Thấy tôi đến, bà run rẩy vươn tay.

“Cứu… cứu bà…”

Tôi bước qua tay bà.

Không đá.

Không đạp.

Không chửi.

Đôi khi khinh miệt lớn nhất chính là không coi người đó còn đáng để mình cúi xuống.

Tôi đi vào phòng thờ.

Mười tám bài vị không tên vẫn xếp trên bàn.

Tôi cầm dao đồng, khắc lên bài vị đầu tiên một chữ.

Danh.

Sau đó tôi cắt đầu ngón tay mình, nhỏ một giọt máu lên chữ đó.

Máu âm nữ mở danh.

Những bài vị còn lại đồng loạt rung lên.

Tôi nói: “Ai còn nhớ tên mình thì tự nhận tên. Ai không nhớ, lấy họ Ôn, theo mẹ tôi rời khỏi đây.”

Một cơn gió nhẹ thổi qua.

Trên những bài vị không tên, từng nét chữ mờ dần hiện ra.

Có tên rõ.

Có tên đứt quãng.

Có bài vị chỉ hiện một chữ “bé”.

Tôi đọc từng cái một.

Không nhanh.

Không chậm.

Mỗi khi tôi đọc một tên, bên ngoài sân lại có một bóng trẻ con sáng lên một chút.

Đến bài vị cuối cùng, mặt gỗ vẫn trống không.

Tôi biết đó là của Ôn Hoài.

Tôi cầm dao đồng, từng nét từng nét khắc xuống.

Ôn Hoài.

Khi chữ cuối cùng hoàn thành, cả phòng thờ vang lên tiếng bát sứ vỡ vụn.

Mười tám cái bát cúng trên bàn đồng loạt nứt ra thành bột trắng.

Căn nhà họ Tống rung mạnh.

Trên tường, lớp giấy dán cũ bong ra từng mảng, để lộ bên dưới vô số bùa chú màu đỏ đã khô đen.

Tống Kiến Thành đứng ngoài cửa, nhìn cảnh đó, mặt xám như người chết.

Ông lẩm bẩm: “Xong rồi… nhà họ Tống xong rồi…”

Tôi quay đầu nhìn ông.

“Không.”

Ông ngẩng lên.

Tôi nói: “Còn chưa xong. Ông còn phải sống để trả nợ.”

6

Cảnh sát đến lúc gần rạng sáng.

Không phải một xe.

Mà là ba xe.

Sư phụ tuy bị cắt tín hiệu giữa chừng, nhưng trước đó ông đã kịp gọi người quen báo án. Ông già nghèo rách của tôi ngoài mặt là đạo sĩ lang thang, nhưng không hiểu sao quen biết nửa đồn cảnh sát thành phố.

Khi cảnh sát phá cửa xông vào, bố tôi đang ngồi bất động trong phòng khách, hai tay ôm đầu.

Trần Mai Lan ngồi cạnh bàn ăn, miệng không ngừng lẩm bẩm: “Tôi không biết… tôi thật sự không biết…”

Bà nội nằm trước cửa phòng thờ, thở nhiều hơn hít vào.

Tống Dư khoác áo lên vai tôi, tay nó còn run.

Còn tôi đứng giữa phòng thờ, nhìn các nhân viên khám nghiệm đào sân sau.

Dưới gốc cây lựu, ngoài cái chum đen còn có ba cái hộp gỗ nhỏ.

Trong hộp có xương vụn.

Có giấy khai sinh cũ.

Có một chiếc vòng bạc trẻ con khắc chữ Ôn.

Và trong lớp đất sâu hơn, họ tìm thấy hài cốt của một phụ nữ trưởng thành.

Áo đỏ đã mục.

Nhưng chiếc kẹp tóc ngọc trai bên cạnh vẫn còn nguyên.

Sư phụ đến sau cảnh sát mười phút.

Ông vừa nhìn thấy tôi đã nhíu mày.

“Mặt cô trắng hơn quỷ rồi.”

Tôi đáp: “Chưa chết là được.”

Ông đi tới, nắm cổ tay tôi bắt mạch, mắng: “Cô đốt Chiếu Nghiệp Phù, cắt huyết khế, mở danh bài vị, lại còn dùng máu dẫn âm. Cô tưởng mình là cục đá à?”

Tôi rút tay về.

“Ông đừng mắng nữa, đau đầu.”

