“Hai tên Tặc tào úy chúng ta vừa bước vào cửa nhà bọn họ, đôi phu thê này vừa thấy người của quan phủ, chúng ta còn chưa kịp mở miệng hỏi thì đã nhận tội. Đinh thị nói người là do ả giết, còn ba cái đuôi hồ ly kia là do trượng phu của ả là Tống Thạch Đầu lên núi săn được.”
Trên công đường huyện nha, Lý Lăng Vân nghe lời Huyện lệnh, đưa mắt nhìn nữ tử áo trắng đang quỳ trên mặt đất. Ánh mắt gã lướt qua bên cạnh ả, nơi đó đặt một cây cung chế tác theo chuẩn quan phủ được bọc bằng vải rách, cùng một chiếc hũ sành đen nhỏ đặt trên đất. Ngay sau đó, sự chú ý của gã lại dời về khuôn mặt nữ tử, phát hiện khóe mắt ả đã hằn lên nếp nhăn.
Lý Lăng Vân trong lòng có chút khó hiểu, liền hỏi tên Huyện lệnh mới nhậm chức được hai ngày: “Đây là người mười lăm tuổi sao? Cớ gì tướng mạo của ả thoạt nhìn lại già dặn đến vậy?”
Tên Huyện lệnh kia là một người trẻ tuổi tướng mạo nho nhã, hiển nhiên cũng chưa từng xử lý qua vụ án nào, nghe hỏi cũng chỉ biết trơ mắt nhìn hai gã Huyện úy. Hai gã Huyện úy lại vội vàng nhìn sang ngỗ tác Dương Mộc. Dương Mộc rốt cuộc cũng nhận được ánh mắt, vội vàng bước ra hành lễ, đáp: “Phạm phụ Đinh thị lúc xảy ra vụ án quả thực chỉ mới mười lăm tuổi, nhưng sự việc đã qua hai năm, ả nay đã tròn mười bảy, cộng thêm gia cảnh bần hàn, quanh năm bận rộn cày cấy, cho nên tự nhiên trông già dặn hơn một chút.”
“Không chỉ vì lao tác mới trông già đi.” Đinh thị ngẩng đầu lên. Ả tuy mang tướng mạo của nữ tử mười mấy tuổi, nhưng làn da lại đen sạm, trên mặt còn có vết tích cháy nắng bong tróc. Có lẽ bởi vì đã nhận trọng tội, trong đôi mắt ả hiện lên một loại tĩnh lặng như cõi chết, ánh mắt này lại càng khiến ả trông già đi không ít.
“Đinh thị, ngươi nói thử xem, vì sao lại không đánh mà khai?” Minh Khuê lên tiếng, “Có phải vì ngươi chắc chắn quan phủ đã nắm rõ quá trình gây án của ngươi?”
“Không phải,” Đinh thị, kẻ đã giết ba mạng người, lắc đầu, “Làm ra loại chuyện này, ban đêm luôn mộng thấy ba nữ nhân kia, bọn họ ngày nào cũng tới tìm ta, hai năm nay ta chưa từng có được một giấc ngủ yên. Ta vốn là lưu dân, ở đây thuê đất trồng trọt qua ngày, thu hoạch cả một năm bị chủ nhà lấy đi làm lương thực nộp tô xong chỉ vừa đủ sống qua ngày… Cho dù đêm không thể chợp mắt, ban ngày vẫn phải ra đồng lao lực. Năm nay ta vì làm lụng vất vả, còn bị ngã sẩy thai một lần. Trong lòng ta cảm thấy, đây có lẽ chính là quả báo, cho nên các ngươi tìm đến, ta liền khai nhận tất cả.”
Thấy hung thủ thao thao bất tuyệt, người tra hỏi lại không phải mình, tên Huyện lệnh cảm thấy mất mặt, nghiêm mặt nói: “Hừ, Đinh thị kia, rốt cuộc vì cớ gì ngươi lại muốn giết bọn La thị ba người?”
“Muốn giết thì giết, còn cần lý do gì sao?” Đinh thị lạnh lùng nhìn Huyện lệnh, “Dù sao cũng chỉ là chút mâu thuẫn cãi vã, ta cùng lang quân của ta đã giết người, vậy thì cứ giết chúng ta đền mạng là xong.”
Thấy Đỗ Hành ngồi thẳng tắp bên cạnh với vẻ mặt hầm hầm, Lý Lăng Vân kéo tay áo Minh Khuê, nhỏ giọng thì thầm: “Đinh thị cứng miệng, nhưng ta nhất định phải biết ả vì sao gây án, nếu không thì làm sao biết được ván cược giữa ta và Đỗ công ai thua ai thắng?”
Minh Khuê thấy bộ dạng cứng cổ của Đinh thị, biết Lý Lăng Vân đang lo lắng điều gì, thế là khẽ mỉm cười. “Cứ giao cho ta.”
Huyện lệnh bị nghẹn đến mức sắc mặt trắng bệch. Minh Khuê đề nghị: “Minh phủ chân ướt chân ráo mới đến, chi bằng cứ để ta tới tra hỏi Đinh thị này thì thế nào?”
“Hình… hình như không tiện cho lắm…” Huyện lệnh lắp bắp muốn từ chối. Tạ Nguyễn nãy giờ vẫn ngồi bên cạnh uống sương lạnh đột nhiên phát ra một tiếng “Keng”, mọi người quay đầu nhìn lại, phát hiện ngón cái của nàng đã đẩy thanh trực đao bên hông ra khỏi vỏ.
Tạ Nguyễn lạnh lùng nhìn Huyện lệnh. “Vụ án này, Thiên hậu muốn mau chóng có kết quả.”
Bị nàng uy hiếp, trán Huyện lệnh lập tức túa mồ hôi hột. “Vậy… Minh thiếu khanh xin cứ tự nhiên, cứ tự nhiên.” Nói xong liền cười gượng hai tiếng.
Minh Khuê gật đầu, trước tiên đi vòng quanh Đinh thị hai vòng, sau đó đứng yên trước mặt ả, liếc xéo tội phạm, tàn khốc nói: “Ta từ Đại Lý Tự trong kinh thành tới, ngươi hẳn phải biết, Đại Lý Tự là trung tâm Tam pháp ty của triều đình. Phu thê các ngươi giả xưng hồ yêu tác quái, lời đồn đã sớm truyền đến Đông Đô, vụ án này, Thiên hậu đích thân hạ chỉ yêu cầu nghiêm trị. Nếu như giống như ngươi bây giờ không nói ra sự thật, phu thê hai người các ngươi nhất định sẽ bị bắt giải vào kinh. Ta có thể cam đoan, trong ngục Đại Lý Tự, những hình phạt mà các ngươi sẽ phải gánh chịu, ngươi tuyệt đối không thể tưởng tượng được có bao nhiêu thủ đoạn, có thể khiến ngươi muốn sống không được, muốn chết không xong.”
Đinh thị nghe vậy, thân thể khẽ run lên. “Dù sao cũng phải chết, lẽ nào còn sợ cái này?”
“Ngươi không sợ, vậy còn lang quân của ngươi thì sao?” Minh Khuê nhìn nam nhân bên cạnh Đinh thị, gã nam nhân kia sợ hãi quỳ rạp trên mặt đất vùi đầu xuống, căn bản không dám nhìn ai.
