Trong bát, đoạn cuống rốn khô cháy dở đang run nhẹ. Phần bị đốt đã hóa thành tro trắng, nhưng nửa còn lại vẫn đen sì, dây đỏ tuy bị cắt nhưng còn dính một đoạn. Chỉ cần đốt sạch thứ này, vật gốc của âm tài đồng tử sẽ mất.

Nhưng nó cũng biết điều đó.

Bà nội, hay nói đúng hơn là thân xác bà nội, bỗng bò xuống bằng cả tay lẫn chân.

Tư thế đó không nên xuất hiện trên người một bà già.

Lưng bà cong lên, cổ ngoẹo sang một bên, cái miệng trên bụng hướng thẳng về phía chúng tôi.

Bố tôi nhìn cảnh đó, hai chân mềm nhũn, bò lùi trên nền đất.

“Mẹ… mẹ ơi…”

Cái miệng trên bụng bà nội quay về phía ông.

Giọng bà nội thật sự vang lên, yếu ớt lẫn trong tiếng trẻ con: “Kiến Thành… cứu mẹ…”

Bố tôi run run bò dậy.

Nhưng ông chưa bước được nửa bước, cái miệng kia đã đổi giọng.

“Ba… ba cho con mặt đi…”

Bố tôi cứng đờ.

Thứ đó đang bắt chước giọng của một đứa trẻ ngoan.

“Ba, con đói quá. Ba không thương con sao? Ba từng nói chỉ cần con giúp nhà họ Tống phát tài, sau này ba sẽ cho con tên, cho con phòng, cho con bàn học, cho con đi ra ngoài chơi…”

Mặt bố tôi méo mó.

Ông vừa sợ vừa đau khổ.

Có lẽ ông thật sự từng nói những lời đó với cái bát thứ sáu.

Những năm qua, ông không chỉ sợ nó.

Ông còn tham nó.

Tham tài vận nó nhả ra.

Tham cảm giác mình có thể điều khiển quỷ thần.

Ông gọi nó là con trong bóng tối, nhưng ngoài ánh sáng, ông lại không dám thừa nhận sự tồn tại của nó.

Tôi lạnh lùng nói: “Tống Kiến Thành, ông dám lại gần nó một bước, tôi sẽ chặt luôn tay ông.”

Bố tôi quay sang nhìn tôi, đôi mắt đỏ ngầu.

“Đó cũng là con của tao!”

Tôi cười.

“Ông còn nhớ nó là con ông à?”

Ông nghẹn lại.

Tôi giơ bát sứ trong tay.

“Nếu thật sự coi nó là con, năm đó ông đã không để nó bị luyện thành thứ này. Nếu thật sự coi nó là con, hai mươi hai năm qua ông đã gọi tên nó, siêu độ nó, chứ không phải bắt nó ăn cơm mốc trong phòng thờ để đổi hợp đồng, đổi tiền, đổi mạng.”

Cái miệng trên bụng bà nội chậm rãi khép lại.

Sau đó nó bật cười.

“Ba… không thương con.”

Bố tôi lập tức lắc đầu.

“Không phải! Hoài Hoài, ba thương con, ba thật sự thương con! Là bà nội con, là bà nội con muốn luyện con, ba cũng không có cách nào…”

Tôi nhìn ông, chỉ thấy buồn nôn.

Lúc nãy ông đẩy hết tội cho bà nội.

Bây giờ lại muốn dùng tình cha con giả tạo để lừa âm tài đồng tử.

Nhưng quỷ được nuôi bằng oán không cần lời giải thích.

Nó chỉ nhận mùi.

Mùi sợ hãi.

Mùi tội lỗi.

Mùi máu cùng huyết thống.

Thân xác bà nội đột nhiên lao về phía bố tôi.

Bố hét lên, xoay người bỏ chạy.

Nhưng ông chạy chưa được hai bước, mắt cá chân đã bị một bàn tay nhỏ đen sì từ dưới đất chui lên túm lấy.

Ông ngã sấp xuống nền sân.

Bà nội bò tới, cái miệng trên bụng há rộng, dí sát vào mặt ông.

“Ba… cho con mượn mặt nhé.

