Mặt bố tôi lập tức biến dạng.

“Ý gì?”

Giọng sư phụ từ điện thoại truyền ra, vẫn lười biếng như thường ngày, nhưng từng chữ như dao.

“Ý là, người sống cần chứng cứ thì cũng có chứng cứ của người sống. Chiếu nghiệp không thể đưa ra tòa, nhưng lời thú nhận, hình ảnh nghi thức, phòng thờ trái phép, bài vị âm linh, hài cốt sau vườn nếu tìm ra… đủ để các người uống trà với cảnh sát lâu đấy.”

Mẹ tôi hét lên: “Không được báo cảnh sát! Dao Dao, con không thể làm vậy! Chuyện này truyền ra, nhà mình sẽ xong mất!”

Tôi nhìn bà.

“Nhà mình?”

Bà nghẹn lại.

Tôi chậm rãi nói: “Trần Mai Lan, bà không phải mẹ tôi. Đừng nhận thân lung tung, tôi thấy bẩn.”

Mặt bà thoáng chốc mất hết màu máu.

Tôi tưởng mình sẽ hả hê.

Nhưng thật ra chỉ thấy lạnh.

Có những kẻ không xứng để tôi phí cảm xúc.

Bà nội đột nhiên cười.

Tiếng cười khàn khàn, càng lúc càng lớn.

“Báo cảnh sát? Tống Dao, mày nghĩ mày còn ra được khỏi căn nhà này sao?”

Tôi nhìn bà.

Bà cúi xuống, nhặt một mảnh bát vỡ dưới đất, cứa mạnh vào lòng bàn tay mình.

Máu đen đỏ chảy xuống nền gạch.

Cửa phòng thờ mở toang.

Gió âm cuồn cuộn tràn ra.

Mười tám bài vị không tên trên bàn thờ đồng loạt rung lên, từng cái bát cơm mốc lật úp xuống đất.

Bà nội giơ bàn tay đầy máu lên, giọng rít như tiếng kim loại cọ vào xương.

“Âm tài đồng tử, hôm nay bà cho con ăn no! Không cần nhận thân nữa, cứ xé mặt nó xuống mà dùng!”

Trong phòng ăn, chiếc ghế thứ sáu đổ rầm xuống đất.

Một bóng đen nhỏ bò ra từ dưới bàn.

Lần này nó không còn trốn nữa.

Nó bò bằng cả tay lẫn chân, đầu nghiêng một góc kỳ dị, cái miệng không mặt mở rộng đến tận mang tai.

Sau lưng nó kéo theo một đám bóng trẻ con đen đặc.

Cả căn nhà vang lên tiếng khóc cười hỗn loạn.

Tôi nắm chặt dao đồng.

Ôn Nghi đứng trước phòng thờ, tóc dài tung bay, quay đầu nhìn tôi.

“Dao Dao, chạy đi.”

Tôi nhìn thứ đang bò về phía mình, chậm rãi lắc đầu.

“Không.”

Tôi nâng dao đồng lên, cắt đứt hoàn toàn sợi chỉ đỏ trên cổ tay.

Máu từ cổ tay tôi nhỏ xuống.

Sợi chỉ rơi xuống nền gạch, lập tức bốc cháy thành tro.

Tất cả âm linh trong nhà đồng loạt ngừng lại.

Tôi nghe thấy tiếng gì đó đứt phựt trong bóng tối.

Như sợi dây kéo dài suốt hai mươi hai năm cuối cùng cũng bị chặt.

Tôi nhìn bà nội, mỉm cười.

“Bà nội, bà quên rồi à?”

“Bữa cơm hôm nay, tôi chưa ăn.”

“Người thật sự nuôi chúng nó hai mươi hai năm là bà.”

Mặt bà nội trắng bệch.

Ngay giây tiếp theo, tất cả những đôi mắt trong phòng thờ đồng loạt quay về phía bà.

4

Bà nội lùi một bước.

Rồi thêm một bước.

Lần đầu tiên trong đời, tôi thấy trên mặt bà xuất hiện vẻ sợ hãi thuần túy.

Không phải tức giận vì mất kiểm soát.

Không phải oán độc vì bị phản kháng.

Mà là sợ.

Sợ thứ mình nuôi bằng máu thịt người khác, cuối cùng quay đầu nhìn mình bằng ánh mắt đói khát.