Minh Khuê thấy Đinh thị có chút dao động, tiếp tục nói: “Ngươi dùng cổ độc sát hại người khác, theo luật Đại Đường thuộc về tội thập ác bất xá, mà lang quân của ngươi trong vụ án này không phải là người cung cấp cổ độc, cũng không đích thân hạ cổ, chỉ là tòng phạm của ngươi, may ra còn có thể thoát khỏi tội chết. Bất quá… tất cả những điều này đều phải xem hiện tại ngươi có khai hay không. Nếu các ngươi đợi đến khi vào Đại Lý Tự rồi mới nói, chính là không có chút ý tứ hối cải nào, tội thêm một bậc, do đó liên lụy đến phụ mẫu thân hữu cũng là chuyện rất có khả năng xảy ra.”
Minh Khuê nhạt giọng nói: “Đinh thị, ngươi phải suy nghĩ cho kỹ, bây giờ khai hay không khai. Là một mình ngươi chết, hay là muốn kéo cả thân bằng quyến thuộc vào? Ngươi sẽ không cho rằng mình làm một cái qua sở giả, chúng ta liền không tra ra được lai lịch của ngươi chứ? Hiện tại ngươi và lang quân của ngươi người đang ở đây, đã có hình mạo thân thể, cùng lắm thì phát văn thư đến các châu huyện hương thôn, tra ra thân phận thật sự của các ngươi là chuyện dễ như trở bàn tay.”
Đinh thị cắn chặt môi, nhìn trượng phu bên cạnh, sau đó nhìn chằm chằm vào Minh Khuê. “Nếu bây giờ ta khai, có thể không liên lụy đến người nhà?”
“Có thể châm chước xử lý, suy cho cùng hai người các ngươi bỏ trốn ra ngoài, người nhà chưa chắc đã hay biết. Hơn nữa, ngươi không gây thêm phiền phức, chúng ta có thể nhanh chóng kết án, chúng ta tự nhiên cũng sẽ không rảnh rỗi sinh nông nổi, tự chuốc thêm việc vào người.”
Đinh thị nghe vậy rốt cuộc cũng gật đầu, hận giọng nói: “Vậy ta khai, ta khai là được.”
Minh Khuê nhìn Lý Lăng Vân, trao cho đối phương một ánh mắt “Được rồi”, lại phân phó Đinh thị: “Bắt đầu nói đi! Mọi chi tiết tốt nhất đừng để sót bất cứ thứ gì.”
Đinh thị kia quả nhiên lĩnh mệnh, bắt đầu chậm rãi kể lại từ đầu.
“Ta và Tống lang nhà ta là trốn chạy đến thôn này, chúng ta không phải người bản địa, chút tiền bạc trong nhà trước đó đều đem đi làm qua sở giả, vì mua chuộc người khác dung túng cho chúng ta định cư, càng khiến trong nhà nghèo rớt mồng tơi. Nhưng thuê đất của phú hộ trồng trọt cũng chẳng kiếm được mấy đồng, chỉ đủ no bụng, thậm chí quanh năm suốt tháng ngay cả một bộ y phục mới cũng không sắm nổi.” Đinh thị nói, biểu tình có chút hoảng hốt, dường như đã chìm vào hồi ức.
“Về sau, trong một lần đi chợ bán rau dại, ta tình cờ quen biết La thị. Lúc đó có kẻ buông lời trêu ghẹo ta, tính tình nàng ta hào sảng, thay ta đuổi tên vô lại đi, ta rất cảm kích. Nàng ta thấy ta trạc tuổi mình, lại sống cùng một thôn, liền bắt đầu qua lại với ta. Lang quân của La thị là một thợ săn, ta nghĩ Tống lang nhà ta cũng biết chút tài bắn cung, nếu có thể giống như hắn đi săn thú, phụ giúp thêm chút bạc cho gia đình, thu nhập sẽ khá hơn.
“Thế nhưng chuyện săn bắn xưa nay chỉ có người bản địa mới được làm, những kẻ ngoại lai như chúng ta, cho dù bằng lòng nộp tô, hương trưởng cũng sẽ không chia núi cho chúng ta. Thế là ta liền nghĩ, liệu có thể từ trong tay Thiệu Thất Lang nhà nàng ta thuê lại một phần săn bắn hay không, ví dụ như một hai ngọn núi, dù sao con mồi cũng giao hết cho hắn đem bán, chỉ cần trả cho chúng ta chút tiền công sức là được. Ai ngờ ta vừa đề xuất, La thị kia liền trở mặt với ta, nói ta không biết tốt xấu, săn bắn là gốc rễ lập thân của nhà nàng ta ở đây, làm sao có thể chia cho nhà ta? Còn nói ta là kẻ si tâm vọng tưởng.”
Lý Lăng Vân nghe xong đoạn này, hỏi: “La thị không muốn chia núi cho ngươi, đây chính là nguyên nhân ngươi giết ả?”
“Làm sao có thể? Nàng ta chẳng qua chỉ từ chối đề nghị của ta, chứ đâu có tuyệt đường sống của ta.” Đinh thị mạnh mẽ phản bác, lại chán nản chậm rãi cúi đầu xuống, “Ta thấy nàng ta phản đối kịch liệt, nói năng cũng khó nghe, liền nghĩ chuyện này cứ bỏ qua đi. Nhưng ta làm sao cũng không ngờ tới, tên Thiệu Thất Lang kia lúc lên huyện thành bán da thú, đã giấu giếm La thị lén lút qua lại với một nữ tử thanh lâu. Vì chuyện này, hắn đem một phần tiền kiếm được từ việc đi săn nướng vào kỹ viện, sau đó nói với La thị rằng, thu nhập giảm sút là do dã thú trên núi không hiểu sao ít đi rất nhiều.”
Nói đến đây, Đinh thị cười lạnh. “Lang quân của chính mình ra ngoài trăng hoa với nữ nhân khác, lại còn nói dối, nàng ta ngốc nghếch, không hề phát hiện. Tiền đến tay ít đi, nàng ta ngược lại cho rằng là Tống lang nhà ta lén lút lên núi săn bắn, cướp mất con mồi của lang quân nhà nàng ta. Tính tình nàng ta nóng nảy, một ngày nọ xông vào nhà ta, nói muốn đòi lại công đạo.”
Huyện lệnh ở bên cạnh nghe mà không hiểu. “Nói rõ ràng không phải là xong rồi sao? Vì sao lại diễn biến đến bước giết người?”
“Lúc đó ta đã nói rõ ràng với nàng ta rồi, nhưng nàng ta sống chết không tin. Không những không tin, nàng ta nhìn thấy cây cung này treo trên tường nhà ta, còn cảm thấy ta đang lừa gạt nàng ta, nhất quyết đòi gỡ xuống xem cho tường tận—” Đinh thị đưa tay cầm lấy cây cung bên cạnh, nghiến răng nghiến lợi nói, “Cây cung này, ta dùng vải bọc vô cùng cẩn thận, chính là bởi vì nó là một thứ không thể lộ sáng.”
Đinh thị đưa cây cung kia cho Minh Khuê đang đứng trước mặt. Minh Khuê cầm lấy xem xét, thở dài nói: “Cây cung này là do quan phủ chế tạo, bên trên còn có ấn ký của quan phủ, loại cung dùng để đánh trận này, dân gian không được phép tàng trữ, nếu không khó tránh khỏi tai ương lao ngục, nếu từng dùng cây cung này làm ra chuyện phi pháp gì, e rằng sẽ phải rơi đầu.”
Minh Khuê nhìn trượng phu của Đinh thị. “Cây cung này, rốt cuộc ngươi lấy từ đâu ra? Có phải lai lịch có khuất tất?”
“Là…” Tên Tống Thạch Đầu kia là một kẻ mộc mạc, chỉ nói được một chữ, liền không thể nói tiếp được nữa, đột nhiên dập đầu khóc rống lên.
