Tôi nhìn cổ tay ông.

Sợi chỉ đỏ từ đó xuyên qua tường, kéo về một hướng rất xa.

Hướng nhà Hứa Dao.

Hướng Hứa Minh đang bị hút đến khô kiệt.

Tạ Hành Chu đưa giấy chứng nhận ra.

“Ông Hứa Văn Sơn, chúng tôi cần xác nhận ông có biết hợp đồng chăm sóc của Trường Sinh Viện sẽ gây tổn hại sức khỏe người bảo lãnh hay không.”

Ông cụ Hứa cầm tách trà, không trả lời ngay.

Ông chậm rãi thổi mặt trà.

Giọng rất bình tĩnh.

“Tôi già rồi, không hiểu mấy thứ hợp đồng. Con cháu ký gì, tôi nghe vậy thôi.”

Tôi nhìn ông.

“Vậy tại sao lúc Hứa Minh ký xong, ông hỏi ‘ký rồi’?”

Tay ông cụ dừng lại.

Kỷ Trường Sinh đứng bên cạnh hơi nheo mắt.

Tôi tiếp tục: “Ông không chỉ biết. Ông còn rất rõ một năm của ông phải đổi mười hai đến mười lăm năm của Hứa Minh. Ông vẫn đồng ý. Vì ông nghĩ ông từng nuôi anh ấy, anh ấy trả cho ông vài năm là chuyện nên làm.”

Ông cụ Hứa đặt tách trà xuống.

Nụ cười hiền lành trên mặt ông biến mất sạch.

“Cô nghe lén?”

Tôi nói: “Tôi xem quẻ.”

Ông cụ bật cười lạnh.

“Vậy cô bói thử xem tôi có nên chết không?”

Tôi nhìn thẳng vào ông.

“Có.”

Cả phòng bệnh im lặng.

Lục Minh đứng sau lưng hít một hơi.

Cố vấn Lưu biến sắc.

Kỷ Trường Sinh ngược lại cười nhẹ.

Ông cụ Hứa nhìn tôi rất lâu.

Sau đó ông ta chậm rãi nói: “Tôi sống chín mươi tám năm. Tôi trải qua chiến tranh, đói khổ, bệnh tật. Tôi nuôi con, nuôi cháu, dựng nhà, tích tiền. Tôi cực khổ cả đời, đến cuối cùng muốn sống thêm vài năm cũng sai sao? Hứa Minh mới ba mươi, nó còn nhiều thời gian. Nó mất mười năm vẫn còn sống. Tôi mất một ngày là hết. Cô dựa vào đâu nói tôi nên chết?”

Tôi đáp: “Dựa vào việc thời gian của anh ấy là của anh ấy. Không phải vì ông gần hết mà ông có quyền lấy của người còn nhiều. Trên đời không có luật nào nói người nghèo thời gian phải nộp thuế cho người sắp chết.”

Ông cụ nghiến răng.

“Hứa Minh là cháu tôi.”

“Cháu không phải kho máu của ông.”

“Tôi nuôi nó!”

“Nuôi người không phải gửi tiết kiệm tuổi thọ.”

Ông cụ vỗ mạnh xuống giường.

Tách trà rung lên, nước trà sóng sánh, sợi tóc bạc trong trà quẫy như vật sống.

Ông ta gằn giọng: “Các cô cậu trẻ tuổi nói thì hay lắm. Đợi đến ngày các cô nằm trên giường, thở không nổi, mắt mở ra là thấy trần nhà trắng, người thân đứng cạnh đã bắt đầu bàn chuyện hậu sự, lúc đó các cô sẽ hiểu. Chỉ cần có cơ hội sống thêm, ai cũng sẽ nắm lấy. Đạo đức chỉ dành cho người chưa nhìn thấy quan tài.

Tôi im lặng.

Không phải vì ông nói đúng.

Mà vì ông nói trúng phần yếu nhất của con người.

Sợ chết.

Không ai không sợ.

Tôi cũng sợ.

Mỗi lần dùng thẻ trúc số bốn mươi bảy, mỗi lần đồng xu cổ nóng lên, mỗi lần nhìn thấy con mắt không đồng tử mở rộng trên tượng Tam Thanh, tôi đều có cảm giác mình đang đi gần một thứ rất sâu, rất lạnh.

Tôi cũng muốn sống.

Nhưng tôi chưa từng nghĩ vì mình muốn sống mà có thể kéo người khác xuống thay.

Tôi nói: “Đúng, con người sợ chết. Nhưng sợ chết không phải giấy phép ăn thịt con cháu.”

Ông cụ nhìn tôi.

Đôi mắt ông bắt đầu đỏ lên.

Không phải vì khóc.

Mà là vì sợi chỉ đỏ trong cổ tay ông đang sáng mạnh.

Ông ta khàn giọng: “Nếu Hứa Minh hiếu thuận, nó nên tự nguyện.”

Tôi cười lạnh.

“Vậy ông hỏi anh ấy chưa?”

Ông cụ im lặng.

Tôi lấy điện thoại ra, gọi lại liên tuyến với Hứa Dao.

Hình ảnh Hứa gia xuất hiện.

Hứa Minh nằm trên sofa, sắc mặt xám trắng. Mẹ anh quỳ bên cạnh, nắm tay anh, liên tục gọi tên anh, kể chuyện năm anh mười tuổi trèo cây ngã gãy tay, năm mười tám tuổi thi đại học, năm hai mươi lăm tuổi mua chiếc xe cũ đầu tiên.

Hứa Dao thấy ông cụ Hứa, lập tức đỏ mắt.

“Ông nội.”

Ông cụ Hứa nhìn Hứa Minh trong màn hình, ánh mắt hơi dao động.

Nhưng rất nhanh, ông quay mặt đi.

Tôi nói: “Hứa Minh, ông nội anh ở đây. Bây giờ anh tự nói. Anh có tự nguyện dùng mười lăm năm tuổi thọ đổi một năm cho ông không?”

Hứa Minh mở mắt.

Môi anh run lên.

Rất lâu sau, anh nói từng chữ:

“Không tự nguyện.”

Ông cụ Hứa sắc mặt cứng lại.

Hứa Minh thở hổn hển, nhưng giọng càng lúc càng rõ.

“Ông, con nhớ ông từng cõng con đi học, nhớ ông từng bán nhẫn đóng học phí cho con. Con cảm kích. Sau này ông bệnh, con bỏ tiền, bỏ thời gian, chăm sóc ông, con đều không oán. Nhưng con không đồng ý chết thay ông. Con không đồng ý đưa tuổi thọ của mình cho ông. Nếu ông thật sự thương con như trước kia, xin ông trả lại cho con.”

Phòng bệnh yên tĩnh.

Mẹ Hứa Dao bật khóc.

“Bố, trả lại cho Tiểu Minh đi. Con sai rồi. Con không nên ép nó ký. Bố, nó là cháu của bố mà.”

Ông cụ Hứa run lên.

Trong mắt ông có một khoảnh khắc hoảng hốt.

Nhưng ngay sau đó, Kỷ Trường Sinh đặt tay lên vai ông.

“Ông Hứa, tuổi thọ đã chuyển giao không thể hoàn lại tùy tiện. Nếu trả lại, ông có thể lập tức suy kiệt. Ông chắc muốn chết ngay trước mặt con cháu sao?”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...