Mười Lăm Năm Tìm Em/Chương 20C. 20
20px

“Tôi sẽ trở thành một con người mà chính mình cũng không nhận ra.”

“Một người không tên.”

“Không quá khứ.”

“Không tương lai.”

Cô đưa tay ra.

Nắm lấy tay tôi.

“Chính cậu đã cho tôi một mạng sống.”

“Cho tôi cơ hội được sống tiếp.”

“Cho tôi cơ hội tìm đường về nhà.”

“Cho tôi cơ hội được đi học.”

“Được thi đại học.”

“Được điều tra tất cả những chuyện này.”

“Lý Tưởng.”

“Cậu không nợ tôi.”

“Là tôi nợ cậu.”

Tôi hé miệng.

Muốn nói rằng tôi không cần cô trả ơn.

Nhưng lời ấy quá sáo rỗng.

Sáo rỗng đến mức không thể nói ra.

Dường như Tô Vãn hiểu được suy nghĩ của tôi.

Cô khẽ cười.

Buông tay tôi ra.

Rồi quay người.

Tiếp tục bước về phía trước.

Gió đêm thổi qua cánh đồng ngô.

Lá ngô va vào nhau phát ra tiếng xào xạc.

Giống như rất nhiều năm trước.

Đêm hè ấy.

Một cậu bé chín tuổi.

Và một cô bé vừa được cứu khỏi địa ngục.

Đã cùng nhau bước đi trong màn đêm như thế này.

Chỉ là lần đó.

Họ đang chạy trốn.

Còn lần này.

Họ đang thật sự trở về.

Chúng tôi cứ như vậy.

Một trước.

Một sau.

Lặng lẽ bước đi.

Tiếng bước chân vang lên trong màn đêm tĩnh mịch.

Nghe rõ đến lạ thường.

Ánh trăng kéo dài bóng của hai người.

Thật dài.

Thật dài.

Hai cái bóng lúc chồng lên nhau.

Lúc lại tách ra.

Rồi lại chồng lên nhau.

Khi đi đến cuối con mương khô.

Tô Vãn dừng bước.

“Ngày mai tôi phải đi rồi.”

Cô nói.

Tim tôi khẽ thắt lại.

Nhưng ngoài mặt không biểu lộ điều gì.

“Đi đâu?”

“Về thành phố tỉnh.”

“Tổ chuyên án vẫn cần tôi phối hợp điều tra.”

“Còn có một số nạn nhân cần tôi liên hệ.”

“Thời gian tới có lẽ sẽ rất bận.”

“Ừ.”

“Cậu không có gì muốn nói sao?”

Tôi nghĩ một lúc.

Rồi đáp:

“Chú ý an toàn.”

Tô Vãn nhìn tôi.

Trong mắt ánh lên một tia sáng.

“Chỉ thế thôi à?”

“Còn nữa.”

Tôi ngập ngừng một chút.

“Đừng quên ăn cơm.”

Tô Vãn bật cười.

Cười rất lớn.

Tiếng cười vang xa giữa cánh đồng trống trải.

“Lý Tưởng.”

“Con người cậu thật là…”

Cô vừa cười vừa lắc đầu.

Nhưng không nói hết câu.

Tôi đợi cô nói tiếp.

Nhưng cô không nói.

Chỉ cười.

Cười mãi.

Đến khi vành mắt đỏ lên.

Rồi lại cười.

Cười đến lúc nước mắt rơi xuống.

Cô quay người đi.

Đứng quay lưng về phía tôi.

Dùng tay áo lau nước mắt.

Sau đó hít sâu một hơi.

Rồi quay lại.

Trên mặt lại xuất hiện nụ cười.

“Vậy tôi đi đây.”

Cô nói.

“Để tôi tiễn cậu.”

“Không cần đâu.”

Cô lắc đầu.

“Nếu cậu tiễn tôi.”

“Có lẽ tôi sẽ không đi nổi nữa.