Đinh thị thấy trượng phu như vậy, vội vàng đưa tay ôm lấy trán gã, không cho gã tiếp tục tự làm mình bị thương. Ả có chút bi lương nói: “Chàng lúc còn trẻ người non dạ không hiểu chuyện, vốn định lên huyện thành làm học đồ thợ mộc, ai ngờ bị người trong làng dọc đường lôi kéo, gia nhập vào dưới trướng một kẻ tự xưng là có tiên thuật, làm cái gì mà tùy tùng của thần tiên, đi theo bọn chúng lang thang khắp làng trên xóm dưới. Về sau, chàng mới phát hiện ra đám người đó căn bản chỉ là đạo tặc, chỉ là mượn danh nghĩa tiên nhân đi cướp bóc bách tính. Hơn nữa đám người này to gan lớn mật, ngay cả quan binh cũng dám cướp, cây cung này chính là sau khi bọn chúng cướp được liền chia cho lang quân nhà ta. Chàng sợ bị chém đầu, liền mang theo cây cung này vội vã bỏ trốn, ai ngờ trên đường trốn chạy, lại gặp phải ta đang bị ác nhân bắt cóc, chuẩn bị bán vào nhà chứa tư nhân, liền dùng cây cung này uy hiếp ác nhân, cứu mạng ta. Lúc đó ta bị ác đồ bắt cóc mấy ngày, bọn chúng vì muốn bán ta được giá cao, cũng không làm nhục ta. Nói thì nói vậy, nhưng danh tiết đã hỏng, ta thấy chàng là một người thật thà, lại cảm kích ơn cứu mạng của chàng, liền cùng chàng kết làm phu thê.”
Nói đến đây, trong mắt Đinh thị ngấn lệ, ngừng một lát mới tiếp tục nói: “La thị bình thường cũng là một nhân vật có máu mặt trong thôn, kiến thức rộng rãi, nhận ra cây cung này là vật cấm của quan phủ, cảm thấy đã nắm được điểm yếu của ta. Bị nàng ta phát hiện chuyện cây cung, ta lập tức hoảng loạn, đành phải quỳ xuống cầu xin nàng ta đừng nói ra ngoài. Nàng ta ngược lại cũng đồng ý với ta, nhưng lại bắt lang quân nhà ta đi săn cho nhà nàng ta, mà sau khi bán được thú rừng lại không định chia cho chúng ta một đồng nào. Dù là vậy ta cũng cam chịu, nhưng nàng ta còn bức bách hỏi chuyện quá khứ của ta và lang quân. Sau khi nàng ta rời đi, ta càng nghĩ càng sợ, tên Thiệu Thất Lang nhà nàng ta chính là một kẻ to mồm, uống say rồi chuyện gì cũng dám nói ra ngoài. Mà băng nhóm đạo tặc Tống lang nhà ta từng gia nhập, về sau nghe nói đã phất cờ mưu phản, chiếm núi xưng vương, phạm vào tội mưu nghịch tày đình, cả một ổ đều bị quan phủ bắt đi xử tử. Nếu có một ngày nàng ta lỡ miệng, để lang quân nhà nàng ta nghe được, nói không chừng ngày nào đó quá khứ của Tống lang sẽ ầm ĩ cho thiên hạ đều biết, đến lúc đó chúng ta cũng chắc chắn phải chết.”
Đinh thị nản lòng thoái chí cười thảm.
“Sự tình đã đến nước này, ta nghĩ đâm lao thì phải theo lao, dứt khoát diệt khẩu nàng ta cho xong. Ta là người phương Nam, cố hương có rất nhiều người đến gần Đông Đô kiếm sống. Nữ tử quê ta rất giỏi chế tạo một loại Ban mâu cổ, loại cổ này nếu nắm vững phân lượng, sẽ không gây chết người, có thể chữa khỏi chứng nuy (liệt dương); nhưng nếu vượt quá liều lượng sẽ biến thành kịch độc.
“Những nữ tử ngoại hương như chúng ta, muốn lập túc ở bản địa, bắt buộc phải giúp đỡ lẫn nhau. Bởi vì Ban mâu cổ có thể chữa trị chứng dương nuy cho nam nhân, vốn là một loại dược tễ, cho nên chỉ cần đưa cho người chế cổ chút bạc, người chế cổ thậm chí có thể bán rẻ Ban mâu cổ cho đồng hương. Thế là ta hạ quyết tâm, một mặt để Tống lang đi săn cho nhà La thị, một mặt tìm cơ hội từ trong tay đồng hương lấy được một chung Ban mâu cổ.
“La thị tính tình tham lam, ỷ vào việc nắm được điểm yếu của chúng ta, không những bắt Tống lang vô thường đi săn cho nhà nàng ta, còn bắt chúng ta tự mình thuộc da cho kỹ rồi mới giao cho nàng ta. Bởi vì giữa chúng ta có một bí mật độc nhất vô nhị, nàng ta ngược lại càng không tị hiềm ta, bề ngoài nhìn vào chúng ta thân thiết như tỷ muội, nhưng nàng ta không hề hay biết ta đã nảy sinh sát tâm.
“Sau khi lấy được Ban mâu cổ, ta liền dùng đuôi hồ ly mà Tống lang trước kia săn được làm mồi nhử, nói là để La thị xem thử đuôi hồ ly thuộc có tốt không, có thể bán được giá cao hay không.
“Nhân lúc Thiệu Thất Lang ra ngoài đi săn, ta liền gõ cửa nhà nàng ta. La thị tự mình bắt được hồ ly xong, đuôi hồ ly đều đem đi bán riêng, nàng ta đương nhiên biết một cái đuôi hồ ly tốt đáng giá bao nhiêu tiền. Mà Tống lang nhà ta tài bắn cung không giỏi, từ lúc giúp nàng ta đi săn đến nay, vẫn chưa từng săn được hồ ly. La thị nhìn thấy cái đuôi hồ ly xinh đẹp như vậy, nghĩ đến túi tiền sắp căng phồng, đương nhiên tâm mãn ý túc, tâm tình cũng vô cùng tốt. Lúc này ta nắm lấy cơ hội, nói mời nàng ta uống mật trà quê ta, nàng ta không chút đề phòng uống cạn sạch, tự nhiên, không bao lâu sau nàng ta liền độc phát.”
“Đuôi hồ ly là ngươi cố ý vứt lại, hay là đánh rơi?” Lý Lăng Vân hỏi.
“Là trong lúc hoảng loạn bỏ quên, cái đuôi hồ ly đó có thể bán được rất nhiều tiền…”
Ánh mắt Đinh thị phiêu hốt bất định nhớ lại tình trạng lúc đó.
“La thị kia sau khi trúng độc, rất nhanh liền thất khiếu lưu huyết. Ta tuy biết Ban mâu cổ có thể giết người, nhưng chưa từng tận mắt nhìn thấy, cho nên ta nhìn mà trong lòng cũng rất sợ hãi, liền để quên đuôi hồ ly trong nhà nàng ta.
“Về sau ta phát hiện mình lại quên xác nhận xem nàng ta đã chết hẳn hay chưa, kinh hoảng thất thố một hồi, nghĩ chạy ra khỏi cửa nhà nàng ta cũng chưa được bao xa, đang tính toán xem có nên quay lại xem thử hay không, lúc này Thiệu Thất Lang liền trở về. Hắn phát hiện La thị xảy ra chuyện, tứ xứ hô hoán người tới cứu mạng, người trong thôn cũng đều bị kinh động, ta cảm thấy thời cơ vừa vặn, thế là liền thuận theo đám đông đi qua xem thử nàng ta sống chết ra sao.
