Tôi nhìn bà.

“Nói dối.”

Bà nội khựng lại.

Tôi cầm đồng xu, gõ nhẹ lên mặt bàn.

“Thai linh bình thường dù oán cũng không thể nuôi ra cái miệng lớn như vậy. Nó không phải chỉ ăn cơm hương. Nó ăn người.”

Mặt bà nội giật một cái rất nhỏ.

Tôi nhìn thấy.

Tôi tiếp tục nói: “Hơn nữa mẹ tôi mang thai đôi, nếu thai nam chết trước khi sinh, oán khí sẽ bám mẹ, không bám tôi. Nhưng từ nhỏ người bị nó quấn là tôi. Chỉ có một khả năng.”

Tôi ngẩng đầu, nhìn từng người.

“Năm đó không phải nó bám tôi.”

“Mà là các người chủ động đưa nó đến bên tôi.”

Trong phòng thờ, tiếng cào cửa bỗng dừng lại.

Bà nội nhìn tôi, lần đầu tiên trong mắt xuất hiện vẻ kiêng dè thật sự.

Tôi nói tiếp: “Để tôi đoán. Năm đó bố làm ăn thất bại, nhà họ Tống nợ một khoản lớn. Mẹ mang thai, bác sĩ nói có thể là long phượng thai. Bà nội mừng như nhặt được vàng, vì trưởng nam có rồi, trưởng nữ cũng có rồi. Theo một số tà thuật mượn vận, long phượng thai là mệnh song sinh âm dương, nếu một thai chết, thai còn lại có thể trở thành vật chứa tuyệt hảo để giữ linh.”

Bố tôi nhìn tôi như nhìn quái vật.

Tôi biết mình đoán đúng.

“Nhưng thai nam chết quá sớm. Linh chưa thành, oán chưa đủ. Muốn nó thành âm tài đồng tử, phải cho nó ăn mệnh của người cùng bào thai. Nên tôi vừa sinh ra đã bị buộc dây nhận thân. Bát thứ sáu không phải giữ mạng tôi, mà là để nuôi nó lớn. Mỗi bữa cơm, các người cho nó một chút dương khí của tôi. Mỗi lần nhà họ Tống gặp tai, các người lại cắt vận của tôi cho nó ăn, rồi bảo nó nhả tài vận ra cho nhà này.”

Tôi nhìn bố.

“Mười năm trước ông phá sản rồi bỗng nhận được khoản đầu tư cứu mạng. Năm đó tôi sốt bảy ngày, suýt mù mắt.”

Tôi nhìn mẹ.

“Mười hai năm trước mẹ mổ u, bác sĩ nói ca mổ nguy hiểm, nhưng cuối cùng mẹ bình an. Đêm đó tôi bị bóng đè, trong mơ có đứa trẻ bò lên giường liếm mặt tôi.”

Tôi nhìn bà nội.

“Ba năm trước bà té cầu thang, đáng lẽ gãy xương nguy hiểm. Nhưng bà chỉ trầy da. Còn tôi ở thành phố bị xe tông, nằm viện nửa tháng.”

Tôi cười.

“Bà nội, giao dịch công bằng của bà chính là cả nhà sống tốt bằng mạng của tôi à?”

Bà nội im lặng.

Mẹ tôi khóc không ra tiếng.

Bố tránh ánh mắt tôi.

Tống Dư thì đứng chết trân, mặt trắng như giấy.

Có những sự thật không cần người khác thừa nhận.

Phản ứng của họ đã là câu trả lời.

Bỗng nhiên, cửa phòng thờ kẽo kẹt mở rộng thêm một chút.

Mùi hôi thối nồng nặc tràn ra.

Trong bóng tối, tôi nhìn thấy một thứ đang bò ra ngoài.

Đầu tiên là một bàn tay trẻ con.

Rồi thêm một bàn tay nữa.

Không phải một đứa.

Mà là rất nhiều bàn tay nhỏ chen chúc trong khe cửa, xô đẩy nhau muốn chui ra.

Mẹ tôi hét lên, lùi về phía sau.

Bà nội vội vàng móc từ trong áo ra một cái chuông đồng nhỏ, lắc mạnh.

Leng keng.

Tiếng chuông vang lên, những bàn tay kia lập tức rụt về.

Nhưng chỉ rụt một chút.

