“Đừng nhìn nữa.”
Lâm Miên lập tức thu mắt lại.
Nhưng ngay sau đó, trong con hẻm vắng vang lên một giọng phụ nữ rất khẽ.
“Lâm Miên…”
Giọng nói ấy dính nhớp.
Lạnh lẽo.
Giống như phát ra từ cổ họng đã ngâm trong nước rất lâu.
Lâm Miên lập tức che miệng, không dám đáp.
Giọng nói kia lại vang lên.
“Lâm Miên…”
“Cô ngủ trên giường của tôi…”
“Uống nước của tôi…”
“Mặc bóng của tôi…”
“Bây giờ cô còn muốn đi đâu?”
Tôi lấy chuông đồng ra, lắc nhẹ một cái.
Leng keng.
Âm thanh trong trẻo vang lên.
Giọng phụ nữ trong hẻm lập tức biến mất.
Lâm Miên thở hổn hển, hai chân mềm đến mức gần như đi không nổi.
Tôi không đỡ cô.
Đường sống của một người, đến cuối cùng vẫn phải do chính người đó bước tiếp.
Từ hẻm Vĩnh An đến chung cư Minh Nguyệt mất hai mươi phút lái xe.
Suốt đường đi, Lâm Miên không dám nói một câu.
Cô ngồi ở ghế sau, hai tay ôm chặt túi vải đựng chiếc váy ngủ, mắt nhìn thẳng phía trước.
Tài xế là người quen cũ của tôi.
Họ Triệu.
Người trong nghề gọi ông ấy là Triệu què.
Ông ấy chuyên chở những chuyến không ai dám nhận.
Vừa nhìn thấy Lâm Miên, Triệu què đã nhíu mày.
Nhưng ông ấy không hỏi gì.
Xe chạy được nửa đường, radio trong xe đột nhiên phát ra tiếng rè rè.
Rồi một giọng phụ nữ vang lên giữa những âm thanh nhiễu loạn.
“Về nhà…”
“Về nhà…”
“Về nhà…”
Lâm Miên sợ đến mức co rúm người lại.
Triệu què liếc kính chiếu hậu, tay cầm vô lăng siết chặt.
“Linh Xu, cô gái này chọc phải thứ không nhẹ đâu.”
Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ.
Mưa đêm phủ lên kính xe, kéo ánh đèn thành phố thành những vệt dài lạnh lẽo.
“Không phải cô ấy chọc phải.”
“Là có người cố ý đưa cô ấy vào.”
Triệu què không nói nữa.
Khi xe dừng trước chung cư Minh Nguyệt, đồng hồ trên xe vừa vặn chỉ một giờ bốn mươi chín phút sáng.
Chung cư Minh Nguyệt nằm giữa một khu dân cư cũ.
Tòa nhà cao mười tám tầng, tường ngoài loang lổ, nhiều ô cửa sổ đã tắt đèn. Chỉ có vài căn còn sáng lờ mờ, ánh sáng vàng yếu ớt hắt ra ngoài, như những con mắt sắp nhắm lại.
Tôi vừa xuống xe đã ngửi thấy mùi nước.
Không phải mùi mưa.
Mà là mùi nước tù.
Lạnh.
Ẩm.
Giống mùi trong một căn phòng đóng kín nhiều năm, nơi có thứ gì đó đã mục rữa trong bóng tối.
Lâm Miên đứng bên cạnh tôi, cả người run rẩy.
“Đại sư…”
Tôi nhìn lên tầng mười bảy.
Từ bên ngoài nhìn vào, căn 1704 không bật đèn.
Nhưng trên cửa sổ phòng khách có một bóng người đứng đó.
Tóc dài.
Váy trắng.
Đứng rất im.
Đang nhìn xuống chúng tôi.
Tôi hỏi Lâm Miên:
“Cô thấy không?”
Cô ngẩng đầu nhìn một cái, lập tức sợ đến lùi lại.
“Thấy…”
Tôi nói:
“Nhớ kỹ, lát nữa dù thấy gì trong nhà cũng đừng chạy.”
“Vì nếu cô chạy, căn nhà sẽ biết cô sợ.”
Lâm Miên khóc không thành tiếng.
“Vậy tôi phải làm gì?”
“Đi theo tôi.”
Tôi bước vào sảnh chung cư.
Bảo vệ trực đêm ngồi sau quầy ngủ gật, đầu gục xuống, radio nhỏ bên cạnh phát tiếng hát cũ rè rè.
Khi tôi và Lâm Miên đi ngang qua, ông ta đột nhiên ngẩng đầu.
Đôi mắt đục ngầu nhìn thẳng vào chúng tôi.
Không.
Là nhìn Lâm Miên.
Ông ta nhếch miệng cười.
“Về rồi à?”
Lâm Miên cứng người.
Tôi kéo cô đi thẳng.
Bảo vệ phía sau vẫn cười khàn khàn.
“1704 chờ cô lâu lắm rồi.”
Cửa thang máy mở ra.
Bên trong không có ai.
Tôi bước vào trước, Lâm Miên run rẩy theo sau.
Cửa thang máy chậm rãi khép lại.
Trên bảng điều khiển, nút tầng 17 tự sáng lên.
Lâm Miên sợ đến mức bám chặt tay áo tôi.
“Tôi chưa bấm…”
Tôi nhìn con số màu đỏ đang nhảy từng tầng.
“Không sao.”
“Có người bấm thay cô.”
Thang máy đi lên rất chậm.
Tầng 5.
Tầng 8.
Tầng 12.
Tầng 16.
Đến tầng 17, thang máy dừng lại.
Cửa mở ra.
Hành lang tối hơn tôi tưởng.
Đèn cảm ứng trên trần chớp tắt mấy lần, ánh sáng trắng lạnh rơi xuống nền gạch cũ, kéo dài cánh cửa từng căn hộ thành những mảng đen sâu hút.
Căn 1704 nằm cuối hành lang.
Trước cửa đặt một đôi dép nữ màu trắng.
Lâm Miên nhìn thấy đôi dép ấy, cả người lập tức run lên.
“Đôi dép đó… là của tôi.”
Tôi nhìn đôi dép.
Một chiếc hướng ra ngoài.
Một chiếc hướng vào trong.
Đây là cách đặt dép rất xấu.
Giống như có một người vừa muốn ra khỏi cửa, lại bị thứ bên trong kéo trở về.
Tôi bước đến trước cửa 1704.
Chìa khóa trong tay tự rung nhẹ.
Bên trong cửa truyền ra tiếng nước chảy.
Ào ào.
Giống như vòi sen đang mở.
Lâm Miên đứng sau tôi, giọng đã nghẹn lại.
“Đại sư, trong nhà có người…”
Tôi cắm chìa khóa vào ổ.
Cạch.
Cửa mở.
Một luồng khí lạnh lập tức tràn ra.
Đèn hành lang phía sau chúng tôi phụt tắt.
Trong bóng tối, căn hộ 1704 lặng yên mở rộng cánh cửa, giống như một cái miệng đen ngòm đang chờ nuốt người.
Tôi bước vào.
Lâm Miên run rẩy theo sau.
Chaporia
Bình Luận (0)