“Lúc đó ta đứng trong đám người, nghe thấy có người bên cạnh nhỏ giọng nghị luận, có phải Thiệu Thất Lang kia đã săn quá nhiều hồ ly, hồ yêu tới đòi mạng rồi không. Ta lúc đó đã nhận ra việc bỏ quên đuôi hồ ly trong phòng, đang đau đầu không biết che giấu thế nào, nghe vậy linh cơ khẽ động, liền ở trong đám đông hô lên. Thiệu Thất Lang kia cũng không biết là nhát gan hay vì nguyên cớ gì khác, thật sự tưởng rằng có hồ yêu đang tác quái, lập tức dập đầu bái lạy ngay tại chỗ. Càng khiến ta không ngờ tới là, Huyện lệnh không biết đó là cổ độc, không cách nào tìm ra nguyên nhân cái chết của La thị, lại cũng tin rằng có hồ yêu tác quái.”
“Nói như vậy, ngươi giết La thị cũng coi như ả ta quá mức tham lam, tự làm tự chịu. Nhưng vì sao ngươi còn muốn giết Điền thị và Đàm thị? Ngươi và bọn họ cũng có thù sâu hận lớn sao?” Đỗ Hành nãy giờ không lên tiếng lúc này đã nắm bắt được thời cơ, vội vàng hỏi Đinh thị kia.
“Thù hận thì không hẳn, chẳng qua là rất chán ghét bọn họ mà thôi. Ta lúc đó cảm thấy, dù sao ta cũng đã giết người rồi, còn bồi thường thêm một cái đuôi hồ ly, dứt khoát đâm lao thì phải theo lao, giết thêm vài người, làm cho vụ án lớn hơn. Nếu mọi người đã nhận định tà ma là do Thiệu Thất Lang kia rước lấy, đến lúc đó hắn hơn phân nửa sẽ bị đuổi đi, chúng ta nói không chừng liền có cơ hội tìm một người bản địa, để hắn đi nhận lấy ngọn núi, chuyển sang cho nhà ta thuê để săn bắn, như vậy chúng ta còn có thể sống những ngày tháng tốt đẹp.”
Đỗ Hành nghe xong, tự biết suy luận có sai sót, sắc mặt lập tức trắng bệch đi vài phần.
Mà Đinh thị kia lại bất giác bật cười, trong mắt lóe lên hận ý.
“Cho nên ta liền liệt kê một danh sách, đem những tiểu nương tử ngày thường trong lời nói ngoài mặt đều coi thường người ngoại hương chúng ta, lại luôn ở nhà một mình thuận tiện cho ta ra tay, từng người từng người ghi nhớ lại.
“Dựa theo mức độ khiến người ta chán ghét, ta tổng cộng viết ra năm người. Vốn định giết sạch, nhưng sau khi Đàm thị kia chết, trên huyện nói trong kinh truyền đến khẩu dụ của Thiên hậu, nghiêm lệnh địa phương tra ra chân tướng tà ma, ta có chút sợ, lo lắng quan viên từ kinh thành tới sẽ nhìn ra sơ hở, bắt chúng ta hạ ngục, cho nên liền không dám tiếp tục nữa. Nhưng không ngờ quan viên kinh thành cũng chẳng có gì ghê gớm, chẳng qua là tới đi dạo xem xét, tùy tiện hỏi hai thôn dân mà thôi, thấy không hỏi ra được gì liền vội vã rời đi. Cứ như vậy, chúng ta lại che giấu thêm hai năm, cho đến khi các vị một lần nữa điều tra lại vụ án này…”
Nói đến đây, Đinh thị thâm tình nhìn Tống Thạch Đầu. “Tất cả những gì đã xảy ra, chính là những lời ta vừa nói. Các ngươi còn muốn hỏi gì cứ việc hỏi ta. Tống lang chàng cái gì cũng không biết, chuyện giết người luôn là do ta làm, chàng chỉ biết ta thích đuôi hồ ly, lén lút lên núi săn cho ta mà thôi. Hơn nữa năm xưa chàng cũng là bị người ta lôi kéo, tịnh không phải tự nguyện trở thành tặc nhân. Tóm lại người là do ta giết, các ngươi cứ trị tội một mình ta là được.”
“Ngươi muốn cứu gã, nhưng Tống Thạch Đầu mỗi ngày cùng ngươi đồng sàng cộng chẩm, các ngươi là phu thê, cho dù ngươi không nói cho gã biết, gã chưa chắc đã thật sự hoàn toàn không hay biết gì.” Minh Khuê thấy Đinh thị kia lộ vẻ khiếp sợ, khẽ thở dài nhìn Lý Lăng Vân: “Chuyện cái đuôi hồ ly thứ ba, cứ để Đại Lang ngươi nói đi!”
Nhìn ánh mắt kỳ vọng của Đinh thị, Lý Lăng Vân ngữ khí hờ hững: “Ngươi bởi vì quá nóng vội, ngay sau khi lang quân của ngươi vừa chặt cái đuôi hồ ly thứ ba giao cho ngươi, liền lập tức mang nó đi giết người, nhưng gã chưa từng chất vấn về tung tích của những cái đuôi hồ ly này. Có thể thấy trượng phu của ngươi trong lòng biết rõ có ‘hồ yêu tác quái’, vẫn vì ngươi lên núi săn hồ ly, gã là thật sự không sợ yêu vật, hay là đã sớm biết rõ chân tướng rồi? Cho dù trước đó gã thật sự không biết, nhưng liên tiếp có ba người chết, ba người kia và ngươi có mâu thuẫn gì, ngươi không thể nào không nhắc tới với người chung chăn gối chứ! Lẽ nào gã một chút cũng không suy đoán ra được? Gã chỉ là không giỏi ăn nói, chứ không phải si ngốc. Đinh thị, thiết chứng như sơn, ngươi dù thế nào cũng không thể rũ sạch tội lỗi mà lang quân của ngươi cùng ngươi chung tay gây ra, phu thê hai người các ngươi, rốt cuộc cũng không thoát khỏi luật pháp trừng trị.”
Đinh thị nghe xong những lời này, tự biết không cách nào rũ sạch tội lỗi của trượng phu, suy sụp ngồi phịch xuống đất. Lý Lăng Vân nhìn Huyện lệnh: “Tình tiết vụ án cùng suy luận của ta không có sai biệt lắm, chuyện kết án thẩm phán phía sau cứ giao cho ngươi.”
Nói xong, Lý Lăng Vân đứng dậy bước ra khỏi huyện nha. Từ phía sau gã truyền đến tiếng khóc nức nở trầm muộn của Tống Thạch Đầu.
Minh Khuê nhìn bóng lưng Lý Lăng Vân, lại chuyển mắt nhìn Tạ Nguyễn, người sau vỗ vai tên Huyện lệnh đang nơm nớp lo sợ nói: “Hai kẻ này phạm vào tội thập ác bất xá, lại có khẩu dụ của Thiên hậu đốc biện, vụ án này chỉnh lý tốt rồi, theo luật lệ phán quyết xong liền đưa đến Hình Bộ phúc thẩm đi! Ngươi a… may mà có tên Lý Đại Lang thần thần bí bí này, nếu không… cái chức quan này của ngươi e là cũng không làm được mấy ngày.
”
“Vâng, đa tạ Lý tiên sinh, đa tạ Minh thiếu khanh, đa tạ Tạ tướng quân…” Huyện lệnh vội vàng khom lưng vái dài, tâm tình phức tạp đưa mắt nhìn mọi người rời khỏi huyện nha xong, mới thẳng lưng lên, phân phó: “Người đâu, bắt lấy nhân phạm cho bản huyện! Áp giải vào đại lao—”
Ánh mặt trời hắt xuống bên trong Thượng Dương Cung, những gian cung thất trùng trùng điệp điệp thoạt nhìn như mây bốc ráng chiều, đẹp không sao tả xiết. Lý Lăng Vân đứng ở cửa một gian cung thất phóng tầm mắt nhìn ra xa.
