Tôi nhìn bà nội như nhìn một thứ rác thối dưới cống.

“Bà tưởng quỷ cũng ngu như con trai bà à?”

Bố tôi vừa sợ vừa giận: “Tống Dao!”

Tôi không thèm nhìn ông.

Tôi chỉ nhìn âm tài đồng tử.

“Nó lừa mày đấy. Mày ăn tao, cùng lắm có mặt của tao. Nhưng người hại mày chết, người luyện mày thành thứ này, người bắt mày đói hai mươi hai năm, là bà ta.”

Tôi chỉ bà nội.

“Nó bảo nuôi mày? Không, nó dùng mày kiếm tiền. Mày đói, nó cho mày cơm mốc. Mày đau, nó dùng chuông ép mày ngủ. Mày muốn đầu thai, nó nhốt mày trong bát. Mày không có tên vì nó không cho mày tên. Mày không có mặt vì nó chờ xé mặt tao cho mày dùng. Trong mắt nó, mày không phải cháu. Mày là chó giữ tiền.”

Cái miệng của âm tài đồng tử run lên.

Bà nội giận đến méo mặt.

“Mày câm miệng! Nó là quỷ, nó nghe hiểu gì?”

Tôi bật cười.

“Quỷ không hiểu đạo lý, nhưng hiểu oán.”

Tôi nhìn âm tài đồng tử, hạ giọng.

“Mày oán tao sao? Tao chưa từng biết mày tồn tại. Tao chưa từng ăn của mày một bữa cơm. Tao cũng là đứa bị bọn họ đặt lên bàn cúng. Nếu mày thật sự muốn đòi nợ, đòi đúng người.”

Trong phòng khách, gió âm gào lên.

Những bóng trẻ con phía sau âm tài đồng tử bắt đầu khóc.

Không còn là tiếng khóc đòi ăn.

Mà là tiếng khóc thảm thiết, kéo dài, như cuối cùng nhớ ra mình từng bị ai hại.

Ôn Nghi đứng trong cửa phòng thờ, ôm bụng, nước mắt đỏ lăn xuống gò má trắng bệch.

“Con…”

Âm tài đồng tử nghe thấy giọng bà, đầu nó giật mạnh.

Nó quay về phía Ôn Nghi.

Lần đầu tiên, cái miệng kia khép lại.

Một tiếng rất nhỏ phát ra.

“Mẹ?”

Cả căn nhà yên lặng.

Tôi siết chặt dao đồng.

Nếu lúc này Ôn Nghi tiến lên nhận nó, oán của nó có thể dịu xuống.

Nhưng cũng có thể bị nó nuốt chửng.

Âm linh bị luyện quá lâu thường không còn phân biệt được yêu và ăn. Nó muốn gần ai, cách duy nhất nó biết là kéo người đó vào bụng mình.

Ôn Nghi nhìn nó, ánh mắt vỡ vụn.

Bà bước lên một bước.

Tôi lập tức nói: “Đừng lại gần.”

Bà dừng lại.

Âm tài đồng tử nghiêng đầu, giọng lại trở nên hỗn loạn.

“Mẹ… mặt… đói… đau…”

Nó bò về phía Ôn Nghi.

Nhưng vừa bò được hai bước, bà nội đột nhiên ném gậy về phía tôi.

Tôi nghiêng người tránh.

Cùng lúc đó, bà ta nhào tới cướp con dao đồng trên tay tôi.

Tôi không ngờ một bà già hơn bảy mươi tuổi lại có sức mạnh như vậy. Móng tay bà cào qua mu bàn tay tôi, để lại ba vệt đau rát.

Tôi lập tức lùi lại, nhưng bà ta đã túm được cổ tay tôi.

Ánh mắt bà điên cuồng.

“Máu! Chỉ cần máu của mày dính vào nó, nó vẫn sẽ nhận mày!”

Bà há miệng định cắn lên vết thương trên tay tôi.

Tống Dư xông tới kéo bà ra.

“Bà điên rồi!”

Bà nội quay đầu, tát mạnh vào mặt nó.

“Đồ vô dụng! Tao vì mày, vì nhà họ Tống, mày lại giúp con tiện chủng này?”

Tống Dư bị tát lệch mặt, nhưng lần này nó không ngã.

Nó nhìn bà nội, mắt đỏ đến đáng sợ.