Rất nhanh, chúng lại thò ra.

Bà nội biến sắc.

Tôi nhìn cái chuông trên tay bà, lạnh giọng: “Dây xích sắp hỏng rồi.”

Bà nội nhìn tôi, giọng khàn đặc: “Tống Dao, dù mày hận thế nào, chúng nó mà ra ngoài, cả nhà đều phải chết. Mày cũng không thoát được. Bây giờ chỉ có một cách, hoàn thành nghi thức nhận thân. Mày cho nó mặt, nó sẽ áp được đám còn lại.”

Tôi cười.

“Cho nên thứ trên ghế thứ sáu không phải đứa duy nhất. Nó là con mạnh nhất, được bà nuôi để làm đầu đàn?”

Bà nội cắn răng.

“Phải thì sao? Không có nó, những thứ trong phòng thờ đã xé cả nhà từ lâu rồi!”

Tống Dư run giọng hỏi: “Những thứ trong phòng thờ… là ai?”

Bà nội không nói.

Tôi nhìn những đôi mắt chen chúc trong bóng tối, chậm rãi nói: “Có lẽ là những thai linh khác mà nhà họ Tống dùng để luyện vận.”

Bố tôi gầm lên: “Mày đừng nói bậy!”

“Vậy ông giải thích đi.” Tôi nhìn ông. “Phòng thờ nhà mình vì sao không thờ tổ tiên thật, mà lại thờ mười tám bài vị không tên? Vì sao mỗi tháng mẹ đều mua sữa bột, đồ chơi, giày trẻ con, nhưng nhà mình không có trẻ nhỏ? Vì sao công ty ông mỗi lần ký được hợp đồng lớn, trong nhà lại mất điện ba ngày, phòng thờ có tiếng trẻ con khóc?”

Bố lảo đảo lùi lại.

Lúc này, ngay cả Tống Dư cũng nhìn ông bằng ánh mắt ghê tởm.

Nó không ngu.

Chỉ là trước đây không ai để nó nhìn thấy.

Tôi đứng dậy, cầm dao đồng.

“Bà nội, tôi thay đổi ý định rồi.”

Bà nhìn tôi cảnh giác.

Tôi nói: “Không cần các người kể nữa. Tôi tự vào xem.”

Mẹ tôi quỳ tới ôm chân tôi.

“Dao Dao, mẹ xin con đừng vào! Con vào rồi sẽ chết thật đấy! Những thứ đó rất oán, chúng nó không biết phải trái, chúng nó sẽ ăn con…”

Tôi cúi đầu nhìn bà.

“Mẹ cũng biết sợ tôi chết à?”

Bà cứng người.

Tôi rút chân ra khỏi tay bà.

“Muộn rồi.”

Tôi đi về phía phòng thờ.

Mỗi bước tiến gần, mùi thối càng nặng.

Không khí lạnh như nước giếng thấm qua da.

Tôi nghe thấy vô số tiếng thì thầm.

“Chị…”

“Đói…”

“Cho em…”

“Em không có mặt…”

“Em muốn ra ngoài…”

Tôi dừng trước cửa phòng thờ.

Bên trong tối đen.

Tôi lấy lá bùa thứ hai ra, dán lên cửa.

Ánh vàng lóe lên, bóng tối bên trong như bị xé mở một khe.

Tôi nhìn thấy giữa phòng thờ không có bài vị tổ tiên.

Chỉ có một cái bàn dài phủ vải đỏ.

Trên bàn đặt mười tám cái bát nhỏ.

Mỗi bát đều đựng cơm trắng đã mốc xanh.

Sau bát là mười tám bài vị gỗ không khắc tên.

Mà trên vách tường sau cùng, treo một tấm ảnh gia đình cũ.

Trong ảnh, bố mẹ tôi trẻ hơn bây giờ rất nhiều.

Mẹ ôm tôi lúc mới sinh.

Bố đứng bên cạnh.

Bà nội ngồi ở giữa.

Nhưng phía sau lưng bà nội, có một người phụ nữ lạ mặc áo đỏ, bụng phình to, mặt bị cào nát trong ảnh.

Tôi nhìn chằm chằm người phụ nữ đó.

Trái tim đột nhiên chìm xuống.

Ảnh gia đình nhà tôi, vì sao lại có một người phụ nữ mang thai khác?

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...