20px

Bật đèn pin điện thoại lên.

Bà quỳ trên mặt đất.

Hai bàn tay run dữ dội không kiểm soát.

Bắt đầu ghép từng mảnh giấy lại.

Đó là tờ bệnh án bị chính tay bà xé nát cách đây nửa năm.

Khi ấy cô chủ nhiệm khuyên nên đưa tôi đến bệnh viện kiểm tra.

Bà cho rằng tôi giả bệnh.

Nên đứng ngay trước cổng bệnh viện xé nát bệnh án.

Còn bây giờ.

Chính bà lại từng chút từng chút ghép chúng lại.

Ánh đèn pin chiếu lên tờ bệnh án đã ghép hoàn chỉnh.

Những dòng chữ hiện lên rõ ràng.

“Chứng ngủ rũ mức độ nặng kèm cơn mất trương lực.”

“Kiến nghị phụ huynh đồng hành can thiệp khẩn cấp.”

“Tránh xảy ra tai nạn và tử vong ngoài ý muốn.”

Mẹ nhìn chằm chằm dòng chữ đó.

Hơi thở bắt đầu trở nên dồn dập.

“Chứng ngủ rũ…”

“Cơn mất trương lực…”

Bà lẩm bẩm.

Những ngón tay vô thức cào mạnh xuống sàn nhà.

Cuối cùng bà đã hiểu.

Tôi không lười.

Tôi cũng không giả ch/e/t.

Tôi thật sự không thể khống chế bản thân.

Việc đột nhiên ngã xuống trong phòng thi.

Chính là cơn mất trương lực được ghi trong bệnh án.

Mẹ đột ngột đứng bật dậy.

Kéo mở ngăn kéo dưới cùng của bàn học.

Trong góc sâu nhất.

Lặng lẽ nằm một chiếc compa dính đầy máu khô.

Cùng một cuốn nhật ký cũ.

Mẹ mở cuốn nhật ký ra.

Nét chữ bên trong xiêu vẹo méo mó.

Bởi tôi thường xuyên ngủ gật khi đang viết.

Không có oán trách.

Không có hận thù.

Chỉ có từng dòng tự kiểm điểm khiến người ta đau lòng.

“Xin lỗi mẹ.”

“Hôm nay con lại không chịu đựng được.”

“Con ngủ gật trong giờ Toán.”

“Đâm thêm vài nhát nữa.”

“Ngày mai nhất định phải thi thật tốt.”

“Không thể làm mẹ mất mặt.”

“Đau quá.”

“Nhưng nếu không đâm.”

“Mẹ sẽ tức giận.”

“Mẹ đã tháo ổ khóa rồi.”

“Con không thể để mẹ nhìn thấy con ngủ.”

“Hôm nay con mua một lọ dầu gió.”

“Bôi lên vết thương cay lắm.

“Nhưng có thể giúp con tỉnh táo được mười phút.”

“Hy vọng có thể chống đỡ đến hết tiết học.”

Nhìn những dòng chữ ấy.

Nước mắt mẹ cuối cùng cũng hoàn toàn vỡ òa.

Bà ôm cuốn nhật ký.

Ngã ngồi xuống đất.

Phát ra những tiếng nức nở đau đớn bị đè nén đến cực hạn.

“Khê Khê…”

“Khê Khê của mẹ…”

Bà vùi mặt vào cuốn nhật ký.

Chiếc compa dính máu đâm rách lòng bàn tay bà.

Nhưng bà hoàn toàn không cảm nhận được.

Đúng lúc đó.

Cửa lớn bị đẩy mạnh bật mở.

Người cha vừa trở về sau chuyến công tác.

Đường Kiến Quốc đứng ở cửa.

Trên người còn đầy bụi đường.

Ông nhìn căn phòng hỗn độn.

Nhìn người mẹ đang quỳ dưới đất khóc đến sụp đổ.

Sắc mặt lập tức tái xanh.

Ông sải bước tới.

Nhìn tờ bệnh án đã được ghép lại.

Nhìn chiếc compa dính máu.

Chát!

Một cái tát vang dội giáng mạnh lên mặt mẹ.

Mẹ bị đánh lệch cả đầu sang một bên.

Khóe miệng rỉ ra một tia máu.

Mẹ không né tránh.

Cũng không phản kháng.

Bà chỉ ngây người nhìn Đường Kiến Quốc.

“Em tháo ổ khóa phòng con bé.”

“Chỉ để tiện mỗi ngày theo dõi xem nó ch/e/t hay chưa sao?”

Giọng Đường Kiến Quốc lạnh lẽo đến thấu xương.

“Chu Mẫn.”

“Chính em đã ép ch/e/t đứa con gái ruột duy nhất của chúng ta.”

7

“Không… không phải em.”

“Em không biết con bé bị bệnh…”

Mẹ ôm mặt.

Liều mạng lắc đầu.

Cố chấp phủ nhận sự thật đáng sợ này.

Đột nhiên bà nhớ ra điều gì đó.

Lập tức bật dậy khỏi mặt đất.

Lao thẳng tới phòng của Đường Dao Dao.

Đường Dao Dao đang run rẩy trốn trong chăn.

Cánh cửa bị đá bật tung.

Mẹ xông tới.

Một tay giật phăng chăn.

Nắm tóc Đường Dao Dao kéo mạnh xuống giường.

“Những lời con nói ở bệnh viện vừa rồi là có ý gì?”

Đôi mắt mẹ đỏ ngầu.

Hoàn toàn mất hết lý trí.

“Con có phải đã sớm biết chị con bị bệnh rồi không?”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...