Tôi không hiểu câu ấy.

Hoặc có lẽ.

Tôi hiểu.

Nhưng cố tình giả vờ không hiểu.

Tô Vãn bước tới gần tôi hai bước.

Rồi dừng lại.

Ngẩng đầu nhìn tôi.

Dưới ánh trăng.

Khoảng cách giữa chúng tôi rất gần.

Gần đến mức tôi có thể nhìn thấy giọt nước đọng trên hàng mi cô.

Có thể ngửi thấy mùi nước giặt thoang thoảng trên người cô.

“Lý Tưởng.”

Cô khẽ gọi tên tôi.

“Cậu biết không?”

“Trong những năm đi tìm cậu.”

“Tôi đã gặp rất nhiều người.”

“Có người tốt.”

“Có người xấu.”

“Có người giúp tôi.”

“Cũng có người lừa tôi.”

“Nhưng không một ai…”

“Cho tôi cảm giác an tâm.”

Cô dừng lại một chút.

Nhìn thẳng vào mắt tôi.

“Chỉ có cậu.”

“Chỉ có cậu khiến tôi cảm thấy an tâm.”

“Từ khoảnh khắc mười lăm năm trước.”

“Khi cậu nhẹ nhàng vỗ lưng tôi.”

“Tôi đã thấy an tâm rồi.”

Nói xong câu đó.

Cô xoay người.

Bước đi.

Tôi không đuổi theo.

Chỉ đứng yên tại chỗ.

Nhìn bóng lưng cô ngày một xa.

Ngày một nhỏ.

Cho đến khi hoàn toàn biến mất trong bóng tối nơi đầu làng.

Tôi nghe thấy tiếng động cơ xe khởi động.

Nghe thấy tiếng bánh xe nghiền lên mặt đường đá.

Nghe thấy những âm thanh ấy xa dần.

Nhẹ dần.

Cuối cùng tan biến vào tận cùng của màn đêm.

Tôi đứng dưới ánh trăng.

Đứng rất lâu.

Rất lâu.

Lâu đến mức sương đêm làm ướt cả quần áo.

Lâu đến mức mặt trăng từ phía đông đã đi tới phía tây.

Lâu đến mức nơi chân trời hiện lên một dải sáng màu bạc.

Bình minh sắp tới.

Mà tôi chợt nhận ra.

Có những người bước vào cuộc đời mình.

Không phải để ở lại.

Mà là để giúp mình hiểu rằng.

Mười lăm năm trước.

Người được cứu khỏi căn hầm ấy.

Không chỉ có một mình Tô Vãn.

Mà còn có cả tôi.

Sau đó.

Tôi ngồi xổm xuống.

Bên mép con mương đã khô cạn từ lâu.

Vùi mặt vào đầu gối.

Lặng lẽ khóc.

Không một tiếng động.

Một tháng sau.

Vụ án được đưa ra xét xử.

Tôi không tới.

Tô Vãn gọi điện cho tôi.

Cô nói.

Tại phiên tòa.

Vương Kiến Quốc bất ngờ thay đổi lời khai.

Ông ta nói mình bị vu khống.

Nói chưa từng nhận của Tống Xuân Lệ một đồng nào.

Nhưng công tố viên đã đưa ra toàn bộ chuỗi chứng cứ hoàn chỉnh.

Bao gồm sao kê chuyển khoản.

Lịch sử cuộc gọi.

Lời khai nhân chứng.

Và cả một bản nhận tội do chính Tống Xuân Lệ để lại trước đó.

Dù Tống Xuân Lệ đã mất tích.

Nhưng trước khi mất tích.

Bà ta từng bị cơ quan công an của một tỉnh khác thẩm vấn.

Để lại một bản ghi lời khai đầy đủ.

Sau này.

Bản ghi đó được nhập vào hồ sơ vụ án.

Trở thành chứng cứ then chốt.

Đập tan phòng tuyến cuối cùng của Vương Kiến Quốc.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...