Âm tài đồng tử bò trên nền gạch, cái miệng lớn khép mở liên tục.

Nó không có mắt.

Nhưng tôi biết nó đang nhìn bà.

Bởi vì đầu nó đã xoay hẳn về phía bà nội.

Sau lưng nó, những bóng trẻ con chen chúc nhau tràn ra từ phòng thờ. Đứa thiếu tay, đứa thiếu chân, có đứa chỉ là một khối đen nhỏ bằng nắm tay, lăn lóc trên nền gạch nhưng vẫn phát ra tiếng khóc oe oe.

Tôi nắm dao đồng đứng im.

Tống Dư run lẩy bẩy chắn trước mặt tôi, dù bản thân nó sợ đến môi tím tái.

Tôi liếc nó.

“Tránh ra.”

Nó lắc đầu, mắt vẫn nhìn đám âm linh.

“Không. Trước đây chị đỡ cho em nhiều lần rồi. Lần này em không trốn nữa.”

Tôi im lặng một thoáng.

Nếu là lúc trước, tôi chắc chắn sẽ mắng nó ngu.

Nhưng bây giờ nhìn bóng lưng run rẩy của Tống Dư, tôi chỉ nói: “Mày đứng bên trái. Chặn đường gió, đừng chắn đường dao.”

Nó sửng sốt.

Sau đó lập tức gật đầu, ngoan ngoãn dịch sang trái.

Sư phụ trong điện thoại nói: “Con bé chết tiệt, cô cắt khế rồi?”

Tôi đáp: “Ừ.”

Ông hít sâu một hơi.

“Cô đúng là tổ tông của tôi. Cắt khế xong chúng nó mất dây dẫn, sẽ cắn người nuôi đầu tiên, nhưng nếu ăn xong bà già kia mà chưa no, cô vẫn là món ngon nhất trong nhà. Nhớ kỹ, đừng để âm tài đồng tử nuốt được máu của cô. Nó với cô cùng bào thai, nuốt máu cô sẽ nhận ra mệnh gốc, lúc đó nó không cần nghi thức cũng bám được vào cô.”

Tôi nhìn vết cắt trên cổ tay.

Máu đã ngừng chảy nhờ tro bùa tôi bôi lên từ trước.

May mà tôi luôn nghe lời ở những chuyện quan trọng.

Bà nội đã bị ép đến sát tường.

Bà giơ gậy lên, cố gắng gõ mạnh xuống đất.

“Lui về! Tất cả lui về! Là tao nuôi chúng mày, không có tao chúng mày đã hồn phi phách tán từ lâu rồi! Đứa nào dám phản tao?”

Mấy bóng đen khựng lại thật.

Hai mươi hai năm bị tiếng chuông, bát cơm, hương khói sai khiến, chúng vẫn còn sợ bà theo bản năng.

Nhưng âm tài đồng tử không dừng.

Nó bò đến trước mặt bà nội, cái đầu nhỏ từ từ ngẩng lên.

Cái miệng của nó mở ra.

Lần này, giọng nó không còn giống trẻ con nữa.

Mà là vô số giọng trẻ con chồng lên nhau.

“Đói.”

Bà nội run lên.

“Mày muốn ăn, tao cho mày ăn! Tống Dao ở kia, nó là chị mày, nó thơm hơn tao, mệnh nó hợp với mày hơn tao. Đi ăn nó đi!”

Tôi cười lạnh.

Đến nước này rồi còn muốn đẩy tôi ra làm mồi.

Âm tài đồng tử nghiêng đầu.

Nó như thật sự suy nghĩ.

Sau đó, cái miệng đen ngòm kia từ từ quay về phía tôi.

Không khí quanh tôi lập tức lạnh xuống.

Tống Dư cắn răng: “Chị…”

Tôi giơ dao đồng, bình tĩnh nhìn nó.

“Muốn ăn tao?”

Âm tài đồng tử bò tới một chút.

Tôi lấy từ túi ra một nắm tro hương tổ sư.

“Tới đi.”

Nó dừng lại.

Dù bị luyện thành quỷ, bản năng vẫn biết sợ thứ có thể làm mình đau.

Bà nội lập tức hét lên: “Nó chỉ có một gói tro thôi! Nó dùng hết là không còn gì nữa! Đi ăn nó, ăn nó là con có mặt, có thân, có thể làm người nhà họ Tống thật sự!”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...