con chẳng ăn uống tử tế gì cả.”

Tôi nhận lấy bát mì.

Ngồi xổm dưới gốc táo tàu.

Húp mì sột soạt.

Ăn được một nửa.

Tôi chợt ngẩng đầu lên.

“Mẹ.”

Tôi hỏi.

“Mẹ nói xem.”

“Những kẻ xấu đó sẽ bị kết án chứ?”

Mẹ im lặng một lúc.

Rồi đáp:

“Có.”

“Sao mẹ biết?”

“Vì ông trời nhìn thấy.”

Tôi ngẩn người.

Sau đó bật cười.

Lời mẹ nghe giống như một bà lão mê tín.

Nhưng tôi hiểu ý bà.

Thiện ác cuối cùng đều có báo ứng.

Không phải không báo.

Chỉ là chưa đến lúc.

Bây giờ.

Đã đến lúc rồi.

Ngày thứ sáu.

Ngôi nhà của Tống Xuân Lệ bị niêm phong.

Người tới là nhân viên tòa án huyện.

Họ mặc đồng phục.

Mang theo giấy niêm phong.

Kiểm tra căn nhà từ trong ra ngoài.

Trong căn hầm.

Họ tìm được vài món đồ.

Mấy bộ quần áo trẻ em.

Một chiếc cặp sách cũ.

Cùng một số mảnh giấy tờ đã bị thiêu cháy.

Tất cả đều được bỏ vào túi chứng cứ.

Cẩn thận chuyển lên xe.

Người trong làng kéo tới đông nghịt.

Ba tầng trong.

Ba tầng ngoài.

Một màu đen đặc kín mít.

Ai nấy đều cố vươn cổ nhìn.

Có người thì thầm bàn tán.

Có người lấy điện thoại ra chụp ảnh.

Có người bật khóc.

Cũng có người đứng im không biểu cảm.

Giống như những pho tượng đất.

Tôi đứng ngoài đám đông.

Lặng lẽ nhìn miệng hầm ấy.

Nhìn nó được mở ra lần nữa.

Rồi lại bị phong tỏa thêm một lần nữa.

Mười lăm năm rồi.

Cuối cùng căn hầm đó cũng được nhìn thấy dưới ánh mặt trời.

Dù là bằng cách này.

Nhưng ít nhất.

Nó không còn là bí mật nữa.

Tô Vãn đứng bên cạnh tôi.

Cũng nhìn về phía ấy.

Cô không khóc.

Cũng không cười.

Chỉ lặng lẽ nhìn.

Giống như đang ngắm một phong cảnh chẳng liên quan đến mình.

“Cậu đang nghĩ gì vậy?”

Tôi hỏi.

“Tôi đang nghĩ.”

“Nếu mười lăm năm trước.”

“Cũng có một nhóm người như thế này xuất hiện.”

“Liệu mọi chuyện có khác đi không?”

Tôi không trả lời.

Bởi vì đó là một câu hỏi không có đáp án.

Mười lăm năm trước.

Không có những người như thế.

Không ai tới.

Không ai quan tâm.

Không ai sẵn lòng bỏ thời gian và công sức vì một cô bé xa lạ bị nhốt trong căn hầm tối.

Nhưng mười lăm năm sau.

Họ đã tới.

Dù muộn.

Nhưng cuối cùng vẫn tới.

Ngày thứ bảy.

Vương Kiến Quốc khai nhận.

Tin tức đó là do Tô Vãn nói cho tôi biết.

Cô nhận được một cuộc điện thoại.

Nói vài câu ngắn ngủi.

Rồi cúp máy.

Sau đó quay đầu nhìn tôi.

Biểu cảm rất phức tạp.

Giống như vừa trút được một gánh nặng.

Nhưng cũng giống như trên vai lại đè thêm một tảng đá lớn hơn.

“Hắn khai rồi.”

Tô Vãn nói.

“Vụ Tống Xuân Lệ buôn bán trẻ em.”

“Hắn nhận hai trăm nghìn tệ.”

“Không chỉ riêng bà ta.”

“Còn có những kẻ cấp trên.”

“Những người mua khác.”

“Tổng cộng liên quan đến mười một đứa trẻ.”

“Hắn đã khai ra toàn bộ.”

“Mười một đứa trẻ…”

Tôi lặp lại con số ấy.

Mười một đứa trẻ.

Mười một gia đình.

Mười một số phận bị xé nát.

Tôi không biết nên nói gì.

Chỉ cảm thấy cổ họng nghẹn lại.

Như có thứ gì đang siết chặt lấy.

“Không chỉ vậy.”

Tô Vãn lắc đầu.

“Những gì hắn khai chỉ là phần hắn trực tiếp tham gia.”

“Những mắt xích phía trên.”

“Những đường dây phía dưới.”

“Những khu vực khác.”

“Vẫn phải tiếp tục điều tra.”

“Đây chỉ là khởi đầu.”

“Không phải kết thúc.”

“Cậu vẫn định tiếp tục điều tra sao?”

Tôi hỏi.

“Không phải tôi điều tra.”

“Là tổ chuyên án.”

Tô Vãn nhìn tôi.

Ánh mắt bình tĩnh mà kiên định.

“Phần việc của tôi đã hoàn thành rồi.”

“Phần còn lại.”

“Hãy giao cho họ.”

Cô dừng lại.

Giọng nói cũng dịu xuống.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...