Tôi nhìn Ôn Nghi.
“Nhưng âm ty không cần.”
Bà nội biến sắc.
Tôi lấy lá bùa thứ ba ra.
Đó là lá bùa cuối cùng sư phụ đưa cho tôi.
Trước khi đi, ông dặn nếu không đến bước đường cùng thì đừng dùng.
Vì lá bùa này không phải để trừ tà.
Mà là để thỉnh chứng.
Người sống làm ác có thể giấu chứng cứ, mua chuộc nhân chứng, đổi trắng thay đen.
Nhưng nghiệp đã kết, âm sổ tự ghi.
Lá bùa này tên là Chiếu Nghiệp Phù.
Đốt lên trước mặt oán hồn và hung thủ, có thể chiếu lại một đoạn nghiệp nặng nhất trong quá khứ.
Nhược điểm là người thi pháp cũng phải chịu một phần âm khí phản phệ.
Nhẹ thì bệnh nặng mấy ngày.
Nặng thì giảm thọ.
Tôi vốn không định dùng sớm như vậy.
Nhưng bây giờ tôi đổi ý.
Tôi muốn Tống Dư nhìn thấy.
Muốn Trần Mai Lan nhìn thấy.
Muốn Tống Kiến Thành tự nhìn thấy bộ mặt của mình.
Muốn bà nội nhìn thấy nghiệp mà bà tưởng đã chôn kín, từng chút từng chút bò ra trước mắt mọi người.
Tôi kẹp lá bùa giữa hai ngón tay.
Bà nội nhận ra, điên cuồng hét lên: “Ngăn nó lại! Kiến Thành, ngăn nó lại!”
Bố tôi lao tới.
Nhưng Tống Dư đột nhiên nhặt cái ghế, chắn trước mặt tôi.
Nó nhìn bố, mắt đỏ ngầu.
“Ba, đủ rồi.”
Bố giận dữ: “Mày muốn phản tao?”
Tống Dư cắn răng.
“Con chỉ muốn làm người.”
Tôi đốt lá bùa.
Ngọn lửa xanh bùng lên, nhưng không cháy lên trời mà chảy xuống đất như nước.
Ánh lửa lan khắp phòng khách, biến nền gạch thành một mặt gương tối.
Trong mặt gương ấy, hình ảnh hai mươi hai năm trước dần hiện ra.
Tôi thấy một người phụ nữ mang thai mặc váy trắng ngồi trên sofa.
Đó là Ôn Nghi lúc còn sống.
Bà rất đẹp.
Không phải kiểu sắc sảo chói mắt, mà là vẻ dịu dàng sáng trong như ánh trăng trên mặt nước. Bà đặt tay lên bụng, mỉm cười hỏi người đàn ông trước mặt: “Kiến Thành, mẹ anh nói thật sao? Hôm nay chỉ xem ngày cưới thôi đúng không? Em cứ thấy trong lòng không yên.”
Người đàn ông trẻ tuổi cúi xuống nắm tay bà.
Là bố tôi khi còn trẻ.
Ông dịu dàng đến mức xa lạ.
“Đương nhiên. Em đừng nghĩ nhiều. Mai Lan cũng ở đây mà, cô ấy chăm em quen rồi. Có cô ấy bên cạnh, anh yên tâm hơn.”
Trong góc hình ảnh, một cô gái trẻ mặc áo người giúp việc cúi đầu bưng canh tới.
Là Trần Mai Lan.
Mẹ tôi hiện tại.
Cô ta đặt bát canh trước mặt Ôn Nghi, giọng nhỏ nhẹ: “Tiểu thư, lão phu nhân bảo canh này an thai, cô uống lúc còn nóng đi.”
Ôn Nghi không nghi ngờ.
Bà uống.
Sau đó hình ảnh chuyển nhanh.
Bà đau bụng.
Bà cầu cứu.
Bố tôi ôm bà, miệng nói đưa đi bệnh viện, nhưng lại cùng bà nội kéo bà vào phòng thờ.
Trần Mai Lan đứng ngoài cửa, mặt trắng bệch, hai tay run rẩy đặt lên bụng mình.
Bên trong phòng thờ, ánh nến đỏ rực.
Một người đàn ông mặc áo đạo sĩ đen ngồi trước đàn pháp, trên bàn đặt hai bát nước, hai sợi dây đỏ, một con dao đồng.