Sư phụ lườm tôi một cái, nhưng vẫn lấy trong túi ra một viên thuốc đen đưa cho tôi.

Tôi nhìn viên thuốc.

“Mùi như phân dê.”

“Ăn hay chết?”

Tôi nuốt.

Đắng đến mức linh hồn tôi cũng muốn bỏ nhà đi.

Tống Dư đứng bên cạnh nhìn sư phụ, nhỏ giọng hỏi: “Chị ấy sẽ không sao chứ?”

Sư phụ liếc nó.

“Cậu là thằng em trai ngu kia?”

Tống Dư cúi đầu.

“Vâng.”

“Biết mình ngu là còn cứu được.”

Tống Dư: “…”

Tôi suýt cười.

Sư phụ quay sang nhìn phòng thờ, vẻ mặt nghiêm túc hơn.

“Âm khí tản rồi. Nhưng nơi này từng nuôi âm linh quá lâu, không ở được nữa. Đợi cảnh sát lấy chứng cứ xong, phải phong lại bảy ngày, sau đó làm pháp tiễn sạch.”

Tôi hỏi: “Ôn Nghi và Ôn Hoài đâu?”

Ông nhìn tôi.

“Đi rồi.”

Tôi im lặng.

Sư phụ nói: “Đi được là chuyện tốt. Cô muốn giữ họ lại ăn Tết à?”

Tôi không đáp.

Ông thở dài, giọng dịu đi hiếm thấy.

“Người chết còn oán mới ở lại. Họ đi rồi, nghĩa là được giải thoát.”

Tôi gật đầu.

Nhưng trong lòng vẫn trống một khoảng.

Tôi vừa tìm được mẹ.

Lại mất bà ngay trong đêm đó.

Một nữ cảnh sát đi tới, giọng rất nhẹ.

“Cô Tống… à, cô Ôn, chúng tôi cần cô phối hợp lấy lời khai. Nhưng hiện tại sức khỏe cô không ổn, có thể đến bệnh viện kiểm tra trước.”

Tôi nói: “Gọi tôi Tống Dao trước cũng được. Giấy tờ chưa sửa.”

Nói xong, tôi tự thấy buồn cười.

Tên họ đúng là thứ kỳ lạ.

Trước kia tôi ghét họ Tống nhưng không biết vì sao.

Bây giờ biết rồi, lại phát hiện muốn lấy lại họ Ôn cũng không phải chuyện một ngày.

Tôi nhìn Trần Mai Lan bị cảnh sát đưa ra.

Bà bỗng vùng khỏi tay nữ cảnh sát, lao tới trước mặt tôi.

“Dao Dao! Mẹ sai rồi, mẹ thật sự sai rồi! Con tha cho mẹ đi, mẹ nuôi con hai mươi hai năm, con không thể tuyệt tình như vậy. Mẹ không muốn ngồi tù, mẹ sợ lắm, mẹ sẽ chết trong đó mất!”

Tôi nhìn bà.

Gương mặt này từng là “mẹ” của tôi rất nhiều năm.

Nhưng giờ nhìn lại, chỉ thấy xa lạ.

Tôi hỏi: “Bà sợ chết?”

Bà gật đầu lia lịa.

Tôi nói: “Mẹ ruột tôi cũng sợ.”

Bà cứng đờ.

“Bà sợ tù?”

Bà khóc đến thở không nổi.

Tôi nói: “Mười tám đứa trẻ trong phòng thờ cũng từng bị nhốt hai mươi hai năm.”

Môi bà run rẩy.

Tôi cúi xuống, nhìn thẳng vào mắt bà.

“Trần Mai Lan, bà từng nói nếu tôi hy sinh một chút, tất cả các người đều có thể sống tiếp.”

Tôi mỉm cười.

“Bây giờ đến lượt bà hy sinh một chút.”

Sắc mặt bà lập tức vỡ vụn.

Cảnh sát kéo bà đi.

Bà khóc lóc gào tên tôi, nhưng tôi không quay đầu.

Bố tôi bị còng tay đưa ra sau.

Ông không khóc.

Ông chỉ nhìn tôi bằng ánh mắt rất phức tạp.

Có hối hận không?

Có lẽ có.

Nhưng hối hận vì giết người, hay hối hận vì thất bại, tôi không quan tâm.

Khi đi ngang qua tôi, ông khàn giọng nói: “Dao Dao, dù sao ba cũng nuôi con lớn.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...