Câu này như một cây đinh, đóng thẳng vào nỗi sợ của ông cụ.
Ông cụ Hứa lập tức nắm chặt chăn.
“Không… không được. Tôi không muốn chết.”
Tôi nhìn Kỷ Trường Sinh.
“Ông rất giỏi châm lửa.”
Ông ta cười.
“Tôi chỉ nói sự thật.”
Tôi nhìn ông cụ Hứa.
“Ông nghe thấy chưa? Hứa Minh không tự nguyện. Bây giờ ông vẫn muốn lấy?”
Ông cụ thở dốc.
Da mặt ông lúc hồng lúc xám.
Cuối cùng, ông nhắm mắt lại.
“Tiểu Minh, coi như ông xin con.”
Hứa Minh trong màn hình nhắm mắt.
Nước mắt trượt xuống.
“Con không cho.”
Ba chữ này vừa rơi xuống, sợi chỉ đỏ trên cổ tay anh rung mạnh.
Tôi lập tức thấy cơ hội.
Tự nguyện bị phủ nhận.
Hợp đồng dao động.
Tôi nói với Tạ Hành Chu: “Giữ Kỷ Trường Sinh.”
Tạ Hành Chu phản ứng cực nhanh, lập tức tiến lên khống chế cánh tay Kỷ Trường Sinh.
Cùng lúc đó, tôi rút thẻ trúc số bốn mươi bảy, ấn vào sợi chỉ đỏ trên cổ tay ông cụ Hứa.
“Người nhận không trả, người cho không nguyện, khế ước này vô hiệu!”
Sợi chỉ đỏ phát ra tiếng rít.
Cố vấn Lưu lập tức lao tới, nhưng bị Lục Minh chặn lại.
Cô ta không còn nụ cười dịu dàng nữa.
Gương mặt cô méo mó, móng tay dài ra, trên cổ xuất hiện từng đường vân đỏ như dây thọ.
“Đừng đụng vào dây!”
Tôi không buông.
Sợi chỉ đỏ quấn lấy cổ tay tôi, nóng rực như bàn là.
Trước mắt tôi tối đi.
Tôi thấy rất nhiều giường bệnh.
Rất nhiều cụ già nằm trên giường.
Rất nhiều người trẻ đứng bên cạnh ký tên.
Mỗi chữ ký rơi xuống, một sợi dây đỏ chui vào cổ tay họ.
Có người khóc.
Có người do dự.
Có người bị ép.
Có người hoàn toàn không biết mình ký cái gì.
Còn sâu hơn trong Trường Sinh Viện, ở dưới tầng hầm, có một cái cây khổng lồ.
Không phải cây thật.
Mà là cây làm từ dây đỏ.
Rễ cây cắm vào giường bệnh của người già.
Cành cây treo đầy bóng người trẻ.
Ở gốc cây, người phụ nữ áo xám đứng đó, cầm cuốn sổ trắng.
Bà ta ngẩng đầu nhìn tôi.
“Lâm Vãn Chi, lần này cô muốn cứu ai trước?”
Hình ảnh biến mất.
Tôi mở mắt.
Cổ tay đau như bị cắt.
Nhưng sợi dây thọ của Hứa Minh đã hiện rõ hoàn toàn.
Nó không chỉ nối vào ông cụ Hứa.
Mà xuyên qua tường, kéo xuống tầng hầm.
Gốc thật ở dưới đó.
Tôi nói: “Tầng hầm.”
Tạ Hành Chu lập tức hiểu.
“Đi.”
Ông cụ Hứa đột nhiên gào lên.
“Không được! Không được phá! Tôi không muốn chết! Tiểu Minh, ông nuôi con lớn, con không thể bỏ ông!”
Hứa Minh trong màn hình nhìn ông, giọng khàn nhưng rõ:
“Ông, con không bỏ ông.”
“Con chỉ không chết thay ông.”
Sợi chỉ đỏ lại rung lên.
Trong mắt ông cụ Hứa, lần đầu tiên xuất hiện một tia sợ hãi thật sự.
Không phải sợ chết.
Mà là sợ con cháu không còn bị ông điều khiển bằng hai chữ ân tình.
________________________________________
8. Cây thọ dưới tầng hầm
Đường xuống tầng hầm Trường Sinh Viện bị khóa ba lớp.
Khóa điện tử, khóa vân tay, khóa cơ.
Kỷ Trường Sinh bị Tạ Hành Chu khống chế, nhưng vẫn rất bình tĩnh.
Ông ta nói: “Tạ đội, tầng hầm là khu kỹ thuật y tế, chứa thiết bị quan trọng. Nếu các vị cưỡng chế phá cửa, mọi hậu quả pháp lý…”
Lục Minh lấy dụng cụ phá khóa từ đội chi viện, vừa làm vừa lẩm bẩm: “Hậu quả pháp lý để sau. Người sắp thành nho khô rồi, còn nghe ông đọc điều khoản chắc chết nhanh hơn.”
Tôi đứng bên cạnh nhìn sợi chỉ đỏ kéo xuống khe cửa tầng hầm.
Không chỉ một sợi.
Rất nhiều sợi.
Chúng từ các phòng bệnh trên cao đâm xuống, tụ về sau cánh cửa.
Nhìn từ xa giống một bó mạch máu khổng lồ đang đập.
Trong livestream, khán giả cũng thấy sợi đỏ nhờ bùa tôi dán trên camera.
Bình luận đã không còn đùa nhiều nữa.
【Nhiều dây quá… vậy bao nhiêu người trẻ bị hút?】
【Tôi thấy có dây rất nhỏ, đừng nói là trẻ con cũng có nha.】
【Cái viện này còn đáng sợ hơn ngân hàng âm.】
【Ngân hàng hút vận, viện này hút thọ, Vô Tướng Hội mở tập đoàn à?】
【Tôi vừa gửi clip cho bố mẹ, bảo sau này tôi không ký giấy gì hết nếu chưa đọc kỹ.】
Cửa tầng hầm bật mở.
Một luồng khí lạnh phả ra.
Không phải mùi thuốc sát trùng.
Mà là mùi đất ẩm, máu cũ, lá khô mục và hương khói.
Cầu thang đi xuống rất sâu.
Hai bên tường gắn đèn vàng mờ.
Mỗi bậc thang đều khắc một con số.
99.
100.
101.
102.
103.
104.
105.
106.
Tôi bước xuống, phát hiện con số đang giảm dần.
Như đếm ngược tuổi thọ.
Tạ Hành Chu đi bên cạnh, thấp giọng hỏi: “Cô ổn không?”
Tôi nhìn cổ tay mình.
Vết dây đỏ quấn vẫn còn, rỉ máu nhàn nhạt.
“Chưa chết.”
Anh nhíu mày.
“Đó không phải câu trả lời ổn.”
Tôi cười.
“Với nghề của tôi, chưa chết đã là rất ổn.”
Anh nhìn tôi một cái, không nói nữa.
Xuống đến tầng cuối, con số trên bậc thang dừng ở 0.
Trước mặt chúng tôi là một không gian rộng đến bất thường.
Không giống tầng hầm của viện dưỡng lão.
Mà giống một nhà kính dưới lòng đất.
Chaporia
Bình Luận (0)