Tạ Hành Chu ánh mắt lạnh đi.
“Tự nguyện trên cơ sở che giấu hậu quả không phải tự nguyện.”
Kỷ Trường Sinh đáp: “Tạ đội, mọi phẫu thuật đều có rủi ro. Mọi hợp đồng đều có điều khoản. Người ký không đọc kỹ, không thể trách bên cung cấp dịch vụ.”
Tôi nhìn ông ta.
“Ông là người của Vô Tướng Hội?”
Kỷ Trường Sinh không trả lời.
Nhưng đồng hồ cát trên bàn dừng lại.
Cát ngược đứng yên giữa hai đầu thủy tinh.
Trong khoảnh khắc đó, cả văn phòng lạnh xuống.
Kỷ Trường Sinh chậm rãi nói: “Cô Lâm, cô không nên nhắc cái tên đó ở nơi có nhiều người già. Người già sợ ồn.”
Tôi cúi đầu nhìn hợp đồng.
Ở góc chữ ký của Hứa Minh, dấu con mắt không đồng tử hiện lên rất nhạt.
Tôi đặt ngón tay lên dấu đó.
Một luồng lạnh lập tức đâm vào đầu ngón tay.
Trước mắt tôi hiện ra một hình ảnh.
Hứa Minh ngồi trong phòng tư vấn.
Mẹ anh ngồi cạnh, liên tục giục anh ký.
Cố vấn Lưu đứng bên cạnh mỉm cười giải thích: “Anh chỉ cần ký bảo lãnh. Gói chăm sóc này giúp ông cụ hồi phục tốt hơn. Anh là cháu trai trưởng, khí huyết gần ông nhất, ký tên anh hiệu quả sẽ cao.”
Hứa Minh hỏi: “Có ảnh hưởng gì đến tôi không?”
Cố vấn Lưu cười rất dịu dàng.
“Chỉ cần anh thường xuyên thăm ông, truyền chút năng lượng tích cực. Người trẻ hồi phục nhanh, không sao đâu.”
Sau đó, anh ký tên.
Ngay khi bút rời giấy, một sợi chỉ đỏ từ hợp đồng bò ra, chui vào cổ tay anh.
Cùng lúc đó, trong phòng bệnh, ông cụ Hứa mở mắt.
Ông ta hỏi nhân viên bên cạnh: “Ký rồi?”
Nhân viên đáp: “Ký rồi ạ.”
Ông cụ thở phào.
“Vậy tốt. Tiểu Minh còn trẻ, chịu được.”
Hình ảnh biến mất.
Tôi rút tay về.
Đầu ngón tay đã rịn máu.
Tôi nhìn Kỷ Trường Sinh.
“Ông cụ Hứa biết ngay từ đầu.”
Kỷ Trường Sinh mỉm cười.
“Ông ấy chỉ muốn sống.”
“Muốn sống thì có thể hại người?”
“Cô Lâm, bệnh viện mỗi ngày cũng dùng nguồn lực cứu người này mà không cứu được người kia. Người già bỏ tiền mua dịch vụ, người trẻ ký hợp đồng hỗ trợ. Đây là trao đổi.”
Tôi hỏi: “Vậy nếu tôi muốn mua tuổi của ông thì sao?”
Kỷ Trường Sinh hơi khựng.
Tôi cười.
“Tôi trả gấp đôi tiền, mua ba mươi năm tuổi thọ của viện trưởng Kỷ. Ông có bán không?”
Ông ta nhìn tôi, nụ cười nhạt đi.
“Cô đùa không vui.”
“Đúng. Vì dao chưa đặt lên cổ ông nên ông thấy không vui. Dao đặt lên cổ người khác thì ông gọi là trao đổi.”
Văn phòng im lặng.
Bên ngoài cửa kính, các cụ già dưới sân ngẩng đầu nhìn lên.
Họ vẫn cười.
Nhưng trong nụ cười ấy không còn hiền lành.
Chỉ có tham lam.
Kỷ Trường Sinh đứng dậy.
“Các vị muốn gặp ông Hứa, tôi có thể sắp xếp. Nhưng tôi nhắc trước, người già sức khỏe yếu, đừng kích động ông ấy.”
Tôi nói: “Yên tâm. Ông ấy khỏe hơn anh trai Hứa Dao nhiều.”
Kỷ Trường Sinh nhìn tôi.
“Cô Lâm rất thích nói lời sắc bén.”
Tôi đáp: “Do các ông làm việc quá bẩn, tôi nói nhẹ không nổi.”
Chúng tôi được đưa đến khu hồi phục đặc biệt.
Trên đường đi, tôi mở livestream âm thầm.
Khán giả vừa thấy khung cảnh bên trong Trường Sinh Viện đã nổ bình luận.
【Đẹp ghê, nhìn không giống nơi hại người.】
【Chính vì đẹp nên mới đáng sợ đó.】
【Tôi từng đi thăm một viện dưỡng lão cao cấp, vibe y chang, giờ nổi da gà.】
【Mấy cụ ngoài sân cười làm tôi thấy không ổn.】
【Có ai thấy trong kính có bóng người treo ngược không? Hay tôi hoa mắt?】
Không hoa mắt.
Càng đi sâu, kính hai bên hành lang càng nhiều.
Trong mỗi tấm kính, đều có bóng người trẻ bị treo ngược.
Có người mặc áo sơ mi.
Có người mặc đồng phục học sinh.
Có người mặc đồ nhân viên điều dưỡng.
Có người đã già đến mức không nhận ra tuổi thật.
Tất cả đều bị dây đỏ nối vào một phòng nào đó.
Tất cả đều mở mắt nhìn tôi.
Miệng họ đồng loạt mấp máy.
“Cắt dây.”
“Cứu tôi.”
“Đừng để họ ký.”
Đi đến cuối hành lang, Cố vấn Lưu dừng trước một cánh cửa trắng.
Bảng tên viết:
Khu hồi phục số 9 — Hứa Văn Sơn.
Cô ta mở cửa.
Bên trong là một căn phòng bệnh sang trọng.
Ông cụ Hứa ngồi trên giường, tay cầm tách trà.
Tóc đen.
Da hồng.
Mắt sáng.
Trên cổ tay ông, sợi chỉ đỏ đang đập từng nhịp.
Thấy tôi, ông cụ cười.
“Cô Lâm đến rồi.”
Ông đưa tay về phía tôi.
“Ngồi đi.”
“Uống trà.”
Tôi nhìn tách trà trên bàn.
Trong nước trà, nổi lơ lửng một sợi tóc bạc của Hứa Minh.
Tôi nói: “Trà của ông đắt quá, tôi uống không nổi.”
Ông cụ Hứa thở dài.
“Người trẻ bây giờ thật cảnh giác.”
Tôi nhìn ông.
“Người già bây giờ cũng thật khó chết.”
Nụ cười trên mặt ông cụ cuối cùng biến mất.
________________________________________
7. Một năm của ông, mười lăm năm của cháu
Phòng bệnh số 9 rất yên tĩnh.
Yên tĩnh đến mức tiếng máy theo dõi sinh hiệu cũng giống bị ai đó bóp nghẹt trong bông.
Trên màn hình thiết bị, nhịp tim của ông cụ Hứa ổn định như người trung niên khỏe mạnh. Huyết áp, oxy máu, hô hấp, mọi chỉ số đều đẹp đến không thật.
Chaporia
Bình Luận (0)