Giữa những tán cây xanh um tùm của dãy núi phía xa, một đàn cò trắng đang bay lượn, chúng kết thành từng bầy, nương theo thế núi thuận gió xếp thành một hàng bay lượn, tựa như dải lụa trắng khoác trên bờ vai mềm mại của nữ tử Đại Đường.
Phía sau gã, tấm rèm lụa mỏng manh treo trong điện vũ cao vút bay lượn theo gió, trước bức bình phong khổng lồ ba cánh đang đốt một lư hương liệu bí truyền của cung đình, làn khói trắng lượn lờ lượn vòng khiến bóng dáng nữ tử mờ ảo sau bức bình phong càng thêm phần thần bí.
“Nói như vậy, lần này là Lý gia Đại Lang phá được vụ án hồ yêu?” Võ Mị Nương thân mặc áo chẽn tay trắng, kéo lê chiếc váy dài màu đỏ thẫm điểm vàng, trên cánh tay mềm mại khoác một dải lụa màu hồng nhẹ tựa lông hồng. Nàng tựa vào chiếc kỷ tựa sơn đen, làn da ôn nhuận, mặt như trăng rằm. Mà ở mặt bên của chiếc kỷ tựa, bức tượng Phi Thiên được ghép bằng những mảnh ngọc bọc chỉ vàng, đang ôm tỳ bà uyển chuyển nhảy múa. Diện mạo Phi Thiên thư hùng mạc biện, cùng vị Thiên hậu Đại Đường này lại có vài phần tương tự kỳ diệu.
Bởi vì đang nhuộm móng tay, nàng không hề nhúc nhích. Cung nữ bên cạnh bưng chiếc bát vàng, cẩn thận đắp đậu khấu lên ngón tay nàng, lại dùng dải vải nhỏ quấn chặt ngón tay nàng, như vậy sắc màu rực rỡ của hoa mới có thể chậm rãi thấm vào trong móng tay.
“Hồi Thiên hậu, lần này là Lý Lăng Vân thắng.”
Tạ Nguyễn ngước mắt nhìn ra bên ngoài bức bình phong, bức bình phong này được làm bằng một loại vải dệt hiếm thấy, mặt hướng ra ngoài lấp lánh ánh sáng, như vậy khi từ ngoài nhìn vào trong rất khó nhìn rõ tình hình bên trong bức bình phong, nhưng người bên trong nhìn ra ngoài, lại có thể phân biệt rõ ràng biểu tình của người bên ngoài.
Lý Lăng Vân vẫn nghiêng đầu quan sát phong cảnh bên ngoài cung, bên cạnh gã, Đỗ Hành đã quỳ xuống, trán dán chặt xuống mặt đất.
Hiển nhiên, bởi vì vụ án hồ yêu được phá, Võ Mị Nương đã khẳng định năng lực của Lý Lăng Vân, lúc này mới không bày ra cái trận thế huyền diệu khó hiểu kia, mà lựa chọn diện kiến mọi người.
“Nếu Lý Đại Lang là người chiến thắng, vậy vì sao ngươi còn muốn đưa Đỗ Hành trở về?” Võ Mị Nương giơ bàn tay đã đắp xong đậu khấu lên xem thử, lại đổi một tay khác đưa cho cung nữ.
“Vốn định tìm một chỗ giết đi, nhưng Lý Đại Lang không cho, hắn nói Đỗ công có thể giết, nhưng nhất định phải sau khi hắn cầu kiến Thiên hậu, nếu không vụ án Thiên hậu muốn hắn làm, hắn thà không làm, cùng lắm thì quay lại trong ngục.”
Tạ Nguyễn tháo thanh bội đao bên hông xuống, cung kính hai tay dâng lên trước mắt Võ Mị Nương. “Tạ Nguyễn tự biết thất trách, không lay chuyển được Lý Đại Lang, còn xin Thiên hậu trách phạt.”
“Ngươi thật sự là lớn rồi, đều học được cách tiền trảm hậu tấu rồi, người đều dẫn vào cung rồi, mới tìm người tới báo cho ta—” Võ Mị Nương rủ mi mắt, chậm rãi nói.
Xoảng một tiếng, Tạ Nguyễn mồ hôi lạnh đầm đìa đã quỳ rạp xuống đất.
Động tĩnh khác thường này rốt cuộc cũng kinh động đến Lý Lăng Vân, gã quay đầu nhìn về phía bức bình phong kia, tuy nhìn không rõ, nhưng cũng có thể lờ mờ nhìn thấy bóng dáng màu đỏ của Tạ Nguyễn đang quỳ trên mặt đất, tình cảnh này khiến gã lập tức nhíu mày.
Suy nghĩ một chút, Lý Lăng Vân đi về phía Minh Khuê nãy giờ vẫn không nói một lời.
Võ Mị Nương cầm lấy chiếc bát vàng ròng trong tay cung nữ đặt lên kỷ, dùng chiếc thìa bạc thon dài chậm rãi khuấy động, đậu khấu đỏ như máu bên trong xoay tròn theo động tác của nàng.
“Quỳ làm gì? Nói đi, hắn đã thuyết phục ngươi như thế nào?”
“Vụ án này có ba người chết. Đỗ công nói hung thủ có thù sâu hận lớn với bọn họ, cho nên mới liên tục giết người; Lý Đại Lang không đồng ý, cho rằng hung thủ có thể chỉ là xảy ra cãi vã với ba người kia, hung thủ là vì muốn chứng thực lời đồn hồ yêu tác quái nên mới tiếp tục gây án.”
Võ Mị Nương khẽ nhướng mày ngài. “Vậy chân tướng ra sao?”
“Người chết đầu tiên là La thị đã nắm được một số bí mật của hung thủ Đinh thị và trượng phu của ả, và lấy đó để uy hiếp Đinh thị, giữa ả và Đinh thị quả thực coi như có thù hận rất sâu, cho nên bị Đinh thị diệt khẩu; mà hai người chết còn lại, lại là do quan phủ tin lầm lời đồn hồ yêu tác quái, Đinh thị cố ý giết chết bọn họ để tạo ra sự hoảng loạn, khiến người ta tin tưởng vào thuyết hồ yêu hại người là thật, mượn việc này bức bách trượng phu của La thị rời khỏi bản địa, để trượng phu của mình thay thế vị trí đó.” Tạ Nguyễn ngừng một lát, có chút chột dạ. “Lý Đại Lang hắn nói… trong ba người bị hại, Đỗ công nói trúng một người, không tính là thua hoàn toàn, mà hắn cũng không phải thắng hoàn toàn, do đó làm ầm ĩ đòi diện kiến Thiên hậu, để Thiên hậu tới phán định thắng thua.”
Ngón tay cuối cùng của Võ Mị Nương cũng đã được quấn xong, nàng giơ tay phải lên, Tạ Nguyễn vội vàng đứng dậy, giắt lại trực đao vào bên hông, đỡ Võ Mị Nương bước xuống đất.
“Lý Đại Lang, Tạ Nguyễn nói có thật không? Ngươi muốn ta đích thân tới phán định thắng thua?” Võ Mị Nương hỏi sau bức bình phong.
Lý Lăng Vân nhìn Minh Khuê, người sau gật đầu với gã.