“Bà vì con? Bà vì con nên từ nhỏ đã nhốt chị trong sân quỳ mỗi lần con bệnh? Bà vì con nên lấy mệnh chị đổi cho con? Bà vì con nên nuôi một đám quỷ cắn cả con? Bà đừng nói vì con nữa. Bà chỉ vì tiền, vì nhà họ Tống thối nát của bà thôi!”

Bà nội giơ tay muốn đánh nữa.

Tôi nắm lấy cổ tay bà.

“Đủ rồi.”

Bà quay sang nhìn tôi, cười dữ tợn.

“Tống Dao, mày tưởng mày thắng rồi sao? Mày không thắng được đâu. Mày mang mệnh âm, sinh ra đã là vật chứa. Dù hôm nay không phải âm tài đồng tử, sau này cũng sẽ có thứ khác tìm đến mày. Đây là số của mày!”

Tôi nhìn bà.

“Vậy à?”

Tôi kéo tay bà tới gần, dùng dao đồng cứa một đường lên sợi dây đỏ buộc ở đầu gậy đã rơi dưới đất.

Đó là dây trói hồn bà dùng để điều khiển phòng thờ.

Dây vừa đứt, bà nội cứng đờ.

Một luồng khí đen từ gậy phun ra, quấn quanh cổ bà như rắn.

Bà phát ra tiếng ú ớ, hai mắt trợn tròn.

Tôi buông tay.

“Bà nội, bà tin số mệnh như vậy, vậy có tính được hôm nay mình bị chính dây của mình trói không?”

Âm tài đồng tử bỗng quay phắt lại.

Những bóng trẻ con phía sau nó cũng đồng loạt nhào tới.

Bà nội hét thảm một tiếng.

Không có cảnh máu me như trong phim.

Chỉ có vô số bàn tay nhỏ đen sì túm lấy áo, tóc, chân bà, kéo bà từng chút một về phía phòng thờ.

Bà ra sức bám vào nền gạch, móng tay cào đến bật ra tiếng ghê răng.

“Kiến Thành! Cứu mẹ! Mau cứu mẹ!”

Bố tôi đứng chết trân ở góc tường.

Ông nhìn bà nội bị kéo đi, mặt xám như tro, nhưng không bước tới.

Bà nội không thể tin nổi.

“Kiến Thành, tao là mẹ mày! Tao làm tất cả vì mày! Mày cứu tao!”

Bố lùi lại một bước.

Ông lắp bắp: “Mẹ… mẹ chịu khó một chút… chúng nó ăn no rồi sẽ yên…”

Tôi bật cười.

Thật quen tai.

Câu này chẳng khác gì mẹ tôi vừa nói với tôi.

Con nhường nó đi.

Mẹ sẽ cúng cơm cho con.

Hóa ra ác cũng di truyền.

Bà nội nghe thấy câu đó, cả người như bị sét đánh.

Sau đó bà gào lên chửi rủa.

“Tống Kiến Thành, đồ súc sinh! Không có tao mày có hôm nay sao? Mày tưởng chỉ mình tao giết Ôn Nghi à? Là mày tự ký giấy chuyển tài sản! Là mày tự bóp cổ cô ta khi cô ta chưa chết hẳn! Là mày nói nếu cô ta sống sẽ báo cảnh sát, là mày bảo tao xử lý sạch sẽ!”

Bố tôi hoảng loạn quát: “Mẹ câm miệng!”

Nhưng bà nội đã điên rồi.

Bị âm linh kéo vào phòng thờ, bà vừa giãy vừa nói hết những thứ giấu kín.

“Còn Trần Mai Lan! Cô ta cũng không vô tội! Cô ta biết trong canh có thuốc, cô ta biết hết! Cô ta ghen tỵ Ôn Nghi từ lâu, ghen cô ta có tiền, có mặt đẹp, có con của mày. Là cô ta đổi thuốc, là cô ta nói chỉ cần Ôn Nghi chết, cô ta sẽ sinh con trai cho nhà họ Tống!”

Mẹ tôi ôm đầu hét lên.

“Không phải! Không phải tôi! Tôi chỉ muốn sống tốt hơn thôi, tôi không muốn giết người!”

Tôi lấy điện thoại, bật loa ngoài.

Sư phụ chậm rãi nói: “Ghi rất rõ.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...
Chương 12 - BỮA CƠM NHÀ TÔI CÓ NGƯỜI THỨ SÁU | Chaporia