Tôi gật đầu.
“Đúng.”
Ông vừa định thở ra, tôi đã nói tiếp: “Vậy nên tôi sẽ sống thật tốt, để ông trong tù mỗi ngày đều biết người ông muốn hại vẫn đang sống tốt.”
Mặt ông xám ngoét.
Tôi nói thêm: “Còn tài sản nhà họ Ôn, tôi sẽ lấy lại từng đồng. Ông yên tâm, luật sư sẽ đến gặp ông.”
Ông lảo đảo, suýt ngã.
Đây mới là thứ khiến ông đau nhất.
Tống Kiến Thành không sợ mất mặt.
Không sợ tội lỗi.
Ông sợ mất tiền.
Vậy tôi sẽ lấy thứ ông sợ nhất.
Bà nội được khiêng lên cáng.
Bà chưa chết, nhưng nửa người dưới gần như không còn cảm giác. Bác sĩ nói bà bị đột quỵ nghiêm trọng, có thể cả đời nằm liệt.
Khi cáng đi qua tôi, bà bỗng mở mắt.
Đôi mắt đục ngầu nhìn tôi chằm chằm.
Môi bà mấp máy.
Tôi cúi xuống một chút.
Bà nói rất nhỏ: “Âm Sư… sẽ tìm mày…”
Tôi nhìn bà.
“Vậy bảo ông ta xếp hàng.”
Bà trợn mắt.
Tôi đứng thẳng dậy.
“Sổ nợ của tôi dài lắm.”
Rạng sáng, tôi được đưa đến bệnh viện.
Tống Dư kiên quyết đi cùng.
Tôi không đuổi nó.
Sau khi xử lý vết thương và truyền dịch, tôi nằm trên giường bệnh, nhìn ánh sáng trắng trên trần nhà.
Tống Dư ngồi bên cạnh, hai mắt đỏ hoe, cả đêm không ngủ.
Nó nói: “Chị, em xin lỗi.”
Tôi nhắm mắt.
“Câu này mày nói nhiều rồi.”
“Nhưng em vẫn muốn nói.”
“Vậy nói đi.”
Nó im lặng một lúc.
“Em xin lỗi vì trước đây hưởng thụ sự thiên vị đó mà không nghĩ chị đau thế nào. Em xin lỗi vì mỗi lần chị bị mắng, em chỉ trốn trong phòng. Em xin lỗi vì em yếu đuối, ngu ngốc, còn tưởng đó là tình thương.”
Tôi mở mắt nhìn nó.
“Tống Dư.”
Nó lập tức ngẩng đầu.
“Tao không tha thứ nhanh như vậy.”
Nó ngẩn ra, rồi gật đầu rất mạnh.
“Em biết.”
Tôi nói: “Nhưng mày có thể tự trả nợ.”
Nó nhìn tôi, mắt lại đỏ.
“Em sẽ trả.”
“Không phải trả cho tao bằng cách khóc.”
“Em biết.”
“Đi học cho đàng hoàng. Sau này ra làm người tử tế. Nếu nhà họ Tống để lại cái gì đứng tên mày, chuyển hết cho luật sư xử lý, cái nào thuộc về nhà họ Ôn thì trả về nhà họ Ôn, cái nào bẩn thì nộp làm chứng cứ.”
Nó gật đầu.
“Được.”
Tôi nhìn nó một lúc.
“Và đừng gọi Trần Mai Lan là mẹ trước mặt tao.”
Nó cúi đầu.
“Em hiểu.”
Căn phòng yên tĩnh.
Ngoài cửa sổ, trời đã sáng.
Ánh nắng đầu tiên chiếu lên mu bàn tay tôi. Sợi chỉ đỏ đã đứt, cổ tay trống không, để lại một vết hằn nhàn nhạt.
Tôi bỗng nhớ tới Ôn Nghi.
Bà nói tên tôi nên là Ôn Dao.
Dao là ngọc đẹp.
Tôi chưa từng được người nâng niu.
Nhưng không sao.
Sau này tôi tự nâng mình.
Ba ngày sau, vụ án nhà họ Tống lên tin tức.
Tất nhiên báo chí không viết những chuyện âm linh, mượn mệnh, âm tài đồng tử.
Họ chỉ viết một vụ án cũ được lật lại sau hai mươi hai năm.
Do tranh chấp tài sản, một phụ nữ mang thai họ Ôn mất tích bí ẩn.