“Hồi Thiên hậu, là thật.” Lý Lăng Vân chắp tay thi lễ. Một đôi chân đi hài thêu chỉ vàng hình phượng bay, đính minh châu chậm rãi bước vào tầm mắt gã.
“Ngẩng đầu lên, để ta nhìn ngươi.”
Lý Lăng Vân y lời ngẩng đầu, rốt cuộc cũng diện kiến vị Hoàng hậu tôn quý nhất Đại Đường.
Đúng như trong truyền thuyết, tướng mạo Võ Mị Nương đại khí tôn quý, trán vuông cằm rộng, gò má đầy đặn, trong ánh mắt mang theo một loại phong tình thành thục vũ mị, nhưng ánh mắt của nàng lại dị thường thâm thúy tĩnh lặng, khiến người ta không cách nào đọc được suy tư bên trong.
“Trong ba người Đỗ công quả thực nói trúng một người, nhưng ngươi nói trúng hai người, tuy là thắng hiểm, nhưng xét theo số lượng là ngươi thắng. Kẻ thắng và người thua có đôi khi không có khác biệt quá lớn, thắng bại thường thường chỉ nằm ở một đường ranh giới mà thôi.”
Khóe môi đỏ thắm của Võ Mị Nương cong lên, nở nụ cười, lúm đồng tiền điểm chu sa trên mặt lõm xuống, tạo thành một lúm đồng tiền, khiến khuôn mặt tròn trịa của Thiên hậu Đại Đường nhuốm thêm vài phần ngây thơ.
“Đỗ công luôn là trợ thủ của a gia ta, ông ấy kinh nghiệm phá án phong phú, làm người lão luyện đáng tin cậy, bồi dưỡng vô số đệ tử, đối với Phong Chẩn Đạo ta mà nói là rường cột không thể thiếu, còn mong Thiên hậu có thể giữ lại cho Đỗ công một cái mạng.” Lý Lăng Vân hai mắt nhìn thẳng Võ Mị Nương, thành khẩn thỉnh cầu.
“Đừng vội, ngươi trước tiên nghe ta kể một câu chuyện… Ta vào cung không lâu liền được phong làm Tài nhân, hầu hạ bút mực trước mặt Thái Tông Hoàng đế. Có một lần, dị bang dâng lên một con tuấn mã, con ngựa này thần tuấn phi phàm, nhưng tính tình cực kỳ hung hãn, mỗi lần chỉ cần có người cưỡi lên lưng nó, sẽ bị nó hất ngã, ngay cả quan viên Kim Ô Vệ ngự tiền cũng không ngoại lệ.” Võ Mị Nương thong thả bước qua bên cạnh Lý Lăng Vân, chậm rãi nói, “Bởi vì nó tỳ khí bạo táo, Thái Tông liền đặt tên cho nó là ‘Sư Tử Thông’, ý là con ngựa này giống như sư tử, quá mức kiệt ngạo bất tuần.”
Võ Mị Nương vừa nói, vừa chậm rãi đi ngang qua trước mặt Đỗ Hành, lại xoay người về phía Lý Lăng Vân.
“Thái Tông thích con ngựa này, nhưng không cách nào thuần phục lại khiến người ta đau đầu. Nó còn thường xuyên đá bị thương quan viên nuôi ngựa. Thế là Thái Tông liền hỏi thăm trong cung, xem có ai có thể nghĩ ra cách thuần phục con Sư Tử Thông này không. Lúc đó ta nói với Thái Tông, ta có thể làm được. Thái Tông rất kinh ngạc, kỳ quái một tiểu nữ tử làm sao có thể thuần phục liệt mã. Thế là ta nói với Thái Tông Hoàng đế: ‘Thiếp có thể chế ngự nó, nhưng cần ba vật, một là roi sắt, hai là búa sắt, ba là chủy thủ. Dùng roi sắt đánh mà không phục, thì dùng búa gõ vào đầu nó…’” Võ Mị Nương vươn tay, đầu ngón tay được bọc kín nhẹ nhàng đặt lên cổ Lý Lăng Vân, chậm rãi lướt qua, “‘Lại không phục, thì dùng chủy thủ cắt đứt cổ họng nó—’”
Lý Lăng Vân chỉ cảm thấy cổ lạnh toát, lúc đưa tay lên sờ, ngón tay Võ Mị Nương đã thu về.
Nàng khẽ mỉm cười với Lý Lăng Vân, ánh mắt tựa như ánh đao vô cùng sắc bén. “Lý Đại Lang, ngươi lại dám đưa ra yêu cầu với ta, lẽ nào ngươi cũng muốn làm con Sư Tử Thông kia sao?” Thanh âm của nàng rất nhẹ, nhưng phảng phất như một tảng đá khổng lồ nện vào ngực Lý Lăng Vân, khiến gã lập tức cảm thấy khó thở.
“Thiên hậu từng nói, ta thắng liền đáp ứng ta một chuyện.” Lý Lăng Vân không hề né tránh ánh mắt của nàng, nhìn vào đôi mắt lạnh lẽo của Võ Mị Nương, có chút gian nan nói, “Nếu đã là ta thắng, vậy ta khẩn cầu Thiên hậu tuân thủ hứa hẹn, đừng giết Đỗ công.”
“Vậy ta liền tha cho hắn khỏi chết,” Thanh âm của nàng lạnh lẽo, lộ ra chút nộ ý, “Nhưng mà, ngươi có thể chống đối ta, khiến trận đánh cược sinh tử do ta an bài trở thành trò đùa, vậy thì ngươi nhất định phải hiểu rõ, ngươi có thể bảo vệ hắn không chết, ta cũng có thể khiến Phong Chẩn Đạo các ngươi từ nay biến mất. Ngươi là thân phận gì, dám uy hiếp ta? Sư Tử Thông cho dù có tiềm chất ngày đi ngàn dặm, nếu không thể vì ta sở dụng, giết đi cũng chẳng có gì đáng tiếc.”
Nói xong, không đợi Lý Lăng Vân đáp lời, Võ Mị Nương đã trở lại sau bức bình phong. Nàng chuyển hướng câu chuyện, trào phúng hỏi: “Nói đi cũng phải nói lại, lẽ nào ngươi không cảm thấy, có lẽ là Đỗ Hành vì muốn đoạt lấy vị trí thủ lĩnh, mới hại chết a gia ngươi sao?”
“Không phải Đỗ công.” Lý Lăng Vân nghiêm túc đáp, “Ta dám khẳng định, tuyệt đối không phải ông ấy.”
Sau bức bình phong yên lặng một lát, mới chậm rãi truyền đến thanh âm của Võ Mị Nương: “Vì sao lại nói như vậy?”
“Ta đã sớm suy đoán qua cái chết của a gia ta có liên quan đến Đỗ công hay không. Nếu Đỗ công giết a gia ta, vậy ông ấy cũng có một vạn cách để giết ta, với bản lĩnh phong chẩn của ông ấy, sau khi giết ta nhất định có thể dễ như trở bàn tay rửa sạch hiềm nghi. Ngay cả thảo dân Đinh thị một chữ bẻ đôi không biết trong vụ án hồ yêu kia cũng biết, nhổ cỏ nhất định phải nhổ tận gốc, cho nên ả mới liên tiếp gây án, muốn đuổi cả trượng phu của La thị đi, để tuyệt hậu hoạn. Đến chỗ Đỗ công, giết cha giữ lại con, lẽ nào không sợ ta vạch trần rồi báo thù ông ấy? Điều này căn bản không hợp tình lý.”
Nghe xong lời của Lý Lăng Vân, Đỗ Hành ngẩng đầu lên, kinh ngạc nhìn gã.