Bà nội quỳ trước đàn, giọng kích động: “Đại sư, chỉ cần luyện thành, nhà họ Tống thật sự sẽ phát tài chứ?”
Đạo sĩ đen cười khàn.
“Thai nam trong bụng cô ta mệnh tài. Thai nữ mệnh âm. Một đứa luyện tài, một đứa nuôi linh, đây là phúc tổ nhà các người. Nhưng phải nhớ, đứa bé gái kia không thể chết. Nó phải sống đến hai mươi hai tuổi. Khi âm tài đồng tử đủ oán, mượn mặt nó nhận thân, nhà họ Tống mới thật sự đổi vận.”
Trong hình ảnh, Ôn Nghi bị giữ trên ghế, nước mắt chảy đầy mặt.
Bà khóc cầu xin: “Kiến Thành, cứu con… cứu em… anh nói gì đi, đó là con của chúng ta mà…”
Bố tôi đứng bên cạnh, sắc mặt trắng bệch, nhưng cuối cùng vẫn quay mặt đi.
Ôn Nghi nhìn ông, ánh mắt vỡ vụn.
“Anh muốn tiền đến vậy sao?”
Bố tôi nhắm mắt.
“Anh không còn đường lui.”
Chỉ năm chữ.
Giết chết tất cả tình nghĩa.
Trần Mai Lan đứng ngoài cửa, nghe thấy tiếng khóc bên trong, không những không đi gọi người, mà còn chậm rãi khóa trái cửa.
Tống Dư không chịu nổi, hét lên: “Mẹ!”
Hình ảnh trong ánh lửa vẫn tiếp tục.
Đêm đó rất dài.
Tôi không muốn miêu tả kỹ những gì Ôn Nghi đã trải qua.
Có vài loại ác, chỉ cần nhìn bóng đã đủ khiến người ta lạnh đến tận xương.
Cuối cùng, tôi thấy một đứa bé gái sơ sinh được bọc trong khăn đỏ đặt lên bàn.
Đứa bé đó là tôi.
Còn bên cạnh, một cái bát sứ trắng úp ngược, phía dưới truyền ra tiếng khóc yếu ớt của trẻ con.
Đạo sĩ đen lấy máu đầu ngón tay của bố tôi, chấm lên trán tôi.
“Nhớ kỹ, từ hôm nay nó là Tống Dao, trưởng nữ nhà họ Tống. Nó sống, âm tài sống. Nó chết, âm tài phản. Mỗi ngày một bát cơm, mỗi năm một lần sinh nhật, đến năm hai mươi hai tuổi, cho âm tài ăn mặt.”
Bà nội liên tục gật đầu.
Trần Mai Lan ôm tôi lên.
Cô ta nhìn mặt tôi rất lâu.
Trong ánh mắt cô ta có sợ hãi, ghen ghét, và một thứ ác ý rất sâu.
Sau đó cô ta khẽ nói: “Sao nó lại giống cô ta như vậy?”
Đạo sĩ đen đáp: “Mặt càng giống càng tốt. Sau này dễ nhận thân.”
Ánh lửa phụt tắt.
Phòng khách trở về hiện thực.
Không ai nói chuyện.
Tống Dư đã quỳ trên đất, hai tay che miệng, nước mắt rơi liên tục.
Mẹ tôi ngồi bệt dưới đất, cả người như mất hồn.
Bố tôi run rẩy lùi vào góc tường.
Bà nội chống gậy, gương mặt già nua vặn vẹo vì sợ và giận.
Tôi đứng giữa phòng khách, cảm giác lạnh từ lòng bàn chân bò lên tim.
Chiếu Nghiệp Phù phản phệ không nhẹ.
Cổ họng tôi tanh ngọt, nhưng tôi nuốt xuống.
Chưa đến lúc yếu.
Tôi nhìn bố.
“Giờ còn nói không có chứng cứ nữa không?”
Bố há miệng, nhưng không phát ra tiếng.
Tôi lấy điện thoại từ túi áo ra.
Trên màn hình, cuộc gọi video với sư phụ vẫn đang kết nối.
Từ lúc tôi bước vào nhà vệ sinh rửa tay, tôi đã bấm gọi.
Chỉ là tắt tiếng, úp màn hình trong túi.
Sư phụ ở đầu bên kia nhìn toàn bộ.
Ông chậm rãi thở ra.
“Ghi lại rồi.”
Chaporia
Bình Luận (0)