Nhiều năm sau, hài cốt được tìm thấy trong sân sau nhà vị hôn phu cũ. Cùng lúc, cảnh sát phát hiện nghi thức mê tín cực đoan, nhiều vật chứng liên quan đến hành vi xâm phạm thi thể và che giấu tội phạm.
Tống Kiến Thành bị bắt.
Trần Mai Lan bị bắt.
Bà nội họ Tống nằm viện dưới sự giám sát.
Người đạo sĩ đen năm đó, tức kẻ được gọi là Âm Sư, chưa rõ tung tích.
Công ty nhà họ Tống bị niêm phong điều tra. Rất nhiều hợp đồng năm đó có dấu hiệu rửa tiền, chuyển nhượng bất thường, chiếm đoạt tài sản nhà họ Ôn.
Luật sư đại diện bên nhà họ Ôn tìm đến tôi vào ngày thứ tư.
Đó là một người đàn ông trung niên mặc vest xám, tóc đã điểm bạc. Ông nhìn tôi rất lâu, cuối cùng mắt đỏ lên.
“Cô rất giống mẹ cô.”
Tôi im lặng.
Ông đặt trước mặt tôi một chiếc hộp nhỏ.
“Đây là di vật của ông bà ngoại cô. Năm đó sau khi cô Ôn Nghi mất tích, ông bà cụ tìm con gái đến cuối đời. Họ không tin cô ấy bỏ trốn như lời Tống Kiến Thành nói. Trước khi mất, họ lập một quỹ ủy thác. Nếu một ngày tìm được con hoặc hậu duệ của cô Ôn Nghi, toàn bộ tài sản còn lại sẽ chuyển giao.”
Tôi nhìn chiếc hộp.
Tay hơi run.
Bên trong hộp có một bức ảnh cũ.
Ôn Nghi đứng dưới cây hoa trắng, cười rất dịu.
Bên cạnh bà là hai người lớn tuổi.
Sau lưng ảnh có dòng chữ:
“Nghi Nghi, dù sau này con đi đâu, nhà vẫn chờ con về.”
Tôi nhìn dòng chữ rất lâu.
Cuối cùng nước mắt rơi xuống.
Không nhiều.
Chỉ một giọt.
Nhưng đủ làm chữ trên ảnh nhòe đi một chút.
Sư phụ ngồi cạnh giường bệnh gọt táo, thấy vậy liền ho khan.
“Khóc thì khóc đi, đừng nhịn. Nhịn nhiều dễ táo bón.”
Tôi quay đầu nhìn ông.
“Ông có thể im miệng không?”
Ông đưa miếng táo cho tôi.
“Ăn đi. Sống sót rồi thì phải ăn cơm người sống.”
Tôi nhận lấy.
Miếng táo rất ngọt.
Ngọt đến mức tôi bỗng nhớ bữa cơm thứ sáu kia.
Từ nay về sau, tôi sẽ không bao giờ làm bát cơm cho bất kỳ ai nữa.
7
Một tháng sau, phiên thẩm vấn đầu tiên kết thúc.
Tống Kiến Thành khai rất nhiều.
Ông ta không phải vì hối hận.
Mà vì muốn giảm tội.
Trần Mai Lan thì liên tục thay đổi lời khai. Lúc thì nói mình bị ép, lúc thì nói không biết gì, lúc lại khóc lóc nói tất cả do bà nội xúi giục.
Nhưng bà nội không thể nói rõ ràng nữa.
Bà nằm trên giường bệnh, nửa tỉnh nửa mê, mỗi khi bác sĩ hỏi gì, bà chỉ lặp đi lặp lại một câu:
“Đừng dọn bát thứ sáu… nó đói…”
Có lần luật sư hỏi tôi có muốn gặp bà không.
Tôi nói có.
Không phải vì thương hại.
Mà vì tôi muốn tận mắt nhìn xem báo ứng có đến đúng nơi không.
Phòng bệnh của bà nội nằm ở tầng bốn khu nội trú, cửa sổ hướng bắc, quanh năm không có nắng.
Khi tôi bước vào, bà nằm trên giường, gầy đến mức chỉ còn một bộ xương bọc da. Miệng méo, mắt lệch, nửa người không động đậy được.
Nhưng khi thấy tôi, mắt bà vẫn sáng lên một cách kỳ dị.
Bà ú ớ rất lâu.
Tôi kéo ghế ngồi xuống cạnh giường.
Chaporia
Bình Luận (0)