“Thiên Can Thập Chi gia tộc của Phong Chẩn Đạo ta tự mình thu nhận đệ tử, trong đó ngoại trừ a gia ta và ta ra, tịnh không có ai có thể vượt qua Đỗ công về kỹ nghệ phong chẩn, ông ấy chỉ cần giết hai cha con ta, vậy thì ‘thiên lý câu’ mà Thiên hậu và Bệ hạ cần chỉ còn lại một mình ông ấy, cho dù sự việc bại lộ, bởi vì Thiên hậu muốn dùng ông ấy, ông ấy cũng sẽ không lo nguy hiểm tính mạng. Nếu là ông ấy giết a gia ta, ông ấy căn bản không cần thiết phải để ta sống tiếp, ai lại ngu ngốc đến mức làm chuyện xấu một nửa, còn lưu lại cho mình một cường địch chứ? Huống hồ, kỹ nghệ phong chẩn của ta vượt qua Đỗ công là chuyện rành rành ra đó, nếu giữ ta lại, trước mặt Thiên hậu, vị trí ‘sự lựa chọn duy nhất’ của ông ấy nhất định sẽ không giữ được, ông ấy giết a gia ta, lại không diệt khẩu ta, chẳng phải là tự đào hố chôn mình sao?”
Lý Lăng Vân cúi rạp người thi lễ với bức bình phong, nói: “Những điều trên, còn xin Thiên hậu minh giám.”
“Nói có đạo lý, xem ra a gia ngươi quả thực không phải do Đỗ công ra tay giết. Thế nhưng, ngươi ngỗ nghịch thánh ý như vậy cũng là đại tội.” Sau bức bình phong, Võ Mị Nương đột nhiên khẽ cười, nàng lười biếng hỏi: “Minh Tử Chương, ngươi nói thử xem, hôm nay ta có nên giữ lại cho tên tiểu tử ngỗ nghịch này một cái mạng không?”
“Từ tình hình ván cược xem ra, Đỗ Hành quả thực không kham nổi việc lớn, là liệt mã.” Minh Khuê đi tới trước bức bình phong, đứng bên cạnh Lý Lăng Vân, cung kính trả lời, “Nhưng nếu thiên lý câu không có liệt mã đồng hành liền không chịu tiến lên phía trước, vậy xe ngựa của ngài chẳng phải là dậm chân tại chỗ sao? Theo thần thấy, chi bằng giữ lại liệt mã, hai ngựa cùng song hành, xe ngựa có lẽ sẽ chạy chậm một chút, nhưng rốt cuộc vẫn có thể chạy được.”
“Ngươi ngược lại có lòng tốt—” Võ Mị Nương hừ lạnh một tiếng, thân thể Đỗ Hành đang quỳ trên mặt đất theo đó khẽ run lên.
“Thần kỳ thực cũng không phải có lòng tốt, mà là có tư tâm,” Minh Khuê đầy thâm ý nhìn Lý Lăng Vân một cái, lại hướng về phía bức bình phong vái dài, “Thiên hậu minh giám, thần luôn trông cậy vào Lý Đại Lang, hy vọng hắn có thể tìm ra nguyên nhân cái chết của phụ thân thần. Hơn nữa, a gia của Lý Đại Lang chính là trong lúc điều tra vụ án của phụ thân thần mà bị người ta hãm hại… Thần tin tưởng, cho dù là vì nguyên cớ này, Lý Đại Lang cũng nhất định sẽ dốc hết toàn lực tróc nã hung thủ.”
Lý Lăng Vân nghe vậy hai đồng tử co rụt lại, khó tin nhìn về phía Minh Khuê.
Thân là Đại Lý Tự Thiếu khanh như Minh Khuê, lại lăn lộn cùng thân tín của Thiên hậu là Tạ Nguyễn, và đối với mình đặc biệt nhượng bộ, khắp nơi giúp đỡ, gã kỳ thực đã sớm suy đoán Minh Khuê làm như vậy nhất định là có nguyên nhân, chỉ là gã không ngờ tới, cái chết của phụ thân Minh Khuê, lại liên hệ mật thiết với việc phụ thân mình bị hại đến như vậy.
Lý Lăng Vân có tâm muốn hỏi cho cặn kẽ, nhưng lúc này Minh Khuê lại không để ý tới gã, mắt nhìn mũi mũi nhìn tim tĩnh lặng chờ đợi quyết định của Võ Mị Nương.
Võ Mị Nương xua tay, trong lời nói không còn ý tứ uy hiếp như vừa rồi: “Thôi bỏ đi, Lý Đại Lang, những lời Minh Tử Chương nói ngươi đều nghe thấy rồi chứ? Vụ án phụ thân ngươi để lại, ta dự định giao cho ngươi phụ trách, hiện tại ngươi nghĩ thế nào?”
“Nếu đã là vụ án cuối cùng của a gia ta, vậy Lý Lăng Vân ta tất phá vụ án này.” Lý Lăng Vân thu hồi ánh mắt, nhìn về phía bức bình phong, “Nhưng a gia ta tuyệt đối không thể chết không minh bạch, còn xin Thiên hậu cho phép, để ta cùng điều tra rõ chân tướng cái chết của a gia.”
“Vụ án của phụ thân ngươi Lý Thiệu ta đã để Đỗ công điều tra qua, ông ấy đã có kết luận. Nhưng nếu ngươi đã có yêu cầu, vậy ngươi trước tiên an tâm phá vụ án này, ta liền cho phép ngươi đích thân điều tra, lấy đây làm phần thưởng cho ngươi!” Nói xong, Võ Mị Nương phất tay áo đứng dậy, phiêu nhiên rời đi.
Gió đưa thanh âm của nàng lọt vào tai Lý Lăng Vân. “Cần thứ gì, Tạ Nguyễn và Phượng Cửu sẽ giúp các ngươi. Nhớ kỹ, lấy thời hạn một tháng, nếu vụ án không phá được, Phong Chẩn Đạo các ngươi cũng không cần thiết phải lưu lại trên thế gian này nữa. Liệt mã cũng tốt, thiên lý câu cũng được, nếu như không kham nổi việc lớn… e rằng vẫn là giết đi thì hơn.”
Bên ngoài Thượng Dương Cung, một bóng người mặc áo đen nhanh chóng lướt qua bên cạnh con tuấn mã đang đứng bên đường. Động tác của hắn kinh động đến con ngựa đang phì phò, khiến nó hoảng sợ bước chân lộn xộn, phát ra tiếng hí vang. Bóng người này lại không vì thế mà dừng lại, đi thẳng về phía cửa Hữu Dịch. Phía sau hắn, một nam tử mặc thanh bào bám riết không buông, bước nhanh tới trước mặt hắn, đưa tay cản hắn lại.
“Ta không phải cố ý giấu ngươi, chỉ là trước đó vẫn chưa đến lúc để nói.”
Lý Lăng Vân xoay người đổi hướng, đi vòng qua Minh Khuê, ngữ khí lạnh cứng nói: “Xem ra Phượng Cửu nói không sai, ta quá dễ bị lừa, cho nên mới để ngươi một mực giấu giếm cho đến tận vừa rồi.”
“Chuyện này cùng ván cược của ngươi lại không có quan hệ gì, hơn nữa cho dù ta nói cho ngươi biết, ngươi cũng chưa chắc đã chịu tin ta.” Minh Khuê vội vàng đuổi theo Lý Lăng Vân.
“Cái gì mà không tin ngươi, ngươi không nói thì ta làm sao tin ngươi? Ngươi chỉ là bàng quan ván cược của chúng ta, bởi vì không biết ta và Đỗ công rốt cuộc ai có thể thắng, cho nên ngươi cảm thấy không cần thiết phải báo trước đúng không? Ai thắng trong ván cược, người đó sẽ phụ trách điều tra vụ án của a gia ngươi, lấy lòng trước là không cần thiết. Điều này ta hiểu… ngươi tránh ra.”