Bố tôi gào đến vỡ giọng.

“Dao Dao! Cứu ba! Ba sai rồi! Ba thật sự sai rồi! Con cứu ba lần này, ba đưa hết tài sản cho con, ba đi tự thú, ba nhận hết tội!”

Tôi đứng nguyên tại chỗ.

Không nhúc nhích.

Tống Dư quay đầu nhìn tôi.

Trong mắt nó có sợ, có do dự, nhưng không có cầu xin.

Nó đã hiểu.

Có những người không đáng cứu.

Tôi chỉ nói: “Ông ấy không được chết trước khi cảnh sát tới.”

Sư phụ ở đầu điện thoại lập tức nói: “Đúng. Muốn báo ứng thì cũng phải để người sống trả nợ người sống trước. Cô dùng tro hương rắc vào cái miệng kia, ép nó nhả người. Nhưng nhớ, chỉ một nhúm. Đừng dùng hết.”

Tôi mở gói tro hương.

Bên trong chỉ còn một ít tro xám nhạt.

Tôi bốc một nhúm nhỏ, kẹp giữa hai ngón tay.

Âm tài đồng tử cảm nhận được, lập tức quay cái miệng trên bụng bà nội về phía tôi.

“Chị, chị lại muốn cản em.”

Tôi nói: “Không phải cản mày báo thù.”

Tôi bước tới một bước.

“Mà là không cho mày biến thành thứ giống bọn họ.”

Nó im lặng một giây.

Rồi gào lên: “Em đã là thứ này rồi!”

Tiếng gào khiến cây lựu phía sau rung bần bật.

Tôi nhìn nó, trong lòng có một khoảnh khắc nghẹn lại.

Đúng.

Nó đã là thứ này rồi.

Không ai hỏi nó có muốn không.

Không ai hỏi nó có đau không.

Không ai hỏi nó bị nhốt trong bát cơm hai mươi hai năm, mỗi ngày nghe người sống gọi mình là “phúc”, là “tài”, là “thứ đó”, rốt cuộc có còn nhớ mình từng là một đứa trẻ hay không.

Nhưng thương hại không có nghĩa là để nó tiếp tục hại người.

Tôi nâng tay, rắc tro hương về phía nó.

Tro xám bay vào cái miệng trên bụng bà nội.

Nó lập tức hét lên.

Thân xác bà nội giật mạnh, lùi về sau mấy bước. Bố tôi nhân cơ hội bò dậy, lăn vào góc tường, mặt đầy nước mắt nước mũi.

Tôi quay sang Tống Dư.

“Bật lửa.”

Nó lập tức lục túi, lấy bật lửa trên bàn lúc nãy đưa cho tôi.

Tôi châm lại lá bùa dương hỏa.

Nhưng lần này, ngọn lửa chỉ vừa bén đã bị gió âm thổi tắt.

Sư phụ chửi một câu trong điện thoại.

“Âm khí quá nặng, lửa thường không cháy được nữa. Phải dùng huyết hỏa.”

Tống Dư lập tức nói: “Dùng máu của em!”

Tôi nhìn nó.

Nó cắn răng đưa tay ra.

“Chị, nếu nó cùng huyết thống với chị, vậy chắc cũng cùng huyết thống với em trai này. Em cũng là người nhà họ Tống, em cũng hưởng phúc bẩn của nó nhiều năm. Lần này để em trả.”

Tôi chưa kịp nói, bố tôi đã bò tới hét lên: “Không được! Dư Dư, con là con trai duy nhất của ba, con không thể bị thương!”

Tống Dư nhìn ông.

Ánh mắt nó lạnh đi.

“Ba, đến lúc này rồi ba vẫn chỉ quan tâm con có phải con trai duy nhất không à?”

Bố nghẹn lại.

Tống Dư lấy mảnh bát vỡ dưới đất, cứa lên đầu ngón tay mình.

Máu rơi xuống lá bùa.

Lá bùa lập tức cháy lên một ngọn lửa đỏ sẫm.

Không sáng rực như lửa thường.

Mà âm ỉ, nặng nề, như lửa cháy dưới tro than.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...