Lý Lăng Vân trừng mắt nhìn Minh Khuê, mặt không biểu tình một lần nữa đi vòng qua hắn. Minh Khuê thở dài một tiếng, lúc Lý Lăng Vân đi ngang qua liền kéo tay áo gã lại. “Tháng năm năm Nghi Phụng thứ tư, cũng chính là thời điểm này, Đông Đô xảy ra một vụ trọng án, lúc đó triều dã chấn động, mà người chết trong vụ trọng án đó, chính là a gia ta.”
“Năm ngoái? Tháng năm?” Lý Lăng Vân nhíu mày suy nghĩ một chút, đã có ký ức.
“Mùng ba tháng năm năm ngoái, Chính gián đại phu Minh Sùng Nghiễm bị đạo tặc giết chết trong Lục Hợp Quán do ngự tứ ở ngoại ô kinh thành. Nghe nói hung thủ thủ đoạn tàn nhẫn, mổ bụng moi tim ông ấy, đầu lâu cũng bị chặt đứt, vả lại sau khi xảy ra vụ án, đầu lâu của Minh Sùng Nghiễm không cánh mà bay. Thiên hoàng, Thiên hậu chấn nộ, trong kinh thành đại tác tặc nhân… Chỉ là về sau tịnh không nghe nói vụ án này được phá, lẽ nào vụ án ngươi nói chính là vụ này? Vậy a gia ngươi, chẳng phải chính là Minh Sùng Nghiễm sao?”
Minh Khuê gật đầu cười khổ. “Lúc đó toàn bộ nhân vệ của Tả Hữu Kim Ô đều được phái ra ngoài, chính là vì triệt để điều tra vụ án này, không chỉ Hình Bộ và Đại Lý Tự, người của toàn bộ Tam pháp ty đều được điều động, nhưng tên hung thủ giết người kia cho đến nay vẫn chưa bị bắt.”
Lông mày Lý Lăng Vân nhíu lại thành một ngọn núi nhỏ. “Đây chính là tinh nhuệ dốc hết, hơn nữa theo lời Thiên hậu nói, a gia ta lúc đó cũng đang điều tra vụ án này, làm sao có thể vẫn chưa phá án?”
“Nếu có người từ trong cản trở, lại có cái gì là không thể?” Nhắc tới lời này, trong đôi mắt ôn hòa ngày thường của Minh Khuê lộ ra vẻ lạnh lùng, “Bệ hạ từng hạ lệnh, để a gia ta xem tướng cho các vị Hoàng tử. Lúc đó a gia ta nói tướng mạo của Anh vương Lý Hiển giống Thái Tông Hoàng đế nhất, ngũ quan rất có anh vũ chi khí; mà Tướng vương Lý Đán tướng mạo cao quý, có hậu phúc mà người thường không thể sánh bằng; còn về Thái tử Lý Hiền… a gia ta đánh giá hắn như thế này: ‘Không kham nổi việc kế thừa đại vị.’ Chuyện xem tướng tuy mọi người đều biết, nhưng a gia ta kỳ thực chỉ nói câu đánh giá này trước mặt Thiên hoàng, Thiên hậu.”
Minh Khuê hận hận nghiến răng nói: “Sau khi a gia ta xem tướng cho Thái tử Lý Hiền, Thiên hoàng, Thiên hậu cũng hiểu loại lời này không nên để Thái tử biết, cho nên Nhị thánh hạ lệnh, không được phép tiết lộ nửa chữ về câu đánh giá này ra ngoài. Thế nhưng trong cung đình tai mắt đông đảo, không bao lâu sau, lời của a gia ta đã truyền ra ngoài, đương nhiên Thái tử cũng nhất định có thể nghe thấy. Lời đồn tứ tán không bao lâu, a gia ta lúc luyện đan ở Lục Hợp Quán liền bị người ta sát hại.”
“Nghe ý của ngươi, cái chết của a gia ngươi là do Thái tử ra tay?” Lý Lăng Vân hỏi, “Có chứng cứ thực chất gì không?”
“Không có, nếu có, vụ án này cũng không đến mức trở thành huyền án. Còn về việc vì sao ta nghi ngờ là Thái tử, ngươi hẳn cũng có thể nghĩ thông suốt, triều đình xuất động nhiều nhân mã như vậy, Thiên hoàng, Thiên hậu cũng đã hạ hoàng mệnh, thời gian trôi qua lâu như vậy lại vẫn không bắt được người, lẽ nào trong đó không có khuất tất?”
Lý Lăng Vân suy nghĩ một chút, không nói gì.
Minh Khuê thành khẩn tiếp tục nói: “Thiên hoàng, Thiên hậu xưa nay sủng ái a gia ta, vụ án này mãi không phá được, Thiên hoàng liền truy phong ông ấy làm Thị trung, và đề bạt ta làm Bí thư lang, coi như bồi thường. Thiên hậu an bài ta vào Đại Lý Tự, quan bái Đại Lý Tự Thiếu khanh, phớt lờ nguyên tắc thân thuộc phải tị hiềm khi điều tra án, để ta cùng a gia ngươi tiếp tục mật tra vụ án này.”
“Ngươi nói cái chết của a gia ta có liên quan đến việc này.” Lý Lăng Vân hỏi, “Vậy ông ấy rốt cuộc là chết như thế nào?”
“Sau khi Lý công can dự vào vụ án này không lâu, liền bị người ta tập kích trong nhà.” Thấy Lý Lăng Vân trừng lớn mắt, Minh Khuê áy náy nói, “Ta cũng không ngờ sẽ liên lụy đến Lý công, còn hại chết ông ấy. Đúng như lời Thiên hậu nói, Đỗ công lúc đó liền can dự vào điều tra chuyện ông ấy bị giết. Ông ấy… là ở trong từ đường nhà mình trúng hai mũi nỏ, mất máu quá nhiều mà chết. Chi tiết điều tra cụ thể, Thiên hậu đã hạ lệnh phong tồn lại rồi.”
Nói đến đây, Minh Khuê đột nhiên hành lễ thật sâu với Lý Lăng Vân, nói: “Còn xin Đại Lang trợ giúp ta, tìm ra chân hung giết a gia ta. Minh Khuê có thể vì thế mà can não đồ địa, tại sở bất tích.”
Lý Lăng Vân hồi lâu sau mới nói: “Ta hiểu rồi.”
Nói xong, Lý Lăng Vân liền đi vòng qua hắn, chậm rãi bước về phía trước.
Minh Khuê vội vàng gọi với theo phía sau gã: “Đại Lang… ngươi rốt cuộc có nguyện ý…”
“Ngươi đừng đi theo—” Lý Lăng Vân đưa tay ngăn cản, “Hiện tại tâm trí ta rất rối loạn, dự định tự mình đi bộ về nhà, nhân tiện chỉnh lý lại suy tư, hơn nữa di mẫu và đệ đệ ta còn đang ở nhà đợi ta. Ngày mai… sau buổi trưa ngày mai, ngươi đến nhà tìm ta, ta lại cùng ngươi đi điều tra vụ án của a gia ngươi.”
Trong tiếng nước cuồn cuộn của dòng Lạc Thủy, Lý Lăng Vân sải bước đi về phía trước. Phía sau gã, Minh Khuê nhìn bóng lưng gã hồi lâu, lại chậm rãi khom lưng, mang đầy lòng biết ơn vái dài sát đất.
Chaporia
Bình Luận (0)